Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 19: Nhất kiếm định giang sơn**
**CHƯƠNG 19: NHẤT KIẾM ĐỊNH GIANG SƠN**
Mưa rừng xối xả trút xuống rặng núi Hắc Thiết, những tia chớp bạc xé toang bầu trời xám xịt, chiếu rọi vào gương mặt thanh tú nhưng mang theo nét tang thương lạnh lẽo của Diệp Phi. Hắn đứng đó, giữa một khe núi hẹp dẫn vào huyết mạch của Thanh Vân đại lục, đôi bàn tay gầy gũi nắm chặt chuôi kiếm Trấn Thiên gãy nát.
Bên cạnh hắn, Thạch Hùng giống như một ngọn tháp đen sừng sững. Khí tức của gã thiếu niên tộc Man Hoang này đã hoàn toàn thay đổi, không còn vẻ rụt rè của một tên nô lệ mà thay vào đó là sự hung bạo của một con thú dữ mới thức tỉnh. Huyết mạch trong người Thạch Hùng đang sôi trào dưới những hạt mưa lạnh ngắt.
"Đại ca, có mùi của lũ chó săn." Thạch Hùng thấp giọng nói, đôi mắt đỏ rực như máu hiện lên trong bóng tối.
Diệp Phi khẽ gật đầu, môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng. Hắn cảm nhận được rất rõ. Mười hai đạo khí tức, đạo yếu nhất cũng là Khai Mạch cảnh tầng chín, đạo mạnh nhất đã chạm đến ngưỡng cửa Linh Cảnh – Trúc Cơ tầng ba. Tại một vùng đất hẻo lánh như hạ giới Thanh Vân đại lục, đây là một lực lượng đủ để san bằng bất cứ gia tộc nhỏ nào.
"Thiên Đạo Vệ…" Diệp Phi thì thầm, cái tên này khẽ rung động trong trí nhớ sâu thẳm của hắn qua chín đời luân hồi.
Từ trong màn mưa, những bóng đen dần hiện hữu. Chúng mặc hắc y thêu họa tiết mây sấm của Thiên Đạo Minh, mỗi kẻ đều mang một tấm mặt nạ đồng quan quái dị, che lấp toàn bộ biểu cảm. Dẫn đầu bọn chúng là một lão giả gầy guộc, đôi tay dài quá gối, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng nhìn chằm chằm vào Diệp Phi.
"Phế vật Diệp Gia, mạng ngươi cũng dai thật." Lão giả lên tiếng, giọng nói khàn khàn vang lên giữa tiếng mưa gào thét. "Lão phu là Thiên Đạo Vệ thống lĩnh khu vực này – Thanh Ưng. Chấp nhận bị tàn phế là vận mệnh của ngươi, đã không chết ở Diệp Gia, sao lại còn hiện hồn về đây để quấy nhiễu ý trời?"
Diệp Phi không nhìn lão, trái lại, hắn đưa thanh kiếm gãy lên, ngắm nghía những vết rạn nứt trên thân kiếm. Ánh chớp vụt qua, phản chiếu trong mắt hắn không phải là nỗi sợ hãi, mà là một sự khinh miệt đến tận cùng.
"Ý trời?" Diệp Phi nhàn nhạt lên tiếng, âm thanh không lớn nhưng lấn át cả tiếng sấm rền. "Trong mắt các ngươi, thuận theo kẻ phản bội Vô Nhai là thuận ý trời? Kẻ đoạt mệnh người khác để nuôi béo chính mình gọi là công lý?"
Thanh Ưng nheo mắt, lộ ra sát khí đậm đặc: "Gan lớn lắm! Dám gọi thẳng thần danh của Thần Đế. Xem ra ngươi không chỉ là một tên phế vật may mắn sống sót, mà là một mầm họa của Thiên Đạo. Hôm nay, Thanh Ưng ta sẽ thay trời hành đạo, trảm sạch tàn dư của kẻ nghịch mệnh!"
Lão phất tay, mười một hắc y nhân lập tức hành động. Bọn chúng phối hợp vô cùng ăn ý, tạo thành một cái trận hình vây bọc Diệp Phi và Thạch Hùng vào giữa. Những thanh trường đao lấp lánh linh lực chém xuống từ mọi hướng, mang theo uy lực xé gió.
"Hùng tử, bảo vệ chính mình. Bọn chúng, để ta."
Lời nói của Diệp Phi vừa dứt, một luồng khí tức kỳ dị bắt đầu bộc phát từ sâu trong linh hồn hắn. Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết tầng thứ nhất bắt đầu vận hành ở trạng thái cực hạn. Luân Hồi Châu trong đan điền quay tít, giải phóng ra một luồng khí tức xám xịt, cổ xưa và đầy tang tóc.
"Tiêu Lão, cho con mượn chút ý niệm của kiếp thứ ba." Diệp Phi truyền âm trong tâm trí.
Trong không gian ý thức, Tiêu Lão vuốt râu, nét mặt nghiêm túc: "Tiểu tử, cơ thể hiện tại của ngươi chưa chắc chịu nổi kiếm ý của Kiếm Thánh. Chỉ có thể dùng một chiêu duy nhất!"
