Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 115: Trảm đứt quá khứ**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:15:19 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 115: TRẢM ĐỨT QUÁ KHỨ**

Sâu trong lòng Luân Hồi Hải, sương mù xám xịt cuộn xoáy như những con ác long bị giam cầm nghìn năm đang nỗ lực thoát khỏi gông xiềng. Tại trung tâm của một vòng xoáy linh khí khổng lồ, Diệp Phi ngồi xếp bằng trên một hòn đảo đá cô độc. Xung quanh anh, không gian vặn vẹo liên hồi, những vết nứt hư không xuất hiện rồi biến mất như những con mắt lân tinh của tử thần.

Phía sau lưng Diệp Phi, tám hư ảnh mờ ảo bắt đầu hiện rõ. Đó là tám bản thể, tám cuộc đời, tám đỉnh cao mà anh đã từng đi qua. Mỗi bóng hình đều mang một khí thế áp đảo thiên địa, đủ để khiến vạn vật phải quỳ lạy.

Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu bay ra, gương mặt vốn dĩ luôn cợt nhả lúc này trở nên vô cùng nghiêm trọng. Ông nhìn về phía tám bóng hình ấy, thở dài:

“Diệp Phi, ngươi thực sự đã quyết định rồi sao? Dung hợp bát thế, trảm đứt quá khứ… Một khi bắt đầu, nếu tâm trí ngươi không đủ kiên định, tám kiếp luân hồi này sẽ phản phệ, linh hồn ngươi sẽ bị xé nát thành vạn mảnh, vĩnh viễn không thể siêu sinh.”

Diệp Phi không mở mắt, nhưng giọng nói trầm thấp của anh vang lên, thấu xuyên qua cả tiếng gầm rống của Luân Hồi Hải:

“Tám kiếp vinh quang, tám kiếp thù hận, chung quy cũng chỉ là những sợi xích mà Thiên Đạo dùng để khóa chặt ta vào vòng lặp của nó. Nếu không trảm đứt chúng, kiếp thứ chín này cũng chỉ là một vở kịch khác của Vô Nhai. Tiêu Lão, ta không cầu bất tử, ta chỉ cầu một chữ: Tự Tại.”

Nói đoạn, Diệp Phi bỗng dưng kết ấn. Một đạo phù văn màu đen nhánh từ tâm cốt anh bộc phát, hóa thành những sợi tơ vô hình bắt đầu kéo tám hư ảnh phía sau lại gần.

“Trần quy trần, thổ quy thổ. Kiếp trước đã qua, hãy hóa thành sức mạnh cho kiếp này của ta!”

Bóng hình thứ nhất động đậy. Đó là kiếp đầu tiên – vị Thần Đế lẫm liệt của Thần Giới, người đã từng ngồi trên ngai vàng vạn cổ, hô mưa gọi gió. Khí thế của hắn như một ngọn núi cao không thể vượt tới, ánh mắt đầy rẫy sự ngạo nghễ của kẻ đứng đầu chúng sinh. Khi bóng hình này tiến vào cơ thể Diệp Phi, toàn bộ Luân Hồi Hải nổ tung một tiếng rầm trời. Xương cốt Diệp Phi phát ra tiếng kêu răng rắc, giống như đang bị rèn luyện dưới búa tạ của tạo hóa.

Tiếp theo là kiếp thứ hai – Sát Thần huyết nhuộm hồng y. Một luồng sát khí đặc quánh như máu tràn ra, bao phủ lấy hòn đảo đá. Những oan hồn trong Luân Hồi Hải khi chạm phải luồng sát khí này đều kinh hãi dạt ra xa. Diệp Phi nghiến răng, gương mặt vốn thanh tú bắt đầu hiện lên những đường gân xanh đỏ đan xen. Anh đang phải chịu đựng sự dày vò từ ý chí giết chóc điên cuồng của kiếp thứ hai.

“Trấn!” Diệp Phi gầm nhẹ một tiếng, Luân Hồi Ấn trên trán tỏa sáng rực rỡ, áp chế luồng sát tính ấy vào trong linh mạch.

