Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 98: ** Bữa tiệc dưa hấu của Thanh Vân Tông

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:21:47 | Lượt xem: 2

Sương mù sáng sớm tại thung lũng ngoại môn Thanh Vân Tông lãng đãng như những dải lụa tiên, nhẹ nhàng quấn quýt quanh những hàng rào tre đơn sơ. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng cuốc đất "cạch, cạch" đều đặn tạo nên một khung cảnh điền văn yên ả đến lạ kỳ.

Diệp Phi lau mồ hôi trên trán, nhìn xuống luống dưa hấu vừa mới chín tới, trong lòng thầm tính toán.

“Mười năm rồi… cuối cùng cũng trồng ra được loại dưa hấu này. Hệ thống nói đây là ‘Bích Hải Thanh Thiên Qua’, nhưng nhìn thế nào cũng chỉ là dưa hấu bình thường thôi mà?”

Hắn lẩm bẩm, bàn tay nhẹ nhàng vỗ vào lớp vỏ dưa xanh biếc, bóng loáng. Một tiếng “bộp bộp” trầm đục vang lên, báo hiệu độ chín hoàn hảo.

Bên cạnh hắn, Nhị Cẩu đang nằm bò ra đất, cái lưỡi hồng hồng thè ra thở hồng hộc. Đừng nhìn nó gầy gò, trông như một con chó cỏ sắp chết đói, nhưng thực chất đôi mắt tinh ranh của nó đang nhìn chằm chằm vào quả dưa hấu với vẻ thèm thuồng không giấu giếm. Nó biết rõ, thứ mà chủ nhân nó gọi là "dưa hấu bình thường" kia, nếu ném ra ngoài giới tu tiên, đủ để khiến mấy lão quái vật Nguyên Anh đánh nhau đến vỡ đầu chảy máu.

“Nhìn cái gì mà nhìn? Ăn vào rồi lại thức đêm không ngủ được, báo hại ta phải dọn dẹp linh khí loạn xạ.” Diệp Phi mắng yêu con chó một câu, nhưng vẫn không nhịn được mà đưa tay hái một quả to nhất.

Lúc này, ở góc vườn, một bóng người đang còng lưng phun nước. Đó chính là Lâm Thiên Ba – vị Hải Vương lừng lẫy của Đông Hải, kẻ mới ngày trước còn định dâng sóng thần nhấn chìm Thanh Vân Tông, giờ đây lại đang dưới dạng một lão già gầy gò, làm "máy phun nước chạy bằng sức người" cho Diệp Phi.

Lâm Thiên Ba nhìn thấy quả dưa hấu kia, cơ thể lão run lên bần bật. Lão cảm nhận được, trong quả dưa đó chứa đựng tinh túy thủy hệ thuần khiết đến mức nghẹt thở. Cả đời lão tu luyện Thủy đạo, nhưng so với luồng khí tức ẩn giấu trong lớp vỏ xanh kia, công pháp của lão chẳng khác nào vũng nước đục so với đại dương bao la.

“Tiền bối… người thật sự định… ăn nó sao?” Lâm Thiên Ba lắp bắp, giọng nói run rẩy vì kinh hãi.

Diệp Phi nhướn mày: “Không ăn thì để ngắm à? Trồng rau mà không ăn thì trồng làm gì? Mà lão Lâm này, phun nước cho đều vào, mấy cây hành bên kia hơi khô rồi đấy.”

Lâm Thiên Ba rùng mình, lập tức gật đầu lia lịa, tiếp tục hăng hái phun nước. Lão thầm nghĩ: *“Kẻ điên! Đúng là kẻ điên! Một quả linh quả cấp bậc Chí Bảo Thần Cấp thế này, lão lại coi như dưa hấu giải khát… Ta nhất định phải ôm chặt đùi vị đại năng này, dù có phải làm máy phun nước cả đời cũng đáng!”*

Cùng lúc đó, tại đỉnh núi chính của Thanh Vân Tông.

Lý Trưởng Lão đang ngồi ủ rũ bên bàn đá, nhìn vò rượu trống không mà thở dài. Cạnh lão là Tô Thanh Tuyết – băng sơn nữ thần của tông môn. Hôm nay cô mặc một bộ y phục màu xanh nhạt, khí chất thanh tao, nhưng trong mắt lại lộ rõ vẻ mệt mỏi.

