Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 53: ** Nhặt được hạt giống Tiên giới

Cập nhật lúc: 2026-05-09 14:44:39 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 53: NHẶT ĐƯỢC HẠT GIỐNG TIÊN GIỚI**

Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp sương mù dày đặc của dãy núi Thanh Vân, khẽ chạm vào mái tranh đơn sơ của một gian nhà nhỏ nằm biệt lập ở góc thung lũng phía Tây. Ở đây, linh khí mỏng manh đến mức đáng thương, ngay cả những đệ tử tạp dịch có tư chất kém nhất cũng chẳng buồn ngó ngàng tới. Nhưng đối với Diệp Phi, đây chính là thánh địa.

"Bói một quẻ trước đã."

Diệp Phi ngồi xếp bằng trên chiếc bồ đoàn bằng cỏ khô, thần sắc trang nghiêm như thể đang thực hiện một đại lễ hiến tế vạn năm. Hắn rút ra ba đồng xu đồng sứt sẹo, khẽ lẩm bẩm trong miệng rồi tung lên không trung.

*Cạch. Cạch. Cạch.*

"Quẻ bình an, hướng Đông Nam có chút tài vận nhỏ, nhưng kèm theo khí đen che mắt. Không đại hung, không đại kiết… Tạm chấp nhận được."

Diệp Phi thở phào một hơi, nhưng đôi lông mày vẫn không giãn ra. Theo quy tắc "Cẩu đạo" của hắn, chỉ có quẻ "Đại Kiết" mới là an toàn nhất để ra cửa. Tuy nhiên, muối thực trong bếp đã cạn, và quan trọng hơn, hạt giống "Ớt Linh Hỏa" mà hắn trồng tháng trước vừa thu hoạch xong, hệ thống đang hối thúc hắn phải tìm loại cây mới để gieo trồng nhằm tích lũy thêm thọ nguyên và điểm thuộc tính.

"Thọ mệnh của mình hiện tại là 3.500 năm, tu vi thực tế là Kim Đan viên mãn… Nhưng trong mắt người ngoài, mình vẫn là Luyện Khí tầng 3 yếu đuối. Ổn, rất ổn!"

Hắn tự trấn an mình, sau đó bắt đầu quá trình "vũ trang" hằng ngày. Đầu tiên là mặc vào ba lớp Nội giáp tơ tằm có khả năng kháng thuật pháp, bên ngoài khoác một bộ y phục đệ tử ngoại môn cũ kỹ đã được hắn thêu kín những đạo phù văn ẩn nấp khí tức. Trên cổ tay trái đeo một chiếc vòng bảo hộ có thể kích phát màn chắn trong tích tắc, cổ tay phải giấu một loại ám khí có tẩm thuốc gây mê cực mạnh (do chính hắn tinh chế từ dịch cải bắp cay).

Sau khi kiểm tra lại 108 phương án tẩu thoát trong đầu, Diệp Phi mới chậm rãi bước ra cửa.

Nhị Cẩu, con chó vàng gầy gò đang nằm bò dưới gốc cây hòe già, khẽ hé một con mắt ra nhìn chủ nhân. Nó ngáp một cái dài, biểu tình lộ rõ vẻ khinh thường: *Hừ, lại cái thói sợ chết ấy. Ra cái chợ ngoại môn cách đây có năm dặm mà cứ làm như sắp đi đột phá cấm địa Thượng Cổ.*

"Nhị Cẩu, trông nhà cho kỹ. Có ai tới thì cứ giả chết, nếu bọn chúng định phá vườn rau thì…" Diệp Phi làm một động tác cắt cổ, rồi lập tức sửa lại: "…thì hãy sủa thật to báo hiệu cho ta để ta… chạy trước!"

Nhị Cẩu hừ lạnh trong mũi một tiếng, quay mông về phía hắn, tiếp tục giấc nồng.

