Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 54: ** Sự cố tại sàn đấu giá
Thanh thành, sầm uất và náo nhiệt, là tòa thành lớn nhất nằm dưới chân dãy núi Thanh Vân. Hôm nay, bầu không khí nơi đây dường như còn nóng bỏng hơn thường lệ bởi sự kiện đấu giá mười năm một lần của Vạn Bảo Các.
Ở một góc khuất trong con hẻm nhỏ cách xa đại lộ chính, một thanh niên mặc bộ đồ vải thô, đầu đội nón lá rách rập rình, đang lầm bầm tự nói một mình. Đó chính là Diệp Phi.
Bên cạnh hắn, một con chó vàng gầy gò, xương sườn lộ rõ đang thản nhiên dùng chân sau gãi tai, ánh mắt khinh bỉ nhìn chủ nhân mình.
"Nhị Cẩu, ngươi nghe cho kỹ đây. Chúng ta đã chuẩn bị 12 thân phận giả, 18 loại mặt nạ da người, và đây là phương án rút lui thứ 67 nếu xảy ra biến cố. Ngươi nhìn thấy tiệm bánh bao đằng kia không? Nếu ta hô 'Chạy', ngươi phải lập tức biến thành hình dạng một con chó hoang rồi chui vào ống cống phía sau tiệm đó, rõ chưa?"
Nhị Cẩu ngáp một cái dài thườn thượt, lười biếng gâu lên một tiếng lấy lệ. Trong lòng nó thầm mắng: *“Đồ nhát gan, đường đường là kẻ mỗi ngày dùng nước Cam Lộ để tưới bắp cải, ăn cà rốt chứa Thiên Đạo vận luật mà đi vào một cái sàn đấu giá nhỏ nhoi lại sợ thành cái dạng này. Nếu là ta, ta đã trực tiếp cướp sạch từ lâu rồi.”*
Diệp Phi không hề biết sủng vật của mình đang nghĩ gì. Hắn kiểm tra lại hơi thở của mình một lần nữa. Luyện Khí tầng 3. Hoàn hảo. Đây là tu vi “chuẩn” của một tên đệ tử ngoại môn tầm thường nhất, loại người mà dù có bị giết ở ven đường cũng chẳng ai buồn liếc mắt nhìn cái thứ hai.
Mục tiêu của hắn hôm nay là “Thiên Công Tức Thổ” – một loại đất thần kỳ nghe đồn có thể đẩy nhanh tốc độ sinh trưởng của thực vật gấp mười lần. Hệ thống vừa giao nhiệm vụ trồng “Cửu Chuyển Linh Sâm”, nếu không có loại đất này, hắn phải đợi một trăm năm mới thu hoạch được. Một trăm năm đối với tu sĩ khác là bình thường, nhưng với kẻ sợ chết như Diệp Phi, đó là một trăm năm rủi ro tiềm tàng.
Hắn phải có nó, và phải có nó một cách thật… “Cẩu”.
—
Vạn Bảo Các, tầng ba. Nơi đây dành cho những khách mời có thân phận hoặc có đủ tiền tài.
Diệp Phi sau khi dùng một chút “mẹo nhỏ” cùng vài miếng linh thạch hối lộ, rốt cuộc cũng chui được vào một góc tối tăm nhất ở hàng ghế cuối cùng. Hắn ngồi co rùm lại, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình đến mức tối đa.
Sàn đấu giá đang ở cao trào.
“Món đồ tiếp theo: Một mảnh đồng nát được tìm thấy từ di tích Thượng Cổ Bắc Hải. Dù không có linh khí dao động, nhưng chất liệu cực kỳ bền bỉ, nước lửa không xâm phạm, vạn năm không gỉ sét. Giá khởi điểm: 100 linh thạch cấp thấp!”
Trên đài, một đấu giá viên xinh đẹp giới thiệu về một miếng sắt đen thui, sần sùi như một cái nắp vung bị cháy. Cả khán phòng im lặng, sau đó là những tiếng cười nhạo.
“Vạn Bảo Các hôm nay hết đồ bán rồi sao? Đưa một cái nắp nồi lên đây làm gì?”
