Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 96: ** Diệp Phi trồng \”Dưa Hấu Hút Nước\”

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:20:03 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 96: DIỆP PHI TRỒNG "DƯA HẤU HÚT NƯỚC"**

Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp sương mù dày đặc của rặng núi phía sau Thanh Vân Tông, đổ những vệt vàng óng ả xuống thung lũng dược viên hẻo lánh.

Sau trận "sóng thần nhỏ" mà Diệp Phi tự nhận là thiên tai của giới tự nhiên vào đêm qua, bầu không khí trong vườn rau dường như trở nên tinh khiết đến lạ thường. Thế nhưng, trái ngược với tâm trạng thư thái của vạn vật, Diệp Phi lúc này lại đang đứng bên cạnh luống cải bắp, gương mặt đầy vẻ sầu muộn.

Hắn khom lưng, ngón tay khẽ chạm vào lớp đất bùn còn vương chút vị mặn của nước biển.

– Phiền phức thật mà! Trận sóng kia không biết ở đâu ra, mang theo chút hơi muối mặn chát. Đất mà nhiễm mặn thì cải bắp của ta sau này ăn sẽ mất đi vị ngọt thanh mất.

Diệp Phi thở dài, vươn vai một cái. Nếu những lời này lọt vào tai các vị đại năng ở giới tu tiên ngoài kia, chắc hẳn bọn họ sẽ tức đến mức hộc máu mà chết. Một trận sóng thần đã nhấn chìm cả vạn đại quân Hải tộc, phá nát kết giới phòng thủ của ba đạo môn phía Bắc, vậy mà trong mắt Diệp Phi, nó chỉ là một sự cố khiến đất của hắn… hơi bị nhiễm mặn.

"Gâu!"

Nhị Cẩu nằm dưới gốc cây héo rũ, chiếc đuôi vàng gầy gò đập đập xuống đất một cách uể oải. Nó ngáp dài một cái, trong miệng vẫn còn sót lại một mảnh mai cua của con Yêu Cua cấp sáu mà nó lén nhặt được tối qua. Đối với Nhị Cẩu, vị của hải sản nướng quả thật không tệ, nhưng nó vẫn thích món khoai tây nướng của chủ nhân hơn.

– Đừng có nằm đó mà hưởng thụ. Đi, cùng ta ra phía sau suối lấy ít nước ngọt về thau chua rửa mặn cho vườn rau. – Diệp Phi vỗ vào đầu Nhị Cẩu một cái, rồi chợt khựng lại.

Hắn chợt nhớ ra điều gì đó, sắc mặt dần trở nên nghiêm trọng. Hắn lấy từ trong ngực áo ra một chiếc la bàn cũ kỹ, rồi lại tung ba đồng xu đồng lên không trung.

"Cạch. Cạch. Cạch."

Đồng xu rơi xuống lòng bàn tay. Diệp Phi nheo mắt nhìn, sau đó bấm ngón tay tính toán một hồi.

– Quẻ tượng nói là… Thủy quá vượng, dễ sinh biến cố. Phương Đông có điềm đại cát trong đại hung. Hửm? Thần Nông Hệ Thống cũng có thông báo?

Trong tâm trí của Diệp Phi, một giao diện màu xanh lá cây mát mắt hiện ra:

[Chúc mừng ký chủ đã thành công "vô tình" phòng ngự dược viên trước đợt tấn công của Hải tộc. Điểm thuộc tính cộng thêm: 500 điểm Tuổi thọ. Thưởng thêm hạt giống Thần cấp đặc biệt: Cửu Thiên Nhược Thủy Qua (Dưa hấu hút nước).]

[Mô tả: Một quả dưa chứa đựng một dòng sông. Trồng dưa thu hoạch được không chỉ là trái ngọt, mà còn là quyền kiểm soát vạn thủy.]

Diệp Phi ngẩn người, bàn tay hắn bỗng xuất hiện một hạt giống màu đen tuyền, bên trên có những vân nước màu xanh lam nhạt tỏa ra hơi lạnh thấu xương.

– Dưa hấu hút nước? Hệ thống, ngươi trêu ta sao? Ta đang cần nước để tưới rau, ngươi lại cho ta thứ hút nước? Lỡ nó hút sạch giếng nước của ta thì sao?

