Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 55: ** Bị sát thủ theo dõi
CHƯƠNG 55: BỊ SÁT THỦ THEO DÕI
Ánh nắng ban mai xuyên qua màn sương mù mỏng mảnh của thung lũng ngoại môn Thanh Vân Tông, trải dài trên những luống rau xanh mướt mắt. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, khung cảnh tĩnh mịch như một bức tranh thủy mặc tách biệt khỏi thế sự hồng trần.
Thế nhưng, bên trong căn nhà tranh cũ kỹ, Diệp Phi không hề cảm thấy một chút yên bình nào.
Hắn đang ngồi xếp bằng trên tấm bồ đoàn đã sờn rách, trước mặt là một cái khay gỗ đựng đầy cát mịn. Diệp Phi nín thở, đôi bàn tay hơi run rẩy cầm ba đồng tiền cổ bằng đồng gỉ sét. Hắn khấn vái lầm rầm trong miệng, thần thái nghiêm trang còn hơn cả đại giáo chủ đang cử hành tế lễ trời đất.
"Thiên linh linh, địa linh linh, hệ thống bảo hộ, tổ tiên phù hộ… Quẻ này là để xem cát hung của ngày hôm nay. Một quẻ quyết định đi ở, hai quẻ định đoạt sinh tử!"
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Ba đồng tiền rơi xuống khay cát. Diệp Phi nhìn chằm chằm, đồng tử co rụt lại.
"Hung!"
Hắn nuốt nước bọt, sắc mặt tái nhợt đi một tông. Hắn lau mồ hôi trên trán, tự trấn an: "Không sao, quẻ đầu thường không chuẩn, phải bói lần hai."
*Cộc! Cộc! Cộc!*
"Đại hung!"
Lưng áo Diệp Phi bắt đầu ướt đẫm mồ hôi lạnh. Trán hắn nổi đầy gân xanh, tay run như cầy sấy gieo quẻ thứ ba.
Lần này, một đồng tiền dựng đứng lên, hai đồng còn lại chồng chéo lên nhau tạo thành một hình thù quái dị giống như một cái đầu người bị cắt rời.
"Huyết quang tai ương! Máu tràn bờ đê! Tuyệt diệt sinh cơ!"
Diệp Phi bật dậy như bị điện giật, suýt chút nữa thì lật tung cái khay gỗ. Hắn cuống cuồng chạy đến bên cửa sổ, hé một kẽ nhỏ nhìn ra ngoài. Vườn rau vẫn yên tĩnh, Nhị Cẩu vẫn đang nằm ngáy o o dưới gốc cây Linh Thụ vạn năm, một chân còn gãi gãi bụng trông cực kỳ hưởng lạc.
Nhưng Diệp Phi không tin vào vẻ ngoài đó. Mười năm xuyên không, mười năm “Cẩu” đến tận cùng, hắn đã rèn luyện được một trực giác về nguy hiểm còn nhạy hơn cả thần thú.
"Hệ thống! Kiểm tra khu vực xung quanh ngay lập tức!"
*【Đinh! Phát hiện 02 mục tiêu có địch ý cấp độ S đang ẩn nấp trong phạm vi 500 mét. Tu vi: Nguyên Anh kỳ tầng 2. Trạng thái: Ám sát ẩn thân.】*
Cái tin tức này giống như một tia sét đánh ngang tai, khiến Diệp Phi suýt thì nhũn cả chân.
"Nguyên Anh kỳ? Lại còn là hai tên? Ta chỉ là một tên 'Luyện Khí tầng 3' nhỏ bé trồng rau thôi mà! Ai mà độc ác đến mức cử sát thủ cấp bậc đó tới đây? Là Lâm Hải? Hay là kẻ thù kiếp trước của tên nguyên chủ này?"
Diệp Phi thở dốc, trí não hắn bắt đầu hoạt động với công suất cực đại. Trong thế giới Tiên giới linh khí suy tàn này, Nguyên Anh kỳ đã được coi là cao thủ hàng đầu, đủ sức làm trưởng lão của một tông môn lớn. Một tên đã đủ quét sạch cả Thanh Vân Tông, đằng này lại là hai tên sát thủ chuyên nghiệp.
