Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành ThầnChương 21: Đan đạo tông sư**
**CHƯƠNG 21: ĐAN ĐẠO TÔNG SƯ**
Thanh Vân Thành hôm nay phủ một lớp sương mù nhàn nhạt, không khí dường như cũng trở nên đặc quánh hơn bởi sự xuất hiện của vô số cường giả đổ về chuẩn bị cho lễ tế của Nguyệt Tộc. Tuy nhiên, ở phía Đông thành, nơi đặt chi nhánh của Luyện Đan Sư Công Hội, không khí lại mang một vẻ tĩnh mịch và trang trọng khác hẳn.
Mùi dược thảo nồng nàn lan tỏa trong không gian, quyện cùng mùi khói củi đốt từ những lò luyện đan vĩnh cửu.
Diệp Phi bước đi thong dong, tà áo xám bạc lay nhẹ theo từng nhịp chân. Phía sau hắn, Thạch Hùng vác trên vai một thanh trọng kiếm đen kịt, khuôn mặt thô ráp lộ vẻ thiếu kiên nhẫn. Đối với một kẻ thiên về sức mạnh cơ bắp như Thạch Hùng, việc đứng đợi trong một nơi tràn ngập mùi "thuốc đắng" này quả là một hình phạt.
"Đại ca, chúng ta đến đây làm gì? Ngài muốn mua đan dược sao? Đám người này luyện ra thứ gì chứ, chẳng bằng ngài tùy tiện luyện mấy viên cho xong." Thạch Hùng hậm hực nói nhỏ.
Diệp Phi không quay đầu lại, nhàn nhạt đáp: "Nguyên liệu ta cần hiện tại chỉ có Công Hội mới đủ chủng loại. Hơn nữa, dùng danh nghĩa của họ để hành sự tại Thanh Vân Thành này sẽ bớt đi không ít phiền phức."
Vừa bước vào đại sảnh công hội, một tên tiểu sai tiến lại gần, nhìn thoáng qua y phục giản đơn của Diệp Phi rồi lộ vẻ cao ngạo thường thấy của những kẻ làm việc trong nơi quyền quý.
"Muốn mua đan dược thì xếp hàng bên kia. Muốn khảo hạch đan đồ thì đóng phí mười linh thạch hạ phẩm rồi vào hậu sảnh chờ."
Diệp Phi thậm chí không nhìn tên tiểu sai lấy một cái, hắn đi thẳng tới quầy giao dịch trung tâm, đặt lên bàn một danh sách dược liệu dài dằng dặc: "Ta cần những thứ này. Lấy loại có niên đại cao nhất."
Tên chấp sự tại quầy lướt mắt qua danh sách, sắc mặt lập tức thay đổi. Hắn cau mày, giọng điệu có phần chế giễu: "Thiên Tâm Thảo vạn năm? Long Huyết Chi chín lá? Cốt Linh Quả?… Vị tiểu hữu này, ngươi đang đùa sao? Những thứ này đều là linh dược bậc bốn trở lên, mỗi một loại đều có giá trị liên thành, ngay cả Hội trưởng của chúng ta cũng không dễ dàng động vào. Ngươi lấy gì để trả?"
Lúc này, một nhóm luyện đan sư trẻ tuổi đi ngang qua, nghe thấy vậy liền phá lên cười.
"Nhìn kìa, lại một kẻ nằm mơ muốn một bước lên trời."
"Chắc là đọc mấy cuốn sách cổ rồi ảo tưởng mình có thể luyện ra thánh đan đây mà."
Giữa những tiếng xầm xì, Diệp Phi vẫn đứng đó, sống lưng thẳng tắp như kiếm. Trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, một tia sáng màu tím nhạt khẽ lóe lên – ký ức của Kiếp thứ năm, Đan Thần đời trước, đang chậm rãi thức tỉnh. Đối với hắn, đan đạo hiện tại của thế giới này chẳng khác nào trò chơi trẻ con.
*“Tiểu tử, ngươi bị khinh thường rồi kìa.”* Giọng nói châm chọc của Tiêu Lão vang lên trong tâm thức. *“Hay là để lão phu mượn thân xác ngươi, cho chúng thấy thế nào là luyện đan thực sự?”*
*“Không cần.”* Diệp Phi bình thản đáp lại. *“Để ta tự tay làm. Sát khí trong lòng ta cần được xoa dịu bằng dược hương một chút.”*
Đúng lúc đó, từ căn phòng phía sau đại sảnh phát ra một tiếng nổ lớn: **"Oành!"**
Khói đen nồng nặc cuộn ra, kèm theo mùi dược liệu khét lẹt. Một lão già râu tóc bạc phơ, mặt mũi lấm lem khói than hớt hải chạy ra, miệng lẩm bẩm: "Không đúng… hoàn toàn không đúng! Tại sao hỏa hầu đã chuẩn xác, tỷ lệ đã hoàn hảo mà vẫn nổ lò? Là Thiên Ý, Thiên Ý muốn tuyệt đường Thanh Vân Thành sao!"
"Hội trưởng!" Đám luyện đan sư trẻ tuổi hốt hoảng vây quanh lão già.
