Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 117: Tìm thấy linh hồn Tiêu Lão**
CHƯƠNG 117: TÌM THẤY LINH HỒN TIÊU LÃO
Sau trận đại chiến kinh thiên động địa tại đỉnh Cửu Tiên Sơn, không gian dường như vẫn còn run rẩy dưới dư chấn của những luồng thần lực tàn bạo. Mây mù bị xé toạc, để lộ ra khoảng không sâu thẳm đen ngòm, nơi những vệt sét tàn dư thỉnh thoảng lại lóe lên như những vết sẹo chưa lành của bầu trời.
Diệp Phi đứng lặng giữa đống đổ nát, tà áo bào rách mướp thấm đẫm máu của kẻ thù và của chính anh, bay phần phật trong cơn gió lốc. Trấn Thiên Kiếm cắm sâu xuống mặt đất, tỏa ra những luồng khí tức trầm mặc, cổ xưa. Thắng lợi này đáng lẽ phải khiến người ta cuồng hỷ, nhưng trong đôi mắt của Diệp Phi chỉ có một sự lạnh lẽo thấu xương và một nỗi lo âu khó có thể che giấu.
Từ sau khi dùng đến bí thuật cấm kỵ để ép lui ý chí của Thần Đế Vô Nhai, Luân Hồi Châu – báu vật vẫn luôn trầm nổi trong đan điền của anh – đã trở nên im lìm một cách đáng sợ.
“Tiêu Lão…”
Diệp Phi khẽ gọi trong tâm thức, nhưng đáp lại anh chỉ là một khoảng không lặng ngắt. Luân Hồi Châu vốn dĩ luôn rực rỡ ánh tím thần bí giờ đây xám xịt như một viên đá cuội vô hồn. Anh biết, để giúp anh chặn đứng đòn chí mạng từ Thiên Đạo Chi Nhãn của Lâm Thiên Vũ lúc trước, Tiêu Lão đã phải dùng đến tàn hồn vốn đã mỏng manh của mình để nghênh chiến với quy tắc trình tự của trời đất.
Không chần chừ thêm một khắc nào, Diệp Phi khoanh chân ngồi xuống ngay giữa chiến trường tan hoang. Anh nhắm nghiền hai mắt, thần thức như một mũi tên sắc bén đâm xuyên qua lớp sương mù của đan điền, tiến thẳng vào thế giới bên trong Luân Hồi Châu.
Thế giới nội cảnh của Luân Hồi Châu vốn là một nơi chứa đựng linh khí vạn năm, nhưng giờ đây hiện ra trước mắt Diệp Phi là một khung cảnh tàn tạ đến cực điểm. Bầu trời nội không gian nứt nẻ thành từng mảng lớn, mặt đất khô cằn, và quan trọng nhất là dòng sông Luân Hồi – thứ duy trì sự tồn tại của linh hồn Tiêu Lão – đã bị đóng băng bởi một loại lực lượng màu vàng kim quái dị.
Đó là Thái Cổ Trình Tự Chi Lực (Sức mạnh của quy tắc cổ xưa).
Diệp Phi bước đi trên dòng sông đóng băng, mỗi bước chân của anh đều khiến những mảnh vỡ thời gian dưới chân vỡ vụn. Anh có thể cảm nhận được hơi thở yếu ớt của Tiêu Lão đang bị giam cầm đâu đó bên dưới tầng tầng lớp lớp xiềng xích quy tắc này.
“Vô Nhai… ngươi ngay cả một sợi tàn hồn cũng không buông tha sao?”
Giọng nói của Diệp Phi vang lên giữa không gian tĩnh mịch, mang theo sát ý ngút trời. Càng đi sâu vào trung tâm của Luân Hồi Châu, áp lực từ quy tắc Thiên Đạo càng lớn. Những sợi xích màu vàng kim từ hư không thò ra, quấn quýt lấy chân tay Diệp Phi như muốn lôi kéo anh vào sự vĩnh hằng của cái chết.
Ở cuối tầm mắt, giữa một vùng ánh sáng chói lòa nhưng đầy rẫy sự thù địch, Diệp Phi cuối cùng cũng nhìn thấy một bóng hình già nua.
Tiêu Lão.
