Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 112: Lạc vào Luân Hồi Hải**
**CHƯƠNG 112: LẠC VÀO LUÂN HỒI HẢI**
Không gian sụp đổ, bóng tối như một loài mãnh thú cổ đại nuốt chửng tất cả. Diệp Phi chỉ kịp cảm thấy một lực xé rách kinh hoàng truyền đến từ tứ chi bách hài, giống như linh hồn và thể xác đang bị tách rời bởi hàng vạn lưỡi đao không hình dáng. Giữa khoảnh khắc sinh tử ấy, anh không màng đến việc bảo vệ bản thân, chỉ dồn toàn bộ sức mạnh còn sót lại của Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết vào cánh tay trái, gắt gao ôm chặt lấy Vân Hiểu Nguyệt vào lòng.
Tiếng gào thét của Vô Nhai, tiếng nổ của Cửu Tiên Sơn, và cả những giọt máu của Thạch Hùng… tất cả đều biến mất sau một tiếng "ầm" vang vọng trong sâu thẳm tâm linh.
Khi Diệp Phi mở mắt ra lần nữa, điều đầu tiên anh cảm nhận được không phải là nỗi đau, mà là một sự tĩnh lặng đến rợn người.
Một bầu không khí xám xịt bao phủ lấy tầm mắt. Không có mặt trời, không có mặt trăng, chỉ có một thứ ánh sáng lờ mờ như hoàng hôn vĩnh cửu bao trùm lên mặt biển rộng lớn vô tận. Nước biển ở đây không có màu xanh, nó mang một sắc tím thẫm pha lẫn màu xám bạc của tro tàn, phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ, không hề có lấy một gợn sóng dù nhỏ nhất.
“Đây là… nơi nào?”
Diệp Phi khẽ rên rỉ, định ngồi dậy nhưng cơn đau xé lòng từ đan điền khiến anh gục xuống ngay lập tức. Kinh mạch trong người anh lúc này giống như một dải đất khô cằn bị lũ lụt càn quét, linh lực rối loạn, thậm chí luân hồi ấn của kiếp thứ hai đang rạn nứt. Trận chiến với sứ giả Thiên Đạo và đòn đánh lén của Vô Nhai đã khiến anh chạm đến giới hạn cực đoan.
“Hiểu Nguyệt!”
Chợt nhớ ra điều gì, Diệp Phi hốt hoảng quay sang. Ngay cạnh anh, trên một mảng xác tàu gỗ mục nát đang lơ lửng giữa mặt nước tím thẫm, Vân Hiểu Nguyệt đang nằm bất động. Gương mặt nàng tái nhợt như tờ giấy trắng, hơi thở mỏng manh như tơ trời. Dưới tác động của quy luật không gian điên cuồng lúc trước, Thái Âm Chi Thể của nàng đã bị kích phát quá mức, dẫn đến linh hồn chấn động dữ dội.
Diệp Phi run rẩy vươn tay chạm vào gò má nàng, cảm giác lạnh lẽo thấu xương truyền đến khiến lòng anh thắt lại.
“Diệp… Diệp小子 (Tiểu tử), đừng… đừng cử động mạnh…”
Một giọng nói già nua, yếu ớt vang lên trong thức hải của anh. Luân Hồi Châu treo trước ngực Diệp Phi khẽ lóe lên ánh sáng xanh nhạt, bóng dáng mờ ảo của Tiêu Lão hiện ra. Trông ông lúc này còn thê thảm hơn cả Diệp Phi, linh thể gần như trong suốt, dường như chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay đi.
“Tiêu Lão, ông vẫn ổn chứ?” Diệp Phi lo lắng hỏi.
Tiêu Lão cười khổ một tiếng, ánh mắt nhìn quanh vùng biển chết chóc này, sắc mặt bỗng trở nên cực kỳ nghiêm trọng: “Lão phu chưa chết được, nhưng nếu chúng ta không sớm rời khỏi đây, e là vĩnh viễn không bao giờ có thể đầu thai được nữa. Ngươi có biết đây là đâu không?”
Diệp Phi nhíu mày, cảm nhận hơi thở lạnh lẽo đang không ngừng xâm thực vào chân nguyên của mình, trầm giọng nói: “Khí tức ở đây rất giống với u minh, nhưng lại chứa đựng một loại quy luật vận mệnh còn đáng sợ hơn cả quỷ giới. Chẳng lẽ là… Luân Hồi Hải?”
