Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 18: Thức tỉnh kiếp thứ 3: Kiếm Thánh**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:15:52 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 18: THỨC TỈNH KIẾP THỨ 3: KIẾM THÁNH

Sương mù trong Rừng U Ám đặc quánh như sữa, mang theo mùi ẩm mốc của lá mục và huyết khí thoang thoảng của những cuộc săn đêm chưa dứt. Trong cái tĩnh lặng rợn người ấy, tiếng “uỳnh uỳnh” khô khốc vang lên đều đặn, mỗi nhịp rung chuyển đều khiến những tán cây cổ thụ rung rinh, rụng xuống vô số lá khô.

Ở một khoảng đất trống nằm sâu trong thung lũng, Thạch Hùng đang mình trần, mồ hôi nhễ nhại như tắm dưới cái lạnh căm căm của đại ngàn. Hắn đang vác trên vai một khối đá nặng ngàn cân, đôi chân cắm sâu xuống mặt đất, mỗi bước đi đều tạo thành những hố nhỏ. Gân xanh trên trán hắn nổi lên như những con giun nhỏ, huyết mạch Man Hoang trong cơ thể sau khi được Diệp Phi đánh thức đang sôi sùng sục, phát ra những tiếng nổ vang lách tách như sấm rền trong xương tủy.

Cách đó không xa, trên một mỏm đá nhẵn nhụi, Diệp Phi đang ngồi xếp bằng, thanh Trấn Thiên Kiếm gãy nát đặt ngang trên gối. Hắn không hề động đậy, hơi thở mong manh đến mức nếu không nhìn kỹ, người ta sẽ ngỡ đó là một bức tượng đá đã tồn tại hàng thế kỷ. Tuy nhiên, nếu có một vị cường giả cấp Vương cảnh ở đây, họ sẽ kinh hãi nhận thấy linh khí xung quanh Diệp Phi đang vận chuyển theo một quỹ tích cực kỳ quái dị, lúc thì trầm mặc như vực sâu, lúc lại sắc lẹm như muốn xé toạc không gian.

Trong thức hải của Diệp Phi, Luân Hồi Châu đang chầm chậm xoay tròn, tỏa ra những luồng hào quang mờ ảo.

"Tiểu tử, ngươi đã tĩnh tọa ba ngày ba đêm rồi." Tiếng nói của Tiêu Lão vang lên trong đầu hắn, mang theo chút lười biếng nhưng không giấu nổi vẻ tò mò. "Tu vi Linh Cảnh tầng một đã vững vàng, nhưng ta cảm giác được tâm trí ngươi không nằm ở tu vi. Ngươi đang tìm kiếm thứ gì?"

Diệp Phi khẽ mở mắt, đôi đồng tử thăm thẳm như chứa đựng cả tinh hà. Hắn vuốt ve mặt kiếm sần sùi, lạnh lẽo, giọng nói trầm thấp như vang lên từ cõi xa xăm: "Kiếm của ta… đang run rẩy. Nó không thiếu linh lực, nó thiếu một linh hồn."

Tiêu Lão bật cười hắc hắc: "Trấn Thiên Kiếm theo ngươi trải qua vạn kiếp, nó sớm đã có hồn. Cái thiếu là sự cộng hưởng giữa người và kiếm. Kiếp này ngươi tu luyện Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết, căn cơ vững chắc vượt xa các kiếp trước, nhưng chính vì thế mà lực lượng lại quá tản mạn. Ngươi có đan đạo của kiếp thứ năm, sát khí của kiếp thứ hai, nhưng thứ có thể phá vỡ vạn pháp, trảm đứt thiên mệnh, chỉ có thể là Kiếm."

"Phá vỡ vạn pháp… trảm đứt thiên mệnh…" Diệp Phi lẩm bẩm, ánh mắt chợt trở nên mông lung.

Hắn nhắm mắt lại, ý thức bắt đầu lặn sâu vào tầng sâu nhất của ký ức, nơi mà những bức màn sương mù của luân hồi đang che lấp đi quá khứ huy hoàng. Hắn băng qua kiếp thứ tám bi thảm, kiếp thứ bảy cô độc, rồi đột ngột, một hình ảnh rực rỡ như thái dương nổ tung xuất hiện.

