Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 196: ** \”Tiền bối, người đang trồng gì thế?\”
**Chương 196: "Tiền bối, người đang trồng gì thế?"**
Sương mù buổi sớm tại ngoại môn Thanh Vân Tông lãng đãng như những dải lụa mỏng, quấn quýt quanh những sườn núi xanh ngắt. Ở một góc hẻo lánh nhất của tông môn, nơi linh khí được cho là "loãng đến mức chim không buồn bay qua", có một thung lũng nhỏ yên bình đến lạ lùng.
Diệp Phi thức dậy từ sớm. Hắn vươn vai một cái, xương cốt kêu răng rắc như đậu rang. Hắn không vội vàng tu luyện như những đồng môn khác – vốn dĩ cái việc "hấp thụ linh khí, vận chuyển chu thiên" đó đối với hắn bây giờ chỉ là một loại bản năng thở. Chỉ cần hắn hít một hơi, hệ thống "Thần Nông Bất Tử" đã tự động lọc sạch linh khí trong không khí, chuyển hóa nó thành tu vi tinh khiết nhất rót vào đan điền.
"Haiz, lại tăng lên một chút rồi. Tu vi này rốt cuộc bao giờ mới dừng lại đây?" Diệp Phi khẽ thở dài, mặt lộ vẻ lo lắng chân thành. Hắn nhìn xuống lòng bàn tay, nơi ẩn hiện một luồng khí tức tử vong có thể dễ dàng san bằng một ngọn núi lớn nếu hắn vô tình hắt hơi mạnh một cái.
Ở góc sân, một con chó vàng gầy gò, lông lá xơ xác đang nằm phủ phục, hai chân sau gác lên nhau, đôi mắt lim dim hưởng thụ ánh nắng sớm. Nếu có một đại năng Hóa Thần kỳ nào vô tình nhìn thấy con chó này, hẳn sẽ phải sợ đến mức rớt cả cằm, vì mỗi hơi thở của nó đều ẩn chứa quy tắc không gian cường liệt. Nhưng trong mắt Diệp Phi, Nhị Cẩu chỉ là một con chó "số khổ" mà hắn nhặt được bên vệ đường, nuôi bằng cơm thừa canh cặn.
"Nhị Cẩu, đừng nằm lười nữa. Đi kiểm tra xem mười tám cái bẫy… à không, mười tám cái hàng rào bảo vệ ta mới dựng xem có con thỏ nào đột nhập không."
Nhị Cẩu ngáp một cái dài thượt, đuôi ngoáy ngoáy hai cái lấy lệ rồi lại tiếp tục chìm vào giấc nồng. Nó thầm nghĩ: "Thỏ nào dám vào? Tuần trước có một tên Sát thủ Nguyên Anh kỳ vô tình đạp trúng 'hàng rào' của chủ nhân, giờ này chắc vẫn còn đang bị nhốt trong mê trận vô tận mà tưởng mình đang đầu thai đấy thôi."
Diệp Phi cầm lấy chiếc cuốc gỉ – thứ mà nếu nhìn kỹ sẽ thấy trên thân cuốc khắc những phù văn Thái Cổ huyền ảo – lững thững đi ra vườn rau phía sau nhà.
Hôm nay hắn định trồng một loại cây mới thu được từ phần thưởng nhiệm vụ hệ thống: "Hành Lá Vô Ảnh". Theo miêu tả, loại hành này ăn vào có thể giúp thanh lọc tạp chất trong mạch máu, nhưng đối với Diệp Phi, ý nghĩa lớn nhất của nó là… kho thịt sẽ rất thơm.
Vừa lúc Diệp Phi đang hì hục cuốc đất, phía xa xa vang lên tiếng xé gió.
Một bóng người trẻ tuổi, khí vũ hiên ngang, đạp trên một thanh linh kiếm lấp lánh đang hạ xuống bìa thung lũng. Đó là Lục Trần – một thiên tài vừa mới nổi của nội môn. Lục Trần vốn đang thực hiện nhiệm vụ tìm kiếm một loại dược liệu quý, vô tình lạc bước tới vùng hẻo lánh này.
