Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 97: ** Hải Vương bị nhốt trong quả dưa hấu

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:20:56 | Lượt xem: 2

### CHƯƠNG 97: HẢI VƯƠNG BỊ NHỐT TRONG QUẢ DƯA HẤU

Ánh nắng ban mai của Thanh Vân Tông rớt xuống thung lũng ngoại môn, xuyên qua những lớp sương mù vốn là do linh khí nồng đặc tụ lại mà thành. Ở góc vườn rau được mệnh danh là “nơi bị thần linh lãng quên”, Diệp Phi đang vươn vai một cái thật dài, nghe tiếng xương cốt kêu răng rắc một hồi đầy sảng khoái.

Hôm qua sau vụ “tưới nước cho cả vùng Đông Hoang” bằng một quả dưa hấu khổng lồ, danh tiếng của thung lũng này lại tăng thêm một bậc trong tâm trí những kẻ hay suy diễn. Nhưng với Diệp Phi, đó chỉ là một vụ mùa hơi… ồn ào một chút. Hắn nhìn qua hàng rào tre mà mình mới gia cố thêm mười tám tầng trận pháp ẩn nấp, rồi tặc lưỡi:

“Ra gió dễ trúng tuyển, ra đường dễ trúng đạn. May mà mình nhanh tay thu hẹp phạm vi ảnh hưởng, nếu không chắc cả giới tu tiên kéo đến đây đòi ăn dưa mất.”

Nhị Cẩu đang nằm bò dưới gốc cây dưa hấu cũ, cái đuôi gầy guộc thỉnh thoảng lại vỗ đập xuống đất theo nhịp điệu lười biếng. Nó liếc mắt nhìn chủ nhân, trong lòng tràn đầy khinh bỉ: *“Cẩu đến mức này thì đúng là tổ sư gia rồi. Rõ ràng là một cú ra tay cứu vãn linh mạch cả một vùng, vậy mà về nhà lại đi bói quẻ xem có bị quả báo vì tội… khoe khoang hay không.”*

Diệp Phi không rảnh để ý đến suy nghĩ của con chó vàng. Lúc này, ánh mắt hắn bị thu hút bởi một vật thể lạ ở cuối luống dưa.

Đó là quả dưa cuối cùng của vụ mùa này. Nó không lớn bằng quả “Siêu cấp linh dưa” hôm qua, nhưng hình thù lại vô cùng quái dị. Vỏ quả dưa không phải màu xanh sọc đen truyền thống mà là một màu xanh lam thẫm như đại dương sâu thẳm, trên bề mặt nổi lên những đường vân uốn lượn như sóng thần. Đặc biệt, xung quanh quả dưa dường như có một lớp hơi nước mờ ảo bao phủ, không khí tỏa ra một vị mằn mặn đặc trưng của biển khơi.

[Ting! Phát hiện Linh quả đột biến: Dưa Hấu U Minh Hải. Chứa đựng tinh hoa của Thủy hệ quy tắc. Thu hoạch sẽ nhận được: 500 điểm thuộc tính Thủy, tăng 100 năm thọ nguyên, và một bất ngờ nhỏ.]

Tiếng thông báo của hệ thống vang lên trong đầu khiến Diệp Phi giật nảy mình. Hắn lùi lại ba bước, rút từ trong tay áo ra một chiếc gương bát quái nhỏ, miệng lầm bầm:

“Bất ngờ nhỏ? Hệ thống, mày có biết đối với một người muốn sống thọ như tao, ‘bất ngờ’ thường đi kèm với ‘phiền phức’ không?”

Hắn lập tức lấy ra thẻ bói toán, gieo liền ba quẻ. Quẻ thứ nhất: Bình an. Quẻ thứ hai: Có thực lộc. Quẻ thứ ba: Thủy trung hữu vật (Trong nước có vật).

“Trong nước có vật? Không lẽ dưa hấu này mọc ra cá?” Diệp Phi lẩm bẩm, mặt đầy vẻ đề phòng.

Hắn vẫy tay gọi: “Nhị Cẩu, lại đây! Mày có thấy quả dưa này có gì lạ không?”

