Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 114: Khảo nghiệm sự kiên định**
**CHƯƠNG 114: KHẢO NGHIỆM SỰ KIÊN ĐỊNH**
Giữa lòng Luân Hồi Hải, khi cánh hoa cuối cùng của U Minh Liên Hoa nằm gọn trong lòng bàn tay Diệp Phi, một luồng ánh sáng tím sẫm đột ngột bùng phát, nuốt chửng lấy toàn bộ không gian. Diệp Phi cảm thấy trọng lực biến mất, linh hồn như bị xé rách khỏi thể xác, ném vào một vòng xoáy hư vô thăm thẳm. Tiếng sóng vỗ của biển chết biến mất, thay vào đó là một sự im lặng tuyệt đối đến đáng sợ.
Khi anh mở mắt ra một lần nữa, khung cảnh trước mắt khiến đồng tử của vị Cửu Thế Luân Hồi Giả co rụt lại.
Không có tử khí bao trùm, không có Luân Hồi Hải đầy rẫy oán hồn, cũng không có cái lạnh lẽo thấu xương của thần thông nghịch thiên.
Diệp Phi thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng cỏ xanh rì, trải dài đến tận chân trời. Gió thổi lướt qua, mang theo hương thơm ngai ngái của cỏ dại và vị ngọt của sương sớm. Xa xa, khói bếp lững lờ bay lên từ một ngôi làng nhỏ nép mình dưới chân núi. Tiếng chuông chùa ngân vang thanh thoát, tiếng chim hót líu lo rộn ràng khắp không trung.
"Đây là đâu?" Diệp Phi trầm giọng, tay phải theo bản năng nắm lấy chuôi Trấn Thiên Kiếm.
Nhưng lòng bàn tay anh trống rỗng.
Cảm giác lạnh lẽo của kim loại, hơi thở sắc lẹm của sát khí đã biến mất. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình: không còn những vết sẹo do tu luyện, không còn Luân Hồi Ấn huyền ảo. Đây là đôi bàn tay của một thiếu niên bình thường, thô ráp vì lao động nhưng ấm áp và tràn đầy sức sống. Anh không mặc chiến bào đen rách nát, mà khoác trên mình bộ quần áo vải thô giản dị.
"Phi nhi! Con còn đứng ngẩn ngơ đó làm gì? Mau về ăn cơm, mẫu thân con đã làm món cá kho mà con thích nhất rồi đấy!"
Một giọng nói trầm ấm, đầy quen thuộc vang lên.
Diệp Phi run lên bần bật, anh chậm rãi quay đầu lại. Đứng dưới gốc cây đại thụ là một người đàn ông trung niên với khuôn mặt cương nghị nhưng ánh mắt tràn đầy tình thương. Đó là Diệp Trọng – phụ thân của anh ở kiếp thứ chín này, người lẽ ra đã chết trong thảm cảnh diệt môn của Diệp Gia từ nhiều năm trước.
"Phụ thân? Người… người còn sống?" Giọng Diệp Phi lạc đi.
Diệp Trọng cười ha hả, bước đến vỗ mạnh vào vai anh: "Cái thằng bé này, nói nhảm gì đó? Sáng nay con lên núi hái thuốc bị ngã đập đầu vào đá sao? Mau về thôi, Hiểu Nguyệt cũng đang đợi con đấy."
Cái tên "Hiểu Nguyệt" như một tia sét đánh thẳng vào linh hồn Diệp Phi. Anh bước đi như người mất hồn, theo chân Diệp Trọng trở về ngôi làng. Từng cảnh vật, từng con người đi ngang qua đều tươi cười chào hỏi anh. Không có ai nhìn anh với ánh mắt sợ hãi vì một "Sát Thần", cũng chẳng có kẻ nào rình rập để đoạt lấy cơ duyên của anh.
Tại một ngôi nhà nhỏ có hàng rào tre giản dị, một bóng dáng thanh tú đang đứng tựa cửa.
Vân Hiểu Nguyệt.
Nàng không khoác lên mình bộ cung trang Thánh nữ cao quý lạnh lùng, cũng không có khuôn mặt tái nhợt vì tàn hồn bị xé nát. Nàng mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, tóc vấn đơn giản bằng một chiếc trâm gỗ. Đôi mắt nàng trong vắt như hồ nước mùa thu, khi nhìn thấy Diệp Phi, đôi mắt ấy bỗng chốc rực sáng lên niềm hạnh phúc thuần khiết.
"Phi ca, huynh về rồi." Nàng bước tới, dịu dàng cầm lấy bàn tay anh.