Miệng thì than vãn, nhưng tính cách "Cẩu" của Diệp Phi đã bắt đầu vận hành. Hắn bắt đầu suy nghĩ: Nếu quả dưa này thực sự có thể chứa được một con sông, vậy sau này nếu có kẻ thù nào dùng thủy công tấn công mình, mình chỉ cần ném quả dưa ra là xong? Hoặc nếu vùng này hạn hán, mình có một quả dưa dự trữ nước là yên tâm nhất?

– Đúng rồi! "Ra gió dễ trúng tuyển, tích trữ nước dễ sống lâu". Phải trồng, nhất định phải trồng!

Để chuẩn bị cho việc gieo hạt giống "Thần cấp" này, Diệp Phi không hề chủ quan. Hắn dành ra ba canh giờ để đào một cái hố sâu đúng ba thước, ba tấc, ba phân – con số mà hắn tin là "trấn thủy" tốt nhất.

Sau đó, hắn chạy vào gian buồng gỗ, lấy ra một cái bình chứa loại phân bón "đặc biệt". Đây chính là chất thải của con gà lông đỏ mà hắn nuôi ở sân sau. Đám tu sĩ ngoài kia sẽ không bao giờ biết được rằng, con gà đó thực chất mang trong mình huyết mạch Chu Tước thần thú bị thoái hóa, và phân của nó chính là cực dương vật dùng để trung hòa hơi lạnh của "Nhược Thủy".

– Nhị Cẩu, trông chừng cửa cho ta. Bất cứ ai đến cũng phải sủa báo động trước 500 mét nghe chưa?

Nhị Cẩu hừ lạnh một tiếng trong mũi, coi như đồng ý, rồi dựng đôi tai nhạy bén lên nghe ngóng.

Khi Diệp Phi gieo hạt giống xuống, hắn khẽ vận một chút linh lực từ "Thần Nông Công Pháp". Linh lực của hắn tinh thuần như nước mùa xuân, thấm sâu vào lòng đất. Ngay lập tức, mặt đất rung nhẹ.

Một mầm non màu xanh thẫm, mọng nước, từ từ chui lên khỏi mặt đất. Khác với những loài thực vật thông thường, mầm dưa hấu này không hề cần ánh nắng, ngược lại, nó bắt đầu hấp thụ hơi ẩm trong không khí một cách điên cuồng.

Chỉ trong vài nhịp thở, sương mù bao quanh dược viên biến mất sạch sẽ, bị những chiếc lá dưa hấu hình răng cưa nuốt chửng.

– Cái tốc độ này… – Diệp Phi tặc lưỡi. – May là mình đã bố trí "Trận pháp sương mù" dự phòng xung quanh, nếu không mọi người ở Thanh Vân Tông lại tưởng chỗ mình có hố đen linh khí.

Trong khi Diệp Phi đang say mê với việc trồng dưa, thì tại chính điện của Thanh Vân Tông, bầu không khí lại vô cùng căng thẳng.

– Tông chủ, đại sự không ổn! – Một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ hớt hải chạy vào. – Linh mạch Thủy của tông môn không hiểu sao lại cạn kiệt một cách bất thường. Các linh tuyền ở Ngoại môn đã bắt đầu khô đáy. Nếu tình trạng này kéo dài, toàn bộ thảo dược ở Dược cốc sẽ héo úo hết!

Tông chủ Thanh Vân Tông là một trung niên nam tử có ánh mắt sắc sảo, ông trầm ngâm:

– Lẽ nào là do dư chấn của cuộc chiến với Hải tộc đêm qua? Hay có đại năng nào đang ở gần đây bế quan, hấp thụ thủy linh khí của chúng ta?

Tô Thanh Tuyết đứng một bên, đôi chân mày thanh tú khẽ nhíu lại. Nàng chợt nhớ đến vị "di nhân" ở dược viên hẻo lánh kia. Mỗi khi có chuyện gì kỳ quái xảy ra ở tông môn, dường như nó luôn có chút ít liên quan đến bóng dáng nhàn nhã của Diệp đạo hữu.

– Để con đi xem thử. – Nàng nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông khánh.

– Được, Tuyết nhi, con đi xem mạch nước ở vùng hạ lưu phía Đông. Lý trưởng lão, ông đi kiểm tra vùng phía Tây. Tuyệt đối không được để loạn.

Quay lại với dược viên của Diệp Phi.

Lúc này, dây dưa hấu đã bò dài hơn mười trượng, quấn quanh cả hàng rào tre mà Diệp Phi tự tay làm. Và ở chính giữa luống đất, một quả dưa hấu có kích thước bằng cái chum rượu đang dần hình thành.