“Thanh Tuyết à, tu vi của con lại bị nghẽn ở cảnh giới Kim Đan tầng chín sao?” Lý Trưởng Lão hỏi.

Tô Thanh Tuyết khẽ gật đầu, giọng nói như tiếng chuông bạc: “Sư thúc, con cảm giác thiếu một chút cơ duyên để cảm nhận được Thủy đạo chân chính. Tâm cảnh của con vẫn chưa đủ tĩnh như mặt nước.”

Lý Trưởng Lão mắt sáng lên, vỗ đùi một cái “bộp”: “Đi! Sang chỗ Diệp lão đệ! Lão phu cá chắc là tên nhóc đó đang có thứ gì đó hay ho. Dạo gần đây ta thấy linh khí phía thung lũng ngoại môn cứ lượn lờ như rồng bay phượng múa, chắc chắn là rau quả chín rồi!”

Tô Thanh Tuyết khựng lại. Cô nhớ đến hương vị của bát canh rau cải lần trước mình được ăn ở chỗ Diệp Phi. Từ đó đến nay, cô ăn bất cứ thứ gì cũng thấy nhạt nhẽo như nhai sáp. Cái ý nghĩ về việc được gặp “vị ẩn sĩ” đó và nếm lại tay nghề của hắn khiến tâm băng giá của cô có chút rung động.

Hai thầy trò nhanh chóng ngự kiếm bay về phía thung lũng.

Khi họ đáp xuống trước hàng rào tre, cảnh tượng trước mắt khiến Lý Trưởng Lão suýt nữa ngã ngửa. Lão thấy Lâm Thiên Ba – người mà lão từng nghe danh là một cường giả bí ẩn – đang cầm bình tưới nước hì hục làm việc với vẻ mặt vô cùng vinh dự.

“Diệp lão đệ! Diệp đạo hữu! Lão phu đến thăm ngươi đây!” Lý Trưởng Lão gào to, mặt dày mày dạn bước vào.

Diệp Phi đang chuẩn bị bổ dưa, thấy hai người đến thì hơi đau đầu. *“Lại tới rồi… Hai cái tên này đúng là mũi thính hơn cả Nhị Cẩu.”*

“Chào Lý Trưởng Lão, chào Tô cô nương.” Diệp Phi nặn ra một nụ cười thân thiện, thực chất trong lòng đang tính toán xem nên trốn đi đâu cho khuất mắt mấy vị phiền phức này. “Hai người đến đúng lúc lắm, ta vừa thu hoạch dưa hấu, có muốn làm một miếng không?”

Lý Trưởng Lão vừa nhìn thấy quả dưa xanh biếc trên bàn gỗ, hai con mắt lập tức trợn trừng. Lão cảm thấy lỗ chân lông toàn thân như nở ra, một cảm giác mát lạnh thấu xương lan tỏa khắp không gian.

“Đây là… đây là…” Lý Trưởng Lão lắp bắp, não bộ bắt đầu hoạt động hết công suất để "não bổ".

*“Dưa hấu ư? Không! Đây chắc chắn là ‘Vạn Thủy Chi Nguyên’ trong truyền thuyết! Diệp đạo hữu cố tình chọn lúc này thu hoạch, lại cố tình mời chúng ta đến, chắc chắn là hắn đã nhìn thấu khó khăn của Thanh Tuyết, muốn dùng món quà này để giúp con bé đột phá!”*

Lý Trưởng Lão cảm động đến suýt rơi nước mắt, lão nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy sùng bái: “Diệp lão đệ, lòng tốt của ngươi… lão phu thật sự không biết lấy gì đền đáp.”

Diệp Phi ngẩn người: “Hả? Chỉ là mấy quả dưa hấu thôi mà, đền đáp gì chứ? Mau ngồi đi.”

Tô Thanh Tuyết cũng khẽ cúi đầu chào, đôi mắt cô không rời khỏi quả dưa. Cô cảm nhận được một loại áp lực thủy hệ kinh người tỏa ra từ nó, nhưng áp lực đó lại cực kỳ ôn hòa, như thể đang vẫy gọi cô.

