Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 51: ** Nhị Cẩu và danh hiệu \”Thần thú gác cổng\”
Sáng sớm, tại khu dược viên hẻo lánh của Thanh Vân Tông.
Sương mù lãng đãng trôi trên những tán lá xanh mướt, che phủ một thung lũng trông có vẻ tiêu sơ, quạnh quẽ. Nhưng nếu một vị trận pháp đại sư cấp tông sư đi qua đây, chắc chắn sẽ kinh hãi tới mức vỡ mật mà chết. Phía sau những rặng tre có vẻ xộc xệch kia là một tổ hợp trận pháp dày đặc đến mức điên cuồng: từ “Vô Cực Ẩn Tàng Trận”, “Cửu Thiên Lôi Hỏa Trận” cho đến hàng trăm đạo sát trận lồng ghép vào nhau, chỉ để phục vụ một mục đích duy nhất: Không cho bất kỳ ai phát hiện ra chủ nhân nơi này đang làm gì.
Trong gian nhà tranh đơn sơ, Diệp Phi bật dậy từ rất sớm. Việc đầu tiên hắn làm không phải là vận khí tu luyện, mà là lấy ra một chiếc mai rùa đen bóng, run rẩy gieo ba quẻ.
*Cạch… cạch… cạch…*
“Quẻ thượng bình? Hung cát đan xen?”
Diệp Phi nhíu mày, mồ hôi hột trên trán rịn ra: “Hôm nay khí tượng không ổn. Phương Đông có tử khí, phương Tây có mây đen. Chẳng lẽ hôm nay có kẻ muốn đến đòi tiền bảo kê? Hay là vì mình hôm qua vô tình trồng thêm một khóm tỏi mà làm chấn động thiên địa?”
Hắn hít sâu một hơi, tự nhủ: “Bình tĩnh, mình chỉ là một tiểu tu sĩ Luyện Khí tầng 3 bình thường. Chỉ cần mình đủ cẩn thận, thiên tai địa họa sẽ không tìm đến mình. Đúng, cứ đóng cửa trồng rau là thượng sách.”
Bên ngoài sân, một con chó vàng gầy gò, lông lá lởm chởm đang nằm sấp bụng trên một tảng đá phẳng. Nó lim dim mắt, thi thoảng lại vẫy vẫy cái đuôi ngắn ngủn đuổi ruồi. Đây chính là Nhị Cẩu, kẻ mà Diệp Phi luôn lầm tưởng là một con chó hoang đáng thương, thực chất mỗi ngày đều được hắn cho ăn vỏ "Trái Cây Trường Sinh" và uống nước rửa bát vốn là "Vạn Năm Linh Dịch".
Ở lối vào vườn rau, có một vạch kẻ mờ mờ dưới đất do Diệp Phi dùng cuốc gạch ra. Hắn từng dặn Nhị Cẩu: “Mày khôn hồn thì đừng bước qua cái vạch này, bên ngoài toàn là tu sĩ hung dữ, bọn họ thấy chó béo là thèm thịt lắm, nghe rõ chưa?”
Nhị Cẩu hắt hơi một cái, lười biếng gật đầu rồi tiếp tục ngủ. Nó nằm ngay sát cái vạch đó, như một đống giẻ rách bị vứt bỏ.
Cùng lúc đó, cách Dược viên khoảng mười dặm, một luồng hắc quang xé toạc tầng mây, lao vút đi với tốc độ kinh người. Người ngồi trên luồng hắc quang là một nam tử trung niên mặt sắt đen sì, ánh mắt sắc lẹm như kiếm, quanh thân tỏa ra khí thế áp đảo khiến vạn vật rung chuyển.
Đây chính là Hắc Sát Thần Quân, một vị cường giả Hóa Thần kỳ vang danh khắp Nam Cương. Lão tìm đến đây vì nghe ngóng được một tin đồn điên rồ: Ở vùng biên viễn của Thanh Vân Tông có một vị “Thần Nông Tiền Bối” nắm giữ bí mật về trường sinh thực phẩm.
“Hừ, Thanh Vân Tông chẳng qua chỉ là một tông môn hạng ba, làm sao có thể có đại năng cư ngụ?” Hắc Sát Thần Quân cười lạnh, trong lòng đầy vẻ khinh khi. “Nếu tên đó thực sự có bảo vật, bản thần quân sẽ đoạt lấy. Nếu chỉ là lời đồn nhảm, ta sẽ san phẳng cái thung lũng này.”
