Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 66: ** Diệp Phi tặng nàng một giỏ ớt
CHƯƠNG 66: DIỆP PHI TẶNG NÀNG MỘT GIỎ ỚT
Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt đổ xuống thung lũng dược viên ngoại môn, khói bếp từ căn nhà lá của Diệp Phi đang lười biếng cuộn lên. Tiếng gió xào xạc qua những tán lá bắp cải to bằng cái thúng, hòa cùng tiếng "ngáy" đều đặn của Nhị Cẩu đang nằm vắt vẻo trên một tảng đá phẳng.
Nhìn khung cảnh thanh bình này, chẳng ai có thể tin được rằng chỉ cách đây chưa đầy hai canh giờ, chính tại Thanh Vân điện ở đỉnh núi chính, một vụ nổ kinh thiên động địa đã thổi bay cả một quân đoàn tinh nhuệ của Phủ Thành chủ, để lại một cái hố sâu hoắm bốc mùi thối lùm lùm mà đến nay các đại lão Nguyên Anh vẫn chưa tìm được cách khử sạch.
Diệp Phi ngồi trước cửa hiên, tay cầm chiếc muôi gỗ chậm rãi khuấy nồi canh rau củ, gương mặt vốn dĩ bình thường hiện lên một chút lo âu kín đáo. Hắn gõ nhẹ cái muôi vào thành nồi, bâng quơ lẩm bẩm:
"Nguy hiểm quá, thật sự là quá nguy hiểm. Nhị Cẩu, ngươi nói xem, chúng ta có nên đào hầm sâu thêm 50 trượng nữa không? Một củ khoai tây phế phẩm mà tiếng vang đã lớn như vậy, nhỡ đâu có vị hóa thạch sống nào đó bò ra từ quan tài, phát hiện ra ta đang trồng rau ở đây thì sao?"
Nhị Cẩu lim dim mắt, tai khẽ giật một cái, sủa nhẹ một tiếng đầy khinh bỉ: "Gâu!"
Dịch ra ý của nó đại khái là: "Đến Tiên Đế còn bị ngươi gõ cuốc vào đầu cho mất trí nhớ, ngươi còn sợ cái thá gì? Đừng có tự luyến nữa, lo mà cho ta ăn đi!"
Diệp Phi thở dài, quệt mồ hôi trên trán. Hắn đã xuyên không đến thế giới tu tiên này được 10 năm. Trong khi người ta liều chết tranh giành bí kíp, thần binh, thì hắn lại được hệ thống Thần Nông bắt làm một gã nông dân chân lấm tay bùn. May mắn thay, chỉ cần trồng rau là có tuổi thọ, chỉ cần thu hoạch là tăng tu vi.
Mười năm qua, dù hệ thống hiển thị tu vi thực tế của hắn đã sắp đạt đến cảnh giới "Nhân quả bất khả xâm", nhưng Diệp Phi vẫn dùng thuật liễm khí tổ truyền áp chế xuống mức Luyện Khí tầng 3.
"Mười năm Luyện Khí tầng 3, ở Thanh Vân Tông này ta hẳn là kẻ vô dụng nhất rồi. Rất tốt, rất an toàn."
Đúng lúc hắn đang hài lòng với sự "phế vật" của mình, một luồng lãnh khí thanh khiết từ phía xa bay tới. Những cánh hoa tuyết nhỏ li ti bỗng lơ lửng giữa không gian thung lũng nóng nực.
Nhị Cẩu bỗng nhiên nhỏm dậy, nhe răng về phía bóng người đang hạ xuống từ không trung.
"Tuyết nhi đến đấy, Nhị Cẩu, đừng hỗn hào!" Diệp Phi lên tiếng nhắc nhở.
Tô Thanh Tuyết hôm nay mặc một bộ váy lụa trắng đơn giản, nhưng trên vạt áo vẫn còn dính vài vệt tro đen mờ nhạt từ vụ nổ ban chiều. Khuôn mặt thanh tú, lạnh lùng vốn được mệnh danh là "Băng sơn nữ thần" của nàng lúc này lại hiện rõ sự bàng hoàng và phức tạp. Nàng hạ xuống sân đất, ánh mắt lập tức hướng về phía nồi canh rau củ của Diệp Phi, khẽ nuốt nước miếng một cái trước khi lấy lại vẻ trang nghiêm.