Đó là kiếp thứ ba.

Trong ảo ảnh, Diệp Phi thấy mình đang đứng trên đỉnh cao nhất của Thiên Ngoại Thiên. Gió lớn lồng lộng thổi tung mái tóc trắng xóa. Xung quanh hắn là vạn vạn tiên binh, thần tướng, là những tiếng thét vang trời của Thiên Đạo Minh. Nhưng người đàn ông đó chỉ mỉm cười, trên tay hắn là một thanh kiếm rỉ sét, trông tầm thường đến cực điểm.

"Trời muốn diệt ta, ta trảm trời. Đất muốn chôn ta, ta chém đất. Vạn vật là kiếm, ý chí là phong!"

Người đàn ông ấy vung kiếm. Một đường kiếm giản đơn, không hề có linh lực hào nhoáng, nhưng nơi kiếm quang đi qua, không gian vỡ nát, quy luật của vũ trụ bị đảo lộn. Vạn tiên đổ máu, thần đế lùi bước. Đó chính là Mộ Dung Thiên – người đời tôn gọi là Kiếm Thánh, vị cường giả duy nhất dùng một thanh kiếm cùn khuấy đảo cả Thần Giới ở kỷ nguyên đó.

"Răng… rắc…"

Một tiếng nứt vỡ thanh thúy vang lên trong tâm linh Diệp Phi. Xiềng xích ký ức của kiếp thứ ba bị đánh vỡ.

Cùng lúc đó, trong Rừng U Ám, bầu trời đột ngột biến sắc. Những đám mây đen vốn đang tản mác bỗng chốc co rút lại, hình thành một vòng xoáy khổng lồ ngay phía trên đỉnh đầu Diệp Phi. Không khí trở nên khô khốc, toàn bộ chim chóc, thú dữ trong bán kính mười dặm đồng loạt im bặt, phủ phục xuống đất vì một nỗi sợ hãi bản năng.

"Hửm?" Thạch Hùng vứt khối đá xuống, sắc mặt đại biến. Hắn cảm thấy da thịt mình như bị hàng ngàn cây kim nhỏ đâm vào. Một áp lực sắc bén đến nghẹt thở đang lan tỏa từ phía Diệp Phi. "Đại ca đang đột phá sao? Nhưng cảm giác này… không giống đột phá cảnh giới chút nào!"

Từ trong bóng tối của những lùm cây đại thụ, một đôi mắt xanh loét rực sáng đầy hung tợn hiện ra. Một con U Minh Ảnh Báo – yêu thú bậc ba đỉnh phong, tương đương với tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ – đang rình rập. Nó bị thu hút bởi luồng linh khí biến động kỳ lạ này và xem Diệp Phi là con mồi ngon nhất để tiến hóa.

Con báo bóng đêm lướt đi như một bóng ma, không gây ra một tiếng động nhỏ nào. Nó tung người lên không trung, móng vuốt sắc lẹm mang theo luồng yêu khí đen đặc vồ thẳng vào cổ họng Diệp Phi.

"Đại ca cẩn thận!" Thạch Hùng gầm lên, nhưng khoảng cách quá xa, hắn không kịp ứng cứu.

Ngay khi móng vuốt của con báo chỉ còn cách làn da Diệp Phi đúng một tấc, Diệp Phi vẫn không mở mắt. Nhưng thanh Trấn Thiên Kiếm gãy trên gối hắn bỗng phát ra một tiếng ngâm khẽ đầy hưng phấn.

"Bình!"

Một luồng kiếm khí vô hình bùng phát. Con báo khổng lồ chưa kịp chạm vào đối phương đã bị đánh bay ngược ra xa, bộ lông thép bị chém rách mướp, máu tươi văng tung tóe. Nó gầm lên đau đớn, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng nhìn người thiếu niên đang từ từ đứng dậy.

Diệp Phi mở mắt, nhưng ánh mắt lúc này đã không còn là của một thiếu gia mười lăm tuổi. Đó là ánh mắt của một kẻ đã nhìn thấu sinh tử, đã đứng trên đỉnh cao kiếm đạo hàng vạn năm. Khí chất của hắn thay đổi hoàn toàn, lạnh lùng, sắc sảo và mang một phong thái cao ngạo bất kham.