"Nhị Cẩu! Dậy ngay cho ta! Có biến!" Diệp Phi truyền âm nhập mật, giọng nói đầy sự hốt hoảng.
Nhị Cẩu hé một mắt ra, khinh thường liếc nhìn chủ nhân, sau đó xoay người định ngủ tiếp. Nó vốn đã đánh hơi được hai con chuột nhắt đang nấp sau tảng đá lớn ngoài kia từ lâu, nhưng với nó, loại tôm tép đó không đáng để nó phải dừng giấc ngủ trưa.
"Đừng có mà lười! Nếu ta chết, sẽ không có ai hầm xương Linh Thú cho ngươi đâu! Không có cà rốt ngàn năm, không có dưa hấu đạo vận! Ngươi sẽ phải đi ăn rác đấy!"
Nghe đến "ăn rác", Nhị Cẩu lập tức bật dậy như lò xo, đôi tai vểnh lên, đôi mắt vàng óng lóe lên một tia hung quang rồi nhanh chóng thu liễm lại, biến thành dáng vẻ của một con chó ghẻ gầy gò, tội nghiệp.
Diệp Phi không rảnh để ý đến sự diễn sâu của con chó này. Hắn vội vàng lùi sâu vào trong mật thất ẩn dưới gầm giường. Đây là nơi hắn đã chuẩn bị ròng rã suốt 5 năm qua.
"Phải bình tĩnh. Ta có 108 phương án tẩu thoát. Phải chọn cái nào an toàn nhất."
Hắn lấy từ trong kẽ tường ra một cuốn sổ da trâu dày cộp, bìa ngoài viết: *“Cẩm Nang Sinh Tồn Cho Người Yếu Thế – Tập 1: Chạy Là Thượng Sách”*.
"Phương án 1: Trực diện đối đầu… Loại! Tên điên mới làm vậy. Dù tu vi thực sự của mình đã chạm tới ngưỡng cửa Đột Phá Tiên Nhân, nhưng sát thủ luôn có át chủ bài, vạn nhất tụi nó tự bạo thì vườn rau của mình tiêu tùng."
"Phương án 15: Giả chết, dùng 'Thi Khí Đan' hóa thành xác không hồn… Loại! Bọn sát thủ bây giờ thường có thói quen chém nát xác hoặc hỏa thiêu cho chắc ăn, quá mạo hiểm."
"Phương án 49: 'Vườn Không Nhà Trống – Kim Thiền Thoát Xác'. Được, chính là nó!"
Diệp Phi bắt đầu hành động. Đôi tay hắn múa may liên hồi, tạo thành những ấn quyết phức tạp mà dù là cao thủ Hóa Thần cũng khó lòng nhìn thấu.
Bên ngoài thung lũng, hai bóng đen đang hòa mình vào hư không. Đó là "Ảnh Nhất" và "Ảnh Nhị", cặp sát thủ song sinh của Huyết Sát Môn. Chúng đã nhận một số tiền khổng lồ để lấy thủ cấp của "vị đại năng ẩn cư" tại Thanh Vân Tông.
"Nhất ca, tên nhóc đó chỉ là Luyện Khí tầng 3, lại đang hốt hoảng như gà mắc tóc kia kìa. Ngài chắc đây là vị đại năng đã dọa Lâm Hải đến phát điên chứ?" Ảnh Nhị truyền âm, giọng đầy sự khinh bỉ.
"Đừng khinh suất. Lâm Hải tuy tham lam nhưng không ngu. Vườn rau này linh khí nồng đậm một cách quái dị. Ngươi nhìn hàng rào tre kia xem, dường như ẩn chứa một loại trận pháp cổ xưa." Ảnh Nhất cẩn trọng đáp.
"Hừ, chỉ là mấy cây tre khô. Để tiểu đệ vào tóm cổ hắn ra đây."
Nói đoạn, Ảnh Nhị hóa thành một vệt đen mờ ảo, lướt đi với tốc độ sấm sét hướng về căn nhà tranh. Hắn tự tin vào bộ pháp của mình, dù là Kim Đan kỳ cũng không thể phát giác.