Khi vừa đặt chân xuống đất, Lục Trần khựng lại. Một cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng hắn. Hắn cảm thấy như thể mình vừa bước vào lãnh địa của một con quái thú cổ đại. Nhưng khi đưa mắt nhìn quanh, hắn chỉ thấy một thung lũng nghèo nàn, một căn nhà gỗ xiêu vẹo và một thanh niên mặc áo vải thô đang cắm cúi làm đồng.
Lục Trần nheo mắt, cảm ứng một chút.
"Luyện Khí tầng 3? Hóa ra là một sư đệ tạp dịch quản lý dược viên."
Hắn khẽ thở phào, cái cảm giác áp lực lúc nãy chắc chắn là ảo giác do hắn tu luyện quá độ. Tuy nhiên, sự hiếu kỳ trỗi dậy khi hắn nhìn thấy những cây cải bắp ở gần đó. Chúng to lạ thường, lá xanh mướt đến mức phát ra hào quang nhạt, trông còn tinh khiết hơn cả Linh dược ngũ phẩm trong dược điền của tông môn.
Lục Trần tò mò tiến lại gần. Diệp Phi vẫn chưa nhận ra sự hiện diện của hắn (thực chất là Diệp Phi biết rõ từ khi đối phương cách mười dặm, nhưng hắn quyết định "diễn" vai người phàm đến cùng).
"Này, vị sư đệ này!" Lục Trần lên tiếng.
Diệp Phi giả vờ giật mình, chiếc cuốc trong tay hơi trượt một chút. Chỉ một cú trượt này, nếu Lục Trần đủ trình độ, hắn sẽ thấy một vệt kiếm khí vô hình xé toạc không gian ngầm dưới đất. Nhưng tất nhiên, Lục Trần không đủ trình độ.
"A… Chào… chào vị sư huynh này. Huynh tìm ai?" Diệp Phi lúng túng gãi đầu, khuôn mặt hiện rõ sự "ngây ngô" của một kẻ tu vi thấp kém.
Lục Trần nhìn lướt qua vườn rau, sau đó nhìn vào hố đất mà Diệp Phi vừa cuốc xong. Bên trong hố, một hạt giống màu đen tuyền đang tỏa ra một loại dao động kỳ lạ khiến không gian xung quanh hơi vặn vẹo.
"Sư đệ, đây là nơi nào? Và ngươi… ngươi đang trồng thứ gì ở đây vậy? Tại sao ta lại thấy hạt giống này có chút… không tầm thường?" Lục Trần hỏi, giọng điệu mang theo sự nghi hoặc của một kẻ có chút kiến thức.
Diệp Phi cười hì hì, lau mồ hôi trên trán, dáng vẻ chân chất vô cùng:
"Ấy, huynh đài quá khen rồi. Đây chỉ là vườn rau muộn của đệ thôi. Sư huynh hỏi cái này á?" Hắn chỉ tay vào hạt giống đen tuyền – thực chất là Hạt Giống Thần Long Cốt – rồi nói bằng giọng tự nhiên nhất có thể: "Đây là một loại hành rừng đệ nhặt được trên núi ấy mà. Nó hơi héo nên đệ mang về ươm lại. Trồng rau để ăn thôi sư huynh ạ, mấy thứ rau quả này ngoài chợ bán đầy, có gì đâu mà không tầm thường."
"Trồng rau để ăn thôi?" Lục Trần nhướng mày. "Ngươi là tu sĩ, không tranh thủ tu luyện, lại tốn thời gian vào những thứ phàm tục này?"
"Sư huynh không biết đó thôi." Diệp Phi làm bộ thở dài. "Tư chất của đệ kém cỏi, Luyện Khí tầng 3 đã là cực hạn rồi. Đời này chắc chẳng có hy vọng trường sinh, nên thôi, trồng chút rau ăn cho sạch bụng, sống vui vẻ nốt mấy chục năm là mãn nguyện rồi."