"Thứ súc sinh nhà ngươi, cũng xứng để làm đá mài kiếm cho ta sao?"

Diệp Phi nhẹ nhàng cầm lấy chuôi Trấn Thiên Kiếm. Hắn không thủ thế, chỉ đứng đó, tùy ý tự nhiên. Nhưng trong mắt con U Minh Ảnh Báo, người đứng trước mặt nó lúc này không còn là một con người, mà là một thanh thần kiếm vạn trượng đang châm ngòi cho sự hủy diệt.

Con báo gầm lên một tiếng tuyệt vọng, nó nhận ra sự nguy hiểm và định bỏ chạy vào bóng tối. Nhưng đã quá muộn.

"Kiếm vốn không có hình, ý mới là căn bản." Diệp Phi khẽ lẩm bẩm.

Hắn bước lên một bước. Bước chân này như dẫm lên nhịp tim của cả khu rừng.

"Kiếp thứ ba, Mộ Dung Thiên, mượn sức mạnh của ngươi một lần. Luân Hồi Nhất Kiếm: Phá Không!"

Hắn không chém mạnh, chỉ nhẹ nhàng vạch một đường vào không trung.

Hư không bỗng nhiên ngưng trệ. Thạch Hùng đứng cách đó không xa trợn tròn mắt, hắn thấy một vệt sáng trắng bạc thanh mảnh như sợi chỉ hiện ra, kéo dài từ tay Diệp Phi đến tận nơi con báo đang tháo chạy.

Không có âm thanh chấn động, không có khói bụi mù mịt. Vệt sáng đi qua một thân cây đại thụ, thân cây ấy đứt lìa một cách ngọt sực mà lá trên cành còn chưa kịp rụng xuống. Vệt sáng đi qua vách đá, vách đá liền xuất hiện một vết chém sâu không thấy đáy.

Và cuối cùng, vệt sáng lướt qua thân hình con U Minh Ảnh Báo.

Nó vẫn tiếp tục chạy thêm được ba bước, rồi bất ngờ khựng lại. Một đường máu đỏ thẫm hiện ra từ giữa trán kéo dài dọc xuống đuôi. Thân thể cứng cáp của con yêu thú bậc ba bị chẻ đôi một cách hoàn hảo, ngay cả viên nội đan cứng như sắt đá cũng bị cắt làm hai mảnh.

"Ầm!"

Đến lúc này, lực lượng bùng nổ phía sau kiếm chiêu mới phát tác. Một cơn lốc kiếm khí cuồng bạo thổi quét xung quanh, san phẳng toàn bộ cỏ cây trong vòng mười trượng.

Diệp Phi đứng đó, thanh kiếm gãy vẫn run rẩy trên tay. Một ngụm máu tươi tràn ra khóe miệng hắn, gương mặt trở nên tái nhợt. Dù sao thân thể kiếp thứ chín lúc này mới chỉ là Linh Cảnh tầng một, việc cưỡng ép thi triển ý cảnh của Kiếm Thánh kiếp thứ ba đã tạo ra gánh nặng khủng khiếp lên kinh mạch.

Tuy nhiên, trong mắt hắn lại rực rỡ hơn bao giờ hết.

"Thức tỉnh rồi… Một phần mười kiếm ý của kiếp thứ ba."

Trong thức hải, Tiêu Lão sững sờ mất một lúc lâu rồi mới thốt lên: "Súc sinh! Ngươi thật sự là súc sinh! Chỉ dựa vào một chút tàn dư ký ức mà lĩnh ngộ được 'Kiếm Ý Sơ Khởi'? Ngươi có biết tu sĩ ở Trung Tam Giới có khi mất cả đời, thậm chí đến Vương cảnh cũng chưa chắc chạm được vào ngưỡng cửa của Ý cảnh không?"

Diệp Phi lau vết máu trên khóe miệng, cảm nhận dòng linh lực trong cơ thể đang dần bình ổn lại dưới sự điều hòa của Luân Hồi Quyết. "Chưa đủ… Mộ Dung Thiên năm đó một kiếm có thể chém đứt nhân quả, ta hiện tại ngay cả không gian của một giới này còn chưa rung chuyển được bao nhiêu."

