Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 67: ** Sức mạnh của ớt cay cấp Tiên
**Chương 67: Sức mạnh của ớt cay cấp Tiên**
Ánh hoàng hôn đỏ thẫm như máu trải dài trên những luống rau xanh mướt của thung lũng dược viên ngoại môn. Sau khi bóng dáng của Tô Thanh Tuyết hoàn toàn biến mất khỏi đường chân trời, thung lũng lại trở về vẻ tĩnh mịch vốn có.
Thế nhưng, sự tĩnh mịch ấy nhanh chóng bị phá vỡ bởi một âm thanh “hắt xì” vang trời.
“Hắt xì! Hắt xì!”
Diệp Phi vừa quệt mũi, vừa vội vàng cầm một chiếc gáo gỗ múc nước từ trong cái lu sứt mẻ ra dội lên khoảng đất trống mà hắn vừa ném quả ớt lúc nãy. Gương mặt hắn tràn đầy sự lo lắng, mồ hôi hột lấm tấm trên trán không phải vì nóng, mà là vì sợ.
“Nguy rồi, nguy to rồi! Tại sao mình lại không kiềm chế được mà đi khoe khoang cơ chứ? Một quả ‘Cửu Dương Tuyệt Mệnh Ớt’ này nổ ra, hỏa linh khí nồng đậm đến mức muốn ngạt thở. Nếu để mấy lão quái vật trong tông môn đánh hơi thấy thì cái đầu của mình chắc chắn không giữ nổi!”
Vừa lẩm bẩm, Diệp Phi vừa vung vẩy bình tưới nước. Nước trong bình trông thì bình thường, nhưng nếu có một vị trận pháp đại sư ở đây hẳn sẽ kinh hãi nhận ra, mỗi giọt nước rơi xuống đều đang trung hòa khí tức hỗn loạn, che đậy mọi nhân quả thiên cơ vừa mới phát sinh.
Nhị Cẩu – con chó vàng gầy nhom đang nằm dưới gốc cây cổ thụ – hé một con mắt ra nhìn chủ nhân với vẻ khinh bỉ. Nó duỗi cái lưng dài thườn thượt, liếm láp bàn chân của mình. Trong bụng nó đang thầm nghĩ: *“Lão gia đúng là thần hồn nát thần tính. Cái thứ đồ chơi đó chỉ khiến người ta cay đến chết thôi, có gì mà phải cuống lên?”*
Tuy nhiên, linh cảm của Diệp Phi chưa bao giờ sai. Ra gió dễ trúng tuyển, khoe của dễ mất đầu. Hắn vội vàng chạy vào gian nhà tranh, lôi ra một đống bột trắng xóa, hì hục rải xung quanh thung lũng.
“Đây là vôi bột… ừ, trong mắt người khác nó là vôi bột để trừ sâu. Nhưng thực chất đây là tro cốt của lân tinh hỏa diễm vạn năm trộn với bụi đá khắc chế cảm quan. Chỉ cần rải xuống, dù là thần thức cấp Nguyên Anh cũng chỉ thấy nơi này là một đống phân phân tro thối hoắc.”
Hắn vừa làm xong, đột nhiên chân mày giật nảy một cái. Hắn vội vàng bóp một quẻ bấm độn.
“Quẻ tượng: Đại Hung! Tránh hướng Đông Bắc! Thổ khắc Thủy… có kẻ đang đến!”
Diệp Phi không nói hai lời, nắm lấy cổ Nhị Cẩu ném vào chuồng gà, còn bản thân thì nhanh chóng cởi bỏ đạo bào tươm tất, khoác lên mình bộ quần áo vải thô rách rưới, lấy một nắm bùn bôi lên mặt, sau đó cầm cái cuốc gỉ ra bắt đầu đào đất với vẻ mặt ngây ngô của một tên tạp dịch thiểu năng.
Mười nhịp thở sau.
“Vút! Vút! Vút!”
Tiếng xé gió vang lên rền trời. Trên không trung, ba đạo độn quang lộng lẫy hạ xuống ngay cửa vào thung lũng. Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, khoác cẩm bào thêu hoa văn chỉ vàng lấp lánh, thắt lưng ngọc bội vang lên lanh lảnh. Gương mặt hắn tuấn tú nhưng đầy vẻ kiêu ngạo, ánh mắt thâm trầm như thể cả thế giới này đều nợ hắn một núi linh thạch.