Khi hắc quang tiến sát tới ranh giới vườn rau, Hắc Sát Thần Quân đột nhiên cảm thấy một luồng áp lực vô hình khiến tu vi trong người hắn trì trệ. Lão hạ xuống mặt đất, nhíu mày nhìn con đường mòn dẫn vào thung lũng.
“Kỳ quái, linh khí ở đây mỏng manh đến mức đáng thương, nhưng tại sao ta lại cảm thấy bất an?”
Lão thận trọng bước tới. Cho đến khi, lão nhìn thấy một con chó vàng gầy trơ xương đang nằm vắt vẻo bên đường.
Hắc Sát Thần Quân cười khẩy: “Ngay cả một con chó trông nhà cũng rách nát thế này, xem ra nơi này đúng là chỗ nghèo hèn.”
Lão thản nhiên bước tiếp, ý định tiến thẳng vào trong để bắt giữ kẻ chủ nhân. Tuy nhiên, ngay khi chân phải của lão chỉ còn cách cái vạch đất mà Diệp Phi gạch chừng nửa tấc, con chó vàng đột ngột hé mắt.
*Xoẹt!*
Trong giây phút đó, thế giới trong mắt Hắc Sát Thần Quân hoàn toàn sụp đổ.
Con chó gầy gò kia biến mất. Thay vào đó, một bóng hình khổng lồ che lấp cả bầu trời hiện ra. Đó là một con cự thú vảy vàng lấp lánh, mỗi cái vảy đều to như một tòa thành trì, hơi thở của nó tạo thành cuồng phong hóa thành những sợi dây xích không gian trói chặt lấy linh hồn lão. Ánh mắt con thú ấy nhìn lão không giống nhìn một con người, mà giống như nhìn một hạt cát nhỏ nhoi, hay đúng hơn là nhìn một miếng thịt thối đang làm bẩn cảnh quan.
“Cái gì… Thôn Phệ… Thần Thú? Hậu duệ Thái Cổ?”
Toàn thân Hắc Sát Thần Quân cứng đờ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng thấm đẫm hắc bào. Lão muốn thét lên, nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt. Một áp lực khủng khiếp từ cấp độ huyết thống khiến chân lão nhũn ra, quỳ rụp xuống đất ngay trước cái vạch mờ kia.
Lúc này, Nhị Cẩu kỳ thực chỉ đang… tỉnh ngủ vì cảm thấy có hơi thở lạ. Nó nhìn cái gã mặc áo đen đang quỳ run rẩy trước mặt, rồi lại nhìn cái vạch mà Diệp Phi đã vẽ. Nó nhớ lời chủ nhân: “Bên ngoài toàn bọn thèm thịt chó.”
Nhị Cẩu khẽ nhếch mép, nhe ra một chiếc răng nanh nhỏ xíu, kèm theo một tiếng "Gâu" vô cùng trầm thấp, nghe qua như tiếng nấc cụt, nhưng rơi vào tai Hắc Sát Thần Quân thì chẳng khác nào tiếng sấm diệt thế.
“Tiền… tiền bối tha mạng!” Hắc Sát Thần Quân răng va vào nhau cầm cập. Lão cảm nhận được, chỉ cần lão dám hạ cái chân kia xuống quá cái vạch, dù chỉ là một sợi tóc, thì ngay lập tức quy luật nhân quả sẽ xóa sổ lão khỏi nhân gian.
Con chó này không phải gác cổng, nó đang trấn giữ một vùng cấm địa mà thiên đạo cũng không dám xâm phạm!
Bên trong vườn rau, Diệp Phi đang lom khom tưới nước cho luống hành lá. Nghe thấy tiếng "Gâu" của Nhị Cẩu, tim hắn suýt nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Chết tiệt! Có chuyện gì vậy? Nhị Cẩu sủa sao? Chẳng lẽ có kẻ thù thật sao?”
Diệp Phi lập tức mặc vào mười lớp giáp nhẹ được ngụy trang như áo vải, túi áo nhét đầy các loại cà chua nổ và ớt thiêu đốt. Hắn run rẩy cầm chiếc bình tưới nước (thực chất là bình Cam Lộ chứa đựng một phần sức mạnh của Hải Nhãn) đi ra phía cổng.