Xúc cảm từ làn da ấm áp, mùi hương bưởi nhẹ nhàng từ mái tóc nàng xộc vào mũi khiến phòng tuyến tâm lý vững chãi nhất của Diệp Phi đổ sụp hoàn toàn. Suốt chín kiếp luân hồi, hàng vạn năm chinh chiến, anh chưa bao giờ được chạm vào nàng một cách bình dị và chân thực đến thế. Ở kiếp thứ nhất, nàng chết trong vòng tay anh khi trời đất sụp đổ. Ở kiếp này, nàng lại là một Thánh nữ gánh vác vận mệnh tộc nhân, mỗi lần gặp gỡ là một lần sinh ly tử biệt.
Bữa cơm diễn ra trong không khí ấm cúng đến lạ thường. Phụ thân kể chuyện cày cấy, mẫu thân gắp thức ăn cho anh, Hiểu Nguyệt ngồi bên cạnh khẽ cười e lệ. Đây chính là cuộc sống mà Diệp Phi luôn khao khát sâu thẳm trong thâm tâm, một cuộc sống không có Thiên Đạo Minh, không có Thần Đế Vô Nhai, không có gánh nặng luân hồi đè nặng trên vai.
Tối hôm đó, Diệp Phi cùng Hiểu Nguyệt ngồi trên hiên nhà ngắm trăng. Trăng hôm nay thật tròn, thật sáng, không hề nhuốm màu máu như những đêm anh đột phá cảnh giới.
"Phi ca, huynh có điều gì phiền muộn sao?" Hiểu Nguyệt khẽ tựa đầu vào vai anh, giọng nàng êm ái như tiếng gió đại ngàn.
Diệp Phi im lặng hồi lâu, rồi khẽ hỏi: "Nếu như… tất cả những điều này chỉ là một giấc mơ, muội có sợ không?"
Hiểu Nguyệt ngước nhìn anh, nụ cười của nàng khiến vạn vật quanh đây trở nên lu mờ: "Nếu là giấc mơ, thì đây là giấc mơ đẹp nhất. Nhưng nếu giấc mơ này có huynh, có phụ thân, có cuộc sống yên bình này… thì dù là giả, đối với muội cũng chính là thực. Huynh chẳng phải đã nói, chúng ta sẽ cùng nhau già đi ở Thanh Sơn Trấn này sao?"
Diệp Phi nhắm mắt lại. Một cảm giác mỏi mệt chưa từng có bao trùm lấy anh. Anh muốn buông bỏ tất cả. Chỉ cần anh gật đầu, chỉ cần anh chấp nhận ở lại đây, anh sẽ có được tất cả những gì mình từng đánh mất. Sự bất tử để làm gì? Quyền năng Thần Đế để làm gì khi phải đứng trên đỉnh cao cô độc, dưới chân là núi xương biển máu của người thân?
Anh muốn sống. Sống như một con người bình thường.
Nhưng đúng lúc ấy, sâu trong tiềm thức, một tiếng gầm gãy gọn, đanh thép vang lên.
*UỲNH!*
Trong màn đêm tĩnh mịch của ảo cảnh, Diệp Phi dường như nghe thấy tiếng gào thét của Thạch Hùng đang liều chết bảo vệ thân xác anh bên ngoài Luân Hồi Hải. Anh nghe thấy tiếng thở dài đầy lo lắng của Tiêu Lão đang bị giam cầm trong Luân Hồi Châu. Và trên hết, anh nhớ đến đôi mắt chứa đầy uất hận của mình trong tám kiếp trước khi bị "Mệnh vận" nghiền nát.
Nếu anh ở lại đây, ai sẽ cứu Hiểu Nguyệt thực sự ở Linh Hoang Giới khi tàn hồn của nàng tan biến? Ai sẽ trảm sát Vô Nhai để trả lại sự công bằng cho chúng sinh đang bị Thiên Đạo chèn ép?
Sự bình yên này là thật, nhưng nó là sự bình yên xây dựng trên sự trốn chạy.
Diệp Phi đột ngột đứng dậy, bàn tay anh siết chặt. Một cơn đau dữ dội từ vết sẹo vô hình nơi tâm hồn bắt đầu rỉ máu.
"Phi ca, huynh sao vậy?" Hiểu Nguyệt hốt hoảng níu lấy tay anh.
Diệp Phi nhìn nàng, trong ánh mắt anh tràn ngập nỗi đau đớn và sự hoài niệm đến tận cùng. Anh đưa tay vuốt tóc nàng, giọng khản đặc: "Hiểu Nguyệt… ta rất muốn ở lại. Ta thực sự rất muốn."
