Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 56: ** Sát thủ chết vì… vấp ngã

Cập nhật lúc: 2026-05-09 14:47:07 | Lượt xem: 2

Trăng treo đầu núi, ánh bạc rủ xuống thung lũng ngoại môn Thanh Vân Tông, bao phủ lên vườn rau của Diệp Phi một lớp sương mờ ảo. Không gian tĩnh mịch đến độ chỉ còn tiếng dế kêu ri rỉ và tiếng thở đều đều của Nhị Cẩu đang nằm cuộn tròn dưới gốc cây hòe già.

Trong căn chòi lá lụp xụp, Diệp Phi không ngủ.

Hắn đang thắp một ngọn đèn dầu nhỏ, loại dầu được chiết xuất từ tinh dầu mỡ của một con Yêu lợn nhị cấp, cháy rất đạm mạc nhưng lại có tác dụng định thần. Trước mặt hắn là một tờ sớ dài dằng dặc, trên đó chi chít những dòng chữ nhỏ như kiến: "Phương án phòng thủ ban đêm – Phiên bản 10.2".

"Quẻ hôm nay là 'Trung Cát', nghĩa là vẫn có 20% khả năng xảy ra rủi ro." – Diệp Phi lầm bầm, tay vân vê vài đồng tiền xu gỉ sét.

Mười năm qua, dù tu vi thực tế đã đạt đến mức ngay cả bản thân hắn cũng không biết mình mạnh đến đâu, nhưng Diệp Phi vẫn luôn giữ vững sơ tâm: "Người không vì mình, trời tru đất diệt; người không vì mình mà 'cẩu', thì sớm muộn cũng thành phân bón cho kẻ khác". Hắn không tin vào quẻ "Đại Cát", vì trong giới tu tiên, "Đại Cát" thường là khởi đầu của một âm mưu vây giết. "Trung Cát" là vừa đủ, vừa đủ để hắn có lý do gia cố thêm mấy tầng trận pháp.

Hắn khẽ đẩy cửa bước ra ngoài. Đêm nay, hắn cần hoàn thiện nốt hệ thống "Tưới phân linh cực áp".

Nói là "tưới phân", nhưng thực chất đây là một hệ thống dẫn linh dịch đặc chế từ phân của đám Chu Tước, Thanh Long (mấy con gà, con rắn hắn nuôi sau vườn) trộn với nước Cam Lộ thượng phẩm. Loại hỗn hợp này đối với cây trồng là đại bổ, nhưng đối với tu sĩ lại là một loại "độc dược" kỳ quái: nó quá đậm đặc linh khí, đậm đặc đến mức nếu chạm vào da thịt, nó sẽ ngay lập tức thẩm thấu và gây tắc nghẽn kinh mạch, khiến đối phương rơi vào trạng thái "say linh khí" mà tê liệt toàn thân.

"Nhị Cẩu, trông nhà cho cẩn thận." – Diệp Phi đá nhẹ vào mông con chó vàng gầy gò.

Nhị Cẩu hé một con mắt, nhìn chủ nhân bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ, sau đó ngáp một cái dài, xoay người tiếp tục mơ về những đùi gà nướng linh cấp. Nó thầm nghĩ: *Tên chủ nhân này lại lên cơn hoang tưởng rồi. Có ta ở đây, vị Tiên Đế nào dám bước chân vào đây mà không bị ta hắt hơi cho tan xác? Khổ nỗi lão cứ thích làm mấy cái bẫy ruồi này…*

Cách vườn rau khoảng một dặm, ba bóng đen đang di chuyển với tốc độ kinh hồn, tàng hình trong bóng tối. Đó là ba sát thủ cấp cao của Huyết Sát Môn: Hắc Huyết, Ảnh Tử và Vô Tên. Cả ba đều có tu vi Trúc Cơ đỉnh phong, thậm chí Hắc Huyết đã chạm đến ngưỡng Kim Đan.

Nhiệm vụ của chúng đêm nay: Ám sát một tên đệ tử ngoại môn tên là Diệp Phi, đồng thời cướp đi "bí bảo" khiến linh khí vùng này trở nên đặc thù. Kẻ thuê chúng – Lâm Hải Trưởng lão – đã nhấn mạnh rằng mục tiêu rất gian manh, nhưng trong mắt ba tên sát thủ này, một tên Luyện Khí tầng 3 chỉ là một con kiến không hơn không kém.

