Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 50: ** \”Đại năng\” ẩn mình lộ diện?

Cập nhật lúc: 2026-05-09 14:42:25 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 50: "ĐẠI NĂNG" ẨN MÌNH LỘ DIỆN?

Sáng sớm, tại khu dược viên hẻo lánh phía sau Thanh Vân Tông.

Khi tia nắng đầu tiên chưa kịp xuyên qua lớp sương mù dày đặc của dãy núi Đông Hoang, Diệp Phi đã bật dậy khỏi giường với một tốc độ không hề giống một đệ tử Luyện Khí tầng 3. Hắn thở hổn hển, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo lót bằng tơ tằm Thiên ma (loại vải mà hắn tiện tay dệt từ đám cỏ dại sau nhà để "mặc cho mát").

"Không xong, không xong rồi…"

Diệp Phi lẩm bẩm, bàn tay run run lấy ra ba đồng xu bằng đồng cũ kỹ—thực chất là "Thiên Cơ Tiền" từ thời Thái Cổ dùng để bói toán thiên mệnh. Hắn hít sâu một hơi, khấn vái bốn phương tám hướng: "Cầu xin trời đất, cầu xin hệ thống, hôm nay nhất định phải là đại cát. Đệ tử chỉ muốn trồng rau, không muốn can thiệp nhân quả, càng không muốn bị ai chú ý."

*Rào… rào…*

Ba đồng xu rơi xuống chiếc bàn gỗ mục. Diệp Phi nhìn chằm chằm, đôi mắt suýt chút nữa lòi ra ngoài.

"Đại… Đại Hung?"

Hắn ngã ngồi xuống ghế, mặt cắt không còn giọt máu. Trên quẻ tượng hiển thị rõ ràng: *Tử khí đông lai, vạn người triều bái, nhân quả quấn thân, họa từ trên trời rơi xuống.*

"Chết chắc rồi!" Diệp Phi lồng lộn chạy quanh phòng. "Ta đã biết mà! Hôm qua tưới nước quá tay, kiểu gì cũng gây ra động tĩnh lớn. Chắc chắn là mấy gã tu sĩ hắc ám hôm qua bị mưa làm ướt áo nên giờ kéo băng đảng đến tính sổ đây. Mẹ kiếp, thế giới này sao mà nhỏ mọn vậy? Chẳng lẽ tưới cây cũng là cái tội sao?"

Bên cạnh chân giường, Nhị Cẩu—con chó vàng gầy gò nhìn như sắp chết đói—đang gối đầu lên một khối vàng ròng (mà Diệp Phi dùng để kê chân giường vì thấy nó vừa nặng vừa cứng). Nhị Cẩu hé một con mắt, nhìn vị chủ nhân đang "lên cơn" của mình với vẻ khinh bỉ sâu sắc.

Nó thầm nghĩ: *Chủ nhân ơi là chủ nhân, ngài rải xuống cả một cơn mưa linh dịch đủ để biến một con lợn thành Kim Đan tu sĩ, giờ người ta kéo đến lạy người như lạy tổ tông mà ngài gọi là 'Đại Hung'? Đúng là cái não của kẻ Cẩu đạo lâu năm đều không bình thường.*

Diệp Phi không rảnh để tâm đến tâm tư của chó. Hắn vội vàng vơ vét chiếc bình tưới nước và cái cuốc gỉ, chạy ngay ra cổng vườn rau.

"Phải gia cố! Phải ngụy trang ngay lập tức!"

Diệp Phi cầm chiếc cuốc gỉ—món đồ mà nếu một vị Luyện Hư đại năng nhìn thấy sẽ lập tức quỳ xuống gọi là "Khai Thiên Chùy"—bắt đầu đào bới xung quanh hàng rào. Hắn múa máy liên hồi, chôn xuống mười tám khối "Linh thạch hạ phẩm" (thực ra là những khối linh thạch bị rút cạn linh khí nên trông như sỏi đá, nhưng thực chất đã được hắn khắc hàng vạn đạo "Ẩn匿 Trận").

Trong vòng chưa đầy nửa canh giờ, một tòa mê trận mang tên "Thập Phương Tuyệt Sát" nhưng được ngụy trang dưới vẻ ngoài của mấy khóm trúc gầy guộc đã được dựng lên. Kẻ nào vô tình bước vào mà không có ý tốt, nhẹ thì mất hết tu vi, nặng thì bị "không khí" trong vườn hóa thành cát bụi ngay lập tức.