Đây chính là Tần Minh, Hội trưởng Luyện Đan Sư Công Hội chi nhánh Thanh Vân Thành, một luyện đan sư bậc bốn hiếm hoi của vùng này.
Tần Minh như người mất hồn, tay chân run rẩy. Lão đang cố gắng luyện chế "Băng Tâm Tịch Diệt Đan" để cứu mạng thành chủ Thanh Vân, nhưng đã thất bại liên tiếp bảy lần. Lần này là hy vọng cuối cùng của lão.
Diệp Phi liếc mắt qua đống tro tàn trên lò đan gần đó, bất ngờ lên tiếng, giọng nói không cao nhưng vang vọng khắp đại sảnh: "Tuyết Liên chín cánh phối hợp với Hỏa Diễm hoa vốn là thủy hỏa tương khắc. Ngươi dùng Linh thạch thuộc tính Kim để trấn áp nhưng lại quên mất vị thuốc chủ đạo là Huyền Sâm đã quá hạn kỳ phát tiết. Không nổ lò mới là lạ."
Không gian đột ngột trở nên tĩnh lặng như tờ.
Mọi con mắt đều đổ dồn về phía thiếu niên áo xám. Tần Minh khựng lại, đôi mắt vẩn đục nhìn chằm chằm vào Diệp Phi, sau đó cau mày: "Tiểu hữu, ngươi nói cái gì? Huyền Sâm… quá hạn kỳ phát tiết? Đó là vị thuốc quý giá nhất trong đơn này, làm sao có thể…"
"Đúng là rác rưởi." Diệp Phi không nể tình, tiến lên một bước. "Huyền Sâm mọc ở vùng âm hàn, mười năm ra hoa, một trăm năm kết quả. Viên Huyền Sâm ngươi dùng đã hái xuống hơn một năm, linh khí bên trong đã sớm hóa thành 'Oán khí của dược cốt'. Ngươi đem oán khí đó nung vào linh hỏa, nó không nổ thì lò đan này của ngươi được làm từ Thần thiết chăng?"
"Câm mồm! Ngươi dám sỉ nhục kiến thức của Hội trưởng?" Tên chấp sự gầm lên, gọi lính gác.
"Đứng lại!" Tần Minh đột ngột hét lớn. Lão là người trong nghề, chỉ cần nghe vài câu đã thấy da đầu tê dại. Những lời Diệp Phi nói, lão chưa từng nghe qua trong bất kỳ đan thư nào, nhưng xét về quy luật âm dương ngũ hành, nó lại chuẩn xác đến đáng sợ.
Lão nhìn Diệp Phi, giọng run run: "Vậy… vậy theo tiểu hữu, phải làm thế nào?"
Diệp Phi liếc nhìn danh sách dược liệu của mình: "Lấy đủ thuốc cho ta. Ta sẽ cho ngươi xem thế nào là đan dược thực sự."
"Ngông cuồng!" Đám đan sư phía sau bức xúc. Nhưng Tần Minh lại như người chết đuối vớ được cọc, lão gật đầu lia lịa: "Được! Mau! Mang tất cả dược liệu quý nhất lên đây cho hắn! Nếu hắn luyện thành, tiền thuốc hôm nay ta miễn phí!"
Tại sân luyện đan giữa công hội, hàng trăm cặp mắt tò mò và hoài nghi đổ dồn về phía thiếu niên trẻ tuổi. Diệp Phi đứng trước một lò đan đồng bình thường, hít một hơi thật sâu.
Trong khoảnh khắc đó, khí chất của hắn hoàn toàn thay đổi. Không còn là một thiếu gia phế vật, không còn là kẻ giết người không ghê tay, lúc này, hắn là một tông sư sừng sững giữa trời đất.
"Thạch Hùng, đứng đó bảo vệ, kẻ nào bước vào phạm vi mười bước, giết!"
"Tuân lệnh đại ca!" Thạch Hùng cắm thanh trọng kiếm xuống đất, khí thế Man Hoang bùng nổ, khiến đám người xung quanh phải lùi lại.
Diệp Phi bắt đầu hành động. Hắn không dùng củi lửa, cũng không dùng chân hỏa thông thường. Hắn đưa tay phải ra, một ngọn lửa màu tím đen u uẩn bùng lên giữa lòng bàn tay.
"Đó là… Linh hỏa? Không, khí tức này… chẳng lẽ là Luân Hồi Hỏa?" Tiêu Lão trong nhẫn khẽ kêu lên kinh ngạc.
Diệp Phi vẩy tay, hàng chục loại linh dược bay lơ lửng giữa không trung. Hắn không bỏ từng vị một mà ném tất cả vào lò cùng lúc.
"Điên rồi! Hắn định đốt thuốc sao?" Mọi người kinh hãi.
Nhưng ngay sau đó, một cảnh tượng thần kỳ diễn ra. Diệp Phi thi triển **"Cửu Dương Phản Phục Thủ"** – kỹ thuật của kiếp thứ năm. Đôi tay hắn chuyển động nhanh đến mức tạo thành hàng nghìn tàn ảnh, mỗi tàn ảnh dường như đang thao túng một loại dược liệu khác nhau bên trong lò đan.