Bên ngoài kết giới bảo vệ, Thạch Hùng đang đứng chắn ở lối duy nhất dẫn vào trung tâm đảo. Toàn thân hắn hiện lên những hoa văn cổ xưa của tộc Man Hoang, đôi mắt đỏ ngầu như thú dữ. Phía trước hắn là hàng nghìn tu sĩ của Thiên Đạo Minh, những kẻ vừa nhận được lệnh từ Thượng Tam Giới xuống để ngăn cản quá trình đột phá của Diệp Phi.

“Kẻ nào bước qua vạch này, chết!” Thạch Hùng gầm lên, thanh thạch chùy trong tay đập xuống đất khiến mặt đất sụp đổ.

Vân Hiểu Nguyệt đứng phía sau, đôi tay thanh tú kết thành Nguyệt Ấn. Nàng giống như một đóa sen trắng thanh khiết giữa vũng bùn tanh hôi của Luân Hồi Hải. Thái Âm chi lực tuôn chảy ra, hóa thành những sợi tơ ánh sáng bạc hỗ trợ Thạch Hùng, đồng thời tạo nên một vòng bảo hộ linh hồn cho Diệp Phi. Nàng nhìn vào bóng lưng của người nam tử đang ngồi giữa vòng xoáy ấy, trong lòng đau nhói. Nàng có thể cảm nhận được nỗi đau mà anh đang gánh chịu, đó là sự giằng xé của tám cuộc đời khác nhau.

Lúc này, bóng hình kiếp thứ ba – Kiếm Thánh – bắt đầu hòa nhập. Một vạn kiếm khí vô hình bộc phát, chém nát tất cả sương mù xung quanh. Diệp Phi cảm thấy như có hàng triệu thanh kiếm đang xuyên qua linh hồn mình.

Rồi đến kiếp thứ năm – Đan Thần. Ngọn lửa bản mạng của Đan Thần bùng lên, nung nấu toàn bộ tạp chất trong cơ thể Diệp Phi.

Thứ sáu, thứ bảy, thứ tám…

Mỗi lần một bóng hình dung hợp, áp lực lại tăng lên theo cấp số nhân. Đến khi bóng hình thứ tám bước vào, bầu trời phía trên Luân Hồi Hải bỗng chốc tối sầm lại. Những đám mây đen nghịt che khuất hoàn toàn ánh sáng, sét đánh kinh hoàng như muốn trừng phạt kẻ đang mưu cầu nghịch thiên.

“Định mệnh! Ngươi nhìn cho rõ đây!” Diệp Phi bỗng đứng phắt dậy.

Mái tóc dài của anh chuyển từ màu đen sang bạc trắng, rồi lại sang đỏ rực, cuối cùng trở về màu đen huyền ảo nhưng lấp lánh như tinh không. Đôi mắt anh giờ đây không còn là đôi mắt người phàm, một bên là vòng xoáy luân hồi, một bên là hư vô tịch mịch.

Sức mạnh của tám kiếp không còn là những thực thể riêng biệt, chúng bị ý chí thép của Diệp Phi nghiền nát, nhào nặn rồi đúc lại thành một thể thống nhất. Đây chính là bản thể thứ chín hoàn hảo nhất, là sự kết tinh của vạn năm thù hận và hy vọng.

Lúc này, một đạo âm thanh lạnh lùng bỗng vang lên từ hư không:
“Diệp Phi, ngươi cho rằng dung hợp được quá khứ là có thể thoát khỏi lòng bàn tay ta sao? Thiên mệnh đã định, ngươi chỉ là một hạt cát giữa dòng sông thời gian mà thôi.”

Từ trong đám mây đen, một bàn tay khổng lồ bằng lôi điện ngưng tụ, mang theo quy tắc chí cao của Thiên Đạo giáng xuống. Đây không còn là thiên kiếp thông thường, mà là “Thiên Đạo Chế Tài” – hình phạt cao nhất dành cho kẻ muốn phá vỡ vòng lặp.