"Một chiêu, là đủ."
Ngay khoảnh khắc mười một đạo đao quang chỉ còn cách đỉnh đầu nửa trượng, Diệp Phi bỗng dưng nhắm mắt lại. Cả thế giới dường như tĩnh lặng. Tiếng mưa rơi, tiếng gió gào, tiếng tim đập của đối thủ đều trở nên rõ mồn một. Hình ảnh một vị kiếm khách áo trắng đứng trên đỉnh núi cao, một kiếm xẻ đôi mây trời hiện về trong tâm trí hắn.
Kiếp thứ ba: Luân Hồi Kiếm Thánh – Diệp Cô Thành.
"Kiếm khởi!"
Diệp Phi đột ngột mở mắt. Đồng tử của hắn biến thành một màu vàng kim lạnh lẽo. Thanh Trấn Thiên Kiếm gãy nát vốn không có mũi, nhưng lúc này, từ chỗ bị gãy bỗng nhiên mọc ra một đạo kiếm mang màu đen dài ba thước, ngưng tụ bằng thứ linh khí thuần khiết nhất nhưng cũng đáng sợ nhất.
Hưu!
Một vòng tròn kiếm quang từ tâm là Diệp Phi bùng phát ra xung quanh. Nó không phải là một cú chém vật lý đơn thuần, mà là một sự chấn động về quy luật không gian.
"Phốc! Phốc! Phốc!"
Một loạt tiếng động vang lên. Mười một tên sát thủ Thiên Đạo Vệ đang lao tới đồng loạt khựng lại giữa không trung. Đao quang của chúng vỡ vụn như thủy tinh. Trên cổ mỗi kẻ đều xuất hiện một vệt máu mảnh như sợi chỉ. Bọn chúng chưa kịp kêu lên một tiếng, linh hồn đã bị kiếm ý của Kiếm Thánh nghiền nát, cơ thể đổ rạp xuống bùn lầy, máu hòa lẫn với nước mưa loang lổ.
Chỉ một chiêu! Mười một tên tu sĩ Khai Mạch cảnh và Trúc Cơ sơ kỳ chết không kịp ngáp.
Thanh Ưng lùi lại một bước, mặt lão biến sắc từ đỏ sang trắng, rồi từ trắng sang xám ngoét. Đôi tay lão run rẩy, giọng nói lạc đi: "Kiếm ý… đó là Kiếm Ý Đại Thành? Không thể nào! Ngươi chỉ là một tên phế vật vừa hồi phục kinh mạch, làm sao có thể…"
Diệp Phi chậm rãi bước từng bước về phía Thanh Ưng. Mỗi bước chân hắn hạ xuống, mặt đất dưới chân dường như đều rạn nứt vì sức nặng của sát khí. Sức ép từ linh hồn của một Thần Đế khiến Thanh Ưng cảm thấy như đang đối mặt với một vị thần thượng cổ, chứ không phải một thiếu niên chưa tròn đôi mươi.
"Lũ chó săn như ngươi, chỉ biết nhìn thấy vận mệnh mà Thiên Đạo ban cho. Nhưng hôm nay, ta cho ngươi thấy thế nào là nghịch mệnh."
Diệp Phi giơ thanh kiếm gãy lên ngang ngực. Đạo kiếm mang màu đen trên thân kiếm càng thêm rực rỡ, nó nuốt chửng toàn bộ ánh sáng xung quanh, biến khu vực đó thành một lỗ đen tử thần.
Thanh Ưng điên cuồng hét lên: "Đừng hòng hù dọa ta! Ưng Trảo Thủ – Liệt Thiên!"
Lão vận dụng toàn bộ tu vi Trúc Cơ tầng ba vào đôi bàn tay, linh lực xanh thẫm tụ lại thành hai cái vuốt ưng khổng lồ, điên cuồng vồ về phía Diệp Phi. Đây là chiêu mạnh nhất đời lão, dựa vào chiêu này lão đã từng trảm sát không ít thiên tài cùng cấp.
Diệp Phi nhìn vồ tới vuốt ưng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh: "Kiếm thức thứ chín: Nhất Kiếm Định Giang Sơn."
Hắn không tránh, không né, chỉ đơn giản là thực hiện một cú đâm thẳng.
Thanh kiếm gãy xuyên qua không gian, dường như xuyên qua cả thời gian. Toàn bộ linh khí trong vòng mười dặm quanh Hắc Thiết sơn đột nhiên bị rút cạn sạch sẽ, tất cả đều ngưng tụ vào mũi kiếm của Diệp Phi. Một đạo kiếm quang rộng lớn, hào hùng nhưng đầy sát phạt quét ngang qua.
Ầm!
Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, làm chấn động cả Thanh Vân Thành cách đó vài chục dặm. Vuốt ưng xanh thẫm tan biến như mây khói dưới kiếm quang đen kịt. Thanh Ưng đứng bất động. Kiếm của Diệp Phi đã xuyên qua tim lão, từ lồng ngực lão tỏa ra hàng vạn sợi xích kiếm ý, xé nát kinh mạch, phá hủy đan điền.