Hắn đi rất chậm, mỗi bước chân đều tính toán phương án tẩu thoát nếu có biến. Khi đến gần cái vạch đất, hắn thấy một người nam tử áo đen đang quỳ rạp dưới đất, đầu chạm xuống bụi cát, toàn thân run như cầy sấy.
Diệp Phi khựng lại, đầu óc quay cuồng: “Hả? Cái quái gì đây? Tên này đang làm gì? Hành lễ cầu xin hay là… hắn đang định dùng tà thuật yểm bùa cái vạch của mình?”
Thấy đối phương không cử động, Diệp Phi càng sợ hơn. Theo triết lý "Cẩu đạo", kẻ thù im lặng nhất là kẻ thù nguy hiểm nhất. Hắn cố trấn tĩnh, dùng giọng nói run run nhưng lại mang vẻ thâm sâu (do quá sợ nên giọng bị méo đi) hỏi:
“Vị… vị đạo hữu này, ngươi ở trước cửa nhà ta quỳ lạy cái vạch đất làm gì? Rau của ta… còn chưa chín, không bán đâu.”
Hắc Sát Thần Quân nghe thấy giọng nói của Diệp Phi, tim gan như muốn vỡ vụn. Lão không dám ngẩng đầu, bởi vì trong thần thức của lão, người đứng trước mặt không phải là một tu sĩ Luyện Khí tầng 3, mà là một hư ảnh bao trùm lấy toàn bộ thung lũng, đại đạo khí vận vận chuyển quanh người như những con rồng nhỏ.
“Rau chưa chín? Không bán?” Hắc Sát Thần Quân não bộ tự động vận hành ở công suất cao nhất. “Ý của tiền bối là ta không có tư cách nhận được tiên duyên của ngài! Ngài nhìn thấy tâm cơ bất chính của ta, nên mới mượn con chó này để cảnh cáo ta!”
Hắc Sát Thần Quân vội vàng lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật, hai tay dâng lên quá đầu, giọng run lẩy bẩy:
“Tiền bối thứ lỗi! Vãn bối có mắt không tròng, mạo muội quấy nhiễu sự thanh tu của ngài. Đây là chút lòng thành để tạ lỗi vì đã làm ô uế con đường trước cổng của ngài. Vãn bối không cầu tiên quả, chỉ xin ngài tha cho vãn bối một mạng để về núi hối lỗi!”
Diệp Phi nhìn cái nhẫn trữ vật, lại nhìn khuôn mặt kinh hoàng của đối phương. Trong đầu hắn lại suy diễn: “Trời ạ, đây chắc chắn là một tên cướp hạng sang! Hắn đang dùng nhẫn trữ vật chứa thuốc độc hoặc bẫy rập để lừa mình cầm lấy. Sau đó khi mình sơ hở, hắn sẽ rút kiếm đâm mình một nhát. Phim truyền hình đều chiếu thế cả!”
Nghĩ đến đây, Diệp Phi lập tức lùi lại ba bước, xua tay lia lịa: “Thôi thôi! Ta không cần đồ của ngươi. Ngươi đi đi, mang theo đống này đi khuất mắt ta nhanh lên!”
“Đi đi?” Trong tai Hắc Sát Thần Quân, câu này chẳng khác nào lời ân xá của Diêm Vương. “Ngài ấy không lấy mạng mình! Ngài ấy khinh thường tài bảo của mình, nhưng ngài ấy rộng lượng không chấp kẻ tiểu nhân!”
Hắc Sát Thần Quân dập đầu thêm ba cái mạnh đến mức đất đá vỡ vụn: “Đa tạ tiền bối khai ân! Đa tạ Thần Thú đại nhân không giết!”
Dứt lời, lão không dám dùng độn thuật vì sợ chấn động linh khí làm phật lòng vị đại năng, mà dùng cả hai tay hai chân bò lùi về phía sau hàng trăm trượng, mãi cho đến khi ra khỏi phạm vi thung lũng mới dám nhảy lên hắc quang, đốt cháy cả thọ nguyên mà chạy trối chết về hướng Trung Châu.
Hiện trường chỉ còn lại Diệp Phi đang ngơ ngác và con chó vàng Nhị Cẩu.