Nhị Cẩu lười biếng đứng dậy, thong thả đi tới. Vừa lại gần quả dưa màu xanh lam kia, lỗ mũi nó khẽ động. Đôi mắt vốn dâm đãng của nó đột nhiên lóe lên một tia sáng kinh dị. Nó nhìn chằm chằm vào quả dưa, rồi lại nhìn Diệp Phi, sau đó rên hừ hừ vài tiếng, lùi lại phía sau, tư thế sẵn sàng bỏ chạy.

“Đến cả mày cũng sợ à? Để ta xem bên trong chứa cái gì.”

Diệp Phi hít sâu một hơi, cầm chiếc cuốc gỉ trên tay. Chiếc cuốc này bề ngoài đầy rỉ sét, nhưng khi Diệp Phi vận dụng linh lực, những vết rỉ ấy dường như rung lên theo một tần số kỳ lạ, có thể khai sơn phá thạch, thậm chí là xé toạc không gian nếu hắn muốn.

Ở bên kia, bên trong không gian nhỏ hẹp của quả dưa hấu màu xanh lam.

Lâm Thiên Ba — kẻ được mệnh danh là Hải Vương phương Nam, một vị đại năng nửa bước Hóa Thần đang rơi vào trạng thái phát điên. Lão vốn là thống lĩnh hải tộc, vì tranh đoạt một mảnh “Hỗn Nguyên Thủy Tinh” mà bị kẻ thù truy sát, cuối cùng phải thi triển bí thuật “Hải Hóa Vạn Vật”, gửi gắm linh hồn và tu vi vào một hạt giống linh thực, hy vọng rơi vào một vùng linh mạch để phục sinh.

Vạn lần không ngờ, hạt giống ấy lại bị “Hệ Thống Thần Nông” của Diệp Phi quét trúng và đem đi gieo trồng trong một loại phân bón làm từ cốt xác thần ma thời cổ.

Lâm Thiên Ba ở trong quả dưa, cảm thấy linh khí bên ngoài điên cuồng tràn vào, tu vi của lão phục hồi với tốc độ kinh hồn. Nhưng điều đáng sợ là, lão không thể nào thoát ra khỏi lớp vỏ dưa này được! Lớp vỏ màu xanh lam kia đối với lão giờ đây còn kiên cố hơn cả tiên trận mười tám tầng.

“Trời hận ta sao? Ta đường đường là Hải Vương, điều khiển vạn dặm sóng dữ, giờ lại bị nhốt trong một quả dưa hấu?” Lâm Thiên Ba gầm thét trong vô vọng.

Đúng lúc lão đang định dùng đến chiêu thức tự tổn thương nguyên thần để phá vỏ thì đột nhiên, cả thế giới trong quả dưa rung chuyển dữ dội.

Rắc!

Một luồng ánh sáng vàng rực mang theo hơi thở của thái cổ hồng hoang bổ thẳng xuống từ đỉnh đầu lão. Với Lâm Thiên Ba, đó không phải là một chiếc cuốc, đó là một thanh Thần kiếm từ cửu thiên giáng xuống để thực thi thiên hình!

“Tha mạng!” Hải Vương gào lên.

Diệp Phi ở bên ngoài chỉ nhẹ nhàng bổ một nhát cuốc để tách dưa. Hắn cứ tưởng bên trong sẽ là nước dưa đỏ mọng, nhưng không. Quả dưa vừa tách ra, một luồng nước biển mặn chát bắn thẳng ra ngoài, theo sau đó là một thân ảnh nhỏ thó, chỉ dài bằng ngón tay, xanh lè xanh loét bay ra.

“Á chà! Sâu dưa?” Diệp Phi kinh hãi, vội vàng vung bình tưới nước ra chắn trước mặt theo phản xạ.

Hải Vương Lâm Thiên Ba vừa mới thoát ra ngoài, còn chưa kịp cảm nhận không khí tự do thì đã thấy một dòng linh dịch tinh khiết như Cam Lộ vội vã ập tới. Loại linh dịch này nồng đặc đến mức chỉ một giọt thôi cũng đủ khiến tu sĩ Kim Đan nổ xác mà chết. Lão bị luồng nước “áp chế” đó dập tơi bời, bay thẳng vào một vũng bùn dưới chân Nhị Cẩu.