Hôm nay là ngày "Hoàng Hôn Hội" – một phiên chợ giao dịch nhỏ của đệ tử ngoại môn Thanh Vân Tông. Nơi đây náo nhiệt hơn thường ngày, tiếng rao bán linh dược, pháp bảo cấp thấp vang lên khắp nơi.

Diệp Phi đi sát mép đường, đầu hơi cúi, thu liễm khí tức đến mức tối đa. Trong mắt các tu sĩ đi ngang qua, hắn chỉ là một tên đệ tử già đời tư chất kém cỏi, đến cái tuổi này vẫn còn dậm chân ở Luyện Khí sơ kỳ, là loại người làm nền nhạt nhòa nhất trong giới tu tiên.

"Mua nhanh bán nhanh, tuyệt đối không gây hấn, tuyệt đối không lo chuyện bao đồng."

Hắn đi qua các sạp hàng hào nhoáng của những đệ tử nội môn, chẳng thèm liếc mắt lấy một cái. Những loại "Tiên thảo" sặc sỡ kia đối với hắn mà nói chẳng khác nào cỏ dại bị bón quá nhiều phân hóa học, linh lực hỗn loạn, đan độc đầy mình.

Diệp Phi dừng lại ở khu "Phế Vật Cổ", nơi tập trung những món đồ không rõ lai lịch, đa phần là bùn đất và sắt vụn do những kẻ đi săn trộm mộ hoặc khai thác mỏ nhặt được.

Hắn giả vờ dừng lại trước một sạp hàng bán các loại quặng đá vỡ. Chủ sạp là một lão già gầy gò, mắt ti hí, nhìn thấy Diệp Phi liền uể oải nói: "Một linh thạch hạ phẩm ba món, muốn chọn gì thì chọn, mua rồi không đổi trả."

Diệp Phi không đáp, bàn tay hắn lướt qua những mảnh vỡ, âm thầm kích hoạt kỹ năng **"Thần Nông Nhãn"**.

*【Mảnh vỡ đồng nát, giá trị: Không.】*
*【Đá cuội bị nhiễm linh khí nhẹ, giá trị: Làm cảnh.】*
*【Rễ cây khô héo, giá trị: Nhóm bếp.】*

Mắt Diệp Phi quét qua góc khuất nhất của sạp hàng, nơi có một đống đất đá lộn xộn, bị ném sang một bên như rác thải. Bỗng nhiên, trong đồng tử hắn hiện lên một luồng sáng màu tím đậm đến mức gần như hóa đen. Luồng sáng đó mạnh đến nỗi khiến nhãn cầu hắn hơi đau rát.

*【Đinh! Phát hiện mục tiêu đặc thù!】*
*【Tên gọi: ? ? ? (Hạt giống chưa xác định)】*
*【Trạng thái: Bị phong ấn bởi Hỗn Độn bùn, sinh cơ còn lại 0.0001%.】*
*【Đẳng cấp: Tiên giới cấp (Truyền thuyết).】*
*【Mô tả: Hạt giống từ kỷ nguyên Thượng Cổ, mang theo nhân quả vô thượng. Túc chủ hãy thận trọng khi gieo trồng!】*

Tim Diệp Phi đập hụt một nhịp. "Tiên giới cấp"? "Hỗn Độn"? "Nhân quả vô thượng"?

Ba từ này, mỗi cái đều là đại biểu cho phiền phức cực lớn!

Theo bản năng "Cẩu đạo", phản ứng đầu tiên của Diệp Phi là quay đầu bỏ chạy. Thứ gì càng quý thì nhân quả càng nặng, nhân quả càng nặng thì càng dễ chết sớm. Hắn chỉ muốn bình yên trồng rau, sống lâu trăm tuổi, chứ không muốn gánh vác sứ mệnh cứu thế hay bị các đại năng đuổi giết vì một cái hạt giống.