Bên trong lò đan, các dược liệu bị bóc tách vỏ, lọc bỏ tạp chất với tốc độ kinh hồn. Những tia sét nhỏ li ti do ma sát năng lượng bắt đầu xuất hiện quanh nắp lò.
Tần Minh đứng gần đó, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Lão lẩm bẩm: "Tố Linh Chưởng… đây là chiêu thức thất truyền từ thời Thượng Cổ… Làm sao hắn biết được?"
"Lên cho ta!" Diệp Phi quát lạnh một tiếng.
Bàn tay hắn vỗ mạnh vào thân lò. Một luồng hào quang rực rỡ từ miệng lò phóng thẳng lên trời xanh, xé tan mây mù của Thanh Vân Thành. Dược hương tinh khiết tỏa ra, khiến những người đứng cách đó vài dặm cũng cảm thấy tinh thần sảng khoái, kinh mạch thông suốt.
Mười hơi thở sau, mọi tiếng động vụt tắt.
Diệp Phi thu hồi ngọn lửa tím đen, hơi thở vẫn bình ổn như chưa từng làm gì. Nắp lò tự động mở ra, chín viên đan dược màu xanh ngọc, lấp lánh như sương ban mai bay ra, lơ lửng xung quanh hắn. Trên bề mặt mỗi viên đan dược đều có ba đường vân mây uốn lượn – biểu tượng của Đan dược Cực phẩm bậc bốn!
"Cửu… Cửu đan đồng thành? Lại còn là Cực phẩm?"
Tần Minh loạng choạng tiến lại gần, lão quỳ sụp xuống đất khi ngửi thấy mùi hương tỏa ra từ đan dược. Đây không phải là Băng Tâm Tịch Diệt Đan bình thường, đây là bản cải tiến có thể cải tử hoàn sinh, tịnh hóa tâm ma!
"Tông sư… ngài thực sự là Đan đạo Tông sư!" Tần Minh run rẩy khấu đầu. Với một người cuồng đan như lão, tuổi tác không là gì, thực lực và tri thức chính là thần minh.
Toàn bộ đại sảnh công hội chìm vào sự im lặng chết chóc. Những kẻ vừa chế giễu Diệp Phi giờ đây mặt cắt không còn một giọt máu, chân tay bủn rủn.
Diệp Phi lạnh nhạt phất tay, thu lấy sáu viên đan vào lọ, ném ba viên còn lại cho Tần Minh: "Đủ trả tiền dược liệu chưa?"
Tần Minh ôm lấy ba viên đan dược như báu vật đời mình, run giọng đáp: "Đủ… dư sức! Ngay cả mười lần chỗ dược liệu đó cũng không đáng giá bằng một viên này. Tông sư… xin cho hỏi danh tính, Tần mỗ nguyện hầu hạ dưới trướng!"
Diệp Phi nhìn lão già đang quỳ dưới chân, đôi mắt lạnh lùng không chút dao động: "Ngươi không cần biết ta là ai. Việc ta luyện đan hôm nay, nếu rò rỉ nửa lời ra ngoài cho thế lực bên ngoài, ta sẽ quay lại san phẳng nơi này. Nhớ lấy."
Nói xong, hắn quay người rời đi. Thạch Hùng nhếch mép cười khinh bỉ đám người đang hóa đá, rồi nghênh ngang vác kiếm đi theo sau.
Vừa ra khỏi công hội, giọng Tiêu Lão vang lên: *“Tiểu tử, ngươi phô trương quá rồi. Lâm Thiên Vũ và đám người Thiên Đạo Minh chắc chắn sẽ chú ý đến hiện tượng dược khí này.”*
Diệp Phi siết chặt những lọ dược liệu quý giá vừa kiếm được, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo: "Ta chính là muốn bọn chúng chú ý. Nếu bọn chúng không kéo tới, làm sao ta có thể tiện tay thu thập một chút khí vận cho kiếp Luân Hồi này?"
Dưới ánh hoàng hôn, bóng lưng của Diệp Phi kéo dài trên mặt đất. Kiếp thứ chín này, hắn không còn muốn ẩn nhẫn một cách khổ nhọc nữa. Kẻ nào chắn đường, giết. Thiên đạo bất công, trảm.
Và Đan đạo, mới chỉ là quân cờ đầu tiên mà hắn hạ xuống trong bàn cờ định mệnh của cả Thanh Vân Thành.
Hắn đang chờ đợi. Chờ đợi ba ngày sau, khi máu của kẻ thù sẽ làm nguyên liệu tốt nhất để hắn thức tỉnh ký ức của kiếp thứ ba – Kiếm Thánh.
"Hiểu Nguyệt, đợi ta. Kiếp này, không ai có thể lấy đi linh hồn của nàng nữa."
Lời thì thầm tan biến trong gió, mang theo sự quyết tuyệt của một Thần Đế trở về từ cõi chết. Một trận bão máu, sắp chính thức bắt đầu.