"Đại ca, ta thấy Lâm Hải lão nhi kia bị điên rồi." – Ảnh Tử truyền âm, giọng đầy sự khinh miệt – "Giết một tên phế vật trồng rau mà phải huy động cả ba chúng ta? Lại còn dặn dò phải cẩn thận bẫy rập? Cười chết người ta mất."

Hắc Huyết lạnh lùng đáp: "Cẩn thận vẫn hơn. Nghe nói mấy tên đệ tử đến đây trước đó đều gặp chuyện kỳ quái. Chúng ta hành sự theo nguyên tắc: Nhanh, gọn, tuyệt không để lại dấu vết."

"Xì, nhìn cái hàng rào tre kia kìa." – Vô Tên chỉ tay về phía vườn rau – "Thứ này ngay cả gió thổi mạnh cũng sập, vậy mà lão ta bảo là 'Hãn thế trận pháp'. Thật là làm nhục danh tiếng sát thủ của chúng ta."

Chúng dừng lại trước cổng vườn. Trong mắt bọn chúng, đây chỉ là một mảnh đất tầm thường, cỏ dại mọc đầy xung quanh, mùi phân chuồng nồng nặc bốc lên.

Nhưng chúng không biết rằng, hàng rào tre mà Vô Tên vừa chê bai thực chất được làm từ "Vạn Năm Huyền Trúc", cứng hơn kim cương, và được bố trí theo "Cửu Cung Bát Quái Trận". Còn đám "cỏ dại" kia chính là "Thực Thần Thảo", chỉ cần có kẻ mang sát ý bước qua, nó sẽ tiết ra hương thơm khiến thần thức mục tiêu bị mê loạn.

"Ta vào trước!" – Vô Tên xung phong. Hắn là một cao thủ thân pháp, nhẹ nhàng như lông hồng lướt qua hàng rào.

*Cạch.*

Một tiếng động cực nhỏ vang lên. Vô Tên khựng lại. Hắn cảm thấy dưới chân mình dường như vừa chạm vào một sợi dây thừng bằng gai mềm.

"Trò trẻ con." – Hắn thầm cười. Một cái bẫy thô sơ thế này mà cũng đòi làm khó hắn? Hắn vận linh lực vào đôi chân, định dùng sức mạnh để đạp đứt sợi dây và phóng vọt đi.

Thế nhưng, ngay khi hắn vận công, một sự cố không tưởng đã xảy ra. Sợi dây đó không phải là dây thừng thường, mà là "Địa Linh Căn" của một loại cây sâm vạn năm do Diệp Phi trồng. Cảm nhận được linh lực từ kẻ xâm nhập, Địa Linh Căn lập tức… rung động.

Cái rung động này không mạnh, nhưng nó đúng vào lúc Vô Tên đang dồn lực. Kết quả là, thay vì phóng đi, Vô Tên bị trượt chân. Một cú trượt chân hết sức tầm thường của một kẻ phàm nhân.

"Ối!" – Hắn buột miệng một tiếng kêu rất nhỏ.

Trong thế giới của sát thủ, một cú ngã không là gì, hắn hoàn toàn có thể lộn nhào và đáp xuống đất an toàn. Nhưng đen đủi thay cho Vô Tên, nơi hắn chuẩn bị tiếp đất lại là vị trí của cái "Máy bón phân linh cực áp" mà Diệp Phi vừa mới lắp đặt và đang trong quá trình thử nghiệm.

Diệp Phi khi đó đang đứng ở góc vườn phía đối diện, lẩm bẩm: "Kỳ lạ, hình như hệ thống thủy áp bị kẹt. Để ta tăng áp suất lên mức cao nhất xem sao."

Hắn gạt một cái cần bằng gỗ.

*Ầm!*

Một dòng chất lỏng màu xanh sẫm, đặc quánh, mang theo áp lực tương đương với đòn tấn công của một vị Hóa Thần cường giả từ trong đường hầm gốm sứ phụt thẳng ra ngoài.