Thế nhưng, ngay khi chân hắn vừa chạm vào ranh giới luống rau cải bắp đầu tiên, không gian xung quanh bỗng nhiên vặn vẹo.
"Cái gì?"
Ảnh Nhị kinh hoàng nhận ra mình không còn ở trong thung lũng nữa. Trước mặt hắn là một đại dương xanh thẳm, nhưng nước biển lại… toàn là mùi rau cải. Những cây cải bắp to bằng tòa nhà sừng sững mọc lên từ đáy biển, mỗi chiếc lá của chúng tỏa ra kiếm ý bén ngót.
*“Địch nhân bước vào trận địa 'Bắp Cải Vạn Kiếm', kích hoạt chế độ: Thái mỏng!”*
Một giọng nói vô hồn vang lên trong hư không. Hàng vạn lá cải bay lên, xoay tròn như những lưỡi cưa tử thần. Ảnh Nhị hét lên một tiếng, vung đoản đao chống đỡ, nhưng mỗi một phiến lá cải đều mang sức mạnh của một tu sĩ Nguyên Anh toàn lực một kích.
Ở bên ngoài, Ảnh Nhất chỉ thấy đệ đệ mình vừa bước vào vườn rau đã đứng im bất động, đôi mắt lờ đờ, sau đó thân hình bắt đầu run rẩy rồi… quỳ sụp xuống bón phân cho cây.
"Trận pháp huyễn cảnh cấp cao!" Ảnh Nhất rùng mình, "Không được, phải cứu nó!"
Hắn rút ra một thanh hắc kiếm, đang định xông vào phá trận thì bỗng nghe thấy tiếng bước chân rầm rập.
Từ trong căn nhà tranh, Diệp Phi vác trên vai một cái bao bố lớn, tay kia cầm chiếc bình tưới nước thần thánh, miệng không ngừng lẩm bẩm:
"Số 10, kiểm tra! Giày độn thổ cấp 9, sẵn sàng! Nhẫn trữ vật chứa 300 quả 'Cà chua nổ hạt nhân', sẵn sàng! Bình tưới nước chứa 'Dịch hóa cốt', sẵn sàng! Nhị Cẩu, chúng ta đi đường hầm số 6!"
Diệp Phi vừa chạy vừa vẩy nước từ bình tưới ra xung quanh một cách "vô ý".
Ảnh Nhất thấy mục tiêu đã xuất hiện, lại còn hớ hênh như vậy, liền không nén được lòng tham và sát ý. Hắn bỏ mặc đệ đệ đang bận "ngộ đạo" giữa luống cải bắp, hóa thành một cơn gió đen trực diện chém xuống đầu Diệp Phi.
"Chết đi!"
Diệp Phi giật nẩy mình, hét lên một tiếng thất thanh: "Á! Sát thủ! Đừng giết tôi, tôi chỉ là nông dân!"
Hắn "vô tình" vấp ngã, củ khoai tây trong bao bố rơi ra lăn về phía chân Ảnh Nhất.
"Một củ khoai tây thối?" Ảnh Nhất cười lạnh, mũi kiếm không hề dừng lại.
*Bùm!*
Một tiếng nổ chấn động trời đất vang lên, nhưng kỳ lạ là nó không tạo ra lửa, mà lại phát tán ra một loại bột màu vàng rực rỡ kèm theo mùi thơm của… khoai tây nướng bơ.
Ảnh Nhất đang ở ngay tâm vụ nổ, đột nhiên cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đông cứng lại. Thanh hắc kiếm của hắn bỗng nhiên mềm nhũn ra như một sợi bún, uốn lượn một hồi rồi… biến thành một sợi dây thừng dài.
"Cái… cái quái gì thế này?"
Sát thủ lừng danh giới tu tiên giờ đây cầm sợi dây thừng bún ngơ ngác giữa làn khói vàng. Chưa kịp định thần, hắn cảm thấy có gì đó lành lạnh sau gáy.
Nhị Cẩu không biết từ bao giờ đã đứng sau lưng hắn, cái mõm thối hoắc kề sát tai Ảnh Nhất, nhẹ nhàng hắt hơi một cái.