Tiêu Lão mắng: "Đừng có tham tâm! Ngươi mới bao nhiêu tuổi? Với kiếm ý này, Linh Cảnh tầng chín gặp ngươi cũng chỉ có con đường chết. Ngươi đã chính thức có tư cách để đối đầu với cái gọi là 'Khí vận chi tử' kia rồi."

Lúc này, Thạch Hùng mới hoàng hồn chạy lại. Hắn nhìn cái xác con báo bị xẻ làm đôi, nuốt nước bọt cái ực: "Đại ca… huynh… huynh là thần tiên giáng thế sao? Kiếm pháp này… đệ chưa từng nghe qua, ngay cả phủ chủ Thanh Vân Phủ cũng không thể có loại uy áp này!"

Diệp Phi quay đầu lại, nhìn Thạch Hùng, thần sắc kiêu ngạo của Kiếm Thánh dần thu liễm, thay vào đó là sự trầm ổn thường ngày. Hắn vỗ vai Thạch Hùng, giọng nói mang theo chút kỳ vọng: "Huynh đệ, đây mới chỉ là bắt đầu thôi. Thế giới này rộng lớn hơn đệ tưởng tượng nhiều. Chăm sóc bản thân cho tốt, con báo này máu thịt chứa nhiều linh khí, đệ mau chóng hấp thụ đi. Chúng ta không có nhiều thời gian nữa."

"Vâng!" Thạch Hùng hào hứng gật đầu. Sự trung thành và sùng bái trong ánh mắt hắn lúc này đã đạt đến mức tuyệt đối. Hắn thề rằng dù Diệp Phi có bảo hắn lao vào biển lửa, hắn cũng sẽ không chớp mắt lấy một lần.

Diệp Phi ngồi xuống, lần này không phải tu luyện mà là để tiêu hóa những đoạn ký ức quý giá của Mộ Dung Thiên. Trong những hình ảnh mờ ảo đó, hắn thấy được những bộ kiếm pháp kinh tâm động phách, những tâm đắc về "Nhân kiếm hợp nhất", và đặc biệt là một mảnh thông tin về Vân Hiểu Nguyệt ở kiếp đó.

Nàng ở kiếp thứ ba là truyền nhân của một thánh địa kiếm môn, vì che chở cho hắn mà đã dùng kiếm khí tự bạo, hồn phi phách tán giữa rừng kiếm của kẻ thù. Hình ảnh nàng gục ngã với nụ cười mãn nguyện làm tim Diệp Phi thắt lại. Một lần nữa, nỗi đau xé lòng của hàng vạn năm trước ùa về, nhưng nó không làm hắn ngã gục mà trở thành một loại động lực lạnh lùng.

"Hiểu Nguyệt, ta hứa… ở kiếp thứ chín này, bất kỳ kẻ nào muốn dùng kiếm hướng về phía nàng, ta sẽ cho chúng biết thế nào là kiếm ý tuyệt diệt của Luân Hồi."

Diệp Phi nắm chặt chuôi kiếm. Luân Hồi Châu cảm nhận được tâm trạng của chủ nhân, càng lúc càng xoay nhanh hơn, nhả ra những luồng khí xám kỳ lạ hòa tan vào xương tủy của hắn, âm thầm rèn giũa một cơ thể có thể chứa đựng được vạn kiếp sức mạnh.

Cùng thời điểm đó, tại Thanh Vân Thành.

Trong căn phòng xa hoa nhất của phủ thành chủ, một thiếu niên tuấn tú đang ngồi xếp bằng, trên đầu hắn có một luồng hào quang vàng nhạt lượn lờ, như thể có long khí đang bảo hộ. Đó chính là Lâm Thiên Vũ – kẻ được mệnh danh là Khí Vận Chi Tử của vùng đất này.

Đột nhiên, Lâm Thiên Vũ mở bừng mắt. Hắn đưa tay lên ngực, cảm nhận một nỗi bất an không rõ lý do vừa quét qua tâm trí.

"Vũ nhi, có chuyện gì vậy?" Một giọng nói già nua đầy uy nghiêm vang lên từ bóng tối.

"Sư phụ, vừa rồi con cảm thấy có một loại áp lực kỳ lạ hướng về phía con. Nó… nó sắc bén vô cùng, dường như muốn trảm đứt mệnh vận của con." Lâm Thiên Vũ nhíu mày nói, sắc mặt không chút vui vẻ.

