Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 118: Đánh bại Người canh giữ Luân Hồi**
**CHƯƠNG 118: NHẤT KIẾM TRẢM NHÂN QUẢ, NGHỊCH CHUYỂN ĐỊNH MỆNH**
Sương mù xám xịt bao phủ lấy toàn bộ không gian của Luân Hồi Hải, một vùng biển không có sóng, cũng chẳng có gió, chỉ có những linh hồn bạc nhược đang trôi dạt như những cánh bèo không rễ. Giữa không gian tĩnh lặng đến đáng sợ ấy, tiếng chèo thuyền rẽ nước nhẹ nhàng vang lên, đều đặn như nhịp đập của một trái tim già cỗi.
Một chiếc thuyền nan nhỏ nhoi hiện ra từ trong màn sương. Trên thuyền, một lão giả mặc áo tơi, đội nón lá, đôi mắt mờ đục nhìn về phía hư không. Ông ta đang cầm một cần câu bằng trúc già, nhưng lưỡi câu lại không có mồi, chỉ lơ lửng ngay sát mặt nước đen ngòm.
Diệp Phi đứng trên một mỏm đá ngầm, mái tóc đen tung bay trong luồng áp lực vô hình. Sau lưng anh, Vân Hiểu Nguyệt sắc mặt tái nhợt, đôi tay nhỏ nhắn siết chặt vạt áo, còn Thạch Hùng thì gồng mình, gân xanh nổi đầy trên cánh tay săn chắc, cố gắng chống chọi lại cái uy áp khủng khiếp đang đè nặng lên linh hồn.
– "Kẻ lữ hành qua chín kiếp, cuối cùng ngươi cũng đến đây." – Giọng nói của Lục Đạo Tiên Ông trầm đục, như vọng lại từ một thời đại viễn cổ xa xăm nào đó. "Nơi này là ranh giới giữa thực và ảo, là điểm dừng chân của mọi định mệnh. Bước tiếp, chính là phản nghịch; dừng lại, mới là thái bình."
Diệp Phi nhếch môi cười lạnh, Trấn Thiên Kiếm trong tay anh dù vẫn còn là một thanh kiếm gãy, nhưng lúc này lại phát ra những tiếng ngân run rẩy, đầy khát máu.
– "Thái bình của ngươi là sự nô dịch của Thiên Đạo. Cái gọi là định mệnh, chẳng qua là sợi dây xích mà các ngươi dùng để khóa chân chúng sinh. Ta đã chết tám lần, nếm đủ đắng cay của tám vòng luân hồi. Kiếp thứ chín này, ta không đến đây để nghe ngươi thuyết giáo."
Lục Đạo Tiên Ông thở dài một tiếng, hơi thở ấy hóa thành một cơn lốc xám, quét sạch màn sương xung quanh.
– "Ngông cuồng. Nhân quả là luật lệ của vũ trụ. Ngươi muốn phá luật, chính là muốn tự hủy diệt mình."
Lão giả khẽ nhấc cần câu. Ngay lập tức, mặt biển đen kịt bùng nổ. Hàng vạn sợi tơ mỏng manh màu bạc, lấp lánh như ánh sao nhưng lại mang hơi thở của sự ràng buộc, từ dưới lòng biển lao vút lên. Đó là **Nhân Quả Ti**, thứ pháp tắc cao nhất của Luân Hồi Hải. Mỗi sợi tơ đại diện cho một mối liên kết, một định mệnh mà con người không thể trốn thoát.
– "Vây!" – Tiên Ông khẽ thốt ra một chữ.
Hàng vạn sợi tơ nhân quả đan xen thành một thiên la địa võng, bao phủ lấy Diệp Phi. Thạch Hùng gầm lên một tiếng, định lao ra chắn phía trước, nhưng Diệp Phi khẽ giơ tay ngăn lại.
– "Đừng động vào. Đây là pháp tắc của quy luật, sức mạnh thể xác không có tác dụng."