Một luồng kình lực khổng lồ như thái sơn áp đỉnh đập thẳng vào linh hồn Ảnh Nhất. Hắn thậm chí không kịp kêu lên một tiếng, linh thai Nguyên Anh bên trong đan điền đã bị một lực hút vô hình kéo ra khỏi cơ thể, sau đó bị Nhị Cẩu nuốt chửng như nuốt một hạt lạc.
Xác của Ảnh Nhất đổ xuống, linh khí từ cơ thể hắn bắt đầu tán ra, ngấm vào đất, biến thành phân bón tinh khiết nhất cho những cây cà chua gần đó.
Diệp Phi lúc này đã bật dậy từ dưới đất, mặt mũi lấm lem bùn đất, nhưng đôi mắt thì vẫn đảo liên hồi đầy sự cảnh giác.
"Nhị Cẩu! Xong chưa? Ta vừa kích hoạt quả 'Khoai Tây Phong Ấn Linh Mạch', chúng ta chỉ có 30 giây để tẩu thoát trước khi bọn đồng bọn của chúng tới!"
Diệp Phi lao đến cạnh cái giếng nước, xoay nhẹ tay cầm. Một lối vào bí mật lộ ra dẫn sâu xuống lòng đất. Hắn không thèm nhìn hiện trường, cũng chẳng thèm thu gom chiến lợi phẩm của sát thủ (vì hắn sợ trên đó có bùa theo dõi), chỉ lo tháo chạy.
"Đi nhanh! Đi nhanh! Phương án tẩu thoát số 67: Chạy xuyên qua hang rào hỏa tiễn!"
Hắn nhảy xuống giếng, Nhị Cẩu thở dài một tiếng rồi cũng lững thững nhảy theo.
Nửa canh giờ sau.
Diệp Phi đang ngồi trong một mật thất cách vườn rau mười dặm về phía Đông, xung quanh là 108 trận pháp phòng hộ, 50 tầng màn chắn cách âm, và hàng trăm cái bẫy sẵn sàng kích nổ. Hắn ôm cái bao bố, tim vẫn còn đập thình thịch.
"Nguy hiểm quá. Thật sự quá nguy hiểm. Tiên giới này không dành cho người lương thiện mà."
Diệp Phi bắt đầu lấy từ trong túi áo ra một lọ thuốc an thần (chế biến từ tâm sen vạn năm), uống một ngụm lớn mới thấy hơi bình tâm lại.
Hắn nhìn Nhị Cẩu đang nằm liếm lông chân, bực bội mắng: "Ngươi thấy chưa? Ta đã bảo hôm nay đại hung mà! Nếu không phải ta phản ứng nhanh, tung ra củ 'Khoai tây biến dị' đó, thì giờ này chúng ta đã bị chặt làm tám khúc rồi!"
Nhị Cẩu lười biếng kêu lên một tiếng "Gâu" lấy lệ, trong bụng thầm nghĩ: *“Chủ nhân à, ngài vừa dùng một củ khoai tây trị giá tương đương một kiện Linh Bảo Cực Phẩm để đối phó với một tên Nguyên Anh cấp thấp đấy. Ngài có biết là lãng phí thiên vật không?”*
Diệp Phi bắt đầu lôi bản đồ ra, dùng bút lông gạch một đường đỏ đậm lên vị trí vườn rau cũ.
"Chỗ đó không an toàn nữa rồi. Hai tên sát thủ chết ở đó, chắc chắn tổ chức của tụi nó sẽ cử thêm người tới. Lần sau có khi là Hóa Thần, hoặc thậm chí là Luyện Hư kỳ. Không được, ta phải thực hiện 'Kế hoạch chuyển dời số 3'."
Hắn bắt đầu tính toán. Hắn có 10 phân thân làm bằng gỗ linh mục đã bố trí ở khắp Đông Hoang. Mỗi phân thân đều có hơi thở giống hệt hắn. Hắn sẽ tung chúng ra để làm nhiễu loạn thông tin.
"Phải rồi, ta sẽ để một phân thân ở lại Thanh Vân Tông trồng rau tiếp để đánh lạc hướng, còn bản thể thật của mình sẽ trốn dưới hầm này thêm 3 năm nữa. Đúng, 3 năm bế quan trồng giá đỗ! Giá đỗ ít linh khí, ít bị chú ý, lại tốt cho sức khỏe!"