"Diệp… Diệp sư huynh." Nàng khẽ nghiêng mình, trong giọng nói có sự cung kính mà chính nàng cũng không nhận ra.
Diệp Phi buông chiếc muôi gỗ, giả bộ ngơ ngác hỏi: "Ồ, Tô sư muội? Chẳng phải hôm nay Phủ Thành chủ đến cầu hôn sao? Sao muội lại rảnh rỗi chạy xuống cái hốc bà tó này tìm ta?"
Tô Thanh Tuyết nhìn chăm chú vào mắt Diệp Phi, dường như muốn tìm kiếm một tia dao động nào đó. Nàng hạ giọng: "Mọi chuyện đã kết thúc rồi. Lâm Thiên Hành và sáu vị Nguyên Anh cường giả của hắn… đều đã trọng thương. Phủ Thành chủ hiện giờ đang náo loạn, không còn tâm trí đâu mà nhắc đến chuyện hôn sự."
"Chà, trùng hợp thế sao? Chắc là ý trời rồi." Diệp Phi cười hì hì, tay rót một bát nước lọc đưa cho nàng: "Uống miếng nước giếng cho hạ hỏa. Ta đã bảo rồi mà, làm người không nên quá kiêu ngạo, đi đứng không cẩn thận là dễ bị 'khoai' rơi vào đầu lắm."
Tô Thanh Tuyết nhận lấy bát nước, đôi tay ngọc ngà khẽ run lên khi cảm nhận được linh lực đậm đặc bên trong loại nước "bình thường" này. Nàng nhìn chằm chằm vào Diệp Phi, cuối cùng không nhịn được mà hỏi:
"Diệp sư huynh, củ khoai tây đó… thật sự là thiên phạt sao?"
Diệp Phi giật mình, lập tức xua tay: "Sư muội nói gì vậy? Ta chỉ là một đệ tử tạp dịch Luyện Khí tầng 3, hằng ngày chỉ biết cuốc đất, gánh phân, sao ta biết được mấy chuyện đại năng làm phép đó? Có lẽ là vị tiền bối ẩn thế nào đó ngứa mắt nên tiện tay ném một củ khoai hỏng đi thôi."
Nói xong, hắn vội vàng đánh trống lảng: "Mà này, ta thấy sắc mặt muội không tốt. Khí tức Kim Đan tuy ổn định nhưng nhân quả dây dưa quá nhiều. Lâm Thiên Hành kia là kẻ tiểu nhân, Phủ Thành chủ lại tham lam. Hôm nay bọn chúng chịu nhục, nhất định sẽ quay lại trả thù muội."
Tô Thanh Tuyết thở dài, đôi mắt thoáng hiện vẻ mệt mỏi: "Thanh Vân Tông hiện giờ thế yếu, ta dù có liều chết cũng khó lòng bảo vệ được vẹn toàn. Sư phụ bảo ta nên tạm thời lánh mặt đi, nhưng đi đâu bây giờ khi cả thiên hạ đều nhắm vào 'Băng Linh Thể' của ta?"
Diệp Phi nhìn nàng, trong lòng thoáng chút mềm yếu. Dù sao mười năm qua, cô gái này là người duy nhất thỉnh thoảng đem đến cho hắn vài hạt giống lạ từ khắp nơi, cũng là người thỉnh thoảng ngồi lại nghe hắn lảm nhảm về kỹ thuật bón phân cho cải bắp. Với một người "Cẩu đạo" như hắn, bảo vệ "khách hàng thân thiết" cũng là một cách bảo vệ sự bình yên cho chính mình.
"Được rồi, đi theo ta."
Diệp Phi đứng dậy, dẫn Tô Thanh Tuyết đi ra phía sau vườn rau. Nhị Cẩu thấy vậy, lững thững đi theo, ánh mắt lộ vẻ hóng hớt.
Tô Thanh Tuyết sững sờ khi bước vào khu vườn đặc biệt nằm sâu trong thung lũng. Ở đây, linh khí đậm đặc tới mức hóa thành sương mù mỏng mảnh. Nhưng điều làm nàng chú ý nhất chính là một luống rau nhỏ đỏ rực như lửa ở góc vườn.