“100 linh thạch để mua một mảnh rác sao? Thà ta đi mua một viên đan dược còn hơn.”
Nhưng trong khoảnh khắc đó, hệ thống trong đầu Diệp Phi bỗng dưng phát ra âm thanh thông báo dồn dập:
*【Đinh! Phát hiện mảnh vỡ của Thần Nông Đỉnh – 'Vạn Vật Sinh Cơ Phiến'. Tác dụng: Cải tạo môi trường trồng trọt thành Tiên điền thượng phẩm.】*
*【Yêu cầu: Phải sở hữu bằng mọi giá.】*
Mắt Diệp Phi giật liên hồi. Cái nắp vung đó là mảnh vỡ Thần Nông Đỉnh? Hắn hít sâu một hơi. Nguy rồi, linh thạch trong túi hắn chỉ có đúng… 50 viên. Số còn lại hắn đã lỡ tiêu hết để mua phân bón từ phân của linh thú cao cấp mấy hôm trước.
“Có ai ra giá không? 100 linh thạch lần thứ nhất…” Đấu giá viên lộ vẻ gượng gạo.
Diệp Phi run rẩy giơ tay, cố ý làm cho giọng nói của mình trở nên khàn đặc và già nua: “50 linh thạch… và một vật phẩm trao đổi, có được không?”
Toàn trường quay đầu lại. Thấy một kẻ mặc áo vải rách rưới, tu vi Luyện Khí tầng 3 lại dám ra giá, không ít người lộ vẻ khinh bỉ.
“Kẻ nào kia? Đến đây để tấu hài à?”
“50 linh thạch? Cút về nhà mà trồng rau đi tiểu tử!”
Đấu giá viên nhíu mày, định từ chối theo quy tắc, nhưng đúng lúc này, ở hàng ghế VIP phía trên, một lão già đang gà gật bỗng mở bừng mắt. Đó là Lý Trưởng lão – người nổi tiếng với biệt danh “lão hàng xóm não bổ” của Diệp Phi, người luôn cho rằng Diệp Phi là đại năng chuyển thế.
Hôm nay Lý Trưởng lão đi cùng với một vị giám định sư huyền thoại của Vạn Bảo Các tên là Cổ lão đầu.
Lý Trưởng lão nghe thấy giọng nói quen thuộc, dù đã được ngụy trang, nhưng cảm giác về một sự “thần bí” không thể lầm lẫn khiến lão run bắn người. Lão lẩm bẩm: “Cái giọng điệu này… cái phong thái thản nhiên trong sự nghèo khổ này… Chẳng lẽ là Diệp tiền bối? Ngài ấy đang giả nghèo để thử lòng nhân gian?”
Cổ lão đầu bên cạnh tò mò: “Lý lão hữu, ngươi nói gì cơ? Một tên tiểu tử Luyện Khí tầng 3 thì có gì lạ?”
“Ngươi thì biết cái gì!” Lý Trưởng lão gắt khẽ. “Để lão phu xem ngài ấy định dùng vật gì để trao đổi. Những thứ tiền bối lấy ra, chắc chắn là chí bảo kinh thế!”
Trong sự chế giễu của mọi người, Diệp Phi lúng túng thò tay vào cái túi vải cũ kỹ bên hông. Hắn sờ soạng một hồi, mặt bỗng biến sắc.
“Chết tiệt, nhầm túi rồi! Đây là túi rác mình vừa mới dọn trong vườn sáng nay!”
Trong túi toàn là củ cải héo, vài hạt dưa hấu và… một củ hành lá. Củ hành này được hắn trồng cạnh cây “Cửu Tiêu Kiếm Thảo”, do hằng ngày hấp thụ kiếm khí và linh sương tinh khiết nhất nên nó xanh mướt đến lạ thường, dù đã bị hái ra khỏi đất vài tiếng đồng hồ.
Diệp Phi đổ mồ hôi hột. Bây giờ mà rút tay về thì lộ liễu quá. Thôi kệ, đằng nào miếng sắt kia cũng là đồ bỏ đi trong mắt họ, biết đâu họ đồng ý.
“Tôi dùng… cái này.”