Chưa thấy yên tâm, Diệp Phi chạy vào chuồng gà, nhổ một cái lông vũ sắc lẹm của con gà mái già (vốn là một con Chu Tước bị hắn bắt về đẻ trứng). Hắn dùng cái lông đó viết lên một tấm biển gỗ cũ nát:

**"NHÀ CÓ CHÓ DỮ – NGƯỜI LẠ MIỄN VÀO – VƯỜN RAU BỊ MA ÁM"**

Hắn đóng cọc, treo tấm biển ngay trước lối mòn dẫn vào thung lũng.

"Thế này chắc là ổn rồi chứ?" Diệp Phi xoa cằm, gương mặt đầy lo âu. "Thêm một tấm biển ngăn cản bớt mấy tên tò mò. Còn nếu chúng vẫn liều mạng xông vào… Nhị Cẩu!"

Nhị Cẩu lười biếng bò dậy, sủa một tiếng "Gâu" vô cùng uể oải.

"Mày đấy! Lát nữa thấy có người lạ, mày cứ nhe răng ra, làm bộ như bị bệnh dại ấy, biết chưa? Làm cho chúng nó sợ mà bỏ đi. Đừng có tỏ ra dễ thương, ở đây không có xương đâu!"

Nhị Cẩu ngáp dài, nghĩ bụng: *Nhe răng? Một cái hắt hơi của ta thôi cũng đủ quét sạch cả đám tông chủ bên ngoài kia rồi, cần gì phải làm bộ dại?*

Trong khi Diệp Phi đang ráo riết chuẩn bị "hậu sự" cho chính mình, thì ở phía dưới chân núi Thanh Vân, một cảnh tượng hùng vĩ nghìn năm có một đang diễn ra.

Hàng vạn tu sĩ từ đủ mọi phương hướng, cưỡi kiếm có, cưỡi hạc có, thậm chí có những lão quái vật ngồi trong chiến xa bọc vàng ròng, tất cả đều đang đứng xếp hàng dài dằng dặc. Đứng đầu hàng không ai khác chính là Viêm Ma Đạo Nhân của Ma giới và những thiên kiêu đỉnh cấp của Trung Châu.

Tất cả đều đồng loạt giữ im lặng tuyệt đối. Không ai dám nói to, không ai dám thi triển thần thức bừa bãi.

Lý Trưởng Lão, người bây giờ có thân phận "người phát ngôn" bất đắc dĩ của Diệp Phi, đang đứng ở lối vào con đường mòn, hai tay chắp sau lưng, mặt mày rạng rỡ, râu vểnh lên tận trời.

"Các vị đạo hữu, xin hãy bình tĩnh!" Lý Trưởng Lão dõng dạc nói, trong lòng thầm sướng phát điên. "Diệp tiểu hữu… à không, vị tiền bối ẩn sĩ kia tính tình vốn đạm bạc, ghét nhất là ồn ào. Hôm qua tiền bối có chút ngẫu hứng, ban cho chúng ta một trận cam lộ, đó là đại phúc duyên của các vị. Nhưng nếu ai dám xông vào làm phiền ngài ấy cuốc đất… hừ hừ, kết cục của Trưởng lão Chấp pháp Lâm Hải, các vị chắc cũng nghe rồi chứ?"

Đám cường giả phía dưới rùng mình. Chuyện Lâm Hải đột nhập vườn rau bị đánh cho mất trí nhớ, giờ đang đi nhặt rác dưới hố xí của tông môn, ai mà không biết?

Tông chủ Thanh Vân Tông đứng bên cạnh Lý Trưởng Lão, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Lão lén kéo áo Lý Trưởng Lão, thì thầm: "Lý sư đệ, ông có chắc là Diệp Phi kia… thật sự là một vị đại năng không? Nhìn nó giống một đệ tử ngoại môn tầm thường lắm mà?"

Lý Trưởng Lão liếc xéo Tông chủ, ra vẻ thâm sâu: "Tông chủ, ngài vẫn còn nông cạn quá. Đại ẩn ẩn ư thị. Ngài nhìn những cọng hành lá hắn tặng ta xem? Một cọng chứa đựng kiếm ý đủ để chém đứt Kim Đan. Ngài nhìn bình nước hắn dùng xem? Cam lộ ngàn năm mà hắn dùng như nước giếng. Ngài nói xem, người như vậy có thể là phàm nhân sao?"