Đây chính là Mộ Dung Thiên, thiếu chủ của Thành Chủ Phủ ở Thanh Vân Thành – thế lực trực thuộc quản lý vùng biên viễn này. Tu vi của hắn đã đạt tới Kim Đan kỳ tầng thứ hai, là một thiên tài có danh tiếng trong vùng. Đi theo hắn là hai gã hộ vệ có khí tức mạnh mẽ, ít nhất cũng là Kim Đan trung kỳ.
“Thiếu chủ, khí tức hỏa hệ cực kỳ tinh khiết lúc nãy chính là phát ra từ hướng này.” Một gã hộ vệ trầm giọng nói, mũi lão liên tục khịt khịt trong không trung.
Mộ Dung Thiên nhìn quanh thung lũng rách nát, nhíu mày chán ghét: “Một nơi khỉ ho cò gáy thế này mà lại có dị bảo xuất thế sao? Lẽ nào là Hỏa Phượng Hoàng rụng lông, hay là Thiên Địa Dị Hỏa giáng lâm?”
Ánh mắt hắn đột nhiên khóa chặt vào Diệp Phi – gã tạp dịch đang lom khom cuốc đất phía xa.
“Này! Tên nô tài kia, cút qua đây!” Mộ Dung Thiên quát lớn, âm thanh kèm theo một luồng uy áp Kim Đan nhắm thẳng vào Diệp Phi.
Diệp Phi run bắn người, cái cuốc trong tay rơi xuống chân “cộp” một cái. Hắn lảo đảo chạy tới, quỳ sụp xuống đất, run rẩy nói: “Tiên nhân tha mạng! Tiên nhân tha mạng! Tiểu nhân chỉ là kẻ trồng rau, không biết gì cả!”
Nhìn bộ dạng hèn hạ của Diệp Phi, Mộ Dung Thiên hừ lạnh một tiếng, sự cảnh giác hoàn toàn biến mất. Một tên phế vật Luyện Khí tầng 3, lại còn ngu ngơ thế này, chắc chắn không liên quan đến dị bảo.
“Nói! Lúc nãy có gì bất thường xảy ra không? Có thứ gì rơi xuống đây không?”
Diệp Phi lẩy bẩy chỉ tay về phía khoảng đất mà lúc nãy hắn vừa tưới nước: “Dạ… dạ bẩm tiên nhân, lúc nãy tiểu nhân đang tưới rau, bỗng nhiên có một vật màu đỏ chót rơi từ trên trời xuống, nổ một phát ‘bùm’. Tiểu nhân sợ quá, tưởng là thiên lôi nên vừa tưới nước rửa sạch chỗ đó xong…”
Mộ Dung Thiên nghe tới “vật màu đỏ chót”, mắt lập tức sáng rực lên. Hỏa hệ dị bảo!
Hắn nhanh chóng sải bước tới vị trí Diệp Phi chỉ. Lúc này, nhờ “vôi bột” và nước của Diệp Phi, mùi vị nồng nặc của ớt đã bị ép xuống dưới lòng đất, nhưng vẫn còn sót lại một chút khí tức lấp lánh như bụi kim cương trong không khí. Đó là tinh hoa của “Cửu Dương Tuyệt Mệnh Ớt” chưa kịp tan hết.
“Thiếu chủ cẩn thận, thuộc hạ cảm thấy thứ khí tức này vô cùng nóng bỏng.” Gã hộ vệ đi sau lên tiếng cảnh báo.
Mộ Dung Thiên lại cười dài: “Nóng mới là tốt! Không nóng sao gọi là bảo vật? Chỗ khí tức này mặc dù ít, nhưng lại hàm chứa quy luật hỏa hệ mà ta chưa từng thấy bao giờ. Để ta thử thu thập xem.”
Nói đoạn, Mộ Dung Thiên đưa tay ra, dùng linh lực hóa thành một cái vòng xoáy, đem những hạt bụi đỏ li ti đang lơ lửng trong không khí gom lại thành một viên bi nhỏ xíu bằng hạt đậu. Viên bi đỏ rực, tỏa ra ánh sáng quyến rũ như hồng ngọc.