Diệp Phi nhấc chiếc cuốc gỉ lên – món đồ mà hắn luôn dùng thay dao bổ dưa vì nó “tiện tay”.

“Xoẹt!”

Lưỡi cuốc vừa chạm vào vỏ dưa, một vệt sáng màu xanh thẳm đột ngột bùng phát, nhưng nhanh chóng bị Diệp Phi thu lại trong chớp mắt (hắn chỉ nghĩ là mình vừa lỡ tay chém hơi mạnh). Lớp vỏ dưa tách đôi, để lộ ra phần ruột đỏ tươi, mọng nước, lung linh như những viên hồng ngọc được khảm trong băng tinh.

Mùi hương…

Một mùi hương thanh mát, tinh khiết đến mức khiến người ta cảm thấy tâm hồn như được tẩy rửa bởi sóng biển, xông thẳng vào mũi.

Lâm Thiên Ba ở góc vườn ngửi thấy mùi này, không nhịn được nữa mà ngã quỵ xuống đất, miệng lẩm bẩm: “Chân ý của nước… đây mới thực sự là nước…”

Diệp Phi nhanh nhẹn cắt dưa thành từng miếng tam giác đều tăm tắp. Hắn đưa miếng dưa đầu tiên cho Tô Thanh Tuyết: “Tô cô nương, nếm thử xem, giải nhiệt tốt lắm.”

Tô Thanh Tuyết đón lấy miếng dưa bằng cả hai tay, lòng bàn tay mát lạnh. Cô khẽ cắn một miếng nhỏ.

“Sụp!”

Nước dưa ngọt lịm tràn vào khoang miệng. Nhưng đó không phải là nước dưa bình thường. Trong khoảnh khắc đó, Tô Thanh Tuyết cảm thấy mình không còn đứng trong thung lũng nữa. Cô thấy mình đang trôi nổi giữa một đại dương mênh mông, vạn vật yên tĩnh, linh khí thủy hệ tinh thuần nhất thế gian đang điên cuồng tràn vào kinh mạch của cô, nhẹ nhàng cuốn trôi mọi rào cản, mọi tạp chất.

Tiếng vỡ vụn nhẹ nhàng vang lên trong cơ thể cô.

Cảnh giới Kim Đan tầng chín – vốn đã kìm hãm cô suốt ba năm – giờ đây mỏng manh như một tờ giấy thấm nước.

“Oanh!”

Một luồng khí tức mạnh mẽ phát ra từ người Tô Thanh Tuyết, mái tóc trắng của cô bay múa, đôi mắt vốn dĩ đã lạnh giờ lại càng trong veo như nước hồ mùa thu. Cô đã đột phá! Hơn nữa, đây không chỉ là đột phá tu vi, mà là sự thăng hoa về bản chất của linh lực.

Lý Trưởng Lão nhìn thấy cảnh này thì phát cuồng, lão không đợi Diệp Phi mời thêm lần nữa, chộp lấy một miếng dưa rồi ngấu nghiến ăn.

“Ôi mẹ ơi! Cái vị này… cái cảm giác này!” Lý Trưởng Lão trợn ngược mắt, hai cái chân không tự chủ được mà đạp lạch bạch trên mặt đất như một con cá lên cạn. Lão cảm thấy linh lực của mình vốn đã già cỗi, giờ đây bỗng dưng bùng nổ sức sống mới.

Diệp Phi nhìn hai người bọn họ, khóe mắt giật giật: “Hai người… có cần phản ứng thái quá thế không? Dưa năm nay đúng là hơi ngọt, nhưng đâu đến mức phải nhảy múa như thế?”

Hắn quay sang Nhị Cẩu: “Nhị Cẩu, chúng nó làm sao thế nhỉ?”

Nhị Cẩu lười biếng liếc nhìn, khinh bỉ kêu “Gâu” một tiếng. *“Chủ nhân ngốc, người dùng linh dịch tưới dưa, lại còn dùng đất Thần Nông để ủ, chúng nó không nổ tung tại chỗ là may lắm rồi.”*

Tuy nhiên, điều kỳ diệu nhất vẫn chưa dừng lại ở đó.