“Ngươi… ngươi là kẻ nào?” Lâm Thiên Ba từ trong bùn bò dậy, tu vi Hải Vương nửa bước Hóa Thần của lão khi đứng trong cái vườn rau này dường như bị một loại quy luật vô hình bóp nghẹt, chỉ còn lại tương đương với… một con tôm nhỏ.

Diệp Phi cầm chiếc cuốc gỉ, đứng ở vị thế cao nhìn xuống cái sinh vật tí hon đang ngọ nguậy trong bùn. Hắn nhíu mày:

“Biết nói chuyện cơ à? Sâu dưa bây giờ tiến hóa ghê vậy sao?”

“Ta không phải sâu! Ta là Hải Vương! Là thống lĩnh của mười vạn hải yêu!” Lâm Thiên Ba nhảy dựng lên, giọng nói chí choe như tiếng chuột kêu do kích thước đã bị thu nhỏ quá mức.

Nhị Cẩu nghe thấy vậy, lười biếng đưa một cái móng vuốt ra, nhẹ nhàng đè Lâm Thiên Ba xuống lại đống bùn. Đôi mắt con chó vàng nhìn lão đầy ẩn ý: *“Im miệng, nếu không chủ nhân của ta sẽ dùng ngươi làm mồi câu cá đấy.”*

Cảm nhận được hơi thở kinh thiên động địa từ cái móng vuốt của con chó gầy gò, Lâm Thiên Ba lập tức cứng đờ người. Lão nhìn lên Diệp Phi — một nam thanh niên mặc áo vải thô, chân đi giày cỏ, khí tức chỉ tầm Luyện Khí tầng 3.

*“Không đúng! Một tên Luyện Khí tầng 3 làm sao có được chiếc cuốc xé nát quy luật? Một tên phàm nhân làm sao có con sủng vật hơi thở còn mạnh hơn cả Thần thú thời cổ?”*

Lâm Thiên Ba là kẻ lăn lộn trên đời ngàn năm, đầu óc nảy số nhanh chóng. Lão lập tức quỳ sụp xuống trong vũng bùn, đầu đập xuống đất kêu lộc cộc:

“Tiền bối tha mạng! Vãn bối có mắt không tròng, không biết đây là tiên viên của người! Vãn bối chỉ là kẻ bị nạn, vô tình lạc vào quả dưa của người mà thôi!”

Diệp Phi gãi đầu, vẻ mặt nghi ngờ: “Ngươi thật sự không phải sâu hại? Ngươi sống trong dưa của ta, đã ăn mất bao nhiêu linh khí của ta rồi?”

Hải Vương run rẩy: “Vãn bối không dám ăn… vãn bối chỉ… chỉ mượn chỗ trú ẩn.”

Hệ thống bíp một tiếng:

[Ting! Phát hiện ‘Nông dân thực tập’ tiềm năng: Hải Vương Lâm Thiên Ba. Kỹ năng: Phun nước tự động, kiểm soát độ ẩm, có thể chuyển hóa muối trong đất thành linh khoáng. Ký chủ có muốn thu nhận làm phân bón hay người làm thuê?]

Diệp Phi mắt sáng lên. Người làm thuê? Phun nước tự động?

Nhìn lại thung lũng của mình, dạo này trồng thêm nhiều hành lá và cải bắp, việc xách nước từ Linh Giang về đúng là có hơi mệt. Chiếc bình tưới nước Cam Lộ của hắn mặc dù thần kỳ, nhưng tưới nhiều quá sợ cây cối phát triển nhanh quá mức lại gây chú ý. Nếu có một “máy phun sương” điều khiển được lượng nước thì tốt biết mấy.

“Được rồi, niệm tình ngươi tu luyện không dễ, lại là người quen trong quả dưa của ta. Ta cho ngươi hai lựa chọn.” Diệp Phi ra vẻ đại sư, chống cuốc nói. “Một là Nhị Cẩu đang thiếu bữa sáng. Hai là ngươi giúp ta quản lý việc tưới tiêu trong vườn rau này. Ngươi chọn cái nào?”