Nhưng đúng lúc này, âm thanh của hệ thống lại vang lên, lần này là giọng điệu vô cùng mời gọi:

*【Nhiệm vụ cấp bách: Nhặt lấy hạt giống Tiên giới. Phần thưởng: 500 điểm thuộc tính cơ bản, mở khóa kỹ năng ẩn "Nhìn thấu thiên cơ" (giảm tỉ lệ bị tính kế bởi kẻ thù xuống 80%).】*

Đôi chân vừa định bước đi của Diệp Phi khựng lại. "Giảm tỉ lệ bị tính kế xuống 80%"?

Đây chẳng phải là kỹ năng tối thượng của "Cẩu đạo" sao? Nếu có nó, sau này ra ngoài không cần bói quẻ quá nhiều lần nữa!

Hắn hít sâu một hơi, điều chỉnh nhịp tim. Diễn kịch, bắt đầu.

Hắn cúi xuống, nhặt một miếng quặng đá có màu sắc hơi rực rỡ lên, sau đó nhăn mặt nói với lão chủ sạp: "Lão nhân gia, thứ này một linh thạch? Đắt quá, bên trong chẳng có chút linh khí nào. Hay là thế này, ta đưa lão một linh thạch, lão cho ta chọn thêm mấy thứ phế thải này về làm phân bón cho vườn rau ngoại môn nhé?"

Lão chủ sạp khinh khỉnh nhìn Diệp Phi: "Lại là bọn tạp dịch trồng rau sao? Đúng là hạng nghèo kiết xác. Được rồi, cầm lấy miếng quặng đó rồi cút đi, đống rác kia muốn lấy bao nhiêu thì lấy."

Diệp Phi giả vờ lúng túng, vội vàng bốc một nắm đất vụn và mấy rễ cây héo ném vào túi vải, tất nhiên là âm thầm dấu hạt giống đen thui kia vào lòng bàn tay.

"Đứng lại!"

Một giọng nói kiêu ngạo vang lên từ phía sau. Diệp Phi rùng mình một cái, trong đầu lập tức hiện ra 30 phương án trốn chạy.

Kẻ vừa gọi hắn là một thanh niên mặc y phục nội môn thêu vân mây rực rỡ, bên hông đeo một thanh ngọc kiếm bảo quang lấp lánh. Diệp Thần! "Thiên tài" của ngoại môn vừa mới được thăng cấp vào nội môn không lâu, cũng chính là kẻ hay đến gây sự với Diệp Phi.

"Hóa ra là Diệp sư đệ." Diệp Thần cười khẩy, bước đến bên cạnh sạp hàng. "Ngươi vẫn cái thói bủn xỉn đó, chuyên môn nhặt rác về bón rau sao? Đúng là lãng phí tài nguyên của tông môn khi nuôi hạng người như ngươi."

Diệp Phi cúi đầu thật thấp, ra vẻ sợ sệt: "Diệp sư huynh nói chí phải, đệ tư chất kém, chỉ có thể trồng chút rau cỏ nuôi thân. Không dám làm phiền nhãn quan của sư huynh."

Diệp Thần thấy Diệp Phi hèn nhát như vậy, cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Hắn đưa tay chỉ vào túi vải của Diệp Phi: "Mở ra cho ta xem, có thứ gì đáng giá mà ngươi lại vội vã giấu đi như vậy?"

"Chỉ là… chỉ là mấy mảnh đá vụn và phân đất thôi mà." Diệp Phi run rẩy mở túi ra.

Diệp Thần nhìn qua đống bùn đất và rễ cây héo úa, lộ vẻ buồn nôn: "Rác rưởi! Đúng là rác rưởi thì đi với rác rưởi. Mau biến khỏi mắt ta, nhìn thấy ngươi chỉ làm hỏng đạo tâm của ta mà thôi."