Vỏ quả dưa hấu không có sọc xanh đen như bình thường mà là một màu xanh lam sâu thẳm, trông như thể nhìn sâu vào trong đó có thể thấy cả đại dương mênh mông.

"Rắc! Rắc!"

Tiếng quả dưa lớn lên nghe như tiếng băng nứt.

– Ô kìa, nó khát quá rồi! – Diệp Phi nhìn quả dưa hấu đang rung lên bần bật vì thiếu nước. – Nếu không cho nó uống nước, chắc nó sẽ nổ tung mất.

Diệp Phi nhìn quanh. Cái giếng nhỏ của hắn đã cạn khô từ bao giờ. Hắn gãi đầu, rồi liếc nhìn về phía dòng Linh Giang – con sông lớn chảy ngang qua lãnh thổ Thanh Vân Tông, cách dược viên của hắn một cánh rừng.

– Nhị Cẩu! Lại đây khiêng quả dưa với ta. Chúng ta ra bờ sông "giải khát" cho nó một chút.

Nhị Cẩu dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn chủ nhân. Một con thần thú thôn phệ mà phải đi khiêng dưa hấu? Nhưng nhìn vào bàn tay đang cầm sẵn củ khoai tây nướng của Diệp Phi, Nhị Cẩu lập tức ngoan ngoãn bò lại, dùng lưng hếch quả dưa lên.

Diệp Phi dùng một cái bao bố bọc quả dưa lại cho chắc chắn, rồi lén lút như một tên trộm, dẫn con chó vàng lẻn ra phía bờ sông.

Hắn đi đứng rất cẩn thận, cứ mỗi mười bước lại dừng lại nghe ngóng, mắt đảo liên tục xem có ai không. Đây là khu vực hạ lưu của Linh Giang, nước sông ở đây vốn dĩ rất dữ dội, cuốn theo linh khí nồng đậm.

– Ở đây có vẻ vắng người. Được rồi Nhị Cẩu, hạ xuống.

Quả dưa hấu vừa chạm vào mép nước sông, một hiện tượng kinh thiên động địa xảy ra.

Nó không chìm, mà lơ lửng trên mặt nước. Đột nhiên, quả dưa hấu mở ra một cái khe nhỏ ở cuống. Một sức hút khủng khiếp phát ra.

"Vù… Vù… Oành!"

Dòng sông Linh Giang đang chảy xiết bỗng nhiên giống như bị một bàn tay vô hình khổng lồ túm lấy. Nước sông cuộn xoáy lại, tạo thành một cái vòi rồng khổng lồ, điên cuồng rót vào bên trong cái khe nhỏ của quả dưa hấu.

– Wow… – Diệp Phi há hốc mồm. – Hút khỏe thật đấy. Bình nước vạn năng của ta chắc cũng chỉ đến thế là cùng.

Lượng nước sông khổng lồ đủ để cung cấp cho cả một thành phố lớn trong một năm, vậy mà chỉ trong chưa đầy mười phút, dòng sông đoạn qua đây đã lộ ra cả đáy sỏi. Cá tôm nhảy loạn xạ trên lớp bùn nhầy nhụa.

Quả dưa hấu từ màu lam nhạt dần chuyển sang màu xanh ngọc bích rực rỡ, nhưng kích thước vẫn không đổi, chỉ có cảm giác nó càng ngày càng nặng nề và mang theo một áp lực khủng khiếp của hàng triệu tấn nước.

Đúng lúc này, từ phía xa có tiếng người nói chuyện.

– Lạ thật, Linh Giang sao lại cạn đột ngột thế này? – Giọng của Lý trưởng lão vang lên.

– Đúng là có vấn đề. Hướng này có linh khí biến động mạnh! – Tiếng của Tô Thanh Tuyết cũng truyền tới.

Diệp Phi giật nảy mình, lông tơ dựng ngược lên.

– Chết tiệt! Bị phát hiện là xong đời! Ta chỉ muốn trồng dưa thôi mà! Nhị Cẩu, chạy mau!

Diệp Phi cuống cuồng vơ lấy quả dưa. Nhưng quả dưa lúc này chứa cả một khúc sông, nặng kinh hoàng. Nếu là tu sĩ Luyện Khí tầng ba bình thường, chắc chắn sẽ bị nó đè nát cả xương.