Lý Trưởng Lão sau khi ăn xong miếng dưa thứ hai, đột nhiên cảm thấy cơ thể ngứa ngáy lạ thường. Lão nhảy dựng lên, lao vọt ra cái ao nhỏ cạnh vườn rau của Diệp Phi.

“Lão phu… lão phu thấy nóng quá! Ta phải bơi!”

Lý Trưởng Lão nhảy tùm xuống nước. Nhưng thay vì bơi kiểu chó thông thường, lão lại lặn xuống sâu hoắm, sau đó đột ngột vọt lên mặt nước như một con cá heo thực thụ. Tốc độ của lão nhanh đến mức tạo ra những tia nước trắng xóa.

Tô Thanh Tuyết cũng cảm thấy một luồng năng lượng lạ lùng thúc đẩy. Cô không còn vẻ lạnh lùng thường ngày nữa, đôi mắt long lanh nhìn về phía cái ao. Dường như cô cảm nhận được nước không còn là một chất lỏng bên ngoài, mà là một phần cơ thể mình.

Cô khẽ nhón chân, cơ thể nhẹ nhàng lướt trên mặt nước. Nhưng không phải là ngự không mà là hòa mình vào sóng nước. Cô bơi đi bơi lại, tư thế uyển chuyển đến cực điểm, như một nàng tiên cá thoát tục.

“Gì vậy trời?” Diệp Phi há hốc mồm. “Bữa tiệc dưa hấu biến thành hội thi bơi lội từ bao giờ?”

Hắn nhìn xuống quả dưa của mình, tự hỏi liệu mình có bón nhầm cái gì không. *“Lạ thật, mình bón phân gà bình thường mà nhỉ? À, hay là do ông lão Lâm kia phun nước nhiều quá nên bọn này ngấm tính ‘nước’?”*

Lúc này, một vài đệ tử ngoại môn đi ngang qua, thấy Lý Trưởng Lão và Đại sư tỷ Tô Thanh Tuyết đang thi bơi dưới cái ao nhỏ của Diệp Phi thì đều đứng hình.

“Kia… kia chẳng phải là Lý Trưởng Lão sao? Sao lão lại bơi nhanh thế?”
“Còn Tô sư tỷ nữa… Trời ơi, tỷ ấy có thể nán lại dưới nước cả khắc đồng hồ mà không cần thở?”

Sự việc nhanh chóng lan truyền khắp Thanh Vân Tông. Cái tên “Dưa hấu của Diệp Phi” trở thành một từ khóa gây sốt. Các đệ tử bắt đầu kéo đến thung lũng, ban đầu là tò mò, sau đó là bị mùi thơm quyến rũ không lối thoát.

Diệp Phi vốn định sống yên ổn, nhưng nhìn đám người đen nghịt kéo tới, hắn cảm thấy tim mình đau thắt.

“Diệp đạo hữu! Cho chúng ta xin một miếng dưa thôi!”
“Diệp đại ca, đệ xin thề sẽ nhổ cỏ cho huynh ba năm, chỉ cầu một miếng vỏ dưa cũng được!”

Lý Trưởng Lão từ dưới ao leo lên, ướt sũng nhưng tinh thần phấn chấn như trẻ ra hai mươi tuổi. Lão lớn tiếng tuyên bố: “Mọi người im lặng! Diệp đạo hữu hôm nay khai ân, ban thưởng cho chúng ta món ‘Thần dược cảm ngộ thủy đạo’. Ai muốn ăn, phải xếp hàng, không được làm phiền đến giấc ngủ của tiên nhân!”

Diệp Phi thở dài, nhìn đống dưa hấu còn lại trên mặt đất: “Thôi được rồi, ăn thì ăn, nhưng ăn xong thì biến nhanh cho tôi nhờ. À mà, ai ăn dưa xong thì đi theo Lý Trưởng Lão ra sông mà tập bơi, đừng có làm loạn trong thung lũng của ta.”

Và thế là, một cảnh tượng vô tiền khoáng hậu diễn ra tại Thanh Vân Tông.