Tông chủ nuốt nước bọt, gật đầu lia lịa: "Phải, phải, là ta thiển cận!"

Đúng lúc này, Tô Thanh Tuyết từ trên không trung hạ xuống. Nàng hôm nay vận một bộ bạch y thanh thoát, vẻ đẹp băng lãnh khiến hàng ngàn nam tu sĩ phải nín thở. Tuy nhiên, trong mắt nàng lúc này không có hào quang thiên kiêu, chỉ có… sự thèm thuồng.

"Lý sư thúc, Diệp đạo hữu đã dậy chưa? Cháu mang hạt giống Tuyết Liên cổ xưa tới đổi lấy một quả cà chua đây."

Lý Trưởng Lão cười hì hì: "Tô chất nữ à, Diệp tiền bối vừa ra quẻ, hôm nay là ngày hung, không thích hợp tiếp khách đâu."

Câu nói này vừa dứt, hàng vạn tu sĩ phía dưới lập tức náo loạn.

"Cái gì? Tiền bối bói quẻ thấy đại hung?"
"Chết rồi! Chẳng lẽ là ngài ấy đang trách mắng chúng ta làm phiền sự thanh tĩnh?"
"Trời ơi! Đại năng nổi giận, Đông Hoang này còn giữ được không?"

Trong giây lát, bầu không khí trở nên vô cùng căng thẳng. Những vị cường giả vốn định lên núi để xin làm đệ tử tạp dịch, giờ đây mặt mày xanh mét.

Ở trên thung lũng, Diệp Phi nhìn qua kẽ hở của hàng rào, thấy phía dưới núi lố nhố hàng ngàn người đứng im thin thít, hắn càng sợ hơn.

"Kinh khủng quá! Chúng đứng dàn trận ở dưới rồi. Chắc chắn là đang chờ thời cơ xông lên tiêu diệt mình. Nhìn gã cầm cái chuông vàng kia xem, nhất định là Pháp bảo Trấn hồn! Còn bà lão cầm cây gậy kia, nhìn là biết tinh thông độc dược!"

Diệp Phi càng nghĩ càng sợ, hắn run rẩy lấy một rổ cà rốt vừa thu hoạch ra. Mỗi củ cà rốt đều tỏa ra ánh sáng cam nhàn nhạt, bên trên bao phủ bởi một lớp sương mờ tiên khí. Đây là "Hỏa Long Căn" mà hệ thống ban tặng, ăn vào có thể khiến linh lực trong cơ thể bùng nổ, rèn luyện kinh mạch. Nhưng trong mắt Diệp Phi, nó chỉ là cà rốt có màu hơi lạ một chút thôi.

"Nhị Cẩu, nếu lát nữa chúng nó lên đến nơi, mày hãy ngậm đống cà rốt này ném về phía chúng. Sau đó chúng ta dùng hầm bí mật để thoát thân ra phía sau núi, nghe chưa?"

Nhị Cẩu liếc nhìn rổ "Thần dược" đủ để cả Tiên giới phát điên đang được Diệp Phi dùng để làm "vũ khí ném" để chặn đường, nó chỉ biết rên rỉ một tiếng trong cổ họng. *Lãng phí! Đúng là tội ác thiên cổ mà!*

Bỗng nhiên, từ con đường mòn, tiếng bước chân vang lên.

Diệp Phi giật mình, cầm chặt cái cuốc gỉ, lui về phía sau mấy bước, sẵn sàng kích hoạt trận pháp tẩu thoát 108.

"Ai? Ai đó? Ta nói cho các ngươi biết, trong vườn này có chó điên, có ma ám, có chất độc hóa học đấy! Đừng có qua đây!" Giọng hắn run lẩy bẩy, nhưng nghe trong tai người khác lại như một lời cảnh báo của bậc chí tôn đang ẩn cư.

Lý Trưởng Lão là người duy nhất dám bước qua rào chắn ngụy trang (thực chất là vì Diệp Phi đã cài đặt nhận diện khuôn mặt người quen). Lão vừa bước vào thung lũng, lập tức cảm thấy một luồng linh khí tinh khiết đến mức làm toàn bộ lỗ chân lông của lão nở bung ra.

"Diệp… Diệp tiền bối, là lão Lý đây!" Lý Trưởng Lão khúm núm cúi chào.