Diệp Phi đứng ngây người một lúc, rồi thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán: “Phù… đúng là hù chết ta mà. Người tu tiên thời nay bị bệnh gì vậy trời? Tự dưng tới trước cổng nhà người ta quỳ rồi bò lùi ra ngoài như cua thế kia? Chắc là luyện công tẩu hỏa nhập ma, thần trí không tỉnh táo.”
Hắn nhìn lại chiếc nhẫn trữ vật mà Hắc Sát Thần Quân vì quá hoảng sợ đã bỏ quên lại trên mặt đất.
Diệp Phi cầm một cái gậy dài, đứng từ xa khều chiếc nhẫn vào một cái chậu nước muối (hắn tin nước muối có thể giải bùa chú). Sau khi ngâm nửa canh giờ và bái đủ 4 phương 8 hướng, hắn mới dám kiểm tra bên trong.
“Cái gì thế này? Linh thạch cực phẩm? Mấy ngàn viên? Còn có… cả một thanh đoản kiếm cấp Linh khí tầng chín?”
Diệp Phi xanh mặt, chân tay rụng rời: “Chết rồi! Họa lớn rồi! Tên điên lúc nãy chắc chắn là trưởng lão của thế lực nào đó. Hắn cố tình vứt đống đồ quý giá này trước cửa nhà mình để lấy cớ vu khống mình ăn trộm! Đúng là một âm mưu thâm hiểm!”
Hắn lập tức đá cái nhẫn vào góc chuồng gà, nơi mà "Linh Thú Chu Tước" đang đội lốt một con gà mái già đang mổ thóc.
“Cái đống sắt vụn này cứ vứt đấy cho gà đạp, khi nào hắn quay lại đòi thì mình trả. Tuyệt đối không được đụng vào, tránh dính bẫy nhân quả!”
Diệp Phi quay sang nhìn Nhị Cẩu, thấy nó đang ngáp dài một cái rồi tiếp tục nằm ngủ trên cái vạch đất.
Hắn xoa đầu Nhị Cẩu, thở dài: “Nhị Cẩu à, mày thấy chưa? Cuộc sống bên ngoài nguy hiểm vô cùng. Một cái vạch tao gạch chơi thôi mà cũng có thằng điên tới quỳ lạy. May mà chúng ta 'cẩu' tốt, không thì giờ này đã bị kéo vào âm mưu của các đại tông môn rồi.”
Nhị Cẩu nhìn chủ nhân, ánh mắt hiện lên một vẻ khinh thường thầm kín. *Chủ nhân à, cái vạch kia của người chứa đựng 'Kiếm Ý Hỗn Độn', người bảo thằng nhỏ kia không quỳ sao được? Nó không chết ngay tại chỗ đã là phúc đức tám đời nhà nó rồi.*
Nhưng Nhị Cẩu không nói gì, nó chỉ liếm chân rồi nhắm mắt lại. Làm thú cưng của một kẻ "cực mạnh nhưng cứ nghĩ mình yếu" thực sự là một công việc đầy thử thách về tâm lý.
Chiều hôm đó, tin tức về một vị "Cấm Kỵ Tiền Bối" trú ngụ tại ngoại môn Thanh Vân Tông bắt đầu lan truyền ngầm trong giới cao thủ. Hắc Sát Thần Quân sau khi về đến động phủ đã lập tức tuyên bố bế quan một trăm năm, đồng thời dặn dò đệ tử: “Tuyệt đối không được đến gần thung lũng kia, nếu thấy một con chó vàng nằm bên đường thì phải quỳ lạy từ xa mười dặm rồi đi vòng!”
Mà "Cấm Kỵ Tiền Bối" lúc này đang lụi cụi nấu cơm rau muống luộc, trong lòng vẫn nơm nớp lo sợ về việc ngày mai có tên điên nào nữa đến "vứt rác" trước cổng nhà mình hay không.
"Phải gia cố thêm mười cái trận pháp che giấu linh khí nữa thôi. Đám tu sĩ này phiền phức quá đi mất!" Diệp Phi lẩm bẩm trong khi múc ra một bát nước cơm thơm lừng dành cho Nhị Cẩu.
Trong thung lũng, gió vẫn thổi, rau vẫn xanh, và một con chó vàng vẫn nằm gác cái vạch định mệnh mà không ai trong thiên hạ dám bước qua.