Thạch Hùng bị chấn động đến hộc máu, ngã quỵ xuống. Vân Hiểu Nguyệt cũng tái nhợt mặt mày, khóe môi rỉ ra tia máu tươi nhưng vẫn kiên trì không lùi bước.

“Chủ nhân!” Thạch Hùng thét lên trong tuyệt vọng.

Diệp Phi ngước nhìn bàn tay khổng lồ đang ép xuống, thần sắc anh bình thản đến lạ thường. Anh nhẹ nhàng vung tay, Trấn Thiên Kiếm bị gãy giờ đây tỏa ra một đạo kiếm mang không phải màu vàng hay tím, mà là một màu xám tro kỳ dị – màu của luân hồi chân chính.

“Thiên Đạo? Ngươi chẳng qua chỉ là một quy luật mục nát được kẻ phản bội kia điều khiển. Hôm nay, ta không chỉ trảm đứt quá khứ, mà còn trảm luôn cái quy luật rác rưởi của ngươi!”

Diệp Phi bước lên hư không. Tám Luân Hồi Ấn sau lưng đồng loạt nổ tung, chuyển hóa thành năng lượng thuần túy nhất đổ vào Trấn Thiên Kiếm.

“Cửu Chuyển Nhất Kiếm: Trảm Nhân Quả!”

Một đạo kiếm quang mảnh như sợi tóc, nhưng lại mang theo trọng lượng của cả chín kiếp người, lướt qua bàn tay lôi điện. Không có tiếng nổ lớn, không có sự va chạm kịch liệt, bàn tay khổng lồ ấy giống như bị một lưỡi kéo vô hình cắt đứt nhân duyên với thế giới, tan biến vào hư không một cách lặng lẽ.

Dưới sự kinh hoàng của hàng ngàn tu sĩ Thiên Đạo Minh, đám mây đen trên trời bị chẻ đôi, lộ ra một khoảng trời rạng rỡ của Thần Giới xa xăm.

Diệp Phi thu kiếm, đáp xuống hòn đảo. Thân hình anh dường như cao lớn hơn một chút, khí chất thoát tục, mỗi hơi thở đều cộng hưởng với quy luật của thế giới. Anh tiến đến bên cạnh Vân Hiểu Nguyệt, nhẹ nhàng lau vết máu trên khóe môi nàng, ánh mắt dịu lại nhưng cũng đầy kiên định.

“Để nàng phải chịu khổ rồi. Từ nay về sau, không kẻ nào có thể định đoạt mệnh vận của nàng nữa.”

Vân Hiểu Nguyệt mỉm cười, dù hơi thở còn yếu nhưng ánh mắt nàng sáng bừng hạnh phúc: “Thiếp biết chàng sẽ làm được mà.”

Diệp Phi quay đầu lại nhìn về phía đám người Thiên Đạo Minh còn đang ngơ ngác. Anh chỉ nhẹ nhàng phẩy tay, một luồng sức mạnh luân hồi cuồng bạo quét qua, khiến toàn bộ tu sĩ tại đó đồng loạt nổ tung thành sương máu, ngay cả cơ hội đầu thai cũng bị tước đoạt.

Tiêu Lão nhìn thấy cảnh này, vừa mừng vừa lo: “Diệp Phi, ngươi đã hoàn thành bước quan trọng nhất. Nhưng sức mạnh này đã kinh động đến kẻ trên kia. Vô Nhai hẳn đã biết ngươi đang làm gì.”

Diệp Phi nhìn sâu vào cõi hư vô phía trên Thần Giới, giọng nói lãnh đạm:
“Biết thì đã sao? Hắn nợ ta tám kiếp, nợ chúng sinh vạn năm lừa dối. Kiếp này, ta sẽ đòi lại cả vốn lẫn lãi. Chỉnh đốn hành trang, mục tiêu tiếp theo: Linh Hoang Giới.”

Dưới chân Diệp Phi, Luân Hồi Hải bắt đầu cuộn trào mạnh mẽ như đang chúc tụng vị vương giả đích thực vừa trở về từ vực thẳm. Chuyến hành trình nghìn năm luân hồi, giờ mới thực sự bắt đầu màn kịch hay nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8