Hàng trăm đệ tử sau khi được chia cho mỗi người một miếng dưa hấu nhỏ, ai nấy đều rơi vào trạng thái ngộ đạo cực ngắn. Nhưng điều hài hước nhất là tất cả bọn họ đều có chung một "tác dụng phụ" – đó là cực kỳ thích nước và có khả năng bơi lội như thiên tài bẩm sinh.

Dưới con sông chảy qua tông môn, hàng trăm cái đầu nhô lên lụpụp. Có kẻ bơi kiểu bướm mạnh mẽ như kình ngư, có kẻ bơi ngửa thong dong như rùa thần, thậm chí có những đệ tử vốn sợ nước đến xanh mặt nay lại dám lặn sâu xuống đáy sông để bắt tôm.

Toàn bộ Thanh Vân Tông biến thành một "Thủy cung lộ thiên".

Ở đỉnh núi, Tông chủ Thanh Vân Tông đang bế quan cũng bị chấn động. Lão mở mắt, cảm nhận được hàng trăm luồng thủy linh lực đang nhảy múa dưới chân núi.

“Chuyện gì xảy ra vậy? Lẽ nào có bí cảnh nước nào vừa mở ra ngay trong lòng tông môn?”

Lão vội vàng xuất quan, nhưng khi thấy hàng loạt trưởng lão và đệ tử đang hớn hở thi bơi, còn Lý Trưởng Lão thì đang đứng trên bờ cầm miếng dưa hấu vừa gặm vừa cổ vũ: “Cố lên! Đệ tử Thanh Vân Tông chúng ta không những phải giỏi kiếm pháp, mà còn phải là vua của biển cả!”, Tông chủ suýt chút nữa thổ huyết mà chết.

Lão tìm đến Lý Trưởng Lão, tức giận quát: “Lý sư đệ! Các ngươi làm cái trò gì thế này?”

Lý Trưởng Lão thấy Tông chủ đến, không những không sợ mà còn chìa ra một miếng dưa cuối cùng đã gặm gần hết: “Sư huynh! Đừng nói nhiều, làm một miếng đi! Ăn vào là thấy chân lý ngay!”

Tông chủ nghi ngờ đón lấy, chỉ mới nếm thử một chút phần vỏ dưa còn sót lại, ánh mắt lão lập tức co rụt lại. Một luồng thủy đạo chân nghĩa vĩ đại khiến lão run rẩy.

“Thứ này… thứ này từ đâu ra?”

“Từ vườn rau của Diệp lão đệ chứ đâu!” Lý Trưởng Lão hãnh diện nói.

Tông chủ lặng người đi một lúc lâu, rồi đột nhiên… lão bắt đầu cởi áo bào ngoài.

“Sư huynh? Huynh định làm gì?”

Tông chủ mặt nghiêm nghị: “Ta cảm giác… dòng sông này đang mời gọi ta. Tu hành cốt ở chỗ thuận theo tự nhiên. Hôm nay, ta cũng phải bơi một phen để cảm ngộ thiên đạo!”

“Tùm!”

Tông chủ Thanh Vân Tông cũng nhảy xuống nước.

Ở thung lũng ngoại môn, Diệp Phi đứng nhìn cảnh tượng này từ xa qua chiếc gương đồng truyền tin (vốn dĩ là một món pháp bảo do hệ thống tặng nhưng hắn dùng để xem dự báo thời tiết), không nhịn được mà đỡ trán.

“Hết cứu thật rồi. Thế giới tu tiên này bị hỏng ở đâu đó sao?”

Nhị Cẩu ngồi bên cạnh, chớp mắt nhìn quả dưa cuối cùng Diệp Phi cố ý để dành lại cho nó. Nó gặm một cái rắc, rồi thản nhiên nói bằng tiếng người (điều mà Diệp Phi vẫn tưởng là nó sủa):

“Chủ nhân, người quá coi thường cái ‘rác rưởi’ mà người trồng ra rồi. Thứ dưa này mang theo khí tức của Hải Vương lại được nuôi bằng Tiên khí, bọn họ ăn vào không biến thành người cá là may mắn lắm rồi.”