Lâm Thiên Ba nhìn cái miệng rộng hoác của Nhị Cẩu đang nhỏ nước dãi bên cạnh, không chút do dự hét lên:

“Vãn bối nguyện ý phục dịch tiền bối! Vãn bối giỏi nhất là phun nước!”

Đúng lúc này, ngoài cổng rào có tiếng bước chân vang lên cùng tiếng cười khà khà quen thuộc:

“Diệp tiểu hữu! Hôm nay có dưa hấu không? Ta mang tới cho ngươi một bình rượu quý từ nội môn đây!”

Lý trưởng lão, vị trưởng lão ngoại môn với khả năng “não bổ” thần thánh, đã xuất hiện. Vừa bước vào vườn, lão đã khựng lại. Lão nhìn thấy Diệp Phi đang cầm cuốc đứng trước một quả dưa hấu màu xanh lam bị vỡ đôi, và bên dưới chân là một sinh vật nhỏ xíu đang không ngừng phun ra những tia nước mịn màng làm dịu đi không khí oi bức.

“Diệp… Diệp đạo hữu… đây là?” Lý trưởng lão dụi mắt.

Lão nhìn kỹ cái sinh vật nhỏ bé kia. Tuy nó chỉ bằng ngón tay, nhưng khí tức Thủy hệ tinh thuần đến mức cực điểm khiến lão cảm thấy nghẹt thở. Với nhãn lực của một người đã lăn lộn ở Thanh Vân Tông lâu năm, lão lập tức nhận ra cái gì đó.

“Cái này… cái đầu rồng nhỏ xíu kia… chẳng lẽ là… Thái Cổ Thủy Tinh Linh trong truyền thuyết?”

Lâm Thiên Ba nghe thấy có kẻ gọi mình là “Thủy Tinh Linh” thì suýt nữa thổ huyết, định lên tiếng quát tháo thì thấy Diệp Phi khẽ liếc mắt một cái. Lão lập tức im bặt, ngoan ngoãn phun thêm một luồng sương mù lung linh bao quanh mấy luống hành lá.

Diệp Phi cười khổ, xua tay với Lý trưởng lão:

“Lý lão đừng nghe hắn nổ. Chỉ là một con sâu dưa biết phun nước thôi. Ta thấy nó cũng siêng năng nên giữ lại làm mát vườn.”

Lý trưởng lão nghe vậy, trong đầu lập tức nổ tung một vạn ý tưởng: *“Sâu dưa? Sâu dưa mà tỏa ra quy tắc Thủy hệ còn mạnh hơn cả Trưởng lão nội môn của ta? Diệp tiền bối quả nhiên lại bắt đầu rồi. Người dùng thủ đoạn hóa thân, bắt lấy một vị thủy thần về làm nô bộc phun nước cho vườn rau mà vẫn có thể nói nhẹ tênh như vậy. Đây chính là cảnh giới: Đạm bạc danh lợi, coi thường vạn vật!”*

Lão kính cẩn cúi đầu, đặt bình rượu xuống bàn đá:

“Tiền bối quả là có lòng từ bi. Đến cả loài ‘sâu’ cao cấp này cũng được người thu nhận. Lão hủ hôm nay đến, thật ra là muốn thông báo một việc.”

Diệp Phi vừa gặm một miếng dưa vừa hỏi: “Việc gì?”

“Chuyện quả dưa khổng lồ hôm qua của người tưới mát Linh Giang đã làm chấn động Đông Hoang. Hiện tại, hải tộc ở Biển Đông đang có dấu hiệu bạo loạn, vì họ cảm nhận được một luồng linh khí Thủy hệ chí thuần xuất hiện. Nghe nói Hải Vương của họ đang trên đường tìm đến để điều tra.” Lý trưởng lão nghiêm trọng nói.

Phụt!

Diệp Phi phun cả miếng dưa ra ngoài. Hắn nhìn xuống “con sâu dưa” đang quỳ dưới đất, rồi nhìn quả dưa xanh lam đã vỡ.