Vô Tên, kẻ vừa mới "vấp ngã" và đang lơ lửng giữa không trung, không kịp phản ứng gì đã bị "dòng linh thực đặc chế" này dội thẳng vào mặt.

"Ách… cái… mùi gì…?" – Đó là ý nghĩ cuối cùng của Vô Tên trước khi linh khí quá nồng nặc trong dòng phân xanh kia trực tiếp làm "nổ" tung các huyệt đạo trong cơ thể hắn. Không phải là nổ theo kiểu đẫm máu, mà là linh lực trong người hắn bị đồng hóa quá nhanh, khiến hắn trở nên… cứng đờ như một bức tượng thạch cao, rơi bịch xuống một cái hố vừa mới được đào sẵn bên cạnh.

Hắc Huyết và Ảnh Tử đứng bên ngoài hàng rào, trợn mắt nhìn.

Bọn chúng không thấy có kẻ nào ra tay, không thấy linh khí dao động quá mức, chỉ thấy đồng đội của mình nhảy qua hàng rào, vấp ngã một cái cực kỳ khó coi, sau đó bị một vòi nước phun trúng và… biến mất.

"Chuyện gì vậy? Vô Tên đâu?" – Ảnh Tử rùng mình.

Hắc Huyết nghiến răng: "Cẩn thận, nơi này quả nhiên tà môn. Theo sát ta!"

Cả hai cùng lúc thi triển bí thuật tàng hình cao cấp nhất, hóa thành hai làn khói mỏng lao vào vườn rau. Lần này chúng vô cùng cảnh giác, mỗi bước đi đều dò xét kịch liệt.

Nhưng vườn rau của Diệp Phi không phải là nơi để "dò xét". Ở đây, quy luật duy nhất là quy luật của… nhà nông.

Ảnh Tử đang len lỏi qua các luống bắp cải. Những cây bắp cải này to lớn lạ thường, lá xanh mướt và phủ một lớp phấn trắng. Hắn thận trọng tránh né vì sợ chúng là linh thú biến hình. Đột nhiên, hắn cảm thấy mũi mình ngứa ngáy.

Một hạt bụi phấn từ lá bắp cải bay vào mũi hắn.

*Hắt… xì!*

Cái hắt hơi này khiến sự tàng hình của hắn bị phá vỡ trong một phần nghìn giây. Và đúng lúc đó, Nhị Cẩu – lúc này đang giả vờ ngủ – khẽ cử động đuôi. Cái đuôi của nó vô tình gạt trúng một cái cào sắt đang dựng gần đó.

Cái cào sắt đổ xuống. Theo một quỹ đạo hoàn hảo đến kỳ dị, cái cán của chiếc cào đập trúng một quả cà chua chín mọng trên cành. Quả cà chua này vốn đã chín quá mức, áp suất bên trong rất lớn. Bị tác động đột ngột, nó nổ tung.

*Bép!*

Nước cà chua bắn đầy vào mắt Ảnh Tử.

"Mắt ta! Chất độc gì thế này?" – Ảnh Tử hoảng loạn. Hắn cảm thấy mắt mình nóng rát, không phải vì độc, mà vì lượng vitamin linh cấp trong quả cà chua đó đang cố gắng… chữa lành đôi mắt sát thủ đầy sương gió của hắn, khiến các tế bào phát triển quá nhanh, tạo nên một sự ngứa ngáy điên người.

Trong lúc mù quáng, Ảnh Tử lùi lại phía sau.

*Rắc.*

Hắn giẫm phải một cái vỏ chuối. Nói chính xác hơn là vỏ của một quả "Trường Sinh Tiên Tiêu" mà Diệp Phi vừa ăn lúc chiều rồi ném bừa ra đó (thực ra là để làm phân xanh). Vỏ quả chuối này cực kỳ trơn, đến mức ma sát gần như bằng không.

Ảnh Tử trượt một đường dài mười mét, băng qua lối đi giữa hai luống cà rốt.

Ở cuối đường trượt đó chính là cái máy nghiền rác (để ủ phân) của Diệp Phi.

"Khônggg!"