Diệp Phi nhìn thấy là Lý Trưởng Lão, mới thở phào một cái, buông cái cuốc xuống, lau mồ hôi trán: "Lão Lý à… làm ta hú hồn. Sao hôm nay ông lại mò lên đây? Mà sao dưới chân núi đông người thế? Đám đó là đòi nợ hay là đánh thuê đấy?"

Lý Trưởng Lão ngớ người. Đòi nợ? Đánh thuê?

Lão liếc nhìn cái rổ cà rốt bên chân Diệp Phi, tim đập thình thịch. Mỗi củ cà rốt kia… nếu đưa ra ngoài, chẳng phải sẽ gây ra một cuộc huyết chiến sao? Thế mà Diệp tiền bối lại vứt dưới đất như rác vậy.

Lão cười khổ, trong đầu bắt đầu "não bổ": *Tiền bối quả nhiên đang diễn kịch nhân gian. Ngài ấy rõ ràng biết cả giới tu tiên đang quỳ lạy bên ngoài, vậy mà lại hỏi là đòi nợ hay đánh thuê. Đây là ý muốn nhắc nhở mình: Trong mắt ngài ấy, vạn vị tiên nhân cũng chỉ như đám người đòi nợ hạ đẳng mà thôi!*

"Khụ khụ, Diệp đạo hữu, ngài nói đùa rồi. Đám người đó là nghe danh… rau của ngài tươi ngon, nên muốn tới chiêm bái một chút thôi." Lý Trưởng Lão thận trọng nói.

Diệp Phi trừng mắt: "Cái gì? Chiêm bái rau? Rau thì có cái gì mà chiêm bái? Ông có biết là ta sợ nhất người lạ không? Ông bảo chúng nó đi ngay cho ta! Nếu không… nếu không đừng trách ta không khách khí!"

*Không khách khí?*

Lý Trưởng Lão rùng mình. Nếu vị này mà "không khách khí", chẳng phải cả Đông Hoang sẽ biến thành bình địa sao?

"Dạ dạ, lão phu hiểu! Lão phu hiểu!" Lý Trưởng Lão vội vàng vẫy tay ra hiệu cho Tô Thanh Tuyết đang đứng thấp thỏm bên ngoài hàng rào. "Tuyết nhi, vào đây, nhưng nhớ… giữ lễ nghi!"

Tô Thanh Tuyết hít một hơi sâu, từng bước đi vào. Khi nàng nhìn thấy Diệp Phi đang cầm một củ cà rốt đỏ rực tỏa ra tiên khí nồng đậm để… lau bùn, nàng cảm thấy cả thế giới quan của mình sụp đổ.

"Diệp đạo hữu…" Tô Thanh Tuyết nhỏ giọng, má hơi ửng hồng vì vừa hồi hộp vừa kính nể.

Diệp Phi thấy Tô Thanh Tuyết, cơn giận cũng giảm bớt một chút. Cô gái này vốn là khách hàng thân thiết, lại còn thường xuyên tặng hạt giống quý cho hắn.

"Là Tô cô nương à. Cô tới đúng lúc lắm, ta vừa bói được quẻ hung, đang định bỏ trốn đây. Cô nói xem, đám người bên dưới có hung dữ không? Có ai cầm theo đao to búa lớn không?"

Tô Thanh Tuyết sững sờ. Đại năng bói được quẻ hung?

Nàng lập tức liên tưởng đến Đại Kiếp Luân Hồi mà tông môn vẫn thường nhắc tới. Chẳng lẽ… sắp có đại biến cố xảy ra, mà chỉ có vị tiền bối này mới thấy được?

"Tiền bối… ngài nói hung… là vì đám tu sĩ kia, hay là vì Thiên Đạo?" Nàng run giọng hỏi.

Diệp Phi gãi đầu: "Thì vì mấy người đó chứ còn ai? Chúng đứng đông như kiến, mỗi người nhổ một bãi nước bọt cũng đủ làm trôi cái vườn rau của ta rồi. Ta chỉ muốn sống bình yên, sao mà khó thế?"

Tô Thanh Tuyết và Lý Trưởng Lão nhìn nhau, đồng loạt run sợ.