"Vậy thì ở lại đi! Đừng nghĩ gì nữa, đừng rời xa muội…" Nàng bật khóc, những giọt nước mắt ấy chân thực đến mức làm tim anh rạn vỡ.
"Không." Diệp Phi lùi lại một bước, hơi thở của anh dần trở nên lạnh lẽo. "Nàng không phải là Hiểu Nguyệt của ta. Nàng là mong ước của ta, là tâm ma của ta, nhưng không phải là người con gái đã vì ta mà hi sinh cả vạn năm luân hồi."
Ngay khi lời nói ấy thốt ra, bầu trời xanh trong của ảo cảnh bắt đầu xuất hiện những vết nứt đen ngòm. Ngôi làng bình yên rung chuyển dữ dội.
"Diệp Phi! Ngươi có biết mình đang làm gì không?" Hình bóng "Diệp Trọng" bước ra, giọng nói trở nên oai nghiêm và băng giá như vị Thần phán xét. "Đây là lối thoát duy nhất cho ngươi. Chín kiếp qua ngươi đã khổ đủ rồi! Bước ra ngoài kia, ngươi chỉ có máu và nước mắt. Ngươi sẽ lại bị vây giết, sẽ lại thấy người thân mình chết đi. Ở lại đây, ngươi chính là Chúa tể của thế giới bình yên này!"
Diệp Phi cười nhạt, một nụ cười ngạo nghễ và cô độc: "Chúa tể của một lồng giam ảo ảnh sao? Thiên Đạo, ngươi quả nhiên hiểu rõ điểm yếu nhất trong lòng ta. Nhưng ngươi sai rồi."
Anh giơ cao cánh tay phải, linh khí trong cơ thể bỗng chốc thức tỉnh, xé toạc lớp áo vải thô. Luân Hồi Ấn hiện lên rực rỡ trên mu bàn tay, tỏa ra khí tức trấn áp vạn cổ.
"Kiếm đâu!"
*HƯU!*
Từ trong hư không của tâm thức, Trấn Thiên Kiếm dù đang bị gãy nhưng vẫn phát ra tiếng reo hò hưng phấn, xuyên thủng màn đêm ảo cảnh, rơi vào tay Diệp Phi.
Cảm giác nặng nề, sắc bén và lạnh lẽo quen thuộc quay trở lại. Diệp Phi nhìn về phía bóng dáng "Hiểu Nguyệt" đang dần tan biến trong hư ảo, lòng đau như cắt nhưng ý chí lại kiên định như kim cương bất hoại.
"Nếu định mệnh bắt ta phải cô độc để phá vỡ xiềng xích này, vậy thì ta chọn cô độc. Nếu tương lai chỉ có máu và nước mắt, ta sẽ dùng máu của kẻ thù để rửa sạch con đường ta đi, dùng nước mắt để tưới lên đó đóa hoa vĩnh hằng thực sự!"
"Trảm tâm – Phá mộng!"
Diệp Phi vung kiếm. Một đường kiếm giản đơn nhưng chứa đựng sức mạnh của cả chín kiếp tu hành, chứa đựng sự giác ngộ về cái giả và cái thực. Một đường kiếm trảm đứt mọi quy luyến, trảm đứt mọi yếu mềm cuối cùng trong góc tối linh hồn.
*RẮC… XOẢNG!*
Cả thế giới ảo ảnh vỡ tan như gương. Tiếng chim hót, khói bếp, cánh đồng xanh và cả gương mặt dịu dàng của Hiểu Nguyệt đều biến thành những mảnh ánh sáng li ti bị cuốn vào hư vô.
Diệp Phi cảm thấy lồng ngực mình trống rỗng, một nỗi buồn mênh mông bủa vây, nhưng ngay sau đó là một luồng sức mạnh tinh thần mạnh mẽ chưa từng có tràn ngập khắp cơ thể. Anh đã vượt qua cuộc khảo nghiệm cuối cùng của U Minh Liên Hoa – khảo nghiệm về sự kiên định trước sự cám dỗ của bình yên.
Cảnh vật thay đổi.
Hơi thở của biển chết lại ập vào mũi. Diệp Phi nhận ra mình vẫn đang đứng trên mặt nước Luân Hồi Hải. Đóa U Minh Liên Hoa trong tay anh lúc này đã chuyển sang màu tím kim cương lộng lẫy, tỏa ra một sức mạnh hòa hợp hoàn mỹ giữa sự sống và cái chết.
