Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 20: Nguyệt Tộc bí mật**
Chương 20: Nguyệt Tộc bí mật
Màn đêm buông xuống Thanh Vân Thành, bao phủ lên những mái ngói rêu phong một lớp sương mờ ảo. Sau trận huyết chiến tại Hắc Thiết sơn, không gian dường như đặc quánh lại trong sự im lặng đến đáng sợ. Tại một viện lạc hẻo lánh phía Tây thành, nơi Diệp Phi và Thạch Hùng đang tạm thời trú ẩn, ngọn đèn dầu hiu hắt lập lòe trước gió, đổ những cái bóng dài ngoằn ngoèo lên bức tường loang lổ.
Diệp Phi ngồi xếp bằng trên sập đá, Trấn Thiên Kiếm đặt ngang trên gối. Ánh mắt hắn sâu thẳm như đầm nước cổ xưa, thi thoảng lại lóe lên những tia sáng tử kim huyền bí. Hơi thở của hắn đều đặn, mỗi lần hít vào đều kéo theo từng luồng linh khí mỏng manh của thiên địa, vận chuyển qua các kinh mạch đã được tôi luyện lại.
Cạch.
Một tiếng động nhẹ như lá rụng vang lên ngoài cửa. Thạch Hùng vốn đang tựa lưng vào cột đình lập tức mở bừng mắt, bàn tay to lớn siết chặt lấy cán trường đao, sát khí vô hình tỏa ra.
"Là ta."
Một giọng nói thanh tao, dịu dàng như gió thoảng mây trôi vang lên. Thạch Hùng nhận ra âm thanh này, hắn hơi khựng lại, rồi liếc nhìn về phía căn phòng của Diệp Phi.
"Để nàng vào đi." Giọng Diệp Phi từ bên trong truyền ra, bình thản nhưng không kém phần uy nghiêm.
Cánh cửa gỗ khép hờ được đẩy nhẹ. Vân Hiểu Nguyệt bước vào, mang theo hương thơm nhàn nhạt của hoa quỳnh đêm. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh nhạt, gương mặt thanh tú dưới ánh đèn dầu trông càng thêm trắng nhợt, phảng phất một vẻ đẹp mong manh đến đau lòng.
Diệp Phi mở mắt, nhìn về phía nàng. Trong khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, một luồng sóng ngầm từ ký ức tám kiếp trước bất chợt cuộn trào trong tâm trí hắn. Hình ảnh một người con gái gieo mình xuống huyết hải để bảo vệ hắn năm xưa lại hiện về, khiến trái tim vốn đã chai sạn của Luân Hồi Giả khẽ thắt lại.
"Đêm đã khuya, Thánh nữ không ở Nguyệt Tộc nghỉ ngơi, đến chỗ rách nát này làm gì?" Diệp Phi nhàn nhạt lên tiếng, cố che giấu sự dao động trong lòng.
Vân Hiểu Nguyệt không đáp ngay, nàng chậm rãi bước đến bên bàn trà, đôi bàn tay ngọc ngà khẽ run rẩy. Nàng đưa mắt nhìn Trấn Thiên Kiếm gãy trên đùi Diệp Phi, rồi lại nhìn vết máu khô còn vương trên vạt áo hắn.
"Huynh… lại mới đại chiến?" Nàng khẽ hỏi, trong giọng nói mang theo sự lo lắng không rõ căn nguyên. "Thiên Đạo Minh ở Thanh Vân Thành này không đơn giản như huynh nghĩ đâu. Hành động của huynh tối nay sẽ kinh động đến những thế lực mà huynh hiện tại chưa thể đối đầu."
Diệp Phi nhếch môi cười nhạt, một nụ cười đầy ngạo nghễ: "Trời muốn cản ta, ta trảm trời. Thiên Đạo Minh muốn diệt ta, ta diệt Minh. Chẳng lẽ nàng đến đây chỉ để nói những lời cảnh báo thừa thãi này?"
Vân Hiểu Nguyệt khẽ lắc đầu, nàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện hắn. Bỗng nhiên, sắc mặt nàng đại biến, một cơn ho dữ dội ập đến. Nàng vội lấy khăn tay che miệng, khi bỏ ra, sắc đỏ rực rỡ của máu trên nền lụa trắng trông thật chói mắt.