*Rắc… rắc… uỵch.*

Ảnh Tử cũng nối gót Vô Tên, lọt thỏm vào trong hố ủ phân hữu cơ, bị linh khí nồng đậm nhấn chìm hoàn toàn.

Lúc này, Hắc Huyết – tên sát thủ cầm đầu – đứng giữa vườn rau, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Hắn không nhìn thấy bất cứ đối thủ nào. Toàn bộ quá trình vừa rồi, trong mắt hắn, chỉ là: một người anh em vấp ngã vì dây thừng rồi bị vòi nước phụt trúng, người anh em còn lại hắt hơi một cái, bị cà chua văng vào mắt rồi trượt vỏ chuối ngã vào hố phân.

"Đây là loại pháp trận gì?" – Hắc Huyết run rẩy – "Nhân quả luật pháp trận? Hay là khí vận trận pháp? Chẳng lẽ kẻ ngồi trong căn lều kia là một vị Đại Năng đang đùa giỡn với vận mệnh?"

Hắn ngước nhìn căn chòi lá. Dưới ánh đèn dầu leo lét, hắn thấy bóng của một thanh niên đang cầm cái cuốc, dáng vẻ cô độc và tiêu sái vô cùng.

Thực tế, Diệp Phi lúc này đang… lúi cúi kiểm tra lại đường ống: "Chết tiệt, cái máy tưới phân này sao cứ phát ra mấy tiếng động 'uỵch, uỵch' vậy nhỉ? Chắc là lại có con chuột núi hay thỏ rừng nào sa bẫy rồi. May mà mình đã đào hố sâu, không thì mùi thối lại ám vào rau."

Hắc Huyết nghe thấy tiếng lẩm bẩm của Diệp Phi (dù đã được lọc qua các tầng trận pháp bảo vệ). Trong tai của hắn, lời nói của Diệp Phi biến thành: "Lại có mấy con chuột sa bẫy. May là đào hố sâu, không thì 'khí bẩn' lại ám vào Đạo quả của ta."

Hắc Huyết hoàn toàn sụp đổ về tâm lý. Hắn biết mình không thể thắng được một người coi sát thủ Kim Đan như chuột nhắt. Hắn quyết định liều mạng một lần cuối.

"Vạn Huyết Quy Tông!" – Hắc Huyết gào lên, đốt cháy tinh huyết để tung ra đòn tấn công mạnh nhất, nhằm bình địa cả vườn rau này.

Nhưng, hắn quên mất một điều. Đây là khu vực "Cấm Bay" (không chính thức) của Diệp Phi. Để bảo vệ mấy trái dưa hấu khỏi chim mổ, Diệp Phi đã căng những sợi dây tơ nhện mỏng manh của "Thiên Cung Ma Nhện" (thực chất Diệp Phi chỉ tưởng đó là mạng nhện to của loài nhện núi bình thường).

Ngay khi Hắc Huyết vừa bay lên không trung để tích tụ linh lực, hắn đột nhiên thấy người mình bị vướng lại. Sợi tơ mạng nhện dẻo dai vô cùng, cộng thêm quán tính của việc lao đi, Hắc Huyết bị treo ngược lên cành của cây hòe già.

*Cạch.*

Nhị Cẩu – vốn đã chịu đựng tiếng ồn nãy giờ – cảm thấy mất kiên nhẫn. Nó lười biếng há miệng, thở ra một hơi theo hướng cây hòe.

Một làn gió nhẹ thổi qua. Cành cây hòe rung rinh. Hắc Huyết đang bị treo ngược, mắt trợn trừng nhìn xuống. Hắn thấy dưới đất là một chiếc bình tưới nước đang đặt ngửa miệng.

Sợi dây tơ đứt.

Hắc Huyết rơi xuống. Theo một định luật vật lý siêu nhiên nào đó, cái đầu của hắn chui tọt vào trong miệng bình tưới nước.

Cái bình tưới nước này là "Định Hải Thần Hồ" thu nhỏ, bên trong chứa hàng vạn cân nước linh dịch. Hắc Huyết không thể rút đầu ra được, linh lực toàn thân bị nước linh dịch dập tắt hoàn toàn như ngọn nến gặp bão. Hắn giãy giụa vài cái, rồi cũng nằm im, bất tỉnh nhân sự vì say linh khí và… chết đuối trong nước cam lộ cực phẩm.

