Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 52: ** Diệp Phi đi chợ (cải trang)

Cập nhật lúc: 2026-05-09 14:43:49 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 52: ĐI CHỢ LÀ MỘT MÔN NGHỆ THUẬT SINH TỒN**

Trong gian nhà tranh lụp xụp ở một góc khuất của Thanh Vân Tông, Diệp Phi đang ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu rách. Nhưng đừng để vẻ ngoài nghèo nàn ấy đánh lừa. Nếu có một vị đại năng nhãn lực phi phàm nhìn vào, sẽ thấy xung quanh Diệp Phi lúc này là ba tầng trận pháp che giấu hơi thở, hai tầng trận pháp phản chấn và một hệ thống báo động bằng tơ nhện nhạy bén đến mức một con ruồi bay qua cũng khiến hắn nhảy dựng lên.

"Hệ thống, kiểm tra tiến độ." Diệp Phi lẩm bẩm trong đầu.

*【Đinh! Nhiệm vụ hàng ngày: Trồng thêm một loại linh thực mới để nhận +50 điểm tuổi thọ và +10 điểm thuộc tính 'Cơ động'. Hạt giống hiện có: Không.】*

Diệp Phi thở dài, xoa xoa thái dương. Đã ba tháng rồi hắn chưa ra khỏi cửa. Sau vụ Hắc Sát Thần Quân quỳ lạy trước vạch đất (mà theo hắn là do tên đó bị chạm mạch), Diệp Phi càng cảm thấy thế giới bên ngoài tràn đầy ác ý.

"Rau muống, bắp cải, cà rốt… mình đã trồng sạch các loại có sẵn trong vườn rồi. Muốn mạnh thêm, nhất định phải có giống mới. Mà muốn có giống mới, phải đi phường thị."

Đi ra ngoài!

Ba chữ này đối với một kẻ "Cẩu đạo" như Diệp Phi chẳng khác nào đi vào hang cọp. Hắn đứng dậy, đi tới một chiếc rương gỗ lớn được khóa bằng chín tầng mật mã pháp thuật.

Hắn bắt đầu mặc trang bị.

Đầu tiên là một lớp "Kim Tơ Giáp" mỏng như cánh ve, đây là hàng thật giá thật hắn thu được từ phần thưởng hệ thống, có thể cản được toàn lực một đòn của tu sĩ Trúc Cơ.

Lớp thứ hai là "Hỏa Thạnh Bào", lớp thứ ba là "Thủy Vân Sam"… Cứ thế, Diệp Phi khoác lên mình đúng mười lớp áo bảo hộ. Tuy mỗi lớp đều là bảo vật, nhưng nhờ tài ngụy trang tài tình và pháp thuật "Nhất Diệp Chướng Mục", nhìn bên ngoài hắn vẫn chỉ như một gã tu sĩ nghèo khổ, hơi gầy gò và có bộ dạng lôi thôi.

Tiếp theo là mặt nạ. Hắn lôi ra một chiếc mặt nạ làm bằng da nhân tạo, loại dùng cho mấy kẻ hành nghề ám sát. Hắn chỉnh sửa cơ mặt, biến mình thành một gã trung niên mặt vàng vọt, có nốt ruồi to ở khóe miệng, ánh mắt lộ vẻ hèn mọn, nhìn vào là thấy loại "nhân vật quần chúng" chết sớm trong các tiểu thuyết kiếm hiệp.

"Danh tính hôm nay: Lục Nhân Giáp. Tu vi hiển thị: Luyện Khí tầng 2. Nghề nghiệp: Tu sĩ tự do chuyên đi nhặt ve chai."

Hắn chuẩn bị sẵn trong túi trữ vật: 50 viên đạn khói gây mê, 20 tấm phù lục độn thổ loại cực nhanh, một chai thuốc xịt hơi cay tinh chất từ ớt Thần Nông, và quan trọng nhất là "Thập Toàn Đại Bổ Đơn" (thực chất là thuốc hồi xuân cực mạnh để đánh lạc hướng kẻ địch nếu bị truy đuổi).

"Nhị Cẩu, trông nhà cho kỹ. Nếu có ai vào, cứ dùng chiêu cũ: giả chết. Nếu chúng định phá vườn, mày cứ sủa một tiếng 'gâu' ở tần số phá sóng linh hồn cho tao."

Nhị Cẩu đang nằm dưới gốc cây dưa hấu, lười biếng mở một con mắt, vẫy vẫy cái đuôi trụi lông coi như đã hiểu.