Diệp Phi nhắm mắt lại. Trong thần thức của anh, tiếng chuông cổ vang lên. Luân Hồi Châu bắt đầu xoay chuyển điên cuồng, tỏa ra hào quang chín sắc.
– "Kiếp thứ ba – Kiếm Thánh vô danh! Thức tỉnh cho ta!"
Một luồng kiếm ý thuần khiết, sắc lạnh đến thấu xương từ sâu trong linh hồn Diệp Phi bộc phát. Ngoại hình anh không thay đổi, nhưng khí chất lúc này đã trở nên sắc sảo như một thanh thần binh vừa ra khỏi lò luyện. Đôi mắt anh khi mở ra đã hóa thành một vùng tinh không bao la, nơi những thanh kiếm hư ảo đang bay lượn.
– "Ngươi dùng pháp tắc để trói buộc ta, vậy ta sẽ dùng kiếm ý để chém đứt cái gọi là quy luật ấy!"
Diệp Phi bước ra một bước. Một bước này, không gian dưới chân anh nứt vỡ. Trấn Thiên Kiếm quét ngang, một đạo kiếm quang màu tím sẫm mang theo lực lượng của Luân Hồi chém thẳng vào mạng lưới Nhân Quả Ti.
*Keng! Keng! Keng!*
Tiếng va chạm vang lên như tiếng kim loại chạm vào nhau. Những sợi tơ nhân quả vốn dĩ hư vô lúc này lại cứng rắn lạ thường. Chúng quấn lấy kiếm quang, không ngừng rút tỉa linh lực của Diệp Phi.
– "Vô dụng thôi." – Lục Đạo Tiên Ông lắc đầu. "Kiếm của ngươi dù sắc đến đâu cũng chỉ thuộc về nhân gian. Làm sao chém được thiên cơ?"
– "Thiên cơ?" – Diệp Phi cười dài, tiếng cười chấn động cả vùng biển. "Nếu trời muốn ta chết, ta liền trảm trời. Nếu mệnh muốn ta diệt, ta liền nghịch mệnh!"
Anh đột ngột buông lỏng kiếm trong tay. Thanh Trấn Thiên Kiếm lơ lửng trước ngực. Diệp Phi chắp hai ngón tay lại, chỉ vào thiên linh cái của mình.
– "Cửu Chuyển Luân Hồi – Đệ Thất Chuyển: Nghịch Mệnh Chi Huyết!"
Máu từ tim Diệp Phi tuôn ra, nhuộm đỏ cả thanh kiếm gãy. Một luồng sát khí ngút trời bùng nổ, đen kịt như mực, át cả ánh bạc của pháp tắc. Đây là sức mạnh của sự phản nghịch, là tích lũy thù hận và ý chí của tám kiếp bị chà đạp.
Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu cũng thức tỉnh, giọng nói gấp gáp:
– "Tiểu tử! Ngươi đang thiêu đốt bản nguyên! Dừng lại ngay, ngươi sẽ hồn phi phách tán!"
– "Tiêu Lão, tám kiếp trước ta đã lùi lại đủ rồi. Kiếp này, ta thà tan thành mây khói chứ không chịu cúi đầu!"
Toàn thân Diệp Phi bốc lên ngọn lửa màu xám trắng – Luân Hồi Hỏa. Anh cầm lấy Trấn Thiên Kiếm, một lần nữa vung lên.
– "Nhất Kiếm – Nghịch Mệnh!"
Một đường kiếm đơn giản đến cực điểm, không hoa mỹ, không chiêu thức. Nhưng khi kiếm vừa xuất, toàn bộ Luân Hồi Hải đột ngột ngừng chảy. Thời gian như đóng băng tại thời khắc ấy. Đạo kiếm quang kia mang theo ý chí bất khuất của một kẻ dám thách thức thần linh, trực tiếp xuyên qua tầng tầng lớp lớp tơ nhân quả.
*Rắc… Rắc…*
Lục Đạo Tiên Ông biến sắc. Lần đầu tiên trong hàng triệu năm ngồi câu cá bên dòng sông thời gian, ông ta thấy "sợi dây câu" của mình bị đứt. Những sợi tơ nhân quả bạc trắng vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, tan biến vào hư không.