Lão nhân ấy giờ đây không còn vẻ hóm hỉnh thường ngày. Linh thể của lão gần như trong suốt, bị đóng đinh trên một cây thập tự giá tạo thành từ những sợi tơ định mệnh. Từng sợi tơ xuyên qua ngực, qua tay chân lão, không ngừng hút đi tia thần tính cuối cùng còn sót lại. Đáng sợ hơn, một đạo phù văn mang tên “Trảm Hồn” của Thiên Đạo đang lơ lửng trên đỉnh đầu lão, chỉ cần rơi xuống, Tiêu Lão sẽ vĩnh viễn tan biến khỏi luân hồi, không bao giờ có cơ hội tái sinh.
“Tiêu Lão!” Diệp Phi gầm lên, định lao tới nhưng một bức màn năng lượng vô hình hất văng anh trở lại.
Trong cơn mê man, Tiêu Lão chậm rãi mở mắt. Khi nhìn thấy Diệp Phi, trong đôi mắt đục ngầu ấy hiện lên một tia vui mừng nhưng ngay lập tức bị sự hoảng hốt thay thế: “Phi nhi… đừng qua đây! Đây là Luân Hồi Tù Lung… là cái bẫy mà Thiên Đạo đặt ra cho những kẻ như ta. Ngươi vừa đột phá, căn cơ chưa vững, đừng để bị cuốn vào!”
“Nếu không cứu được người, ta tu luyện Cửu Chuyển Luân Hồi để làm gì?” Diệp Phi đứng dậy, khuôn mặt kiên định đến cực điểm. “Người đã theo ta qua ba kiếp, từ lúc ta là một phế vật đến khi đứng trên đỉnh cao, Diệp Phi ta có thể nghịch thiên, sao có thể không bảo vệ nổi một vị lão sư?”
Trấn Thiên Kiếm trong tay Diệp Phi bỗng nhiên bùng phát ra một thứ ánh sáng chưa từng thấy. Đó không phải là linh lực đơn thuần, mà là sự tổng hòa sức mạnh của 9 đời luân hồi.
“Cửu Chuyển Quy Nhất – Đệ Tứ Chuyển: Phá Toái Hư Vô!”
Diệp Phi vung kiếm. Kiếm quang màu xám đen vạch ra một đường rãnh khổng lồ giữa không gian nội cảnh. Những sợi xích quy tắc vàng kim chạm vào kiếm khí liền phát ra tiếng kêu “keng keng” chói tai rồi vỡ vụn. Diệp Phi như một vị sát thần thực thụ, xuyên qua bão tố quy tắc để tiến sát đến thập tự giá.
“Âm binh Luân Hồi, hiện!”
Diệp Phi cắn đầu ngón tay, vẽ một đường huyết ấn lên lưỡi kiếm. Ngay lập tức, từ phía sau anh, hàng ngàn ảo ảnh của các binh sĩ từ kiếp thứ tư (kiếp anh làm Thống soái của U Minh Quân) hiện ra. Họ gầm vang, dùng chính thân xác linh hồn của mình để chống đỡ những sợi tơ định mệnh đang bủa vây.
Mỗi giây trôi qua, Diệp Phi lại cảm thấy thần thức mình bị xé toác. Việc thi triển thần thông của kiếp trước ngay bên trong tâm thức là một gánh nặng kinh khủng. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, khóe miệng anh bắt đầu rỉ máu.
“Chém cho ta!”
Một nhát kiếm cuối cùng mang theo ý chí “Nghịch Mệnh” chém thẳng vào đạo phù văn “Trảm Hồn”.
Oanh!
Một tiếng nổ chấn động linh hồn vang lên. Hào quang vàng kim nổ tung, phản chấn khiến Diệp Phi văng ngược ra xa, ngực áo rách toạc. Nhưng đồng thời, cây thập tự giá định mệnh cũng sụp đổ. Những sợi xích quấn quanh Tiêu Lão bị chặt đứt đoạn.
Thân hình yếu ớt của Tiêu Lão rơi rụng từ trên cao xuống. Diệp Phi nén đau thương, dồn hết sức lực bình sinh lướt tới, đón lấy lão nhân trong vòng tay mình.
“Tiêu Lão, người sao rồi?” Diệp Phi truyền liên tục luồng khí tức Luân Hồi thuần khiết nhất vào cơ thể lão.
Tiêu Lão ho khan, linh thể dù đã thoát khỏi tù túng nhưng vẫn còn lung linh như ngọn đèn trước gió. Lão nhìn Diệp Phi, thở dài một hơi: “Tiểu tử ngốc… ngươi làm vậy là đang đánh cược với mạng sống của mình. Thiên Đạo Minh đã phát hiện ra sự tồn tại của ta, chúng sẽ không dừng lại ở đây đâu.”