Lúc này, Diệp Phi cầm đèn dầu đi ra ngoài. Hắn đi về phía cây hòe.

"Ủa, hôm nay gió to vậy sao? Cái bình tưới của mình đổ rồi à?"

Hắn nhìn thấy cái bình tưới nằm lăn lóc, bên trong dường như có vật gì đó to tướng bị nhét vào. Nhờ vào hiệu ứng "Khí tức người dưng" của hệ thống và sự tự ám thị mạnh mẽ, trong mắt Diệp Phi, ba tên sát thủ này chỉ là… ba bao tải phân bón bị Lâm Hải Trưởng lão sai người lén vứt vào vườn mình để "chơi xấu".

"Lại là mấy cái bao tải rác của lão Lâm. Thật là quá đáng mà!" – Diệp Phi cau mày – "Người ta bảo tu hành phải thanh tịnh, lão cứ mang rác rưởi đến ném vào nhà tôi. Thôi thì, tiện tay đổ hết vào hố ủ phân vậy, mùa sau bắp cải chắc chắn sẽ to bằng cái thúng cho xem."

Nói đoạn, Diệp Phi vung chiếc cuốc gỉ lên.

Hắn chỉ nhẹ nhàng gẩy một cái, ba "bao tải" (thực chất là ba cao thủ sát thủ đang bất tỉnh) bay vèo một vòng cung tuyệt đẹp trên không trung, rồi rơi xuống hố ủ phân sâu 10 mét.

*Bủm.*

Tiếng nước bắn lên, sau đó là sự yên lặng hoàn toàn.

Diệp Phi phủi tay, lấp đất lại, còn cẩn thận thắp lên ba nén nhang (thực ra là nhang xua muỗi linh cấp) ở cạnh đó để "tẩy mùi".

"Nhị Cẩu, ngày mai nhớ dậy sớm giúp ta tưới nước luống cải chíp nhé."

Nhị Cẩu rên rỉ một tiếng, nhắm mắt lại. Trong đầu nó thầm cầu nguyện cho Huyết Sát Môn. *Đừng gửi sát thủ đến nữa, phân trong hố đầy lắm rồi, chủ nhân ta mà dùng không hết thì bắt ta ăn mất…*

Sáng hôm sau.

Tô Thanh Tuyết với bộ y phục trắng như tuyết, thướt tha bước vào vườn rau. Cô hôm nay mang theo một gói hạt giống linh quả hiếm từ mật cảnh mà cô vừa chinh phục.

"Diệp sư huynh, huynh có bận không? Ta mang hạt giống đến cho huynh này."

Diệp Phi lúc này đang đứng cạnh hố ủ phân, mồ hôi đầm đìa, vẻ mặt "yếu ớt" của Luyện Khí tầng 3 lộ rõ: "Ôi, Tô sư muội đến đó à. Phiền quá, đêm qua có mấy con thỏ rừng lớn lắm, phá hoại vườn tược khiến ta phải dọn dẹp cả đêm. Ta già rồi, xương cốt yếu ớt, làm chút việc đã mệt lử."

Tô Thanh Tuyết nhìn quanh vườn. Cô đột nhiên khựng lại, cảm quan của một Kim Đan tu sĩ khiến cô nhận thấy điều gì đó không ổn.

"Kỳ lạ… trong không khí có mùi huyết khí của sát thủ… hơn nữa còn là loại sát khí của Trúc Cơ đỉnh phong?" – Cô thầm nghĩ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đống đất mới lấp cạnh cây hòe.

Cô cảm nhận được sâu dưới lớp đất kia có ba luồng năng lượng đang… bị phân giải một cách thần tốc. Mỗi một giây trôi qua, năng lượng của ba cao thủ đó đều biến thành dưỡng chất tinh khiết nhất, chảy vào bộ rễ của mấy cây bắp cải gần đó.

"Diệp sư huynh… huynh vừa nói là thỏ rừng sao?" – Tô Thanh Tuyết hỏi, giọng hơi run.