*Lời nhắc nhở của tiền bối thật sâu xa!* – Họ nghĩ thầm. *Ngài ấy coi đám tu sĩ kia là 'kiến', nhưng lại nói 'nước bọt' làm trôi vườn rau. Ý ngài ấy là nếu nhân quả của phàm nhân dính dáng quá nhiều, sẽ làm hỏng con đường tu luyện của ngài ấy!*

Lý Trưởng Lão vội vàng quỳ xuống (lần này là quỳ thật): "Diệp đạo hữu xin bớt giận! Lão phu sẽ xuống núi ngay lập tức, đuổi sạch đám 'kiến hôi' đó đi, trả lại sự thanh tịnh cho ngài!"

Diệp Phi mừng rỡ: "Thật sao? Ông làm được việc đó à? Thế thì tốt quá! Đây, rổ cà rốt này ông cầm lấy, chia cho chúng mỗi đứa một củ đi, rồi bảo chúng nó đi chỗ khác mà chơi, đừng có quay lại đây nữa."

Lý Trưởng Lão và Tô Thanh Tuyết nhìn rổ cà rốt rực rỡ linh quang, suýt chút nữa ngất xỉu tại chỗ.

Chia… chia cho mỗi đứa một củ?

Lão thiên ơi! Đây là linh căn thiên địa, là thánh vật vạn năm, một củ có thể giúp tu sĩ Trúc Cơ nhảy vọt lên Kim Đan mà không cần độ kiếp. Vậy mà tiền bối lại bảo mang ra… chia cho "mỗi đứa một củ" để đuổi khách?

Đây không phải là hào phóng, đây là coi linh dược như cỏ dại!

"Dạ… dạ… lão phu tuân mệnh!" Lý Trưởng Lão run rẩy đỡ lấy cái rổ, cảm giác như mình đang bê cả một vương quốc.

"Khoan đã!" Diệp Phi bỗng gọi giật lại.

Lý Trưởng Lão cứng người: "Tiền bối có gì dặn dò?"

Diệp Phi chỉ tay vào tấm biển gỗ mới treo: "Bảo chúng nó đọc kỹ cái biển kia. Ta nuôi chó dữ thật đấy, Nhị Cẩu nhà ta mà nổi điên là cắn không nhả đâu!"

Lý Trưởng Lão liếc nhìn Nhị Cẩu. Con chó vàng đang thản nhiên dùng móng vuốt… khắc một hình thù quái dị lên tảng đá lớn. Lý Trưởng Lão nhìn kỹ, suýt nữa nôn ra máu. Đó không phải là hình vẽ linh tinh, đó là Đạo văn thượng cổ! Một con chó đang khắc Đạo văn!

"Dạ, lão phu nhất định sẽ chuyển lời. Chó của tiền bối… thực sự rất dữ!" Lý Trưởng Lão lắp bắp rồi cùng Tô Thanh Tuyết chạy trối chết xuống núi.

Một khắc sau, tại chân núi Thanh Vân.

Khi Lý Trưởng Lão bưng rổ cà rốt xuất hiện, toàn bộ hàng vạn tu sĩ đều đồng loạt quỳ sụp xuống. Khí tức của "Hỏa Long Căn" tỏa ra nồng nặc đến mức khiến những ngọn núi xung quanh bắt đầu mọc lên hoa lá rực rỡ dù đang là mùa đông khô hạn.

"Các vị!" Giọng Lý Trưởng Lão như sấm sét truyền khắp bốn phương. "Tiền bối có lệnh: Đọc kỹ tấm biển trên kia! Đây là vùng cấm địa, ai dám bước quá nửa bước, chó của ngài ấy sẽ cắn chết!"

Đám tu sĩ nhìn lên tấm biển gỗ cũ nát của Diệp Phi. Qua đôi mắt của những cường giả Hóa Thần, tấm biển kia không hề cũ nát. Mỗi nét chữ đều mang theo áp lực của trời đất, dường như chỉ nhìn lâu một chút cũng sẽ bị thần hồn câu diệt.

"NHÀ CÓ CHÓ DỮ…" – Một vị lão tổ Hóa Thần thì thào, mồ hôi chảy ròng ròng. "Lời này nghĩa là… bên trong có hộ sơn thần thú cấp bậc Chân Tiên tọa trấn. Nếu xông vào, chỉ có con đường chết."

"Còn nữa!" Lý Trưởng Lão giơ rổ cà rốt lên. "Tiền bối chê các ngươi quá phiền phức, nên ban cho đám kiến hôi các ngươi mỗi thế lực một củ linh thực này, rồi cuốn gói xéo ngay lập tức. Nếu còn ở đây làm 'nước bọt' phiền nhiễu ngài ấy bói quẻ, hậu quả tự gánh!"