Diệp Phi đặt củ hành lá lên cái khay bạc do thị nữ mang tới.
Một giây lặng im.
Hai giây lặng im.
Ba giây sau, cả sàn đấu giá nổ tung trong những tràng cười sặc sụa.
“Ha ha ha! Ta không nhìn nhầm chứ? Một củ hành? Hắn dùng một củ hành để tham gia đấu giá Vạn Bảo Các?”
“Trời ạ, tên này điên rồi! Hắn định mang hành về để xào cái nắp nồi kia sao?”
Ngay cả đấu giá viên cũng tái mặt vì cảm thấy bị sỉ nhục: “Vị đạo hữu này, xin đừng đùa giỡn…”
“Khoan đã!”
Một tiếng thét xé lòng vang lên từ phía hàng ghế VIP. Cổ lão đầu – vị giám định sư huyền thoại, người nãy giờ vẫn bình thản, bỗng nhiên lao xuống từ trên lầu như một cơn lốc.
Ông ta đứng trước khay bạc, đôi mắt già nua lồi ra, hơi thở gấp gáp như người sắp chết đuối.
“Đây… đây là…” Cổ lão đầu không dám chạm tay vào củ hành, ông ta lấy ra một tấm kính lúp đặc biệt, tay run lẩy bẩy.
Lý Trưởng lão cũng chạy xuống theo, lão hít một hơi thật sâu rồi gào lên: “Thơm quá! Một mùi hương thanh thuần nhất nguyên thủy nhất của thiên địa! Đây không phải là hành, đây là… Kiếm Ý Tủy Tâm Hành!”
Toàn trường sững sờ. Kiếm ý gì cơ? Một củ hành mà có kiếm ý?
Cổ lão đầu run rẩy nói: “Bình tĩnh… mọi người bình tĩnh… Lão phu hành nghề giám định năm trăm năm, chưa bao giờ thấy linh khí cô đặc đến mức này mà không hề có tạp chất. Các ngươi hãy nhìn xem, những đường gân trên lá hành này, chúng không phải gân lá, đó là… Đại Đạo Kiếm Văn!”
Ông ta bỗng nhiên rút ra một thanh đoản kiếm cấp linh khí tốt nhất, chỉ vừa mới đưa lại gần củ hành, “keng” một tiếng, thanh đoản kiếm lập tức nứt toác, như thể nó vừa gặp phải tổ tiên của các loài kiếm.
Cả sàn đấu giá chìm vào một sự im lặng chết chóc. Một củ hành… bẻ gãy một thanh linh kiếm?
“Thanh hành này…” Cổ lão đầu nghẹn ngào, “Bên trong ẩn chứa một luồng kiếm ý thuần khiết đến mức kinh hoàng. Nếu một vị kiếm tu đang gặp bình cảnh được ăn nó, e rằng sẽ ngay lập tức ngộ ra chân lý, phá cảnh chỉ trong chớp mắt. Đây là thần vật! Đây là dược thảo cấp chí tôn!”
Lý Trưởng lão thầm nghĩ trong lòng: *“Quả nhiên là Diệp tiền bối! Ngài ấy thấy Vạn Bảo Các không nhận ra báu vật Thượng Cổ nên cố ý lấy một củ hành dại trong vườn ra để nhắc nhở họ. Một củ hành tùy ý của tiền bối đã là thần vật, vậy cái vườn của ngài ấy… trời ạ, lão phu không dám nghĩ tiếp!”*
Diệp Phi đứng trong góc tối, chân tay lạnh ngắt.
*“Cái gì? Kiếm ý? Ta chỉ trồng nó cạnh bụi hành thôi mà? Chắc tại mấy hôm trước ta lười, dùng thanh 'Hủy Thiên Diệt Địa Kiếm' (mà hắn tưởng là cái cuốc gỉ) để xới đất cho nó nên nó nhiễm hơi chút đỉnh chăng?”*
Thấy tình hình có vẻ sắp vượt tầm kiểm soát, Diệp Phi lập tức muốn rút lui.