Lục Trần nghe vậy, trong lòng thoáng hiện lên một tia khinh miệt lẫn thương hại. "Cũng đúng, tu tiên giới tàn khốc, không có tư chất thì làm nông cũng là một lựa chọn tốt."
Hắn định quay lưng bỏ đi, nhưng ngay lúc đó, Nhị Cẩu đột nhiên ngồi dậy, nó sủa "Gâu" một tiếng nhẹ nhàng.
Âm thanh đó truyền vào tai Lục Trần, nổ tung như sấm sét giữa trời quang. Linh hồn hắn chao đảo, thanh linh kiếm tùy thân đột nhiên phát ra tiếng kêu rên, suýt chút nữa là gãy vụn. Lục Trần mặt cắt không còn một giọt máu, lùi lại mấy bước, nhìn con chó vàng bằng ánh mắt kinh hoàng.
"Con chó này… nó là linh thú cấp mấy?"
Diệp Phi thấy vậy, vội vàng chạy lại tát nhẹ vào đầu Nhị Cẩu một cái: "Nhị Cẩu! Đừng có nghịch ngợm, sư huynh đây là khách!"
Hắn quay lại cười xin lỗi Lục Trần: "Sư huynh thông cảm, nó bị dại đấy. Thi thoảng cứ nhìn thấy người là sủa loạn, thực ra nó nhát lắm, đến con gà còn không dám đuổi."
Lục Trần đứng sững sùng. Hắn không thể tin được. Lúc nãy rõ ràng hắn cảm thấy một sự đe dọa cấp bách về tính mạng, nhưng giờ nhìn lại, con chó kia lại đang nằm liếm lông chân, dáng vẻ không thể "bình thường" hơn.
"Có lẽ ta thật sự mệt quá rồi…" Lục Trần tự trấn an mình.
Nhìn lại Diệp Phi, thanh niên này vẫn đang kiên nhẫn bón "phân" vào gốc cây. Lục Trần nhìn kỹ loại phân bón đó – chúng là những viên tròn màu tím, tỏa hương thơm ngào ngạt. Hắn hít vào một hơi, cảm thấy chân nguyên trong người rục rịch tăng tiến.
"Sư đệ, cái này… cái loại phân bón này là gì?"
Diệp Phi thản nhiên đáp: "À, đệ trộn phân gà với mấy quả rừng thối ấy mà. Đệ còn thêm chút nước đường vào cho nó lên men, không ngờ nó lại thơm thế. Sư huynh có muốn thử một ít về bón hoa không?"
Lục Trần run rẩy. Phân gà? Nước đường? Đây rõ ràng là Linh Đan cửu phẩm biến hóa thành khí tức thuần khiết nhất! Hắn cảm thấy thế giới quan của mình đang sụp đổ. Hắn nhìn kỹ vào cây hành mà Diệp Phi vừa lấp đất xong. Chỉ trong chớp mắt, mầm xanh đã nhú lên.
Một luồng kiếm ý sắc bén đến mức có thể xé rách tầng mây chợt lóe lên từ mầm hành nhỏ bé đó. Lục Trần – một kiếm tu thiên tài – ngay lập tức quỳ sụp xuống, đôi mắt trừng lớn. Kiếm ý của hắn so với mầm hành kia giống như đốm lửa trước ánh mặt trời.
"Tiền bối…" Giọng Lục Trần lạc đi. "Đây… đây thực sự chỉ là hành lá thôi sao?"
Diệp Phi vẫn giữ nụ cười thánh thiện, tay cầm bình tưới nước "Cam Lộ Thần Tuyền" đổ xuống gốc cây:
"Đúng vậy, trồng rau để ăn thôi mà. Huynh thấy đó, hành này thơm lắm, nấu canh cá là hết ý. Huynh nếu thích, hôm nào nó lớn đệ tặng huynh một nắm về xào thịt."