Lâm Thiên Ba nghe đến “Hải tộc Biển Đông” thì trong lòng chua xót vô cùng. Lão thầm nghĩ: *“Các huynh đệ ơi, đừng đến! Đến đây là bị bắt đi phun nước cho hành lá đấy! Hải Vương các người giờ đang phải làm nô phu rồi!”*

Diệp Phi lau miệng, mặt tái mét: “Hải tộc Biển Đông? Bọn họ có mạnh không?”

Lý trưởng lão thấy Diệp Phi “biến sắc”, lập tức nghĩ rằng tiền bối đang tức giận vì có kẻ dám làm phiền thanh tịnh của người. Lão vội nói:

“Thưa tiền bối, nghe nói Hải Vương của họ là nửa bước Hóa Thần, cực kỳ hung hãn. Nhưng trước mặt tiền bối, chắc lão ta cũng chỉ là hạng tôm tép…”

Diệp Phi nghe xong, trong đầu chỉ còn đúng một chữ: **Chạy!**

Nửa bước Hóa Thần? Hắn dù có hệ thống, nhưng từ trước tới nay đều chỉ biết trồng rau và cộng điểm, kinh nghiệm thực chiến gần như bằng không (trừ mấy lần dùng cuốc đập chết vài tên sát thủ nhãi nhép mà hắn tưởng là kẻ trộm rau). Gặp cường giả cấp độ đó, chẳng lẽ phải mang vườn rau đi trốn sao?

Nhìn lại Lâm Thiên Ba dưới đất, Diệp Phi bỗng nảy ra một ý: “Này con sâu kia, ngươi nói ngươi là Hải Vương… có phải là cái tên nửa bước Hóa Thần gì đó mà Lý lão vừa nhắc không?”

Lâm Thiên Ba run lẩy bẩy: “Tiền bối… chính là vãn bối.”

Lý trưởng lão lúc này mới chú ý kỹ hơn vào sinh vật dưới đất. Lão nghe đối thoại giữa hai người mà da đầu tê dại. Cái gì? Cái con “sâu dưa” này… chính là vị Hải Vương hung danh lẫy lừng kia sao? Bị Diệp tiền bối nhốt trong quả dưa hấu, sau đó đem ra làm máy tưới cây tự động?

Lý trưởng lão hít một hơi khí lạnh, nhìn Diệp Phi với ánh mắt sùng bái đến mức điên cuồng:

*“Trời ạ! Ta cứ tưởng người chỉ bắt một con thần thú nhỏ. Ai ngờ người bắt luôn cả kẻ đứng đầu hải tộc một phương về để… tưới hành? Thủ đoạn này, sợ rằng Tiên nhân hạ phàm cũng chỉ đến thế mà thôi!”*

Diệp Phi thấy Lý trưởng lão đờ người ra, liền thở dài: “Lý lão, lão thấy đấy, con sâu này tội nghiệp quá, chắc là bị lạc đường thôi. Lão đừng nói cho ai biết ta đang giữ nó nhé, ta sợ phiền phức lắm.”

Lý trưởng lão lập tức vỗ ngực: “Tiền bối yên tâm! Lão hủ hiểu! Sự tồn tại của Hải Vương trong vườn rau của người chính là bí mật tối cao của Thanh Vân Tông. Kẻ nào dám bén mảng đến đòi người, lão hủ sẽ bảo Tông chủ dùng tính mạng ra mà ngăn cản!”

Diệp Phi gật đầu, lòng thầm nghĩ: *“Lý lão này tuy hơi dở hơi nhưng được cái rất giữ bí mật. Chỉ cần không ai biết Hải Vương đang ở đây phun sương, mình vẫn có thể sống yên ổn.”*

Thế là, trong thung lũng nhỏ bé, một trật tự mới được thiết lập.

Diệp Phi nằm trên ghế mây, gặm cà rốt.
Nhị Cẩu nằm dưới gốc cây, trông chừng “máy tưới cây”.
Hải Vương Lâm Thiên Ba — kẻ từng hô mưa gọi gió khắp đại dương — giờ đây đang cầm một chiếc lá cải nhỏ, đi từng bước chân tí hon, phun ra những tia hơi nước tinh khiết lên luống hành lá mầm.