Nghĩ đến đây, Diệp Phi mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn bắt đầu lấy ra một cái chậu gỗ, đổ đầy nước cam lộ vào rồi thả vào đó vài hạt đậu thần.
"Haiz, ta chỉ muốn trồng rau thôi mà, sao thế giới này lại cứ muốn dồn ta vào đường cùng thế nhỉ?"
Trong lúc Diệp Phi đang mải mê với kế hoạch "cửa sau của cửa sau", hắn không hề biết rằng ở bên ngoài vườn rau cũ, Ảnh Nhị vẫn đang… miệt mài bón phân. Nhờ có trận pháp của Diệp Phi, tu vi của hắn bị ép xuống mức phàm nhân, tâm trí bị tẩy não thành một người nông dân trung hậu.
Một tuần sau, khi trưởng lão Thanh Vân Tông đi ngang qua thung lũng, họ vô cùng ngạc nhiên khi thấy một "đệ tử lạ mặt" đang chăm sóc vườn rau vô cùng chuyên nghiệp. Rau củ quả tốt tươi gấp bội, còn tên đệ tử đó thì luôn miệng lẩm bẩm: *"Trồng rau là chân lý, bón phân là đạo vận…"*
Danh tiếng về "Vườn rau kỳ tích" của Thanh Vân Tông từ đó càng vang xa, thu hút thêm vô số phiền phức mà Diệp Phi hằng lo sợ.
Tại căn hầm sâu 500 mét dưới lòng đất.
Diệp Phi vừa gieo xuống hạt giá đỗ đầu tiên, hệ thống bỗng vang lên tiếng thông báo:
*【Đinh! Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ 'Thoát hiểm trong gang tấc'. Phần thưởng: 1000 điểm Cẩu đạo, thọ nguyên +100 năm. Kích hoạt kỹ năng bị động mới: 'Khí tức người dưng'.】*
*【Khí tức người dưng: Khi ký chủ đứng giữa đám đông hoặc đang làm việc đồng áng, 99% khả năng mọi người sẽ coi ký chủ là phông nền của thế giới, trừ khi ký chủ tự mình tát vào mặt họ.】*
Mắt Diệp Phi sáng lên như sao: "Kỹ năng này… tuyệt vời! Đây chính là cực phẩm Cẩu đạo!"
Hắn sung sướng đến mức lấy ra một củ cà rốt, đưa cho Nhị Cẩu: "Nè, thưởng cho ngươi vì đã không bỏ chạy lúc nãy. Ăn xong thì cùng ta đào hầm tiếp, ta cảm thấy độ sâu 500 mét vẫn chưa đủ an toàn, phải đào thêm 500 mét nữa mới chắc ăn!"
Nhị Cẩu nhìn củ cà rốt, rồi lại nhìn cái xẻng mà Diệp Phi vừa nhét vào chân nó, nước mắt lưng tròng. Nó là Thôn Phệ Thần Thú vạn cổ cơ mà! Tại sao bây giờ lại phải đi làm thợ đào hầm cho một tên chủ nhân có hội chứng sợ bị hại giai đoạn cuối thế này?
"Gâu!" (Tôi muốn nghỉ việc!)
"Hửm? Ngươi nói muốn làm thêm ca đêm hả? Tốt lắm, ta sẽ hầm cho ngươi thêm một nồi canh sườn bắp cải!"
Nhị Cẩu gục đầu xuống đất, chấp nhận số phận. Thôi thì, vì miếng ăn, vì sự bình yên của vườn rau (và cả thế giới ngoài kia nữa), nó đành phải tiếp tục sự nghiệp đào hầm vĩ đại vậy.
Đêm đó, sâu thẳm dưới lòng đất của Thanh Vân Tông, những tiếng "kịch kịch" của chiếc cuốc gỉ thần kỳ vẫn vang lên đều đặn. Một "kẻ yếu" mang tu vi tiệm cận tiên nhân đang ra sức trốn chạy khỏi một thế giới mà hắn vô tình đang đứng trên đỉnh cao nhất.
Nhân quả của Tiên giới, dường như luôn thích đùa giỡn với những kẻ chỉ muốn… trồng rau.