Thanh Ưng cúi đầu nhìn thanh kiếm gãy, mắt tràn đầy sự không cam lòng và tuyệt vọng: "Ngươi… ngươi là… ma quỷ…"
"Ta không phải ma quỷ." Diệp Phi ghé sát tai lão, giọng nói trầm thấp lạnh thấu xương: "Ta là người mà Thiên Đạo sợ hãi nhất. Về nói với Vô Nhai, ta… đã trở lại."
Rắc!
Diệp Phi xoay nhẹ chuôi kiếm, cơ thể Thanh Ưng vỡ vụn thành từng mảnh tro bụi, ngay cả tàn hồn cũng không thoát được vòng xoáy của Luân Hồi Châu.
Mưa đã bắt đầu nhỏ lại. Không gian giữa khe núi nồng nặc mùi máu nhưng cũng thanh tịnh đến lạ kỳ khi bóng dáng kẻ địch đã hoàn toàn biến mất.
"Phụt!"
Diệp Phi đột ngột quỳ sụp xuống, phun ra một ngụm máu lớn. Gương mặt hắn trắng bệch không còn một tia huyết sắc. Sử dụng kiếm ý của kiếp thứ ba ở cảnh giới này quả nhiên là quá gánh nặng. Những đường gân trên tay hắn bắt đầu nứt nẻ, máu rỉ ra nhuộm đỏ cả ống áo.
"Đại ca!" Thạch Hùng hốt hoảng lao tới, đỡ lấy Diệp Phi. Gã dùng thân hình to lớn của mình che chắn cho hắn, trong mắt tràn đầy sự lo lắng.
Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu bay ra, thở dài: "Tiểu tử, ngươi quá liều lĩnh rồi. Nếu không phải ngươi có Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết hộ thân, một chiêu vừa rồi đủ để làm nổ tung toàn bộ kinh mạch mới vừa tái tạo của ngươi."
Diệp Phi lau đi vết máu trên miệng, nở một nụ cười nhợt nhạt: "Không thể không dùng. Nếu không giết chúng bằng một chiêu kinh thiên động địa, sự kiêu ngạo của Thiên Đạo Minh sẽ không bao giờ lung lay. Ta muốn chúng phải nghi ngờ cái gọi là Thiên Mệnh của chính chúng."
Hắn tựa vào người Thạch Hùng, đưa mắt nhìn về phía xa, nơi Thanh Vân Thành vẫn đang chìm trong bóng tối, nhưng ở đó có linh hồn của người con gái mà hắn đã tìm kiếm qua ngàn vạn năm.
"Thạch Hùng, thu dọn chiến trường. Lấy sạch tu di giới của bọn chúng. Chúng ta cần tài nguyên để phá bỏ lớp phong ấn cuối cùng của Hiểu Nguyệt."
"Vâng, đại ca!" Thạch Hùng nhanh chóng hành động. Gã gom lấy những chiếc túi chứa đồ của toán sát thủ vừa nằm xuống, tay chân nhanh nhẹn nhưng vô cùng cẩn trọng.
Trận chiến tại Hắc Thiết sơn tuy ngắn ngủi nhưng nó đã đánh dấu một bước ngoặt lịch sử. Kể từ giây phút này, tại hạ giới này đã xuất hiện một biến số mà Thiên Đạo Minh không bao giờ ngờ tới.
Diệp Phi đứng dậy, nhờ sự hỗ trợ của Thạch Hùng, hắn chậm rãi đi vào sâu trong màn đêm của rặng núi. Trấn Thiên Kiếm dù vẫn còn gãy, nhưng giờ đây nó đã được tẩm đẫm máu của những kẻ tự xưng là thực thi công lý. Một mảnh linh khí kiếp thứ ba bắt đầu thấm vào thân kiếm, rèn dũa lại những vết sứt sẹo.
Nhất kiếm định giang sơn – đó không chỉ là tên một chiêu thức, đó là lời khẳng định của Diệp Phi với cả thế gian này: Giang sơn này, luân hồi này, vận mệnh này… sẽ phải định đoạt theo thanh kiếm trong tay hắn.
Sau lưng họ, sấm chớp dần tắt lịm, chỉ còn lại những xác chết lạnh lẽo bị mưa gột rửa, như một lời cảnh báo cho bất kỳ kẻ nào dám cản bước kẻ vừa trở về từ vực thẳm luân hồi.
Diệp Phi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm vẫn chưa tan hết mây đen, trong lòng thầm nhủ: *"Vô Nhai, Lâm Thiên Vũ… các ngươi hãy hưởng thụ nốt những ngày tháng yên bình còn lại đi. Ta, Diệp Phi, sẽ bước qua xác của toàn bộ thần phật, đem cả bầu trời này nhuộm đỏ máu của những kẻ phản bội!"*
Hắn bước đi, bóng lưng cô độc nhưng mang theo sự uy nghiêm của một vị vua tuyệt đối. Cuộc săn lùng đã bắt đầu đổi vai. Kẻ nghịch mệnh mới là thợ săn, và thiên đạo… chính là con mồi.