Những cây ớt chỉ cao khoảng hai gang tay, lá xanh thẫm, nhưng quả ớt lại có màu đỏ tươi như máu, thỉnh thoảng lại lóe lên những tia lửa nhỏ xíu bao quanh cuống quả. Sức nóng từ luống ớt này tỏa ra khiến băng sương trên người Tô Thanh Tuyết bắt đầu tan chảy.
"Ớt này…" Tô Thanh Tuyết kinh hãi, cảm thấy mỗi quả ớt đều chứa đựng sức mạnh hỏa hệ thuần khiết đến cực điểm, vượt xa cả Hỏa Diệm Châu của tông môn.
Diệp Phi lấy ra một cái giỏ tre nhỏ, rồi lấy từ trong thắt lưng ra một đôi bao tay làm bằng da rùa đen ngòm. Hắn cẩn thận, run rẩy tiến tới hái từng quả ớt.
"Cái này gọi là ớt 'Phần Thiên Diệt Thế', à không, ta gọi nhầm, là 'Ớt Chỉ Thiên Hạt Đậu'. Loại này ta mới trồng thử nghiệm, cay lắm, cay kinh khủng khiếp."
Vừa nói, Diệp Phi vừa hái khoảng hơn chục quả bỏ vào giỏ. Mỗi khi một quả ớt chạm vào giỏ tre, không khí xung quanh lại nổ lên những tiếng "tách, tách" nhỏ.
Hắn mang giỏ ớt đến trước mặt Tô Thanh Tuyết, nghiêm túc dặn dò:
"Cầm lấy cái này. Ta thấy kẻ thù của muội đều là lũ da mặt dày, tâm địa đen tối. Khi nào cảm thấy không đối phó được, hay bị chúng vây khốn, muội đừng có nói lý lẽ làm gì cho mệt."
Tô Thanh Tuyết nhận lấy chiếc giỏ, hơi nóng điên cuồng tràn vào kinh mạch nhưng kỳ lạ thay lại không làm nàng bị thương, mà ngược lại như đang tôi luyện cho băng mạch của nàng thêm phần dẻo dai.
"Sư huynh, muội nên dùng nó thế nào? Để nấu thuốc sao?" Nàng ngơ ngác hỏi.
Diệp Phi lắc đầu, làm ra một động tác ném: "Nấu thuốc gì cho phí của? Muội cứ cầm lấy nó, nhắm thẳng mặt thằng nào muội ghét nhất mà ném vào. Hoặc nếu đông người quá thì muội bóp nát nó ra rồi thổi mạnh về phía bọn chúng."
"Bóp nát… ớt sao?" Tô Thanh Tuyết tưởng mình nghe lầm. Nàng là tiên nữ đứng đầu Thanh Vân Tông, chẳng lẽ ra chiến trường lại dùng ớt để đánh nhau? Hình tượng này… có chút sai sai.
Diệp Phi trợn mắt: "Muội đừng khinh thường nhé! Một quả ớt này tương đương với ba cái miệng của Nhị Cẩu cộng lại đấy! À không, ý ta là sức nóng của nó có thể làm tan chảy đạo tâm của cường giả Nguyên Anh, phá bỏ toàn bộ phòng ngự của Kim Đan kỳ. Chỉ cần hơi cay bốc lên, bảo đảm dù là Đại Thừa cao nhân cũng phải khóc cha gọi mẹ, nước mắt nước mũi đầm đìa."
Hắn nói thêm với vẻ thần bí: "Nhớ lấy, chỉ ném vào mặt, đừng có ăn. Nếu muội ăn… thì ta không bảo đảm là muội còn giữ được cái mạng đâu."
Tô Thanh Tuyết nhìn giỏ ớt đỏ rực trong tay, lại nhìn gương mặt chân thành của vị "sư huynh" trước mặt, bỗng nhiên trái tim nàng khẽ lay động. Nàng biết, những quả ớt này tuyệt đối không phải phàm vật. Chúng ẩn chứa quy tắc hỏa diệm sơ khai, có thể đốt cháy cả hư không. Một bảo vật như thế này ném ra ngoài, e là các cường giả Hóa Thần cũng phải đỏ mắt tranh giành.
Vậy mà hắn lại thản nhiên tặng nàng một giỏ đầy, chỉ với lý do là "vì kẻ thù da mặt dày".
