Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 113: Gặp lại hình bóng kiếp trước**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:14:07 | Lượt xem: 1

Cơn lốc luân hồi vừa chạm mặt nước Luân Hồi Hải, cả không gian lập tức bị bẻ cong thành những hình thù dị hợm. Diệp Phi cảm thấy trọng lực biến mất, rồi ngay sau đó, một sức hút kinh hoàng từ đáy nước kéo tuột anh xuống vực thẳm sâu không thấy đáy.

"Diệp Phi! Giữ vững linh đài!" Tiếng của Tiêu Lão mờ nhạt dần, rồi im bặt.

Trước mắt Diệp Phi, màn sương mù xám xịt của Luân Hồi Hải tan ra, lộ ra một khoảng không gian vĩnh hằng, nơi không có phương hướng, không có thời gian. Chỉ có tám đạo hư ảnh đang tĩnh lặng ngồi xếp bằng trên tám đóa hoa sen đá, vây quanh anh thành một vòng tròn hoàn mỹ.

Diệp Phi cầm chặt Trấn Thiên Kiếm, máu trên cánh tay anh rỉ xuống lưỡi kiếm rỉ sét, nhưng thay vì rơi xuống đất, những giọt máu ấy lại lơ lửng, tan vào không trung. Anh cảm nhận được một áp lực nghẹt thở. Tám đạo hư ảnh kia, dù chưa mở mắt, nhưng khí thế tỏa ra đã khiến quy tắc không gian xung quanh vặn vẹo.

Đó chính là anh. Là tám kiếp luân hồi mà anh đã từng đi qua.

“Ngươi muốn U Minh Liên Hoa để cứu nàng?” Một giọng nói vang lên, trầm hùng như tiếng chuông đồng vạn cổ.

Đạo hư ảnh đầu tiên mở mắt. Người này mặc bộ long bào dát vàng lộng lẫy, đầu đội bình thiên quan, đôi mắt chứa đựng tinh thần đại hải, sau lưng là ánh hào quang của vạn trượng thần quang.

Kiếp thứ nhất: Thần Đế đời thứ nhất.

“Diệp Phi đời thứ chín, ngươi nhìn xem.” Thần Đế chỉ tay về phía hư không. Một bức rèm ký ức mở ra, cảnh tượng Vô Nhai đâm một kiếm sau lưng anh, cảnh tượng Vân Hiểu Nguyệt đời thứ nhất gục xuống trong vũng máu, linh hồn bị xé nát thành nghìn mảnh.

“Ta nắm giữ vạn giới, tu vi chí cao, cuối cùng vẫn để nàng tan biến. Ngươi là kẻ yếu nhất trong chín kiếp, lấy gì để nghịch thiên? Lấy gì để bảo vệ nàng?”

Sát khí từ Thần Đế kiếp thứ nhất bùng nổ, hóa thành một bàn tay khổng lồ từ trên trời ép xuống. Diệp Phi nghiến răng, Trấn Thiên Kiếm vung lên một đạo kiếm quang đen kịt: “Ngươi thua vì ngươi tin vào thiên mệnh, tin vào tình nghĩa huynh đệ giả dối! Ta của kiếp này, không tin thiên, không tin địa, chỉ tin vào thanh kiếm trong tay!”

*Ầm!*

Dư chấn đẩy lùi Diệp Phi hàng trăm trượng. Khi anh vừa định thần lại, đạo hư ảnh thứ hai đã đứng trước mặt. Kẻ này toàn thân quấn trong lớp vải đen rách rưới, từ lỗ chân lông thoát ra luồng sát khí đặc quánh màu đỏ sậm. Một hơi thở của hắn cũng đủ khiến hàng vạn sinh linh điên loạn.

Kiếp thứ hai: Sát Thần.

Không nói một lời, Sát Thần vung tay. Một lưỡi hái huyết sắc chém đứt không gian, trực diện bổ xuống đầu Diệp Phi.