Diệp Phi đứng xa xa, tim đập thình thịch. Hắn thầm kêu trong lòng: *“Đừng… đừng có dại dột thế chứ đạo hữu! Đó là bụi ớt cô đặc đấy! Một quả ớt đủ giết một vị Hóa Thần, đám bụi đó cũng đủ làm đạo hữu đăng tiên sớm đấy!”*
Nhưng lòng tham luôn che mờ lý trí. Mộ Dung Thiên nhìn viên bi nhỏ trên tay, cảm nhận được một nguồn năng lượng vô tận. Hắn nghĩ thầm, nếu mình hấp thu thứ này, có lẽ có thể đột phá Kim Đan tầng thứ ba ngay tại chỗ, trở thành đệ nhất thiên tài của phủ Thành Chủ.
“Dị bảo thiên địa, kẻ có duyên mới được hưởng. Xem ra đây là cơ duyên của Mộ Dung Thiên ta!”
Nói xong, trước con mắt trợn trừng của Diệp Phi, Mộ Dung Thiên ném viên bi “tinh hoa ớt” đó vào miệng, trực tiếp nuốt chửng!
Thời gian như ngừng trôi trong một giây.
Sắc mặt Mộ Dung Thiên lúc đầu là hồng nhuận, sau đó chuyển sang đỏ thẫm, rồi đến tím ngắt, và cuối cùng là một màu đen xì như đít nồi.
“A… Ú… Ớ…”
Mộ Dung Thiên đột ngột ôm lấy cổ họng, đôi mắt trợn ngược lên, lòng trắng chiếm hoàn toàn hốc mắt. Toàn thân hắn bắt đầu bốc hơi nghi ngút, giống như một ấm nước sôi vừa được ném vào lò rèn.
“Thiếu chủ! Người làm sao vậy?” Hai gã hộ vệ hoảng hốt lao tới.
Nhưng vừa chạm vào người Mộ Dung Thiên, bọn họ liền rụt tay lại vì một cơn bỏng rát kinh khủng. Quần áo trên người Mộ Dung Thiên bắt đầu tự bốc cháy, lộ ra làn da đỏ như tôm luộc.
“Nóng… NÓNG QUÁ!!!”
Mộ Dung Thiên đột nhiên thét lên một tiếng chói tai, âm thanh cao vút xé toang màng nhĩ. Từ trong lỗ mũi, lỗ tai, thậm chí là khóe mắt của hắn, những ngọn lửa màu đỏ sẫm phụt ra.
Đó không phải là hỏa diễm bình thường, đó là “Ớt Hỏa”! Loại hỏa diễm mang theo thuộc tính cay đến mức hủy diệt linh hồn!
“Ực… ực…” Mộ Dung Thiên quỳ thụp xuống đất, hắn cố gắng vận chuyển công pháp hỏa hệ của phủ Thành Chủ để trấn áp, nhưng không vận chuyển thì thôi, vừa vận chuyển linh lực, tinh hoa ớt giống như tìm được chất dẫn, lập tức điên cuồng bùng phát.
Linh lực Kim Đan tinh khiết của hắn trong nháy mắt bị nhiễm “cay”.
Kinh mạch của Mộ Dung Thiên giống như có hàng vạn con kiến lửa đang cắn xé. Hắn bắt đầu lăn lộn trên đống phân tro của Diệp Phi, miệng sủi bọt trắng nhưng bọt trắng đó vừa chạm vào không khí liền hóa thành hơi nước hăng nồng.
“Cay quá… Mẹ ơi… cứu con… Cay quá!”
Mộ Dung Thiên vừa khóc vừa mếu, tiếng gào thét của hắn khiến chim chóc xung quanh thung lũng chết hàng loạt vì sốc nhiệt (và sốc mùi).
Hai gã hộ vệ cuống cuồng lấy linh dược chữa cháy, giải độc nhét vào miệng hắn, nhưng vừa nhét vào, Mộ Dung Thiên đã phun ngược ra. Trong mắt hắn lúc này, thế giới này không có tiên, không có ma, chỉ có một chữ duy nhất: CAY!
“Bùm!”
Một tiếng nổ trầm đục phát ra từ trong đan điền của Mộ Dung Thiên.
Gã hộ vệ đứng gần nhất kinh hãi kêu lên: “Không xong rồi! Tu vi của Thiếu chủ… Kim Đan đang tan vỡ!”