"Diệp sư huynh, sính lễ của Phủ Thành chủ gồm có mười viên Cực phẩm Linh thạch, một bộ Địa cấp công pháp. Tại sao huynh lại tặng muội bảo vật quý giá thế này mà không đòi hỏi gì?"
Diệp Phi nhún vai, thản nhiên xoa đầu Nhị Cẩu: "Ta chỉ muốn được yên ổn trồng rau. Muội mà bị gả đi rồi, ai sẽ mang hạt giống lạ về cho ta? Ai sẽ là 'lá chắn' cho thung lũng hẻo lánh này? Bảo vệ muội cũng là bảo vệ bát cơm của ta thôi."
Lý do thực tế đến mức trần trụi của hắn lại khiến Tô Thanh Tuyết cảm thấy nhẹ lòng hơn bao giờ hết. Nàng hiểu tính cách của hắn — một người cực kỳ sợ phiền phức nhưng lại có thể vì chút "phiền phức" mang tên nàng mà ra tay xoay chuyển càn khôn.
"Muội đã hiểu. Cảm ơn Diệp sư huynh." Nàng ôm chặt giỏ ớt vào lòng, một cảm giác ấm áp chưa từng có lan tỏa.
Ngay lúc này, phía ngoài ranh giới của vườn rau, một bóng đen khom lưng đang lén lút quan sát. Đó chính là Lâm Hải — Trưởng lão Chấp pháp, kẻ đang ôm hận vì bị chiếc cuốc của Diệp Phi gõ vào đầu đến mức mất sạch cả kho bảo vật.
Lâm Hải vốn không cam lòng, thừa lúc đêm tối muốn đột nhập vào để thăm dò thực hư cái gọi là "Ma ám" trong vườn rau. Lão nấp sau một tảng đá, chứng kiến cảnh Tô Thanh Tuyết cầm một giỏ đầy những vật phẩm đỏ rực bốc hỏa, liền lập tức nảy sinh lòng tham.
"Thì ra là vậy! Con ranh đó nhận được bí bảo từ thung lũng này hèn chi đột phá nhanh thế. Chỗ ớt kia chắc chắn là 'Long Diễm Huyết Quả' huyền thoại trong truyền thuyết! Nếu ta cướp được, đột phá Nguyên Anh chỉ là chuyện nhỏ!"
Lâm Hải nuốt nước bọt, lão vận hành linh lực, chuẩn bị phát động một đòn chí mạng hướng về phía Tô Thanh Tuyết.
Diệp Phi đang cười nói bỗng nhiên dừng lại, ánh mắt khẽ lướt về phía tảng đá nơi Lâm Hải ẩn nấp. Trong đầu hắn, hệ thống cảnh báo hiện lên: *Phát hiện ruồi nhặng gây hại cho vườn rau, cấp độ đe dọa: Cực thấp. Kiến nghị: Sử dụng thuốc trừ sâu thiên nhiên.*
"Ồ, nhắc tào tháo, tào tháo tới liền kìa." Diệp Phi cười nhạt, đột ngột đổi giọng: "Tô sư muội, dùng thử luôn quả ớt nào? Có tên trộm vặt đang nhìn trộm kìa."
Tô Thanh Tuyết cũng đã phát giác ra sát khí. Nàng không chút chần chừ, lấy ra một quả ớt đỏ rực nhất. Thay vì rút kiếm, nàng làm theo đúng lời dặn của Diệp Phi, bóp nhẹ quả ớt cho dịch đỏ chảy ra, rồi vận linh lực ném mạnh về phía tảng đá.
"Oành!"
Quả ớt chạm vào tảng đá không hề nổ tung như khoai tây, mà nó vỡ ra thành một làn sương mù màu đỏ rực, bao trùm bán kính mười trượng.
"Aaaaaaaa!!!"
Một tiếng gào thét thảm thiết, xé lòng vang vọng cả thung lũng. Lâm Hải nhảy vọt ra từ sau tảng đá, nhưng lúc này trông lão không khác gì một con lợn đang bị thiêu sống.
Hơi cay từ quả ớt "Phần Thiên" thấu vào da thịt, chui tọt vào mắt mũi, mồm miệng lão. Lâm Hải điên cuồng cào cấu khuôn mặt mình, nước mắt chảy ra tới đâu liền bị hơi nóng bốc hơi tới đó. Linh lực trong người lão như bị tạt axit, hoàn toàn rối loạn không thể vận hành.