"Vâng, vâng, đệ đi ngay." Diệp Phi khom lưng cúi đầu, lùi lại từng bước, trong lòng thầm mắng: *Chờ đấy, tiểu tử. Lần tới ngươi đi ngang qua vườn rau, ta sẽ cho Nhị Cẩu tè vào giày của ngươi.*

Hắn nhanh chóng len lỏi qua đám đông, nhắm thẳng hướng thung lũng của mình mà đi, tốc độ mỗi lúc một nhanh nhưng bước chân vẫn không hề gây ra tiếng động.

"Diệp tiểu hữu! Đi đâu mà vội vàng vậy?"

Một cánh tay đập mạnh vào vai hắn khiến Diệp Phi suýt nữa thì theo phản xạ dùng "Hành Lá Kiếm Khí" chém bay đầu đối phương. May thay, mùi rượu nồng nặc và giọng cười khà khà quen thuộc đã ngăn hắn lại.

Lý Trưởng Lão, vị lão nhân thích "não bổ" nhất Thanh Vân Tông, đang lảo đảo đứng đó, tay cầm bình rượu quý.

"Lý trưởng lão, ngài làm ta sợ quá." Diệp Phi lau mồ hôi lạnh (đợt này là mồ hôi thật vì suýt thì lộ tẩy).

Lý Trưởng Lão nheo mắt nhìn cái túi vải trên tay Diệp Phi, sau đó nhìn sâu vào mắt hắn. Trong đầu lão trưởng lão này lại bắt đầu vận hành một công năng "tự suy diễn" thần kỳ:

*Hừm, Diệp tiểu hữu này thần sắc vội vàng, nhưng bước chân trầm ổn lạ thường. Hắn vừa đi từ khu Phế Vật ra… Chẳng lẽ, vị đại năng ẩn thế này lại vừa tìm được món bảo vật bị phong ấn nào đó để cứu vãn linh khí của tông môn? Nhìn xem, đống bùn đất kia, nhìn thì bình thường nhưng dường như ẩn chứa hơi thở của đại địa nguyên thủy!*

"Khà khà, ta biết rồi, Diệp tiểu hữu lại đang thực hiện bí pháp \'Hòa mình vào bụi trần\' để tu luyện tâm cảnh đúng không?" Lý Trưởng Lão cười đầy ẩn ý, tự mình gật gù: "Cao minh! Quá sức cao minh! Việc dùng phế vật làm bình phong để che giấu cơ duyên, thế gian này mấy ai làm được?"

Diệp Phi méo miệng: "Lão nhân gia, ngài lại uống quá chén rồi. Ta thật sự chỉ đi nhặt rác về bón phân…"

"Ta hiểu, ta hiểu mà! Ngươi không cần giải thích." Lý Trưởng Lão vỗ vỗ vai hắn, hạ thấp giọng: "Ngươi yên tâm, bí mật của ngươi ta sẽ giữ kín. Nhưng khi nào món bảo vật đó phát huy tác dụng, nhớ cho lão già này nếm thử một chén… ờ, trà xanh do ngươi trồng nhé."

Nói xong, Lý Trưởng Lão lảo đảo bỏ đi, miệng còn lẩm bẩm: "Dùng rác để che thiên cơ, thủ đoạn này chí ít cũng phải cấp Hóa Thần mới nghĩ ra được…"

Diệp Phi đứng ngây người tại chỗ, dở khóc dở cười. *Lão già này, trí tưởng tượng cũng phong phú quá mức rồi đấy! Nhưng dù sao lão cũng nói đúng một điều: đây quả thực là đại cơ duyên.*

Hắn không dám nán lại thêm, chạy một mạch về vườn rau của mình. Sau khi bước qua lớp rào tre (thực chất là Thập Bát Linh Trận), Diệp Phi mới thở phào một hơi, đóng chặt cửa lớn.

"Nhị Cẩu, nhìn xem ta mang cái gì về này!"

Nhị Cẩu đang ngủ thì bật dậy. Khứu giác nhạy bén của nó đột nhiên nhận thấy một mùi vị lạ. Không phải mùi của linh quả bình thường, mà là một mùi vị vô cùng cổ xưa, mang theo hơi thở của vạn vật thái sơ.