Đồng tử Diệp Phi co rụt lại. Hắn vọt tới, một tay bắt lấy cổ tay nàng. Một luồng luân hồi chân khí bá đạo nhưng ấm áp lập tức từ tay hắn truyền vào cơ thể Vân Hiểu Nguyệt.
"Linh hồn rạn nứt? Tại sao lại nặng thế này?" Diệp Phi trầm giọng, chân mày nhíu chặt.
Khi luồng thần thức của hắn quét qua cơ thể nàng, hắn phát hiện bên trong thức hải của Vân Hiểu Nguyệt không phải là một mảnh thần hồn hoàn chỉnh, mà là vô số những vết nứt li ti, giống như một bình sứ quý giá bị đập vỡ rồi hàn gắn lại một cách vụng về. Đáng sợ hơn, tại đan điền của nàng, một khối khí tức lạnh lẽo, u ám đang không ngừng gặm nhấm sinh mệnh lực của nàng.
Vân Hiểu Nguyệt thu tay lại, nở nụ cười cay đắng: "Huynh quả nhiên nhìn ra được. Đây là 'bí mật' của Nguyệt Tộc, cũng là cái giá phải trả để được mang danh Thánh nữ."
"Nói rõ đi." Diệp Phi thu lại khí thế, thanh âm lạnh thấu xương. Hắn nhận ra khối khí u ám kia không phải là bệnh, mà là một loại cấm thuật phong ấn cổ xưa nhắm thẳng vào linh hồn.
Vân Hiểu Nguyệt nhìn ra cửa sổ, ánh trăng mờ ảo rọi xuống mặt nàng: "Nguyệt Tộc chúng ta, thực chất không phải là người của đại lục Thanh Vân này. Tổ tiên chúng ta là những kẻ bị xua đuổi khỏi Linh Hoang Giới từ ngàn năm trước. Để sinh tồn và bảo trì huyết mạch 'Thái Âm Chi Thể', mỗi một thế hệ Thánh nữ đều phải ký một giao ước linh hồn với 'Nguyệt Thần'."
"Nguyệt Thần?" Trong đầu Diệp Phi vang lên giọng cười lạnh của Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu: *"Hừ, tiểu tử, làm gì có vị thần nào rẻ rách như vậy. Đó chẳng qua là một loại linh hồn ký sinh hoặc là một lão quái vật viễn cổ nào đó đang mượn thân xác hậu duệ để kéo dài mạng tàn mà thôi."*
Vân Hiểu Nguyệt tiếp tục, giọng nàng nhỏ dần: "Căn bệnh này, tộc nhân gọi là 'Nguyệt Thực'. Mỗi khi trăng rằm, linh hồn ta sẽ bị thiêu đốt bởi hàn băng vạn năm. Cha ta, tộc trưởng Nguyệt Tộc, nói rằng đó là sự tôi luyện… nhưng ta biết, linh hồn ta đang mòn đi mỗi ngày. Ta sẽ không sống quá hai mươi tuổi."
Nàng ngẩng đầu nhìn Diệp Phi, đôi mắt ngân ngấn nước: "Diệp Phi, đôi khi ta có cảm giác như mình đã chờ đợi huynh rất lâu, lâu hơn cả kiếp người này. Nhưng mỗi khi ta cố gắng nhớ lại, linh hồn lại đau đớn như bị xé rách. Có phải… chúng ta đã từng gặp nhau không?"
Diệp Phi im lặng. Hắn làm sao có thể nói cho nàng biết, nàng chính là mảnh hồn vỡ vụn từ người con gái yêu nhất của vị Thần Đế đời thứ nhất? Hắn làm sao có thể nói, nỗi đau nàng đang gánh chịu chính là do những kẻ ở trên cao kia gây ra để trừng phạt kẻ Nghịch Mệnh là hắn?
Hắn vươn tay, khẽ vuốt nhẹ lọn tóc rối bên tai nàng, động tác dịu dàng đến lạ thường.