“Cái đó… tôi không đổi nữa được không? Tôi đi đây…”
“Không! Đạo hữu dừng bước!” Cổ lão đầu gần như quỳ xuống. “Đổi! Chúng tôi đổi! Không chỉ mảnh đồng nát này, mà toàn bộ số linh thạch thu được trong buổi đấu giá hôm nay, chúng tôi đều dâng tặng đạo hữu!”
“Đúng đúng!” Lý Trưởng lão cũng lao tới, ánh mắt cuồng nhiệt. “Diệp đạo hữu… à không, vị vị tiền bối này, ngài quả là có mắt nhìn xa trông rộng. Một củ hành đổi lấy vạn vật, đây mới chính là cảnh giới tối cao của giao dịch!”
Đúng lúc này, một giọng nói trầm thấp và đầy uy áp vang lên từ căn phòng VIP sang trọng nhất:
“Vạn Bảo Các định nuốt riêng thần vật sao? Vương gia của Thanh Bình Quận ta trả giá mười vạn linh thạch cấp cao cho củ hành đó!”
Một trung niên nhân mặc long bào bước ra, uy áp Nguyên Anh kỳ khiến không ít người ngã gục. Đó là Thanh Bình Vương, một kẻ nổi tiếng tham lam và độc đoán.
Hắn nhìn Diệp Phi với ánh mắt thèm khát xen lẫn sự đe dọa: “Tiểu tử, đưa củ hành đây cho ta, ta bảo đảm ngươi ra khỏi tòa thành này được an toàn. Nếu không…”
Diệp Phi đổ mồ hôi như mưa. Xong đời rồi, quả nhiên là ra gió dễ trúng tuyển, ra đường dễ trúng đạn. Hắn chỉ muốn đổi một mảnh sắt thôi mà sao lại ra nông nỗi này?
“Nhị Cẩu… chuẩn bị… phương án 68… chạy đường hầm!” Diệp Phi thì thầm qua kẽ răng.
Nhị Cẩu lại ngáp một cái, mắt lim dim. *“Tới rồi đấy, đám ruồi bọ này lại làm phiền bữa trưa của ta.”*
Thanh Bình Vương thấy Diệp Phi không trả lời, liền hừ lạnh một tiếng: “Tìm chết!”
Hắn đưa tay ra, một bàn tay linh lực khổng lồ chộp thẳng về phía khay bạc chứa củ hành. Nhưng ngay khi bàn tay đó chạm vào luồng khí xanh tỏa ra từ củ hành, một tiếng “vút” sắc lẹm vang lên.
Một lá hành bé xíu vì bị áp lực linh lực kích thích, bỗng nhiên rung lên.
Xoẹt!
Linh lực bàn tay của Nguyên Anh cường giả bị cắt ngọt như cắt đậu hũ. Thanh Bình Vương thét lên một tiếng đau đớn, lùi lại mấy bước, trên lòng bàn tay đã xuất hiện một vết cắt sâu thấy xương, điều đáng sợ là kiếm ý lưu lại trên vết thương khiến lão không thể dùng linh lực để hồi phục.
“Kiếm… Kiếm ý có thể gây thương tổn cho Nguyên Anh?” Thanh Bình Vương run rẩy nhìn củ hành như nhìn thấy một con quỷ dữ.
Diệp Phi thấy thời cơ đã đến. Nhân lúc mọi người đang bàng hoàng vì sự bá đạo của củ hành, hắn nhanh tay chộp lấy mảnh sắt đen trên đài (thứ mà mọi người đã hoàn toàn quên mất) và vứt lại 50 viên linh thạch.
“Không cần mười vạn linh thạch đâu! Tôi chỉ lấy cái này thôi! Tiền thừa cứ giữ lấy!”
Dứt lời, Diệp Phi hô lớn: “Nhị Cẩu, phong tỏa khứu giác, tẩu!”
“Bùm!”
Một quả bom khói đặc chế từ ớt siêu cay và linh dược gây ảo giác do chính tay Diệp Phi chế biến nổ tung ngay giữa sàn đấu giá. Làn khói đỏ rực bốc lên, cay đến mức ngay cả Nguyên Anh kỳ cũng phải rơi nước mắt ròng ròng, thần thức hoàn toàn bị nhiễu loạn.