“Sát đạo của ngươi chỉ có hủy diệt, nên ngươi cô độc đến chết!” Diệp Phi gầm lên, vận chuyển Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết. Phía sau anh, một luồng ánh sáng trắng mờ ảo hiện ra – đó là bóng dáng của Vân Hiểu Nguyệt đang bất tỉnh ngoài đời thực. “Nhưng sát đạo của ta là vì thủ hộ! Vì nàng, ta có thể giết sạch chúng sinh, nhưng ta sẽ không bao giờ để lòng mình hóa đá!”

Kiếm và hái va chạm, tia lửa luân hồi bắn ra tứ tung, thiêu rụi những tàn niệm xung quanh.

Lần lượt, kiếp thứ ba – Kiếm Thánh – xuất hiện với kiếm ý vô ngã, chém rách linh hồn Diệp Phi bằng hàng triệu sợi tơ kiếm. Kiếp thứ năm – Đan Thần – tung ra vạn hỏa luân hồi, thiêu đốt tâm ma của anh trong lò luyện thiên địa.

Diệp Phi bị đánh đến mức cơ thể rạn nứt, máu tươi nhuộm đỏ cả khoảng không gian hư ảo. Mỗi khi anh vượt qua một kiếp, ký ức của kiếp đó lại tràn về như thủy triều, đau đớn, hối tiếc, oán hận dâng trào trong huyết quản. Anh thấy mình cô độc trên đỉnh núi tuyết vạn năm, thấy mình bị thiêu sống trên dàn hỏa hình của thiên đạo, thấy mình gục chết giữa bãi chiến trường hoang tàn mà không một ai đưa tiễn.

Tất cả những nỗi đau đó kết lại thành một sợi xích vô hình, quấn chặt lấy linh hồn anh, kéo anh vào bóng tối sâu thẳm của sự tuyệt vọng.

“Từ bỏ đi… Luân hồi chỉ là một vòng lặp không lối thoát.” Tám giọng nói đồng thanh vang lên, trầm thấp và dụ hoặc. “Gia nhập vào chúng ta, ngươi sẽ có được sự vĩnh hằng trong hư vô.”

Cánh tay cầm kiếm của Diệp Phi run rẩy. Trấn Thiên Kiếm dường như cũng cảm nhận được sự mỏi mệt của chủ nhân mà lu mờ ánh sáng. Ngay lúc ý chí anh sắp tan rã, một cảm giác mát lạnh yếu ớt truyền từ mu bàn tay vào tâm khảm.

Trong cơn mê muội, Diệp Phi thấy Vân Hiểu Nguyệt. Không phải là Thánh nữ cao ngạo của Nguyệt Tộc, mà là một cô gái nhỏ nhắn trong tà áo trắng tinh khôi, đang đứng giữa đồng hoa oải hương của kiếp thứ nhất. Nàng nhìn anh, mỉm cười, đôi mắt trong veo như chứa cả trời sao.

*“Phi, dù luân hồi có quay bao nhiêu vòng, muội vẫn sẽ đứng ở đây chờ huynh. Đừng quên lời hẹn ước dưới gốc đào năm ấy…”*

“Hẹn ước…”

Đôi mắt Diệp Phi đột nhiên trợn trừng, hai đồng tử biến thành hai vòng xoáy đen trắng luân chuyển điên cuồng. Một sức mạnh kinh thiên động địa bùng nổ từ sâu trong tủy cốt anh. Đó không phải sức mạnh mượn từ kiếp trước, mà là sức mạnh của chính kiếp thứ chín này – kiếp của sự kết thúc và khởi đầu mới.

“Cửu Chuyển… Nhất Niệm!”

Diệp Phi hét lớn, Trấn Thiên Kiếm gãy nát bỗng chốc được bao phủ bởi một lớp thần quang bạc lấp lánh. Anh không né tránh nữa, mà lao thẳng vào trung tâm của tám đạo hư ảnh.