"Nàng không phải mắc bệnh, cũng chẳng phải do Nguyệt Thần nào ban phước cả." Diệp Phi trầm giọng nói, mỗi chữ đều chứa đựng một sự chắc chắn đến đáng sợ. "Nguyệt Tộc của nàng đang dùng nàng như một cái 'lô đỉnh'. Họ muốn nuôi dưỡng Thái Âm Chi Thể của nàng cho đến lúc đạt đỉnh phong, sau đó sẽ có kẻ tước đoạt toàn bộ để bước vào thần cảnh."
Vân Hiểu Nguyệt sững sờ, đôi môi run rẩy: "Không thể nào… phụ thân người…"
"Dưới sự cám dỗ của trường sinh và quyền lực, tình thân chỉ là một trò đùa." Diệp Phi đứng dậy, Trấn Thiên Kiếm dường như cảm nhận được sát khí của chủ nhân mà khẽ ngân vang. "Cái gọi là 'Nguyệt Thực' thực chất là vì linh hồn nàng vốn đã thiếu hụt từ trước khi đầu thai. Một mảnh tàn hồn cố gắng chứa đựng một huyết mạch quá lớn sẽ dẫn đến sự tự hủy diệt."
Tiêu Lão bên trong Luân Hồi Châu cũng nghiêm túc lại, lão truyền âm: *"Tiểu tử, ngươi định làm gì? Nếu muốn cứu con bé này, ngươi cần phải tìm đủ các mảnh hồn phách khác đang thất lạc trong luân hồi. Hơn nữa, với tu vi hiện tại, ngươi mà động vào phong ấn trong người nàng, Nguyệt Tộc và Thiên Đạo Minh sẽ ngay lập tức phát hiện."*
Diệp Phi không đáp lời Tiêu Lão, hắn nhìn thẳng vào mắt Vân Hiểu Nguyệt, giọng nói trầm hùng vang vọng khắp căn phòng nhỏ:
"Hiểu Nguyệt, ta không tin thiên mệnh, ta cũng chẳng sợ quỷ thần. Kiếp trước ta đã nợ nàng một mạng, kiếp này, cả thế giới này nợ nàng, ta sẽ bắt chúng phải trả lại bằng máu. Hai mươi tuổi? Chỉ cần Diệp Phi ta còn một hơi thở, tử thần cũng không dám mang nàng đi."
Vân Hiểu Nguyệt ngây người nhìn hắn. Trong khoảnh khắc đó, bóng dáng của Diệp Phi không còn là một phế vật thiếu gia bị khinh rẻ, cũng không phải là một kiếm khách cô độc, mà là một vị đế vương tối cao, người đứng trên đỉnh cao của chín tầng trời, xoay chuyển cả càn khôn.
Nàng bất chợt thấy tim mình đập loạn nhịp. Một cảm giác an toàn kỳ lạ bao trùm lấy nàng, điều mà nàng chưa từng tìm thấy ngay cả khi ở giữa tộc nhân mình.
"Ta có thể giúp huynh điều gì không?" Nàng hỏi nhỏ.
Diệp Phi thu lại ánh mắt, sắc mặt trở lại vẻ lạnh lùng như cũ: "Hãy tiếp tục làm Thánh nữ của nàng. Đừng để bất kỳ kẻ nào trong Nguyệt Tộc biết ta đã phát hiện ra bí mật này. Ba ngày sau, Nguyệt Tộc có cuộc tế lễ trăng rằm, đúng không?"
Vân Hiểu Nguyệt gật đầu: "Đó là ngày ta phải vào Nguyệt Hỏa Trì để thanh tẩy linh hồn."
"Thanh tẩy? Hừ, đó là lúc chúng bắt đầu gặt hái kết quả thì có." Diệp Phi lạnh lùng nói. "Ba ngày tới, nàng hãy cầm lấy cái này."
Hắn lật tay, một viên đan dược màu tím sẫm xuất hiện. Viên đan dược vừa hiện ra, căn phòng bỗng trở nên ấm áp lạ thường, hương dược thơm nồng khiến tinh thần người ta phấn chấn.