“Đúng rồi, chỗ kia hơi khô, phun nhiều thêm một chút.” Diệp Phi lên tiếng nhắc nhở.

Lâm Thiên Ba cắn răng, vận dụng quy tắc thủy hệ đỉnh cao để… phun sương sao cho thật mịn, thật đều. Lão cảm nhận được linh khí từ những cọng hành lá kia xộc vào mũi, đột nhiên lão sững sờ.

*“Đây… đây đâu phải là hành lá? Đây là ‘Thiên Thanh Kiếm Thảo’ chỉ có ở Tiên giới mà? Một cọng hành này nếu để các kiếm tu ngoài kia nhìn thấy, họ chắc chắn sẽ đánh nhau đến long trời lở đất để đoạt lấy một mẩu lá!”*

Lão nhìn sang phía luống cà chua bên cạnh, những quả cà chua đỏ rực như chứa đựng mặt trời nhỏ.

*“Đó là… Cửu Dương Thần Quả? Ăn một quả chắc chắn đột phá Hóa Thần cảnh!”*

Càng nhìn, Lâm Thiên Ba càng thấy sợ hãi và run rẩy. Lão nhìn về phía Diệp Phi đang thong dong tự tại, lòng chỉ còn lại sự kính sợ tuyệt đối.

*“Người này rốt cuộc là ai? Đây không phải vườn rau, đây là… Tiên giới thu nhỏ! Được ở đây phun nước, có khi lại là cơ duyên lớn nhất đời ta!”*

Nghĩ đến đó, Lâm Thiên Ba đột nhiên phun nước hăng hái hơn hẳn, miệng còn ngâm nga một bài dân ca hải tộc đầy phấn khởi.

Diệp Phi thấy vậy thì hài lòng lắm. Hắn mở bảng thuộc tính ra kiểm tra:

[Điểm thuộc tính: +500 (Thủy). Tốc độ phát triển vườn rau tăng 30%. Chúc mừng ký chủ có được nô bộc đầu tiên.]

“Hệ thống, sau này có loại quả nào chứa được mấy đứa biết bón phân hay nhổ cỏ không? Chứ một mình tao làm cũng hơi mệt.” Diệp Phi lẩm bẩm.

Hệ thống im lặng, dường như cũng đang câm nín trước sự “Cẩu” của chủ nhân mình.

Trong khi đó, ở ngoài khơi xa, quân đoàn hải tộc đang hầm hố tiến vào đất liền để tìm kiếm vương của mình. Họ không biết rằng, Hải Vương của họ đang vô cùng hạnh phúc vì được… chăm sóc một luống hành lá.

Một cơn gió nhẹ thổi qua thung lũng, mùi hương của rau quả quyện lẫn với mùi linh khí tươi mát. Diệp Phi chợp mắt, mơ về một cuộc sống bất tử mà không bao giờ phải ra ngoài đánh nhau. Hắn đâu biết rằng, danh tiếng “Nông phu thần bí của Thanh Vân Tông” đang lan xa hơn bao giờ hết, và những “vị khách” không mời sắp sửa tìm đến với những mục đích còn kỳ quái hơn cả việc nhốt Hải Vương vào quả dưa hấu.

Lúc này, ở nội môn Thanh Vân Tông, Tô Thanh Tuyết đang cầm trên tay một cọng cà rốt của Diệp Phi cho hôm trước. Cô nhìn về hướng thung lũng, đôi mắt băng lãnh chợt lóe lên một chút ấm áp:

“Huynh ấy lại thu nhận thêm một món đồ chơi mới rồi sao? Lần này khí tức là của hải tộc… xem ra, canh hải sản tối nay có lẽ sẽ ngon lắm.”

Trong vũng bùn, Lâm Thiên Ba bỗng rùng mình một cái lạnh ngắt, linh cảm của một vị đại năng cho lão biết: Nguy hiểm vẫn chưa hoàn toàn biến mất, thậm chí còn đáng sợ hơn cả cái cuốc của Diệp Phi. Lão lập tức phun nước mạnh hơn, như để chứng minh giá trị sinh tồn của mình.

Vườn rau của Diệp lão đệ, hôm nay vẫn thật yên bình… ít nhất là với những người bên trong.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8