"Chúc mừng ngươi, Diệp Phi." Tiếng của Lục Đạo Tiên Ông vang lên bên tai, lần này không còn vẻ trêu chọc mà mang theo sự kính trọng hiếm thấy. "Kẻ thù lớn nhất không phải là Vô Nhai, mà là mong muốn buông xuôi của chính mình. Ngươi đã trảm được tâm ma lớn nhất, từ nay về sau, trời đất này không còn ảo cảnh nào có thể vây khốn được ngươi nữa."
Diệp Phi không đáp lời, anh siết chặt đóa hoa thần bí, ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía bờ.
Lúc này, trên bờ biển Luân Hồi Hải, chiến sự đang diễn ra vô cùng khốc liệt. Thạch Hùng với thân hình khổng lồ, toàn thân đẫm máu, đôi mắt đỏ ngầu đang vung chiếc rìu chiến cản lại sự tấn công của hàng chục cường giả mặc áo bào vàng của Thiên Đạo Minh.
"Giết! Đừng để hắn tiếp cận tên tiểu tử trong nước kia! Hắn đang ở thời khắc mấu chốt, phá hủy đạo cơ của hắn cho ta!" Một trưởng lão của Thiên Đạo Minh hét lớn.
Thạch Hùng gầm lên như một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng: "Muốn chạm vào chủ nhân, bước qua xác ta trước đã!"
Dưới đất, Vân Hiểu Nguyệt đang yếu ớt chống đỡ một tầng kết giới mỏng manh, sắc mặt nàng trắng bệch, khóe môi đã rỉ máu. Sự xuất hiện của quân tiếp viện từ Thiên Đạo Minh là điều bọn họ không lường trước được.
Đúng lúc một đạo kiếm quang khổng lồ của vị trưởng lão kia sắp sửa chẻ đôi đầu Thạch Hùng, một luồng uy áp từ trên trời giáng xuống, khiến mặt biển Luân Hồi Hải đang dậy sóng bỗng chốc lặng tờ như mặt gương.
*BÙM!*
Đạo kiếm quang vỡ tan tành khi chỉ còn cách đỉnh đầu Thạch Hùng vài tấc.
Từ trong màn sương mù của Luân Hồi Hải, một bóng người bước ra. Mỗi bước chân của anh ta đều khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Luân Hồi Ấn tỏa sáng rực rỡ phía sau lưng như một vầng mặt trời đen quyền uy.
"Chủ nhân!" Thạch Hùng run lên vì vui sướng, quỳ sụp xuống.
Diệp Phi lướt qua chiến trường, ánh mắt anh nhìn qua Vân Hiểu Nguyệt, thấy nàng vẫn bình an, trái tim vốn đang treo ngược mới khẽ buông xuống. Rồi, anh quay đầu lại nhìn đám người của Thiên Đạo Minh, giọng nói băng giá vang vọng khắp tám hướng:
"Tám kiếp trước, các ngươi mượn danh Thiên Đạo để tước đoạt tất cả của ta. Kiếp này, ta sẽ dùng Luân Hồi của ta để táng tận các ngươi."
U Minh Liên Hoa trên tay Diệp Phi bỗng dưng bay vút lên cao, hóa thành hàng vạn cánh sen tím lịm, bao phủ lấy toàn bộ khu vực. Những kẻ thuộc Thiên Đạo Minh kinh hoàng nhận ra, ngay khi chạm vào cánh sen này, tu vi của bọn chúng bắt đầu trôi dạt, sinh mệnh lực bị rút cạn với tốc độ kinh người.
"Chết đi."
Diệp Phi chỉ tay về phía trước. Một luồng kiếm khí vạn trượng mang theo ý chí Nghịch Mệnh chém xuống. Trưởng lão Thiên Đạo Minh chưa kịp thét lên một tiếng đã bị chém thành tro bụi, ngay cả linh hồn cũng bị Luân Hồi Hải nuốt chửng, vĩnh viễn không được siêu sinh.
Giữa máu và lửa, Diệp Phi đứng đó, lạnh lùng và uy nghiêm. Sau khi vượt qua khảo nghiệm sự kiên định, anh không chỉ có được dược liệu để cứu Hiểu Nguyệt, mà còn đạt tới một tầng thứ hoàn toàn mới về tâm cảnh.
Con đường phía trước vẫn còn dài, kẻ thù vẫn còn hùng mạnh, nhưng Diệp Phi biết rõ một điều: Cho dù Thiên Đạo có dùng ngàn vạn mỹ mộng để mê hoặc, hay dùng ngàn vạn đau khổ để hành hạ, trái tim của anh sẽ mãi mãi chỉ hướng về một mục tiêu duy nhất.
Nghịch mệnh, thành Thần!