"Đây là 'Luân Hồi Nghịch Thiên Đan' do ta vừa luyện chế." Diệp Phi nói (thực chất hắn đã dùng thần thông kiếp thứ 5 của Đan Thần mượn linh hỏa trong Luân Hồi Châu để luyện). "Nó không chữa khỏi ngay cho nàng, nhưng nó sẽ giúp nàng che giấu trạng thái linh hồn, đồng thời phản phệ lại bất kỳ kẻ nào định thăm dò hay tước đoạt khí tức của nàng."
Vân Hiểu Nguyệt cầm lấy viên đan dược, cảm nhận được hơi ấm truyền vào lòng bàn tay. Nàng biết, từ giây phút này, cuộc đời của nàng đã gắn liền với người đàn ông trước mặt này.
"Diệp Phi… huynh nhất định phải cẩn thận."
"Người nên cẩn thận không phải ta, mà là bọn chúng." Diệp Phi quay lưng lại, tà áo bay phất phơ trong gió đêm.
Vân Hiểu Nguyệt nhìn bóng lưng hắn một lúc lâu, rồi mới khẽ xoay người rời đi. Khi bóng nàng hoàn toàn biến mất trong sương đêm, Thạch Hùng từ bên ngoài bước vào, ánh mắt hắn tràn đầy sự hăng hái chiến đấu.
"Đại ca, chúng ta sẽ giết sạch đám giả tạo ở Nguyệt Tộc đó chứ?"
Diệp Phi ngồi xuống, bàn tay vuốt ve đoạn kiếm gãy, thanh âm đều đều nhưng chứa đựng sự sát phạt vô tận:
"Chỉ giết thôi thì quá hời cho chúng. Ta muốn chúng phải chứng kiến cái gọi là 'thần' mà chúng tôn thờ, sụp đổ ngay trước mắt chúng. Thạch Hùng, chuẩn bị đi. Ba ngày sau, Thanh Vân Thành này sẽ không còn Nguyệt Tộc nữa."
Tiêu Lão lúc này mới lên tiếng: *"Này tiểu tử, ngươi tính toán không tồi. Nhưng Lâm Thiên Vũ chắc chắn sẽ không ngồi yên. Hắn là 'Khí vận chi tử', Thiên Đạo chắc chắn sẽ dẫn dắt hắn đến buổi tế lễ đó để phá hỏng kế hoạch của ngươi."*
Ánh mắt Diệp Phi lạnh lẽo nhìn vào hư không: "Hắn đến, chính là để hiến tế cho thanh Trấn Thiên Kiếm của ta. Kiếp thứ nhất ta là Thần Đế, kiếp thứ chín ta là kẻ Nghịch Mệnh. Kẻ có thiên mệnh che chở? Ta thích nhất là giết những kẻ như thế."
Trong màn đêm, tiếng kiếm ngân lại vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng. Bí mật về linh hồn của Vân Hiểu Nguyệt đã hé lộ một góc, nhưng đó mới chỉ là khởi đầu cho một cơn bão kinh hoàng sắp sửa đổ bộ vào đại lục Thanh Vân. Diệp Phi biết, con đường phía trước sẽ nhuộm đỏ máu, nhưng hắn không còn gì để sợ hãi. Hắn đã đi qua tám kiếp chết chóc, và kiếp này, hắn sẽ là kẻ cầm lưỡi hái tử thần.
Dưới ánh trăng khuyết, Diệp Phi nhắm mắt lại, tiếp tục vận chuyển Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết. Từng luồng khí đen và vàng đan xen xung quanh hắn, tạo thành một cái kén ánh sáng huyền ảo. Sự thật về Nguyệt Tộc mới chỉ là một phần nhỏ của quân cờ. Vô Nhai Thần Đế ở Thần giới kia, có lẽ đang mỉm cười dõi theo màn kịch này. Nhưng Vô Nhai không biết rằng, con cờ mà hắn cho là nằm trong lòng bàn tay, đã bắt đầu mọc ra răng nanh sắc nhọn nhất.
Ba ngày, chỉ còn ba ngày nữa.
Hồi chuông tử thần của Nguyệt Tộc đã bắt đầu ngân lên. Và Diệp Phi, sẽ là người gióng hồi chuông cuối cùng.