“Khụ khụ… Cay quá! Thần tiên gì mà dùng chiêu hèn hạ thế này!”
“Mau đuổi theo! Đừng để củ hành biến mất!”
Khi làn khói tan đi, sân khấu đã trống rỗng. Diệp Phi, Nhị Cẩu, mảnh sắt đen và cả củ hành lá đều biến mất không dấu vết. Chỉ còn lại Cổ lão đầu và Lý Trưởng lão đang đứng đờ đẫn giữa đống đổ nát.
Lý Trưởng lão vuốt râu, mắt sáng rực, lẩm bẩm: “Thoắt ẩn thoắt hiện, lấy vật phi phàm mà đi như cơn gió. Tiền bối đang dạy chúng ta rằng: Tiền tài danh vọng chỉ là mây khói, kiếm ý ẩn trong hành mới là chân lý nhân sinh. Cao nhân… quả thật là cao nhân!”
—
Ở một nơi nào đó cách Thanh thành mười dặm, dưới một gốc cây cổ thụ bên bờ suối.
Diệp Phi thở hồng hộc, tháo lớp mặt nạ thứ bảy ra. Hắn nhìn miếng sắt đen thui trong tay, rồi lại nhìn củ hành mà Nhị Cẩu đang ngậm trong mồm (nó đã nhanh tay chộp lại trước khi nổ bom khói).
“Nguy hiểm quá, Nhị Cẩu ạ. Suýt nữa thì chúng ta thành tâm điểm của cả giới tu tiên rồi. Đúng là trồng hành cạnh kiếm thảo có hại cho tim mạch quá mà.”
Nhị Cẩu ném củ hành xuống đất, khinh bỉ nhìn chủ nhân một cái, rồi nằm xuống giả chết.
Diệp Phi vội vàng nhặt củ hành lên, lau bụi: “Dù sao cũng lấy được mảnh vỡ Thần Nông Đỉnh rồi. Về thôi, mai ta sẽ hầm xương cho ngươi bằng củ hành này, coi như bù đắp tinh thần.”
Nhị Cẩu nghe đến “hầm xương” thì tai vểnh lên, đuôi khẽ vẫy một cái. Thôi thì, đi theo tên chủ nhân cẩn thận quá mức này cũng có cái lợi của nó – ít ra đồ ăn của hắn thực sự là đỉnh cao thiên hạ.
Trong khi đó, tại Thanh thành, một thông tin chấn động bắt đầu lan truyền: *“Một vị đại năng ẩn thế vừa xuất hiện, chỉ dùng một củ hành đã đánh bại Nguyên Anh kỳ, chém nứt Linh bảo và coi thường mười vạn linh thạch!”*
Từ đó về sau, giới tu tiên xuất hiện một trào lưu kỳ lạ: Các kiếm tu thay vì tìm kiếm sắt thép quý hiếm, họ bắt đầu… đi mua hành lá về để thờ cúng và nghiên cứu, mong một ngày có thể ngộ ra “Hành Kiếm Đạo”.
Còn Diệp Phi? Hắn đã sớm về đến vườn rau, thắp ba nén hương cảm ơn trời Phật vì đã sống sót qua một ngày “giông bão”, rồi lại cặm cụi vác cuốc ra đồng, chuẩn bị cho mùa thu hoạch cà rốt sắp tới.
Đối với hắn, vạn trượng hào quang cũng không bằng một vụ mùa bội thu. Và quan trọng nhất là… không ai được biết hắn là ai.
*【Đinh! Hoàn thành giao dịch nghịch thiên. Điểm Cẩu đạo: +500. Thọ nguyên: +50 năm. Tặng thêm hạt giống: 'Ớt Nổ Cửu Thiên'.】*
Diệp Phi nhìn hạt giống ớt mới hiện ra trong lòng bàn tay, khẽ mỉm cười: “Tốt, loại này mà làm bom khói thì ngay cả Hóa Thần kỳ cũng phải khóc tiếng mán thôi.”
Vườn rau Thanh Vân lại trở về vẻ yên bình thường nhật, che giấu những cơn sóng ngầm đang sục sôi khắp Tiên giới bên ngoài.