Diệp Phi hít một hơi thật sâu. Hắn không đi cửa chính. Hắn lách qua một khe đá bí mật phía sau thung lũng, thi triển "Linh Miêu Bộ" đã luyện đến tầng viên mãn, lướt đi nhẹ như một chiếc lá rụng.

Phường thị Thanh Vân.

Đây là nơi giao thương sầm uất nhất vùng biên viễn Đông Hoang, nơi đủ loại hạng người từ chính đạo đến tà tu đều có thể trà trộn. Tiếng rao bán, tiếng mặc cả, tiếng linh thú gầm gừ tạo nên một không gian náo nhiệt đến nhức đầu.

Diệp Phi vừa đặt chân vào cổng phường thị, tim đã đập thình thịch như đánh trống. Hắn dán sát lưng vào vách tường, đi lách qua các khe hở của đám đông. Mỗi khi thấy ai đó đeo kiếm hay có khí thế bất phàm đi ngang qua, hắn đều cúi đầu thật thấp, lẩm bẩm: "Ngươi không thấy ta, ngươi không thấy ta, ta là không khí…"

Nhờ khí tức "Người Qua Đường" từ hệ thống, quả thực chẳng ai thèm liếc nhìn hắn lấy một cái. Một gã Luyện Khí tầng 2 trong cái phường thị toàn tu sĩ tầng 5 trở lên này, chỉ như một hạt cát giữa sa mạc.

Hắn tiến vào khu vực bán hạt giống linh thực. Đa phần ở đây đều là những loại hạt giống cấp thấp như Linh Mễ hay Thanh Đan Thảo.

"Hạt giống Huyết Đằng! Một viên hạ phẩm linh thạch ba hạt! Mua về trồng hàng rào, bảo đảm chó dữ không dám vào!" Một gã gian thương hét lớn.

Diệp Phi bĩu môi. Huyết Đằng? Thứ đó vừa chậm lớn vừa hay hút máu chủ, trồng trong vườn chẳng khác nào nuôi ong tay áo. Hắn đi sâu vào cuối chợ, nơi có những sạp hàng bày bán những thứ kỳ lạ, không rõ nguồn gốc.

Dừng chân trước một sạp hàng của một lão già nua, trông giống như sắp đất xa trời, Diệp Phi liếc mắt qua đống hạt khô héo, đen nhẻm đặt trên một tấm vải bố.

"Lão nhân gia, mớ 'đậu đen' này bán thế nào?" Diệp Phi dùng giọng khàn khàn, đúng chất một kẻ tiểu nhân.

Lão già ngước mắt ti hí nhìn Diệp Phi, giọng khọt khẹt: "Mắt mũi để đi đâu mà bảo đây là đậu đen? Đây là 'U Minh Quỷ Tử', ta vất vả lắm mới lấy được từ trong một tòa mộ cổ vạn năm đấy. Một hạt, mười viên trung phẩm linh thạch."

Diệp Phi suýt chút nữa là nhổ nước bọt vào mặt lão. Mộ cổ vạn năm? U Minh Quỷ Tử? Rõ ràng đây là hạt hướng dương bị đốt cháy đen thui, nhưng nhờ có chút linh khí vương vất từ đống rác nào đó mà có vẻ huyền bí.

Tuy nhiên, đột nhiên Hệ thống trong đầu hắn vang lên:
*【Ting! Phát hiện hạt giống tiềm năng: 'Niết Bàn Thần Quỳ' bị phong ấn. Tình trạng: Sắp chết khô. Giá trị: Vô giá. Khuyến nghị thu mua ngay lập tức.】*

Tim Diệp Phi nảy lên một cái. Hàng thật? Niết Bàn Thần Quỳ? Nghe tên là thấy sang chảnh rồi.

Hắn ngay lập tức đè nén sự hưng phấn, mặt lại càng lộ vẻ cau có: "Lão già, lão lừa trẻ con chắc? U Minh với chả Quỷ Tử. Tôi thấy nó giống hạt hướng dương bị rang cháy thì có. Một viên hạ phẩm linh thạch cho cả nắm, được thì tôi mua về cho gà ăn, không thì thôi."

Lão già lập tức nhảy dựng lên như bị đạp trúng đuôi: "Cái gì? Một viên hạ phẩm? Ngươi có biết giá trị của đồ cổ không hả? Tám viên trung phẩm!"

"Hai viên hạ phẩm." Diệp Phi quay lưng định đi.