Dưới sức nóng của ớt cấp Tiên, viên Kim Đan mà Mộ Dung Thiên tự hào nhất đã bị nướng chín, bắt đầu xuất hiện những vết nứt chi chít. Linh lực thoát ra ngoài, nhưng mỗi lần thoát ra lại kèm theo hơi ớt, khiến hắn càng thêm đau khổ.
Tu vi từ Kim Đan tầng 2 rơi xuống tầng 1…
Rồi rơi xuống Trúc Cơ kỳ viên mãn…
Trúc Cơ tầng 9… tầng 8…
Mộ Dung Thiên nằm bẹp dí trên mặt đất, hai tay cào cấu đất cát đến bật máu. Môi hắn sưng to lên gấp bốn lần, trông như hai quả lạp xưởng đại bàng treo trên mặt. Gương mặt tuấn tú ngày nào giờ đây sưng húp, biến dạng đến mức mẹ ruột cũng khó lòng nhận ra.
Diệp Phi đứng ở đằng xa, mặt mày tái mét, miệng há hốc. Hắn thầm nghĩ: *“Trời đất ơi, đạo hữu này quả là chân nhân thực thụ! Ớt này ta chỉ dám dùng một hạt tẹo teo để nấu canh, đạo hữu dám nuốt nguyên một cục tinh hoa cô đặc… Ngài không phải là thiên tài, ngài là Chiến Thần Tự Sát!”*
Nhị Cẩu trong chuồng gà lén ló đầu ra, nó nhìn cảnh tượng thê thảm kia mà cũng phải rùng mình, cụp tai xuống che mắt lại. Thật là… thảm không nỡ nhìn.
“Thiếu chủ! Thiếu chủ cố gắng lên!” Hai gã hộ vệ hoảng loạn, một kẻ vận công truyền linh lực lạnh lẽo vào lưng Mộ Dung Thiên để hạ nhiệt.
Nào ngờ, vừa truyền linh lực vào, Mộ Dung Thiên giống như một thùng thuốc pháo gặp mồi lửa. Hắn đột nhiên bật dậy như tôm nhảy, tông thẳng vào cái cây cổ thụ gần đó, dùng đầu húc điên cuồng vào thân cây để giải tỏa cơn cay.
“Cộp! Cộp! Cộp!”
“Cay quá! Giết ta đi! Ai đó làm ơn giết ta đi!”
Cảnh tượng một vị thiên tài Kim Đan kỳ điên cuồng tự sát bằng cách đập đầu vào cây vì quá cay đã tạo thành một nỗi ám ảnh tâm lý cực lớn cho những ai chứng kiến.
Cuối cùng, sau khi tu vi tụt hẳn xuống Luyện Khí tầng 5, ngọn lửa ớt trong người Mộ Dung Thiên mới dần dịu xuống. Hắn nằm vật ra đất, toàn thân co giật, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió. Đôi mắt hắn nhìn chằm chằm lên trời, tràn đầy sự tuyệt vọng và hối hận.
Gã hộ vệ đầu lĩnh quay sang nhìn Diệp Phi với ánh mắt đỏ ngầu sát khí: “Nói! Ngươi đã cho Thiếu chủ ta ăn cái gì?”
Diệp Phi giật mình, lập tức lăn đùng ra đất, gào khóc thảm thiết: “Tiên nhân ơi, tiểu nhân có cho ngài ấy ăn gì đâu! Chính ngài ấy tự nhặt bụi đất lên ăn mà! Tiểu nhân đã bảo là cái thứ đó nổ từ trời xuống rồi, chắc là thiên khiển! Thiên khiển đó!”
Gã hộ vệ cứng họng. Đúng là Mộ Dung Thiên tự tay thu thập tinh hoa rồi tự bỏ vào miệng. Bọn hắn đứng đó chứng kiến từ đầu đến cuối, không thể đổ lỗi cho tên tạp dịch ngu ngốc này được.
“Mang Thiếu chủ đi! Nhanh!”
Hai gã hộ vệ không dám chậm trễ, người một tay, kẻ một chân vác Mộ Dung Thiên lúc này đã bất tỉnh nhân sự (và sưng như quả bóng) lên không trung, biến mất khỏi thung lũng trong sự hoảng loạn tột cùng.
Cánh đồng rau trở lại yên tĩnh.
Diệp Phi đứng dậy, phủi bụi trên người, gương mặt nhút nhát ban nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt u sầu sâu sắc.