“Đúng vậy.” Tiêu Lão thở dài, thanh âm mang theo nỗi kiêng dè sâu sắc. “Đây là vùng biển của những linh hồn lạc lối, nơi giao thoa giữa chín tầng trời và hư không vĩnh hằng. Bất cứ linh hồn nào không được Thiên Đạo thu nạp hoặc bị rơi vào kẽ nứt luân hồi đều sẽ trôi dạt về đây. Ở Luân Hồi Hải, thời gian là vô nghĩa, tu vi là gông xiềng. Nếu không tìm được phương hướng, ngươi sẽ bị nước biển này mài mòn ký ức, cho đến khi trở thành một phần của đống tro tàn xám xịt kia.”
Diệp Phi nhìn xuống mặt nước. Dưới lớp nước tím thẫm sâu không thấy đáy, anh thấp thoáng thấy hàng vạn, hàng triệu khuôn mặt đang hư ảo hiện ra. Họ không khóc, không cười, chỉ đờ đẫn nhìn lên trên, như đang chờ đợi một sự cứu rỗi không bao giờ tới.
“Gào—!”
Đột nhiên, từ sâu trong màn sương mù xám xịt phía xa, một tiếng gầm rú thê lương vang lên. Mặt biển vốn tĩnh lặng bỗng nhiên run rẩy, một cột nước đen ngòm vọt lên trời, kéo theo một sinh vật quái dị. Nó có thân hình của một con kình ngư khổng lồ nhưng toàn thân lại được cấu thành từ vô số hài cốt trắng hếu, đôi mắt đỏ rực như máu khô đang nhìn chằm chằm về phía hai người.
“Oán Linh Kình!” Tiêu Lão hét lên. “Diệp Phi, nhanh! Không được để nó chạm vào Hiểu Nguyệt. Linh hồn nàng đang ở trạng thái phân rã, nếu bị oán niệm của Luân Hồi Hải xâm nhập, nàng sẽ ngay lập tức biến thành một mảnh vỡ oán linh!”
Diệp Phi cắn chặt răng, nuốt xuống ngụm máu đang dâng lên cổ họng. Anh dùng hết sức bình sinh, một tay ôm chặt Vân Hiểu Nguyệt, tay kia vươn ra không trung.
“Trấn… Thiên… Kiếm!”
Từ trong hư không, một thanh kiếm gãy phủ đầy rỉ sét và những vết nứt xuất hiện. Dù chỉ là một mảnh tàn kiếm, nhưng khi nó xuất hiện, khí tức luân hồi trên người Diệp Phi bỗng chốc bùng nổ.
Kiếp thứ nhất là Thần Đế, kiếp thứ ba là Kiếm Thánh.
Dù tu vi lúc này bị áp chế, nhưng ý chí của một vị Kiếm Thánh chưa bao giờ lùi bước. Diệp Phi đứng vững trên mảng gỗ mục, mái tóc dài tung bay giữa màn sương xám, đôi mắt anh dần đổi màu. Một con mắt chuyển sang sắc vàng kim rực rỡ của thần thánh, con mắt kia lại mang sắc đen sâu thẳm của vực truyền luân hồi.
“Kẻ hèn này dù có rụng xuống phàm trần, cũng không đến lượt một con súc sinh sinh ra từ oán niệm như ngươi đến nhục mạ!”
Diệp Phi gầm nhẹ một tiếng, thanh kiếm gãy trong tay vung lên một quỹ đạo huyền diệu. Không có linh lực hào hùng, không có kiếm khí kinh thiên động địa, chỉ có một luồng "Ý" nhàn nhạt, nhưng cái Ý đó lại như thể cắt đứt được sự liên kết giữa oán linh và Luân Hồi Hải.
*Luân Hồi Kiếm Pháp – Đệ Nhất Thức: Nhất Niệm Sinh Tử!*
Một vệt kiếm quang màu xám tro chém ngang trời. Con Oán Linh Kình kia như gặp phải thiên địch, tiếng gầm rú đầy vẻ hoảng sợ. Thanh kiếm gãy của Diệp Phi chém trúng vào cái đầu lâu khổng lồ của nó, không hề có tiếng va chạm của kim loại, mà là tiếng xì xì của linh hồn bị thiêu cháy.
*Ầm!*
Con quái vật khổng lồ nổ tung, hóa thành những làn khói đen kịt tản ra tứ phía. Diệp Phi chống kiếm xuống mảnh gỗ, hơi thở dồn dập, máu từ các vết thương trên người không ngừng chảy ra, nhuộm đỏ một mảng gỗ mục.