Lục Trần lúc này chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng. Hắn không dám hỏi thêm bất cứ điều gì nữa. Sự tồn tại của thung lũng này, của con chó này và đặc biệt là người thanh niên "Luyện Khí tầng 3" trước mặt này đã vượt xa trí tưởng tượng của hắn.
Hắn run rẩy chắp tay, cúi đầu thật sâu, thái độ cực kỳ cung kính, không còn một chút kiêu ngạo nào của thiên tài nội môn:
"Đã… đã làm phiền tiền bối. Vãn bối không dám nhận hành của ngài. Xin… xin phép tiền bối cho vãn bối được lui trước."
Nói xong, Lục Trần không dám bay, mà đi bộ lùi dần ra khỏi thung lũng, mồ hôi lạnh thấm đẫm áo bào. Cho đến khi đã cách xa mấy dặm, hắn mới dám triệu hồi linh kiếm, bay thẳng về nội môn như bị ma đuổi, trong lòng thầm thề: "Chỗ đó… nơi đó tuyệt đối không phải vườn rau! Đó là cung điện của một vị Cấm Kỵ Đại Năng ẩn thế!"
Trở lại thung lũng, Diệp Phi thấy bóng dáng Lục Trần đã khuất, nụ cười hiền lành lập tức biến mất, thay vào đó là cái thở dài đầy phiền não.
"Nhị Cẩu, nhìn xem, lại bị phát hiện rồi. Ta đã bảo ngươi phải thu liễm khí tức lại mà, cứ sủa bậy sủa bạ để người ta sợ."
Nhị Cẩu hừ lạnh một tiếng trong mũi, ánh mắt ra chiều khinh bỉ: "Đại ca, là do ngài trồng 'Hành Khai Thiên' ngay trước mặt người ta đấy chứ! Cái đó mà gọi là rau ăn hàng ngày à?"
Diệp Phi nhìn mầm hành đang lung linh trong nắng, gãi đầu: "Thì đúng là rau mà… Hệ thống nói nó chỉ là hành lá thôi. Thôi kệ đi, mong là tên kia không về mách lẻo với ai. Lần sau có người đến, ta phải chuẩn bị phương án tẩu thoát thứ 109 mới được."
Hắn cầm chiếc bình tưới nước đi vào hiên nhà, miệng lẩm bẩm: "Trồng rau sao mà khó quá vậy không biết… Ta chỉ muốn làm một nông dân bình thường, sao thế giới này cứ thích phức tạp hóa vấn đề lên thế nhỉ?"
Lúc này, sâu trong núi rừng, Lý Trưởng Lão đang lén lút nấp sau một tảng đá lớn, cầm bình rượu uống một ngụm, ánh mắt nhìn về phía vườn rau của Diệp Phi với vẻ mặt vô cùng phức tạp.
Lão vừa chứng kiến cảnh tượng Lục Trần hoảng sợ tháo chạy.
"Hừ, tên tiểu tử Lục Trần này vận khí tốt thật, lại được 'Đại Năng' cho xem cảnh trồng rau." Lý Trưởng Lão tặc lưỡi. "Mỗi nhát cuốc của Diệp lão đệ đều ẩn chứa quỹ đạo của đại đạo, mỗi giọt nước tưới xuống đều là tinh hoa của nhật nguyệt. Hành ư? Đó là Kiếm Thần chi đạo! Cải bắp ư? Đó là Kim Thân bất hoại chi pháp! Vậy mà hắn lúc nào cũng nói 'chỉ trồng rau để ăn'."
Lý Trưởng Lão lắc đầu, vẻ mặt như thấu hồng trần: "Thâm sâu… quả thực là thâm sâu không lường được. Diệp lão đệ chắc chắn là đang dùng cách này để rèn luyện tâm tính, hoặc giả hắn chính là hóa thân của Thiên Đạo hạ phàm trải nghiệm cuộc sống của kiến hôi. Ta phải theo sát hắn, chỉ cần học được một phần mười cái 'Đạo Trồng Rau' này thôi, ngày đột phá Nguyên Anh của lão phu không còn xa nữa!"