Từ bóng tối bước ra một lão giả mặc trường bào đen có thêu hình một con mắt đỏ rực – biểu tượng của Thiên Đạo Minh chi nhánh phàm giới. Lão giả bấm ngón tay tính toán một hồi, khuôn mặt già nua cũng biến sắc: "Kỳ lạ, lão phu không tính toán ra được nguồn gốc của nó. Có lẽ là một vị tiền bối ẩn thế nào đó trong Rừng U Ám đột phá. Ngươi đừng bận tâm, với thiên mệnh chi tử như ngươi, bất kỳ ai cũng chỉ có thể là đá lót đường. Tập trung vào cuộc thi tuyển chọn vào Nguyệt Tộc sắp tới, đó là cơ duyên lớn nhất đời ngươi."

Lâm Thiên Vũ nghe vậy thì gật đầu, sự ngạo mạn vốn có lại hiện lên trên khuôn mặt: "Sư phụ nói đúng. Chỉ là một luồng cảm giác mơ hồ, sao có thể làm lay động ý chí của con. Diệp Gia bên kia đã giải quyết xong chưa?"

"Hừ, Diệp Gia hiện tại chỉ còn là một đống đổ nát, những kẻ không phục đều đã được 'làm sạch'. Chỉ có tên phế vật Diệp Phi là không tìm thấy xác, có lẽ đã bị lũ sói trong rừng xé xác rồi."

Lâm Thiên Vũ cười nhạt: "Một tên phế vật kinh mạch đứt đoạn, có sống cũng không làm nên trò trống gì. Đợi khi con lấy được Thánh nữ của Nguyệt Tộc, cả cái Thanh Vân đại lục này sẽ nằm dưới chân con."

Lão giả gật đầu tán thưởng, nhưng trong lòng lão vẫn cảm thấy bồn chồn. Lão không nói cho Lâm Thiên Vũ biết rằng, Thiên Đạo Chủy vừa phát ra một tiếng cảnh báo yếu ớt – một điều chỉ xảy ra khi "Kẻ nghịch mệnh" xuất hiện.

Rừng U Ám, trời đã về khuya.

Diệp Phi đã phục hồi được phần lớn linh lực. Hắn đứng dậy, nhìn về hướng ánh đèn lung linh của Thanh Vân Thành phía xa xa. Gió đêm lồng lộng thổi qua, mang theo tiếng thì thầm của hàng vạn sinh linh tử nạn dưới thanh kiếm của hắn qua nhiều kiếp.

"Thạch Hùng, đi thôi."

Thạch Hùng vừa lau xong miệng, đứng bật dậy: "Đại ca, chúng ta đi đâu? Trở về báo thù sao?"

Diệp Phi nhìn thanh Trấn Thiên Kiếm gãy, ánh mắt lấp lánh như kiếm quang: "Chưa phải lúc giết hết bọn chúng. Ta cần một mảnh linh hồn của Hiểu Nguyệt đang ở phủ thành chủ. Đêm nay, chúng ta sẽ cho Thanh Vân Thành biết, phế vật mà chúng hắt hủi đã trở về như thế nào."

Bóng dáng của hai người nhanh chóng tan vào bóng tối mênh mông, để lại đằng sau một cái xác yêu thú bậc ba bị xẻ đôi và một vệt chém kinh thiên động địa trên vách đá – một minh chứng đầu tiên cho sự thức tỉnh của Kiếm Thánh kiếp thứ ba trong cơ thể một thiếu niên nghịch mệnh.

Vòng quay luân hồi đã chính thức chuyển động sang một trang mới, nơi mà kiếm không chỉ là vũ khí, mà là định mệnh của vạn vật.

Trong không gian tĩnh lặng, tiếng Tiêu Lão khẽ vang lên một câu thơ cổ mà ông nhớ được từ một kỷ nguyên xa xưa:

"Cửu thế luân hồi vạn kiếp sầu,
Một kiếm phá không trảm thiên mâu.
Vận mệnh vốn do người định đoạt,
Nghịch thiên hành đạo vĩnh hằng thâu."

Cuộc chơi của thiên đạo và kẻ nghịch mệnh, bây giờ mới thật sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8