“Ngươi… ngươi điên rồi!” Tiêu Lão run giọng nói. “Dùng linh hồn chi lực để thi triển kiếm ý của kiếp trước khi thân xác đang sụp đổ, ngươi muốn tự hủy bản thân sao?”
Diệp Phi nhìn vào gương mặt vẫn đang hôn mê của Vân Hiểu Nguyệt, ánh mắt vốn lạnh lùng bỗng trở nên dịu dàng đến cực điểm. Anh khẽ vuốt lọn tóc rối của nàng, khàn giọng đáp: “Tiêu Lão, ông cũng biết rõ mà. Đời thứ nhất, ta đã phụ nàng một lần. Tám kiếp luân hồi, nàng vì ta mà tan xương nát thịt, hồn phi phách tán. Kiếp thứ chín này… dù có phải trả giá bằng việc vĩnh viễn không thể siêu sinh, ta cũng sẽ không để ai chạm vào nàng thêm một lần nào nữa.”
Tiêu Lão lặng thinh. Ông sống trong Luân Hồi Châu bao nhiêu năm qua, chứng kiến Diệp Phi trải qua đủ loại đắng cay, từ một Thần Đế cao cao tại thượng đến một kẻ lang thang bị thiên đạo vây giết. Ông hiểu, nam tử này nhìn thì có vẻ tuyệt tình lãnh huyết, nhưng bên trong lại giấu một trái tim chung tình đến ngoan cố.
“Luân Hồi Hải này tuy đáng sợ, nhưng cũng là một cơ hội.” Tiêu Lão bỗng nhiên lên tiếng, giọng điệu mang theo một tia hy vọng. “Ngươi đang tu luyện Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết. Nơi đây là nơi chứa đựng khởi nguyên của luân hồi. Nếu ngươi có thể tìm thấy 'U Minh Liên Hoa' – thứ mọc từ máu của linh hồn vạn năm, không chỉ vết thương của ngươi sẽ lành lại, mà linh hồn của Hiểu Nguyệt cũng có thể được cố định vững chắc.”
Ánh mắt Diệp Phi lóe sáng: “U Minh Liên Hoa ở đâu?”
“Theo ta cảm nhận, hướng đông bắc có một luồng tử khí nồng đậm. Ở đó có một đảo nhỏ trôi nổi gọi là Vô Vọng Đảo. Nhưng Diệp Phi, hãy cẩn thận. Luân Hồi Hải không chỉ có quái vật, mà còn có những kẻ giống như ngươi – những kẻ bị thiên mệnh ruồng bỏ, sống vất vưởng qua hàng kỷ nguyên. Bọn chúng đều đã phát điên rồi.”
Diệp Phi không nói gì, anh dùng kiếm làm chèo, từng chút một điều khiển mảng gỗ gỗ mục tiến vào sâu trong sương mù.
Nước biển vỗ nhè nhẹ vào mạn gỗ, âm thanh ấy như tiếng thì thầm của những cố nhân đã khuất. Trong cơn sương mù dày đặc, Diệp Phi bỗng nhìn thấy những ảo ảnh. Anh thấy lại đời thứ tư, khi mình là một vị tướng quân vạn chiến vạn thắng, nhưng cuối cùng lại bị chính quân chủ của mình ban cho một ly rượu độc vì "mệnh trung chú định" anh sẽ soán ngôi. Anh thấy đời thứ bảy, khi mình là một hòa thượng khổ hạnh, cố gắng dùng từ bi để cảm hóa thế gian, nhưng cuối cùng lại bị những kẻ mà mình cứu mạng hỏa thiêu vì bị coi là ma đầu "nghịch thiên".
Mỗi hình ảnh trôi qua là một lần ý chí của Diệp Phi bị thử thách. Luân Hồi Hải đang cố gắng đào bới những nỗi đau thầm kín nhất trong tâm hồn anh, muốn anh buông tay, muốn anh hòa nhập vào biển chết này.
“Vận mệnh sao?” Diệp Phi nhếch môi cười lạnh, một nụ cười ngạo nghễ xuất hiện trên gương mặt mệt mỏi. “Thiên Đạo dùng vận mệnh để giam cầm chúng sinh, dùng luân hồi để nuôi dưỡng dã tâm của Vô Nhai. Nếu cái gọi là mệnh trời là muốn ta khuất phục, vậy thì từ hôm nay, ta chính là trời!”
Anh siết chặt tay Vân Hiểu Nguyệt, truyền một chút hơi ấm ít ỏi của mình sang cho nàng.