"Đúng vậy, ba con thỏ rất lớn, chắc cũng phải bằng người thật." – Diệp Phi thản nhiên lau mồ hôi – "Chúng nó còn mang theo mấy cái 'que sắt' nhọn hoắt, suýt nữa thì đâm trúng bình tưới của ta. May mà trời tối chúng vấp ngã tự lăn xuống hố."

Tô Thanh Tuyết nhìn cái bình tưới đang đặt cạnh đó. Trên miệng bình còn dính một mẩu vải đen… đó chính là huy hiệu của Huyết Sát Môn.

Cô hít một hơi lạnh. Ba sát thủ Huyết Sát Môn, những kẻ mà ngay cả các trưởng lão nội môn cũng phải dè chừng, vậy mà vào vườn rau này lại bị biến thành "thỏ rừng" và… chết vì vấp ngã?

Cô nhìn Diệp Phi – một nam nhân đang cầm cái cuốc gỉ, thở hồng hộc vì mệt, vẻ mặt vô tội tột cùng.

*Lại nữa rồi…* – Tô Thanh Tuyết nghĩ thầm – *Diệp sư huynh rốt cuộc là loại đại năng gì? Huynh ấy giết người không thấy máu, dùng 'vận mệnh' để diệt sát kẻ thù, sau đó lại dùng chính họ để trồng rau? Thật là đáng sợ… nhưng bắp cải của huynh ấy thực sự rất ngon…*

"Sư huynh, vậy ta giúp huynh tưới nước nhé?" – Cô nhẹ nhàng đề nghị.

"Ồ, vậy thì tốt quá, đa tạ sư muội." – Diệp Phi cười hì hì.

Ở một diễn biến khác, tại tổng đàn của Huyết Sát Môn.

Viên ngọc mệnh bài của Hắc Huyết, Ảnh Tử và Vô Tên đồng loạt nổ tung thành tro bụi.

Vị Môn chủ của Huyết Sát Môn đứng bật dậy, sắc mặt tái mét: "Chuyện gì xảy ra? Tại sao mệnh bài nổ mà không có lấy một chút thông tin nào truyền về? Ngay cả khi đối mặt với Nguyên Anh lão tổ, họ cũng phải có thời gian truyền tin chứ!"

"Bẩm Môn chủ… theo dấu vết cuối cùng, họ mất tích tại một vườn rau ngoại môn của Thanh Vân Tông…"

Môn chủ Huyết Sát Môn run rẩy, ngồi phịch xuống ghế: "Vườn rau… lại là nơi đó… Truyền lệnh xuống, từ nay về sau, phàm là người của Huyết Sát Môn, nếu ai dám bén mảng tới gần Thanh Vân Tông trong vòng trăm dặm, giết không cần hỏi!"

Bản thân Diệp Phi hoàn toàn không biết mình vừa hủy diệt một phân đội tinh nhuệ của tổ chức sát thủ khét tiếng nhất khu vực. Hắn chỉ đang mải mê ngắm nhìn luống cải chíp đang vươn lên mạnh mẽ.

*【Đinh! Thu hoạch 10 cân 'Cải Chíp Thiết Sáp'. Điểm kinh nghiệm nông nghiệp +50. Tuổi thọ +5 năm. Kích hoạt thuộc tính: Cơ thể không bị xâm phạm bởi các vật sắc nhọn loại 2.】*

"Hê hê, tuổi thọ lại tăng rồi. Sống lâu mới là chân đạo."

Diệp Phi hài lòng quay vào chòi, định bụng nấu một nồi canh "thỏ" (thực chất chỉ là rau cải nấu với linh đậu) để thiết đãi Tô Thanh Tuyết.

Trời hôm nay xanh quá, mây trắng bay bay, và dưới lớp đất sâu mười mét, ba "người anh em" sát thủ đang âm thầm cống hiện nốt chút linh lực cuối cùng cho sự nghiệp phát triển nông nghiệp bền vững của Thương Lam Giới.

Cẩu đến cuối cùng, chính là thắng lợi. Diệp Phi lẩm bẩm, rồi hắt thêm một xô nước vào đống đất mới.

— Hết chương 56 —

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8