Diệp Phi thận trọng đặt hạt giống đen thui lên mặt bàn gỗ. Khi được lấy ra khỏi lớp bùn Hỗn Độn, hạt giống bắt đầu khẽ rung động. Một luồng sương đen mờ mịt lan tỏa ra xung quanh.

*U u…*

Tiếng kêu lạ lùng phát ra từ trong hạt giống như tiếng gió thổi qua khe núi vạn năm. Nhị Cẩu không còn vẻ lười biếng nữa, nó nhe răng, dựng lông gáy, sủa gừ gừ vào hạt giống đen.

"Mày cũng thấy nó không ổn đúng không?" Diệp Phi nuốt nước bọt. "Cái thứ này… trông không giống rau, cũng chẳng giống quả. Nó giống như một con mắt đen ngòm của tử thần đang nhìn mình vậy."

*【Đinh! Phát hiện túc chủ đang sở hữu hạt giống Tiên giới: "Tử Vong Đỗ Quyên" (Biến dị).】*
*【Thuộc tính đặc biệt: Hấp thụ tử khí để sinh trưởng, nở hoa mang lại khả năng "Luân Hồi Nghịch Chuyển".】*
*【Cảnh báo: Nếu trồng không đúng cách, nó sẽ hút cạn sinh mạng của mọi sinh linh trong vòng bán kính mười dặm.】*

Mồ hôi lạnh của Diệp Phi chảy ròng ròng xuống cằm.

"Hệ thống, ngươi trêu ta sao? Cái này mà là quà tặng à? Đây là một quả bom hạt nhân cấp độ tu tiên thì có!"

Hắn nhìn ra vườn rau xanh mướt của mình. Những cây bắp cải trắng nõn, những củ cà rốt đỏ mọng đang rung rinh trong gió. Nếu trồng cái thứ "Tử Vong Đỗ Quyên" này xuống, chẳng phải vườn rau quý báu của hắn sẽ thành nghĩa địa sao?

Nhưng nhìn vào bảng thuộc tính, kỹ năng "Nhìn thấu thiên cơ" đang nhấp nháy đầy khiêu khích.

Để sống thọ, cần phải liều một lần.

"Cẩu đạo không có nghĩa là hèn nhát, mà là biết tính toán rủi ro một cách chắc chắn nhất." Diệp Phi tự nhủ. "Mày muốn tử khí đúng không? Được, ta sẽ cho mày tử khí."

Hắn cầm chiếc cuốc gỉ lên – thứ mà giới tu tiên nếu biết sẽ phát điên vì nó là Tiên khí cực phẩm Thái Cổ – bước đến góc vườn gần vách đá nhất. Ở đây, bên dưới lòng đất chính là "Vạn Cổ Mộ", nơi chôn cất những đại năng từ thời xa xưa mà hắn đã vô tình khám phá ra. Tử khí ở đây đậm đặc đến mức hóa thành hắc dịch, bình thường các tu sĩ chỉ cần chạm vào là hồn tiêu phách tán, nhưng đối với rau củ của Diệp Phi, đó lại là loại phân bón "thượng hạng" nhất.

"Nhị Cẩu, hỗ trợ ta!"

Nhị Cẩu rên ư ử nhưng vẫn bước tới, dùng chân đào một cái hố sâu hoắm. Diệp Phi dùng nước Cam Lộ (loại nước thần có khả năng dung hòa mọi năng lực) tưới xuống trước để trấn áp sát khí của hạt giống, sau đó thận trọng đặt hạt giống đen vào lòng đất.

Vừa mới chạm đất, hạt giống như một con đỉa đói, bắt đầu điên cuồng hút lấy tử khí từ sâu dưới lòng mộ cổ. Một vòng xoáy màu đen nhỏ xuất hiện trên mặt đất, cát bụi xung quanh bị cuốn vào trong nháy mắt.