Đúng lúc đó, một giọng nói lạnh lùng, thanh tao như tiếng đàn vang lên sau lưng Lý Trưởng Lão:
"Lý trưởng lão, ngài lại tới đây rình mò Diệp Phi sao?"
Lý Trưởng Lão giật bắn người, suýt chút nữa rơi cả bình rượu. Lão quay lại, thấy Tô Thanh Tuyết trong bộ váy trắng tinh khôi, lạnh lùng như băng sơn đang đứng đó. Trên tay cô cầm một giỏ hạt giống lạ lùng.
"A… Tô sư điệt." Lý Trưởng Lão cười gượng gạo. "Ta chỉ là… đi ngang qua, thấy không khí ở đây trong lành nên dừng chân chút thôi. Còn ngươi, chẳng lẽ lại mang bảo vật đi đổi cà rốt nữa?"
Tô Thanh Tuyết không thèm nhìn lão, ánh mắt cô chỉ hướng về phía bóng dáng đang cặm cụi trong vườn rau. Đôi mắt lạnh lùng vốn có của nàng đột ngột trở nên dịu dàng một cách lạ thường.
"Hạt giống Thiên Cấp mà tông môn tranh giành, trong mắt hắn chẳng qua cũng chỉ là một bữa cơm. Lý trưởng lão, ngài không hiểu được cảnh giới của hắn đâu."
Cô bước qua Lý Trưởng Lão, hướng thẳng về phía vườn rau.
Trong vườn, Diệp Phi thấy bóng người quen thuộc liền vẫy tay: "Thanh Tuyết à? Đến đúng lúc lắm, mớ rau cải chip ta trồng tháng trước vừa chín tới, nay làm món xào cho nàng nếm thử nhé!"
Tô Thanh Tuyết mỉm cười – nụ cười có thể làm vạn đóa hoa đua nở, nhưng cũng đủ khiến đám đệ tử nội môn phải ngã ngửa vì ngạc nhiên. Cô khẽ gật đầu:
"Phi huynh, hôm nay ta mang tới hạt giống 'Củ Cải Tuyết Thần' ở Bắc Hải, người xem có trồng được không?"
Diệp Phi nhận lấy giỏ hạt giống, liếc nhìn qua rồi tặc lưỡi: "Hạt này hơi cứng, chắc phải ngâm nước ấm ba ngày mới nảy mầm được. Thôi vào nhà đi, để ta xuống bếp."
Nhìn bóng dáng hai người vào nhà, Lý Trưởng Lão thở dài: "Trồng rau đổi lấy Mỹ nhân… Đây mới là cảnh giới cao nhất của Tu Tiên sao? Phiền phức, thực sự là phiền phức quá đi!"
Nắng chiều dần tắt trên thung lũng, khói bếp từ gian nhà gỗ bốc lên nghi ngút, mang theo một mùi hương kỳ lạ có thể khiến bất kỳ tu sĩ nào chỉ cần ngửi thấy thôi cũng đủ để gột rửa tâm hồn. Trong cái thế giới Tiên hiệp đầy máu tanh và chém giết này, có lẽ chỉ có góc nhỏ của Diệp Phi là vẫn giữ được vẻ yên bình kỳ quái ấy.
Dưới tán cây cổ thụ, Nhị Cẩu mơ màng thấy một tương lai mà chủ nhân của nó, với chiếc cuốc gỉ trên vai, đi đến đâu là mây mù tan biến, đại kiếp lùi bước tới đó.
Nhưng hiện tại, điều quan trọng nhất đối với nó là… chờ đĩa cải chip xào của chủ nhân. Vì với Nhị Cẩu, đó chính là Tiên Cơ thực sự.
—
**Hết chương 196.**