Nhìn thấy rổ "Thánh dược", các lão quái vật Trung Châu mắt đỏ sọc lên vì kinh ngạc, nhưng không ai dám nảy sinh ý đồ cướp đoạt. Cướp của một vị tồn tại coi Thánh vật như cà rốt? Đó là tự sát theo cách nhanh nhất.

"Đa tạ tiền bối ban ơn!"
"Đa tạ đại năng rủ lòng thương!"

Tiếng tung hô vang trời dậy đất. Từng đại diện thế lực run rẩy lên nhận lấy một củ cà rốt, rồi như nhận được thánh chỉ, vội vàng vái lạy ba cái thật dài về hướng thung lũng rồi quay đầu chạy thục mạng. Chỉ trong vòng nửa giờ, chân núi Thanh Vân trống rỗng không còn một bóng người.

Trên đỉnh thung lũng, Diệp Phi thấy đám người bên dưới tản đi hết, thậm chí còn chạy như bị ma đuổi, hắn mới thực sự thở phào, ngồi phịch xuống đất.

"Phù… Cuối cùng cũng đi hết rồi. Đúng là quẻ Đại Hung, làm ta thót cả tim. May mà mình hào phóng tặng mấy củ cà rốt sâu đục để đuổi chúng đi."

Diệp Phi lau mồ hôi, xoa đầu Nhị Cẩu: "Mày thấy chưa Nhị Cẩu, đôi khi cũng phải biết dùng 'vật chất' để giải quyết phiền phức. Mấy tên nghèo khổ dưới kia chắc là chưa bao giờ được ăn cà rốt nên thấy thế là thích quá chạy đi khoe rồi."

Nhị Cẩu nhìn chủ nhân, thở dài một hơi. *Cà rốt sâu đục? Chủ nhân à, sâu nào dám đục cái thứ linh căn đó? Đó là đạo văn thiên nhiên đấy!*

Nó nhìn về hướng đám tu sĩ vừa chạy đi, trong mắt hiện lên một tia lạnh lẽo. Thực chất, trong lúc Lý Trưởng Lão bưng rổ cà rốt đi, có một vài sát thủ tinh nhuệ từ "Huyết Sát Môn" định nấp trong hư không để đột kích. Nhưng Nhị Cẩu chỉ cần khẽ nhe răng ra, một luồng sóng âm vô hình đã đánh nát vụn linh hồn của bọn chúng ngay tại chỗ, khiến chúng chết mà không kịp hiểu vì sao.

Bình yên lại trở về với thung lũng.

Diệp Phi cầm cái cuốc gỉ, đứng lên phủi mông: "Thôi, nguy hiểm đã qua. Nhị Cẩu, đi tưới nốt luống cải bắp kia thôi. Nghe nói sắp tới có giống cà chua có thể nổ tung… à nhầm, cà chua chín mọng. Phải chăm sóc kỹ mới được."

Hắn lụi cụi đi về phía luống rau, trong đầu lại bắt đầu mơ mộng về một cuộc sống nông dân "bình thường" nhất có thể.

Nhưng hắn không biết rằng, sau ngày hôm nay, tấm biển **"NHÀ CÓ CHÓ DỮ"** của hắn đã trở thành mục tiêu chiêm bái của cả tu tiên giới. Người ta đồn rằng, chỉ cần nhìn thấy tấm biển đó mà không chết, chính là người có tâm tính kiên định nhất thế gian.

Và danh hiệu "Thần Nông Tiền Bối" đã chính thức trở thành một truyền thuyết thần bí nhất, đáng sợ nhất nhưng cũng khiến người ta khao khát nhất của Thương Lam Giới.

Diệp Phi cứ thế mà "Cẩu", càng "Cẩu" thì danh tiếng càng vang xa đến mức vạn kiếp bất diệt.


**Lời kết chương:** Diệp Phi nghĩ mình dùng rau cũ đuổi khéo kẻ thù, tu tiên giới nghĩ mình nhận được tiên duyên ngàn năm. Một hiểu lầm vĩ đại lại tiếp tục được bồi đắp bởi lòng sợ chết của một kẻ cực mạnh nhưng luôn nghĩ mình là gà mờ._

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8