"Thôi thôi! Quay lại! Coi như ta làm phúc. Năm viên hạ phẩm linh thạch, lấy hết cả chỗ này đi!" Lão già thở dài, vẻ mặt đầy đau xót (nhưng trong lòng đang cười thầm vì lừa được một tên ngốc).

Diệp Phi móc ra năm viên linh thạch móp méo, trao đổi một cách cực kỳ cẩn thận. Ngay khi cầm được túi hạt giống đen thui đó, hắn không dám nán lại nửa giây.

"Nhanh, phải rút lui ngay!"

Vừa mới xoay người đi được vài bước, phía trước chợ bỗng dưng hỗn loạn. Một đám người áo trắng, tay cầm dài kiếm, kiêu ngạo bước vào. Dẫn đầu là một thanh niên anh tuấn, mắt cao tận trời, chính là Diệp Thần – thiên tài ngoại môn từng bị Nhị Cẩu cho ăn "quà tặng từ bãi cỏ".

Diệp Phi kinh hồn bạt vía. "Khốn khiếp, sao lại gặp tên xui xẻo này ở đây? Theo luật bảo toàn mạng sống chương 1: Gặp người quen phải lủi như gặp tà!"

Hắn ngay lập tức thi triển kỹ năng "Trà Trộn Đám Đông", khom lưng, lẻn vào bóng râm của một gian hàng bán thịt linh thú.

Diệp Thần đi nghênh ngang, miệng lẩm bẩm: "Tìm cho ra vị tiền bối đã để lại kiếm ý trong thung lũng kia cho ta! Nếu tìm được, ta nhất định sẽ bái người làm thầy, rời bỏ cái tông môn nát này."

Diệp Phi nghe mà toát mồ hôi hột. *Đại ca à, kiếm ý cái gì, tôi chỉ gạch một đường để làm ranh giới cho con chó nhà tôi nó khỏi đi bậy thôi mà! Ngươi bái sư cái gì, tha cho tôi đi!*

Ngay lúc đó, một sự cố xảy ra. Một tên thuộc hạ của Diệp Thần đi ngang qua sạp hàng nơi Diệp Phi đang nấp, vô tình va phải hắn.

"Này! Tên mặt vàng kia, đi đứng kiểu gì thế?" Tên thuộc hạ quát lên, tay đặt lên chuôi kiếm.

Diệp Phi lập tức run bần bật, mặt cắt không còn giọt máu (một phần là thật, mười phần là diễn), hắn quỳ sụp xuống: "Đại nhân bớt giận! Tiểu nhân mắt mù, tiểu nhân chỉ là một kẻ nhặt rác, xin đại nhân tha cho!"

Cảnh tượng này khiến Diệp Thần đang đi phía trước ngoái đầu lại. Hắn nheo mắt nhìn gã trung niên thấp hèn đang quỳ dưới đất. Diệp Thần là kẻ có linh giác khá nhạy, hắn cảm thấy có gì đó hơi lạ… nhưng nhìn kỹ lại, tu vi gã này chỉ có Luyện Khí tầng 2, linh khí hỗn loạn, căn cơ nát bét.

"Thôi bỏ đi." Diệp Thần lạnh lùng nói, "Đừng làm mất thời gian với đám sâu bọ. Chúng ta còn phải đi tìm cao nhân."

Đám người rời đi. Diệp Phi vẫn quỳ thêm đúng một phút, cho đến khi khí tức của bọn họ hoàn toàn biến mất.

"Nguy hiểm thật! May mà mình mặc mười lớp giáp nên cơ thể hơi sưng lên, chúng nó không nhận ra dáng người cũ." Diệp Phi lau mồ hôi trên trán.

Hắn quyết định không mua thêm bất cứ thứ gì nữa. Mua được 'Niết Bàn Thần Quỳ' là đã đại thắng rồi. Hắn thực hiện quy trình rút lui an toàn.

Đầu tiên, hắn đi vào một con ngõ hẹp, cởi bỏ lớp áo ngoài cùng và mặt nạ thứ nhất, biến thành một gã mập mạp. Sau đó, hắn chạy sang phía Đông phường thị, chui vào một tiệm trà, đi ra từ cửa sau với dáng vẻ của một lão bà già nua. Cuối cùng, hắn chạy vòng quanh ngọn núi phía sau tông môn ba vòng, đặt mười hai cái bẫy cảm biến để xem có ai đi theo không.

Khi chắc chắn không có ai, Diệp Phi mới dùng thuật độn thổ để chui thẳng vào vườn rau của mình.