Diệp Phi lườm nó: “Ngươi lại nói nhảm gì đó? Lo mà canh cửa đi, tí nữa có khi lại có thêm một lũ ‘người cá’ đến cảm ơn ta thì khổ.”

Bỗng nhiên, hệ thống vang lên tiếng thông báo lạnh lùng:

[Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành sự kiện: “Bữa tiệc dưa hấu cứu rỗi tâm hồn Thủy hệ”.]
[Điểm thuộc tính tăng thêm: +1000.]
[Tuổi thọ tăng thêm: 500 năm.]
[Nhận được hạt giống mới: “Ớt Thiên Hỏa”.]
[Ghi chú: Loại ớt này có tác dụng khiến người ăn vào cảm thấy cực kỳ ‘nhiệt huyết’, dự kiến sẽ khiến người ta thích leo núi và nhổ lửa.]

Mặt Diệp Phi biến sắc. Hắn nhìn hạt giống ớt nhỏ xíu trong tay, rồi lại nhìn ra dòng sông nơi cả tông môn đang bơi lội tung tăng.

“Không được… Cái này tuyệt đối không thể đem trồng!” Diệp Phi tái mặt lẩm bẩm. “Bọn này bơi xong mà còn đòi leo núi phun lửa nữa thì Thanh Vân Tông cháy sạch mất!”

Hắn lập tức chạy vào trong gian nhà gỗ, khóa chặt cửa 108 lớp đại trận.

“Cẩu! Nhất định phải Cẩu tiếp! Ra gió thế này là quá đủ rồi!”

Trong khi đó, ở góc vườn, Lâm Thiên Ba – người đang bị nhốt trong hình dạng lão già máy phun nước – nhìn quả dưa Nhị Cẩu đang ăn dở với vẻ thèm thuồng tột độ. Lão không kìm được mà vươn cổ ra hớp lấy một ngụm nước dưa rớt xuống đất.

Ngay lập tức, cơ thể lão tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Lâm Thiên Ba cảm thấy công pháp vốn bị phế bỏ của mình đang phục hồi với tốc độ chóng mặt, hơn thế nữa, nó còn biến dị trở nên mạnh mẽ hơn cả thời đỉnh cao.

“Hải Vương… Hải Vương gì chứ?” Lâm Thiên Ba nghẹn ngào khóc trong sung sướng. “Được làm người tưới rau cho ngài là vinh dự lớn nhất đời ta! Sau này ai dám lôi ta ra khỏi vườn rau này, ta sẽ liều mạng với kẻ đó!”

Đêm đó, Thanh Vân Tông vốn dĩ yên tĩnh giờ đây tràn ngập tiếng bì bõm dưới nước. Người ta kể rằng, từ sau hôm đó, môn hạ Thanh Vân Tông bỗng nhiên trở thành thế lực mạnh nhất ở các vùng sông nước, còn các tông môn địch thủ thì cứ thấy đệ tử Thanh Vân Tông đến là lại hoảng sợ tự hỏi: “Bọn này là kiếm sĩ hay là người cá vậy?”

Mà vị "Tiên nhân trồng rau" đứng sau tất cả, hiện tại đang ngồi trong mật thất sâu 500 mét dưới đất, tay cầm củ khoai tây ném qua ném lại, mắt bói quẻ xem bao giờ thì thiên hạ hết truy lùng dưa hấu của hắn.

“Haz… Ta thực sự chỉ muốn trồng rau thôi mà, sao đời lại cứ xô đẩy thế này?”

Diệp Phi thở dài, với lấy miếng dưa cuối cùng bỏ vào miệng. Ngọt thật. Và hắn, cũng không kìm được cảm giác muốn xuống ao ngâm mình một chút.

Dưới ánh trăng thanh vắng, thung lũng vẫn yên bình. Chỉ có Nhị Cẩu là lặng lẽ nhìn về hướng Đông Hải, nơi những con quái vật biển khổng lồ đang run sợ trước một luồng uy áp thủy hệ vừa sinh ra từ một miếng dưa hấu.

Đời tu tiên, đôi khi không cần đao to búa lớn, chỉ cần một quả dưa hấu chín đúng lúc, cũng đủ để xoay vần thiên hạ.

[Hết Chương 98]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8