Nhưng Diệp Phi, người đã "âm thầm" tăng hàng vạn điểm thể chất qua việc ăn rau mười năm qua, chỉ cần gồng mình một cái, gân xanh nổi lên trên cánh tay, hắn liền nhấc bổng quả dưa hấu triệu cân lên như nhấc một trái dừa.

– Nhị Cẩu, xóa dấu vết! – Diệp Phi ra lệnh.

Nhị Cẩu hắt hơi một cái, một luồng kình phong quét qua mặt đất, san phẳng toàn bộ bùn đất vừa bị xới tung, đồng thời xóa sạch hơi thở của Diệp Phi. Một người một chó vèo một cái biến mất vào lùm cây, tốc độ nhanh đến mức chỉ để lại một tàn ảnh.

Chỉ vài giây sau khi họ rời đi, Tô Thanh Tuyết và Lý trưởng lão đã đáp xuống bờ sông.

Cả hai đứng ngây người nhìn lòng sông Linh Giang trống rỗng.

– Chuyện… chuyện gì thế này? – Lý trưởng lão lắp bắp, đôi môi run rẩy. – Sông… sông mất rồi? Ai có thể dời sông lấp biển trong chớp mắt như vậy?

Tô Thanh Tuyết cúi xuống nhìn mặt đất. Mặt đất phẳng lì như gương, không một dấu chân, không một hơi thở của linh lực dư thừa. Càng sạch sẽ như vậy, càng chứng tỏ kẻ ra tay là một cao nhân đạt đến cảnh giới "Phản phác quy chân".

– Lý trưởng lão, ông nhìn kìa. – Nàng chỉ tay về phía một vũng nước nhỏ còn sót lại trên phiến đá.

Trong vũng nước đó, một miếng vỏ dưa hấu màu lam nhỏ xíu bị rơi ra.

Lý trưởng lão cầm miếng vỏ dưa lên, vừa chạm vào, ông đã thấy một luồng thủy linh khí tinh khiết đến mức khiến kinh mạch của mình nảy nở.

– Đây… đây không phải vỏ dưa bình thường. Đây là một mảnh của đạo tắc Thủy hệ! Trời ơi! Lẽ nào… vị đại năng đó đang luyện hóa toàn bộ Linh Giang để tạo ra một món tuyệt thế thần binh có hình dạng một quả dưa hấu?

Tô Thanh Tuyết lặng thinh. Nàng nhìn về phía thung lũng dược viên xa xa. Trong đầu nàng hiện lên hình ảnh Diệp Phi đang ngồi bên hàng rào, cầm miếng dưa hấu vừa ăn vừa nhả hạt một cách nhàn nhã.

"Không lẽ nào… chắc mình nghĩ nhiều rồi." Nàng tự trấn an mình.

Nhưng lúc này, Lý trưởng lão lại bắt đầu bài ca "não bổ" kinh điển của mình:

– Ta hiểu rồi! Đây chính là cảnh báo của vị đại năng ấy. Hải tộc tấn công bờ cõi, sông Linh Giang ô nhiễm sát khí. Tiền bối thu hồi nguồn nước để tinh lọc, đồng thời răn đe lũ tiểu nhân chúng ta không được lơ là cảnh giác. Một quả dưa, chứa cả thế gian! Đây là ý cảnh gì? Đây là tấm lòng bác ái của một bậc Thánh nhân!

Nói xong, Lý trưởng lão cung kính quỳ lạy về hướng thượng nguồn:

– Đa tạ tiền bối đã ra tay thanh tẩy Linh Giang! Thanh Vân Tông đời đời ghi nhớ công ơn!

Trong lúc đó, tại dược viên, Diệp Phi đang thở hồng hộc đặt quả dưa hấu xuống gầm giường trong nhà gỗ. Hắn mướt mải mồ hôi, tim đập thình thịch vì sợ bị bắt quả tang.

– Nguy hiểm quá, suýt chút nữa thì danh tiếng "cẩu nhân" mười năm xây dựng đổ sông đổ bể. – Diệp Phi lau mồ hôi, liếc nhìn quả dưa hấu rực rỡ dưới gầm giường. – Mày nằm yên đó cho tao. Bao giờ đất hết mặn, tao mới trích ra một ít nước của mày để tưới.

Hắn lại quay ra dặn dò Nhị Cẩu:

– Nhớ kỹ, nếu ai hỏi về chuyện sông Linh Giang biến mất, ngươi cứ việc giả ngốc cho ta. Chúng ta không biết gì cả, chúng ta chỉ là một người nông dân và một con chó vàng bình thường, rõ chưa?