Hắn đi tới bên cái cây cổ thụ mà Mộ Dung Thiên vừa đập đầu, xót xa sờ vào vết nứt trên vỏ cây: “Tội nghiệp cây của ta… bị một cái đầu heo húc trúng, chắc là đau lắm. Nhị Cẩu, lấy ít nước cam lộ ra đây bón cho nó.”
Nhị Cẩu lững thững bước ra, hếch mũi về phía độn quang vừa bay đi, gâu một tiếng như muốn hỏi: *“Có cần đuổi theo xử lý sạch sẽ không?”*
Diệp Phi lắc đầu, thở dài: “Thôi, bọn họ tự làm tự chịu. Hơn nữa, vị thiếu chủ kia bị cay đến mức tu vi tụt dốc, tinh thần chắc chắn đã sụp đổ. Trong tâm trí hắn từ nay về sau, thứ ám ảnh nhất không phải là kẻ thù, mà là quả ớt. Hắn sẽ không bao giờ dám quay lại đây đâu.”
Hắn nhìn quả ớt đỏ thẫm còn lại trong tay, khẽ rùng mình một cái rồi cẩn thận bọc vào mười tám lớp lá bùa phong ấn, nhét sâu xuống dưới đáy một cái hố sâu ba trượng.
“Hệ thống ơi hệ thống, cái quà tặng này của ngươi quá ‘nồng cháy’ rồi. Ta chỉ muốn trồng rau sống thọ, chứ không muốn biến Tiên giới thành thiên đường đồ nướng.”
Hắn vừa dứt lời, trong đầu vang lên tiếng máy móc quen thuộc:
【 Đinh! Chúc mừng ký chủ lần đầu sử dụng "Cửu Dương Tuyệt Mệnh Ớt" để làm mất năng lực chiến đấu của một tu sĩ Kim Đan kỳ. 】
【 Phần thưởng: +100 năm tuổi thọ, +50 điểm Linh hồn kháng tính, Hạt giống "Hành Lá Đoạt Mệnh" x1. 】
Mắt Diệp Phi giật nảy: “Lại là ‘Đoạt Mệnh’? Lần trước là ‘Tuyệt Mệnh’, lần này là ‘Đoạt Mệnh’… Ngươi là hệ thống Thần Nông hay là hệ thống Sát Thủ vậy hả?”
Mặc dù miệng thì mắng nhiếc, nhưng tay Diệp Phi lại rất thành thật mà nhận lấy hạt giống. Hắn lại tiếp tục công việc của mình: Cẩu.
Thế nhưng, hắn không biết rằng, cái sự kiện “Thiếu chủ Thành Chủ Phủ ăn đất đến mức tụt tu vi” đã bắt đầu lan truyền khắp vùng. Thiên hạ đồn rằng, tại một thung lũng nọ của Thanh Vân Tông, có một loại “Ma linh khí” màu đỏ cực kỳ hung tàn, có thể ăn mòn tu vi của Kim Đan đại năng.
Diệp Phi vẫn ung dung tưới rau, hoàn toàn không hay biết rằng, chính sự “cẩn thận quá mức” và những loại rau củ “quá liều” của mình đang biến một thung lũng rách nát thành cấm địa kinh hoàng nhất trong lịch sử tu tiên giới.
—
Sâu trong đêm tối, tại phủ Thành Chủ.
Mộ Dung Thiên bừng tỉnh sau cơn hôn mê. Điều đầu tiên hắn làm là đưa tay sờ lên môi.
“Nước… cho ta nước…”
Hộ vệ mang lên một bát nước trà ướp lạnh tuyệt ngon. Mộ Dung Thiên vừa nhấp một ngụm, đột nhiên mặt mũi lại biến sắc, hắn hét lên một tiếng đầy sợ hãi rồi hất đổ bát nước.
“Ớt! Trong nước có ớt! Có kẻ muốn hại trẫm!”
Hắn run rẩy thu mình vào góc giường, nhìn đâu cũng thấy màu đỏ, nhìn đâu cũng thấy những quả ớt bay lượn xung quanh. Đạo tâm của một thiên tài, chính thức vỡ vụn dưới sức nặng của một quả ớt chỉ thiên cấp Tiên.
Và người khởi xướng tất cả, lúc này đang đắp chăn đi ngủ, miệng vẫn lầm bầm: “Bói quẻ nói hôm nay có hung… thôi mai lại đào hầm sâu thêm chút nữa cho chắc…”