"Nóng! Cay quá! Cha mẹ ơi, giết ta đi! Ai đó cứu mạng!"
Lão lăn lộn trên mặt đất, liên tục dập đầu xuống bùn để cầu chút hơi lạnh, nhưng bùn đất nơi này dưới tác động của quả ớt cũng bắt đầu sôi sùng sục.
Tô Thanh Tuyết đứng sững sờ. Nàng không thể tin được là một quả ớt bé tí lại có uy lực tàn khốc đến mức này. Một vị cao thủ Kim Đan kỳ mà lại thảm hại như một kẻ phàm trần bị rơi vào hầm vôi.
Diệp Phi điềm nhiên đứng từ xa, lấy tay che mũi cho Nhị Cẩu rồi quát: "Nhị Cẩu, tiễn khách!"
"Gâu!"
Nhị Cẩu nhảy bổ tới, một cú vẩy đuôi cực mạnh quật vào người Lâm Hải. Lão trưởng lão đang quằn quại bị lực đạo ngàn cân đánh văng lên không trung, bay thẳng qua vách núi, biến mất dạng ở đường chân trời như một ngôi sao băng đang rực cháy.
Sự tĩnh lặng quay trở lại thung lũng.
Tô Thanh Tuyết nhìn quả ớt thứ hai trong tay mình với vẻ mặt không biết nên cười hay nên mếu. Nàng thì thào: "Sư huynh… thứ này… thực sự quá đáng sợ."
Diệp Phi lại một lần nữa khoác lên mình vẻ mặt thật thà của người nông dân: "Thấy chưa? Ta đã bảo là nó cay lắm mà muội không tin. Đấy chỉ là ném nhẹ thôi đó, nếu muội ném cả giỏ chắc cả ngọn núi này cũng tan thành nước súp luôn."
Hắn nhặt một quả ớt rụng dưới đất lên, thổi bụi đi rồi nhét vào túi áo của Tô Thanh Tuyết: "Cầm lấy, mang về phòng thân. Nếu sau này có tên Tiên Đế nào dám tìm muội gây sự, muội cứ nhét ớt vào miệng nó cho ta. Bảo đảm nó sẽ từ bỏ ý định tu hành để chuyển sang bán trà đá giải nhiệt ngay lập tức."
Tô Thanh Tuyết gật đầu thật mạnh, nàng bây giờ hoàn toàn tin tưởng vào "đạo lý" trồng rau của vị sư huynh này. Nàng nhìn hắn một lần cuối, dường như muốn khắc ghi bóng dáng gã nông dân đang đứng cạnh con chó gầy trong hoàng hôn này vào sâu trong ký ức.
"Đa tạ Diệp sư huynh đã cứu giúp. Ân tình này, Tuyết nhi nhất định khắc cốt ghi tâm."
Nàng dứt khoát xoay người, hóa thành một luồng ánh sáng trắng bay đi.
Khi bóng dáng Tô Thanh Tuyết hoàn toàn biến mất, nụ cười trên mặt Diệp Phi dần thu lại. Hắn thở phào một cái, vỗ vai Nhị Cẩu:
"Nghiệp chướng quá, lại lãng phí thêm mười mấy quả ớt cực phẩm. May mà bù lại được mấy năm tuổi thọ từ hệ thống."
Hắn lững thững quay vào bếp, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, gãi đầu lẩm bẩm:
"Chết tiệt, hồi nãy hái ớt quên chưa rửa bao tay. Thôi xong, tí nữa đi vệ sinh mà quên rửa tay thì đúng là… thiên kiếp thật sự."
Bên ngoài thung lũng, gió đêm thổi qua, mang theo mùi hăng nồng còn sót lại của loại ớt thần kỳ. Một huyền thoại mới về "Tiên nữ Ớt Chỉ Thiên" bắt đầu nhen nhóm từ Thanh Vân Tông, lan xa ra khắp cả vùng Đông Hoang rộng lớn, khiến cho vô số kẻ thù sau này mỗi khi thấy quả gì màu đỏ đều phải bất giác run chân, ôm mặt bỏ chạy.
Và trong góc thung lũng ấy, Diệp Phi lại tiếp tục công việc vĩ đại của mình: cuốc đất, bón phân, và lẩm bẩm lời nguyền: "Cẩu, nhất định phải Cẩu thật chặt…"