Nhị Cẩu nằm bò ra đất, ánh mắt nó lúc này không nhìn chủ nhân, mà đang nhìn đăm đăm vào quả dưa hấu dưới gầm giường.

Nó có một cảm giác rất rõ ràng: Quả dưa hấu này không chỉ chứa nước. Nó chứa đựng cả long mạch của đoạn sông Linh Giang kia. Nếu Diệp Phi cắt quả dưa này ra ăn, thứ chảy ra sẽ không phải là nước dưa, mà là tinh hoa của đại đạo Thủy hệ.

"Gâu!" – Nhị Cẩu rên rỉ. Nó biết chủ nhân của nó lại vừa vô tình làm một chuyện rung chuyển cả Đông Hoang mà vẫn cứ tưởng mình chỉ là đang đi… chữa mặn cho đất.

Ngày hôm sau, Thanh Vân Tông xôn xao. Linh Giang không những không mất đi hẳn mà bắt đầu có nước trở lại từ thượng nguồn. Điều kỳ lạ là, dòng nước mới chảy vào lại mang theo một mùi thơm thoang thoảng của thảo dược, nước trong vắt và nồng độ linh khí tăng vọt gấp năm lần.

Đệ tử khắp tông môn đều rủ nhau ra sông tắm rửa và uống nước, không ít người ngay lập tức đột phá cảnh giới ngay bên bờ sông.

Lý trưởng lão đứng trên cao, vuốt râu mỉm cười mãn nguyện:

– Tiền bối quả nhiên cao tay. Người không chỉ lấy nước, mà còn gia trì cho dòng sông của chúng ta. Từ nay về sau, Thanh Vân Tông sẽ là thánh địa tu luyện bậc nhất nhờ dòng sông dưa hấu… à không, dòng sông linh thánh này!

Còn Diệp Phi, sau khi tưới xong mấy luống rau bằng loại nước "pha loãng" từ quả dưa hấu, hắn hài lòng thấy những cây bắp cải của mình xanh mướt hơn hẳn.

Hắn ngồi trên chiếc ghế đu đưa bằng mây, cầm một củ cà rốt vừa nhổ lên quẹt vào áo cho sạch rồi đưa lên miệng cắn một cái giòn rụm.

– Haiz, trồng dưa tuy mệt, nhưng kết quả cũng không tệ. Thế sự tu tiên có biến động thế nào cũng mặc kệ, cứ có rau sạch ăn, có nước ngọt tưới là ta hài lòng rồi.

Hắn nhìn lên bầu trời, thấy mấy đạo ánh sáng từ các đại tông môn khác đang bay về phía Linh Giang để điều tra "phép màu", hắn lập tức rụt cổ lại, lầm bẩm:

– Người nổi tiếng dễ đoản mệnh, rau tươi tốt dễ bị vặt. Nhị Cẩu, kích hoạt trận pháp "Vô Danh Chi Địa" cấp độ 5 đi. Chúng ta phải tàng hình kỹ hơn nữa.

Hệ thống trong đầu Diệp Phi vang lên tiếng bíp nhẹ nhàng:

[Nhiệm vụ ẩn "Trị Thủy Đông Hoang" đã hoàn thành một cách kỳ lạ. Ký chủ nhận thêm 1000 điểm Thuộc tính Ẩn giấu. Hệ thống khuyên ký chủ nên chuẩn bị trồng hành lá, vì sắp tới "gió lạnh" sẽ tràn về.]

Diệp Phi nhướng mày:

– Trồng hành lá? Ý mày là để làm gia vị cho món thịt nướng sau khi giải quyết bọn "ruồi nhặng" sắp tìm đến chứ gì? Được thôi, tao hiểu rồi.

Hắn cười hắc hắc, chiếc cuốc gỉ trên vai khẽ rung lên dưới ánh mặt trời, lấp lóe một tia sắc lạnh của một món tiên binh tuyệt thế có thể xé nát hư không.

Chương truyện kết thúc với hình ảnh yên bình của một nông phu và con chó nhỏ, giữa một thế giới đang sục sôi vì những "phép màu" mà chính hắn tạo ra bằng một quả dưa hấu. Thế sự dù loạn đến đâu, ở đây vẫn chỉ có mùi thơm của đất và vị ngọt của rau rừng.


**Hết chương 96.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8