Bỗng nhiên, mặt nước trước mắt không còn phẳng lặng nữa. Một xoáy nước khổng lồ xuất hiện, trung tâm xoáy nước phát ra những luồng hào quang màu tím dị thường. Một hòn đảo lờ mờ hiện ra trong làn khói xám. Trên hòn đảo đó, có một cây hoa duy nhất, đóa hoa to bằng chậu rửa mặt, cánh hoa trong suốt như ngọc nhưng tỏa ra một mùi hương tanh nồng của máu và sự tịch mịch.
“U Minh Liên Hoa!” Tiêu Lão thốt lên đầy vui mừng.
Nhưng nụ cười của Tiêu Lão nhanh chóng cứng đờ. Bởi vì ngay cạnh đóa hoa ấy, đang có một ông lão mù ngồi bó gối bên bờ biển, trên tay cầm một cần câu gỗ mục, sợi dây câu dài hun hút thả vào trong xoáy nước tím thẫm kia.
Ông lão không hề có hơi thở của sự sống, nhưng sự hiện diện của ông ta lại khiến ngay cả không gian xung quanh cũng phải vặn vẹo.
“Cá đã cắn câu, nhưng kẻ đến… lại không phải là cá.” Ông lão mù cất giọng khàn khàn, đầu không hề quay lại nhưng thanh âm lại vang lên ngay sát bên tai Diệp Phi.
Diệp Phi nắm chặt Trấn Thiên Kiếm, luân hồi lực trong người dâng trào, cảnh giác nhìn đối phương: “Các hạ là ai?”
Ông lão từ từ đứng dậy, tấm lưng còng nhưng khí thế lại cao vút như một tòa núi không thể vượt qua. Ông ta quay người lại, nơi lẽ ra là đôi mắt thì giờ chỉ còn hai hốc mắt sâu hoắm, bên trong lấp lánh những sợi tơ màu bạc – đó là Nhân Quả Chi Tuyến.
“Lục Đạo Tiên Ông!” Tiêu Lão kinh hãi hét lên trong thức hải. “Lùi lại! Diệp Phi, nhanh lùi lại! Ông ta là kẻ canh giữ Luân Hồi Hải, là kẻ đã ngồi đây từ khi trời đất mới khai sinh!”
Diệp Phi không lùi. Anh đứng che chắn cho Vân Hiểu Nguyệt, ánh mắt đối diện trực diện với hai hốc mắt đáng sợ của ông lão.
“Ta đến để lấy U Minh Liên Hoa cứu người.” Diệp Phi lạnh lùng nói, từng lời như đinh đóng cột. “Cản ta, chết!”
Lục Đạo Tiên Ông khẽ bật cười, âm thanh khô khốc như tiếng hai mảnh xương cọ vào nhau: “Tiểu thái tử của đời thứ nhất, ngươi vẫn ngang tàng như vậy. Cửu chuyển đã chín, nhưng mệnh của ngươi… dường như vẫn còn thiếu một sợi xích cuối cùng để hoàn mỹ. Muốn lấy hoa? Được thôi. Nhưng ngươi phải cho lão phu thấy, cái gọi là 'Nghịch Mệnh' của ngươi, liệu có nặng hơn cái ao Luân Hồi này không?”
Lão lão phất tay một cái, cần câu trong tay bỗng hóa thành một dải lụa bạc lóng lánh, quấn chặt lấy không gian xung quanh Diệp Phi.
Trận chiến tại vùng biển chết, chính thức bùng nổ. Diệp Phi hiểu rằng, đây không phải chỉ là cuộc chiến với một ông lão kỳ bí, mà là cuộc chiến đầu tiên của anh với chính quy tắc của vũ trụ này sau khi đã thực sự tỉnh ngộ ở kiếp thứ chín.
Máu của Thần Đế sẽ một lần nữa nhuộm tím mặt biển Luân Hồi. Vì người phụ nữ mình yêu, vì những chiến hữu đã ngã xuống, anh không thể thua, và cũng tuyệt đối không cho phép mình thua.
Kiếm gãy rỉ sét rung lên bần bật, một luồng sát khí đen ngòm từ kiếp thứ hai trào dâng, hòa quyện với kiếm ý của kiếp thứ ba, tạo thành một cơn lốc luân hồi quét sạch sương mù trong vòng mười dặm.
"Mở!"
Diệp Phi quát một tiếng, lao về phía hòn đảo giữa dòng nước xoáy dữ dội…