Đạo kiếm quang không dừng lại, nó lao thẳng về phía chiếc thuyền nan. Lục Đạo Tiên Ông vung tay, tạo ra sáu vòng tròn ánh sáng bao quanh thân thể – Lục Đạo Luân Hồi Khiên. Nhưng kiếm của Diệp Phi lúc này đã vượt ra ngoài tầm hiểu biết của pháp tắc phổ thông.
Nó là thanh kiếm của kẻ "Vô Mệnh Cách".
*Oanh!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, chấn động cả Thượng Tam Giới. Chiếc thuyền nan vỡ tan, Lục Đạo Tiên Ông lùi lại mấy bước, nón lá rơi rụng, để lộ khuôn mặt già nua đầy kinh ngạc. Một vệt máu đỏ tươi chảy xuống từ trán lão.
Sương mù tan biến hoàn toàn. Con đường dẫn đến cổng vào Thượng Tam Giới hiện ra rực rỡ ở phía sau lưng lão giả.
Diệp Phi thu kiếm, sắc mặt nhợt nhạt, hơi thở dồn dập, nhưng đôi mắt anh sáng như những ngôi sao đơn độc giữa màn đêm.
Lục Đạo Tiên Ông nhìn vệt máu trên tay, rồi lại nhìn Diệp Phi, khẽ thở dài:
– "Biến số… Quả nhiên là biến số lớn nhất của kỷ nguyên này. Ngươi đã chém đứt sợi dây nhân quả ràng buộc chính mình ở Luân Hồi Hải. Kể từ giây phút này, trên thế gian không còn ai có thể nhìn thấu vận mệnh của ngươi nữa."
– "Ta vốn dĩ đã không thuộc về nó." – Diệp Phi lạnh lùng đáp.
– "Đi đi." – Tiên Ông vung tay, con đường ánh sáng mở rộng ra. "Nhưng hãy nhớ lấy, kẻ chém đứt nhân quả sẽ phải đối mặt với sự phẫn nộ của chính Thiên Đạo. Vô Nhai đã nhận ra sự hiện diện của ngươi. Cuộc chơi này, giờ mới thật sự bắt đầu."
Diệp Phi không quay đầu lại. Anh đưa tay về phía Vân Hiểu Nguyệt và Thạch Hùng.
– "Chúng ta đi."
Ba bóng người dứt khoát bước vào cổng ánh sáng, để lại sau lưng vùng biển Luân Hồi tĩnh lặng và một lão giả cô độc.
Lục Đạo Tiên Ông nhìn theo bóng lưng của Diệp Phi, khẽ thì thầm một mình:
– "Thần Đế đời thứ nhất… Ngươi cuối cùng cũng đã rèn lại được trái tim sắt đá đó. Vòng lặp vĩnh cửu này, liệu có thực sự kết thúc ở tay ngươi?"
Trên bầu trời cao nhất của Thần Giới, trong một ngôi điện thờ nguy nga nằm giữa những tầng mây vàng rực, một nam tử trung niên đang ngồi thiền đột ngột mở mắt. Đôi mắt hắn chứa đựng sự sinh diệt của các vì sao, quyền uy vô thượng. Hắn chính là Thần Đế Vô Nhai.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình, nơi có một sợi tơ liên kết vừa mới đứt lìa, ánh mắt trở nên âm trầm lạnh lẽo:
– "Diệp Phi… Ngươi quả thực vẫn ngoan cố như vậy. Kiếp thứ chín này, ta sẽ khiến ngươi biết, cái gì gọi là tuyệt vọng thực sự."
Bầu trời Thần Giới vốn yên bình, đột ngột bị phủ lên một lớp mây đen dày đặc. Thiên lôi rền vang, báo hiệu cho sự xuất hiện của một vị thần không mời mà tới, kẻ mang theo thanh kiếm gãy để đòi lại món nợ nần máu từ muôn kiếp trước.