"Mẹ kiếp, hố đen!"

Diệp Phi hoảng sợ, lập tức kết ấn: "Đại Địa Tĩnh Mịch, Vạn Vật Quy Nguyên, nén cho ta!"

Hắn dùng tu vi Kim Đan viên mãn (đang tăng vọt nhờ hệ thống hỗ trợ) để ép chặt lớp đất bên trên. Nhị Cẩu cũng nhảy lên, dùng bốn chân dẫm mạnh xuống đất, một luồng sức mạnh vàng kim từ chân nó truyền xuống, giúp cố định vòng xoáy tử khí lại.

Sau một khắc căng thẳng tột độ, mặt đất dần yên tĩnh trở lại. Một mầm xanh đen, nhỏ như sợi tóc, chậm chạp chui ra khỏi mặt đất.

Nó không giống bất kỳ loài thực vật nào trên thế giới này. Thân nó trong suốt như lưu ly nhưng lại mang màu đen sẫm, bên trong dường như có những dòng chảy như máu lấp lánh ánh sao.

*【Đinh! Chúc mừng túc chủ gieo trồng thành công hạt giống Tiên giới.】*
*【Tiến độ sinh trưởng: 1%. Thọ nguyên hiện tại của túc chủ: +200 năm.】*
*【Kỹ năng "Nhìn thấu thiên cơ" đã được kích hoạt.】*

Oanh!

Một luồng thông tin khổng lồ tràn vào não bộ Diệp Phi. Hắn cảm thấy thế giới trước mắt thay đổi hẳn. Khi nhìn về hướng cổng tông môn, hắn thấy những sợi dây tơ đen của nhân quả đang đan xen vào nhau. Hắn thấy được nơi nào có sát khí, nơi nào có cơ duyên.

"Tuyệt vời… Với cái này, mình có thể tránh được tất cả rắc rối trước khi chúng tìm đến!" Diệp Phi hưng phấn nắm chặt tay.

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Qua nhãn thuật mới này, Diệp Phi kinh hoàng nhìn thấy một đạo nhân quả đỏ rực như máu đang từ trên trời giáng thẳng xuống vườn rau của hắn.

Nó mang theo hơi thở của một vị cường giả cấp Nguyên Anh trở lên, và mục tiêu chính là hướng về cái mầm nhỏ "Tử Vong Đỗ Quyên" vừa mới mọc.

"Mẹ nó, hệ thống! Ngươi nói giảm 80% tỉ lệ bị tính kế, chứ không nói là mang họa tới ngay lập tức!"

Từ trên bầu trời, một đạo độn quang tím lịm bay tới với tốc độ cực nhanh. Là Lâm Hải, vị Trưởng lão chấp pháp tham lam đang đi tuần tra. Lão vốn có linh giác nhạy bén về bảo vật, vừa rồi luồng tử khí bộc phát đã đánh động đến thần thức của lão.

"Diệp sư đệ, ngươi đang làm gì ở đây mà quỷ khí sâm nghiêm như vậy?" Tiếng nói của Lâm Hải từ xa vọng lại, mang theo uy áp trầm trọng của một vị Kim Đan trung kỳ.

Diệp Phi mặt không đổi sắc, nhưng tay đã giấu sẵn một củ khoai tây (bom nổ).

"Nhị Cẩu, chuẩn bị diễn kịch!"

Nhị Cẩu lập tức nằm vật ra đất, bốn chân co giật, mồm sùi bọt mép (giả bộ). Diệp Phi thì gào lên thảm thiết: "Trưởng lão cứu mạng! Có ma! Vườn rau của đệ có ma hiện hình!"

Trận đấu trí (và đấu cẩu) giữa một lão cáo già tham lam và một "đại năng nông dân" cẩn thận đến cực điểm, chính thức bắt đầu từ giây phút này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8