“Mặc kệ chúng.” Diệp Phi lạnh lùng nói. “Người là linh hồn của Luân Hồi Châu, chỉ cần người còn, con đường nghịch mệnh của ta còn có hy vọng. Ta sẽ tìm đủ địa tài thiên bảo, rèn lại linh hồn cho người.”
Tiêu Lão gượng cười, ánh mắt lão bỗng trở nên nghiêm túc lạ thường: “Phi nhi, nghe ta nói. Khi ta bị giam trong Luân Hồi Tù Lung, ta đã nhìn thấy một phần bí mật của Vô Nhai thông qua sợi tơ định mệnh. Hắn không chỉ muốn đoạt lấy Thiên Đạo, hắn đang cố gắng dung hợp với Luân Hồi Chi Bàn để biến cả cửu trọng thiên này thành một trang trại nuôi dưỡng linh hồn. Vân Hiểu Nguyệt… nàng ấy là mắt xích cuối cùng. Hắn cần máu của Thái Âm Chi Thể để làm vật dẫn.”
Tim Diệp Phi thắt lại. Ký ức về Hiểu Nguyệt – người con gái đã vì anh mà gieo mình vào vực thẳm kiếp thứ nhất – lại ùa về đau nhức.
“Hắn đang ở đâu?”
“Thần Giới – Vô Nhai Thiên Cung.” Tiêu Lão thì thầm, linh thể bắt đầu mờ dần vì quá yếu. “Nhưng trước khi lên đó, ngươi phải tìm được mảnh vỡ thứ năm của Luân Hồi Châu tại cấm địa Thượng Tam Giới. Chỉ có mảnh vỡ đó mới có thể chữa lành hoàn toàn cho lão phu và giúp ngươi đạt đến cảnh giới đủ để đối đầu với các Thiên Thần.”
Nói xong, Tiêu Lão nhắm mắt, hóa thành một đốm sáng nhỏ chui tàn vào sâu trong lõi của Luân Hồi Châu để ngủ say khôi phục.
Diệp Phi thu hồi thần thức, trở về với thực tại. Anh mở mắt ra, hơi thở trên người đã trở nên trầm ổn đến lạ kỳ, nhưng sát khí lại cô đặc đến mức khiến đất đá xung quanh hóa thành tro bụi.
Thạch Hùng và Vân Hiểu Nguyệt vẫn đứng canh giữ bên cạnh. Thấy Diệp Phi tỉnh lại, Thạch Hùng vội vàng hỏi: “Đại ca, Tiêu Lão thế nào rồi?”
Diệp Phi đứng dậy, lau đi vết máu bên khóe môi, ánh mắt anh nhìn về hướng chân trời nơi dẫn lối tới Trung Tam Giới và Thượng Tam Giới.
“Lão vẫn ổn, nhưng chúng ta không có nhiều thời gian nữa.”
Anh quay sang nhìn Vân Hiểu Nguyệt. Nàng đang đứng đó, tà váy trắng thanh khiết, đôi mắt chất chứa nỗi u buồn vạn cổ nhìn anh. Diệp Phi bước tới, nắm lấy đôi bàn tay lạnh giá của nàng, kiên định nói: “Hiểu Nguyệt, ta hứa, kiếp này không ai có thể mang nàng rời xa ta một lần nữa. Dù là Thiên Đạo, cũng phải bước qua xác của Diệp Phi này.”
Dưới chân họ, đống đổ nát của Cửu Tiên Sơn bỗng rung chuyển. Một luồng luân hồi hỏa bùng lên từ dưới lòng đất, thiêu rụi hoàn toàn dấu vết của cuộc chiến. Diệp Phi thu kiếm vào bao, khí thế như rồng cuộn hổ ngồi.
Hồi thứ nhất đã khép lại bằng máu và lửa. Hồi thứ hai – cuộc hành trình chinh phạt Trung Tam Giới, tìm kiếm mảnh vỡ cuối cùng và giải cứu vận mệnh – chính thức bắt đầu.
Trong bóng tối của trời đêm Linh Hoang Giới, một ngôi sao màu tím đậm đột ngột vụt sáng, át đi tất cả hào quang của những ngôi sao mệnh cách khác. Đó chính là ngôi sao của kẻ nghịch mệnh, báo hiệu một kỷ nguyên hỗn loạn và một cuộc lật đổ vĩ đại nhất lịch mục sử luân hồi.
Diệp Phi ngẩng đầu, giọng nói vang vọng khắp không gian:
“Đi thôi! Mục tiêu tiếp theo: Ma Thú Sơn Mạch – Cửa ngõ của Thượng Giới!”