*Xoẹt!*

Một đường kiếm giản đơn nhưng chứa đựng quy luật vượt xa thiên đạo. Anh không chém vào các hư ảnh, mà chém vào chính sợi dây liên kết giữa mình và quá khứ.

“Tám kiếp trước là nền tảng, không phải là gông cùm! Các ngươi đã chết, nhưng ta vẫn sống! Ta chính là Cửu Thế Luân Hồi Giả duy nhất nắm giữ định mệnh của mình!”

Vạn đạo hào quang bùng nổ. Tám đóa sen đá vỡ vụn. Tám đạo hư ảnh hóa thành tám đạo lưu quang rực rỡ, nhưng lần này chúng không còn áp chế Diệp Phi mà chủ động hòa vào cơ thể anh.

Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết, tầng thứ tám – Đột phá!

Ký ức của tám kiếp người hoàn toàn dung hợp. Thần thông, kinh nghiệm, cảm ngộ của Thần Đế, Sát Thần, Kiếm Thánh… tất cả đổ dồn vào một thân thể. Diệp Phi cảm thấy xương cốt mình được rèn lại bằng tinh hoa của thái cổ, kinh mạch rộng mở như dải ngân hà.

Không gian hư ảo biến mất.

Diệp Phi mở mắt, nhận ra mình đang đứng trước một hòn đảo nhỏ giữa Luân Hồi Hải. Cách đó vài bước chân, một đóa liên hoa màu tím đen, tỏa ra hơi thở của sự sống và cái chết đang lơ lửng trên mặt nước.

U Minh Liên Hoa.

Ở bên cạnh, Lục Đạo Tiên Ông vẫn ngồi im lìm với chiếc cần câu không lưỡi. Ông ta khẽ gật đầu, một nụ cười khó hiểu hiện trên gương mặt già nua: “Nghịch mệnh không phải là xóa bỏ quá khứ, mà là bao dung quá khứ để kiến tạo tương lai. Tiểu tử, ngươi đã làm được điều mà tám kiếp trước không ai làm được.”

Diệp Phi không nói lời nào, anh tiến lại gần, cẩn trọng hái lấy đóa liên hoa. Sức mạnh của hoa vừa chạm vào tay đã khiến vết thương trên người anh lành lại với tốc độ thần kỳ. Anh lập tức quay người, nhìn về phía bờ, nơi Vân Hiểu Nguyệt đang nằm trong vòng tay bảo vệ của Thạch Hùng.

“Hiểu Nguyệt, chờ ta.”

Diệp Phi bước đi trên mặt nước Luân Hồi Hải. Mỗi bước chân anh đi, nước biển vốn tử khí nồng nặc lại nở ra những bông sen trắng tinh khiết. Lúc này, khí chất của anh đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là một thiếu gia phế vật, không còn là một tu sĩ nghịch thiên đơn thuần, mà là một vị Thần thực thụ đang trở về từ cõi chết.

Tiêu Lão trong Luân Hồi Châu cuối cùng cũng có thể lên tiếng, giọng run rẩy vì kinh ngạc: “Diệp Phi… ngươi… ngươi đã chạm tới ngưỡng cửa của ‘Vô Mệnh Cách’ rồi sao?”

Diệp Phi nhìn về hướng chân trời xa xăm, nơi Thiên Đạo Minh đang bố trí thiên la địa võng chờ đợi anh. Anh khẽ siết chặt tay, U Minh Liên Hoa rực sáng.

“Trò chơi của Thần Đế Vô Nhai và Thiên Đạo… từ khắc này, sẽ do ta kết thúc.”

Dưới chân anh, sóng biển Luân Hồi Hải gầm vang như muốn tung hô vị chủ nhân mới của nó. Một chương mới của vạn cổ đã mở ra, bằng máu, bằng kiếm, và bằng một tình yêu không bao giờ tàn lụi qua chín kiếp luân hồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8