Vừa mới trồi đầu lên từ đống đất cạnh chuồng gà, Diệp Phi đã thấy Nhị Cẩu đang đứng đó, nhìn hắn với ánh mắt đầy vẻ kỳ thị.

"Mày nhìn cái gì? Đi chợ là cả một trận chiến sinh tử đấy, hiểu không?" Diệp Phi vừa nói vừa thở hồng hộc, cởi bỏ chín lớp giáp còn lại, mồ hôi nhễ nhại.

Hắn vội vàng lôi nắm hạt giống "đen thui" ra, đào một cái hố nhỏ ngay cạnh gốc linh thụ vạn năm, nơi có nồng độ linh khí cao nhất.

"Niết Bàn Thần Quỳ, cho ta xem ngươi thần thánh đến mức nào!"

Hắn tra hạt xuống đất, sau đó múc một gáo nước từ chiếc bình tưới (chứa Cam Lộ thủy) tưới lên.

*Xèo xèo…*

Một luồng ánh sáng vàng rực rỡ đột ngột phóng thẳng lên trời, chiếu sáng cả thung lũng trong chốc lát.

Diệp Phi tái mặt, lập tức nhảy lên, dùng cả người đè lên chỗ vừa gieo hạt: "Trời ơi! Ánh sáng này sẽ làm lộ chỗ ở của ta! Tắt đi! Tắt ngay cho ta!"

Hắn luống cuống lấy bắp cải (loại có khả năng cách ly linh khí) đắp lên trên, lại ném thêm mười cái trận pháp che giấu vào đó. Phải mất mười phút sau, luồng ánh sáng mới bị dập tắt hoàn toàn.

Diệp Phi nằm bệt xuống đất, tim vẫn còn đập thình thịch.

"Mẹ kiếp, hệ thống hại ta! Đồ vạn năm không cháy, vừa tưới nước một cái đã nổ như bom nguyên tử thế này, có ngày ta mất mạng vì đống rau quả này mất."

Lúc này, một tiếng thông báo thanh thúy vang lên:
*【Đinh! Chúc mừng ký chủ trồng thành công 'Niết Bàn Thần Quỳ'.】*
*【Tuổi thọ vĩnh viễn +50 năm.】*
*【Kỹ năng bị động mới: 'Kim Thiền Thoát Xác' (Tăng khả năng đào tẩu lên 200% khi gặp nguy hiểm).】*
*【Điểm thuộc tính Cơ động: +10.】*

Cảm nhận một luồng hơi ấm chạy khắp cơ thể, những mệt mỏi và lo sợ nãy giờ dường như tan biến hết. Tu vi của hắn vốn dĩ đã là Kim Đan viên mãn (nhưng hiển thị Luyện Khí tầng 3), nay lại nhích thêm một cái, dường như muốn chạm đến ngưỡng cửa Nguyên Anh.

Diệp Phi hoảng hốt, lập tức dùng "Công pháp ép tu vi" để nén linh lực xuống. "Không được, đột phá lúc này là chết chắc. Sấm sét thiên đạo kéo đến thì cái vườn này thành tro bụi mất."

Hắn nhìn chằm chằm vào cái hố nhỏ vừa trồng hạt giống, thì thào: "Nằm yên ở đó nhé 'em quỳ', chờ lúc nào thiên hạ thái bình, anh mới cho em nở hoa. Giờ thì cứ cẩu cùng anh đi."

Bên cạnh, Nhị Cẩu cũng tìm được một hạt giống Niết Bàn bị rơi ra, nó ngửi ngửi một cái rồi nhăn mũi, dùng chân lấp đất chôn hạt giống đó đi, sau đó lại nằm xuống ngủ tiếp.

Đối với thầy trò một người một chó này, Niết Bàn hay Thần Quỳ cũng chẳng quan trọng bằng một giấc ngủ yên bình không ai quấy rầy. Nhưng Diệp Phi không biết rằng, luồng ánh sáng vừa rồi, dù chỉ xuất hiện trong vài giây, đã bị một bóng người đứng ở đỉnh núi xa xa thu vào tầm mắt.

Đó là Tô Thanh Tuyết. Nàng nheo đôi mắt phượng nhìn về phía thung lũng hẻo lánh, khóe môi khẽ cong lên một độ cong đầy hứng thú: "Lại là chỗ đó… xem ra vị 'nông dân' kia có nhiều bí mật hơn mình tưởng."

Thế giới bên ngoài lại sắp nổi sóng, mà Diệp Phi thì vẫn đang mải mê… bón phân cho củ khoai tây nổ của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8