Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 22: Thu phục thuộc hạ**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:18:23 | Lượt xem: 1

GIÓ thu hiu hắt thổi qua những con phố dài của Thanh Vân Thành, mang theo mùi ẩm mốc của những phiến đá xanh cũ kỹ và cả dư vị cháy nồng của dược thảo vừa tản ra từ phía Công hội Luyện đan.

Diệp Phi bước đi thong dong, hai tay chắp sau lưng, dáng vẻ tiêu sái tựa như một vị trích tiên dạo bước giữa hồng trần. Nhưng nếu nhìn kỹ vào đôi mắt hắn, người ta sẽ thấy một vực sâu thăm thẳm, nơi chứa đựng sự diệt vong của các tinh cầu và sự tái sinh của vạn vật. Thạch Hùng vác thanh trọng kiếm rỉ sét trên vai, mỗi bước chân của gã đều khiến mặt đất khẽ rung lên, ánh mắt đầy vẻ oai vệ cảnh giác nhìn quanh.

“Thiếu gia, đám rác rưởi đó vẫn còn bám theo.” Thạch Hùng hạ thấp giọng, đôi mắt hổ lóe lên một tia sát khí.

Diệp Phi không quay đầu lại, nhàn nhạt đáp: “Mồi ngon đã thả, cá tất yếu phải cắn câu. Hùng tử, thu hồi sát khí của ngươi đi, đừng làm bọn họ sợ đến mức không dám tiến tới.”

Vừa dứt lời, từ phía sau vang lên tiếng bước chân dồn dập. Một nhóm người mặc áo bào luyện đan dài lướt thướt, dẫn đầu là Tần Minh – vị Trưởng hội vừa rồi còn uy phong lẫm liệt, giờ đây gương mặt đầy vẻ hớt hải, vạt áo bào tung bay lộn xộn, mất hẳn vẻ điềm tĩnh của một vị Đan sư tứ phẩm.

“Tiền bối! Xin dừng bước!”

Tiếng gọi của Tần Minh khàn đục, mang theo sự khẩn thiết tột độ. Lão chạy đến trước mặt Diệp Phi, chẳng màng đến hình tượng, chẳng quản đến việc mình là một cường giả Linh Cảnh có tiếng tăm trong thành, quỳ rạp xuống mặt đất cứng lạnh. Những Đan sư đi theo sau thấy vậy, dù bàng hoàng nhưng cũng đồng loạt quỳ xuống, tạo thành một cảnh tượng kinh tâm động phách giữa phố xá vắng vẻ lúc hoàng hôn.

Diệp Phi dừng lại, khẽ nheo mắt nhìn bóng người già nua trước mặt: “Tần Trưởng hội, hành lễ lớn thế này, Diệp mỗ chịu không nổi.”

Tần Minh ngẩng đầu, đôi môi run rẩy, trong mắt lão không còn chút nào vẻ khinh khi lúc ban đầu, chỉ còn lại sự sùng bái điên cuồng như một kẻ tử đạo tìm thấy thần minh của mình: “Tiền bối… không, Thần sư! Nhãn lực của Tần mỗ mù lòa, có mắt như mù không thấy Thái Sơn. Thủ pháp luyện đan 'Cửu Thiên Huyền Thủ' và khả năng khống hỏa đạt đến độ 'Vô Ngã' của ngài… khắp cả Linh Hoang Giới này, tuyệt đối không tìm ra người thứ hai! Xin ngài hãy thu nhận Tần mỗ, cho dù chỉ là một gã đệ tử bưng trà rót nước, Tần mỗ cũng cam lòng!”

Xung quanh vang lên tiếng hít khí lạnh. Tần Minh là ai? Lão là hội trưởng Công hội Luyện đan Thanh Vân Thành, là người nắm giữ mạch máu kinh tế và dược liệu của cả vùng này, ngay cả Thành chủ gặp lão cũng phải nhường nhịn ba phần. Vậy mà giờ đây, lão lại nguyện làm một kẻ hầu hạ cho một thiếu gia vốn bị coi là “phế vật”?

Diệp Phi lạnh lùng nhìn lão hồi lâu. Trong không khí im lặng đến đáng sợ ấy, Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu khẽ cười hắc hắc: *“Tiểu tử, chiêu này gọi là dục cầm cố túng sao? Lão già này tuy tư chất bình thường, nhưng nắm trong tay không ít tài nguyên. Thu nhận hắn, con đường thu thập linh dược cho con bé Vân Hiểu Nguyệt kia sẽ bớt đi không ít phiền toái.”*

Diệp Phi không đáp lời Tiêu Lão trong đầu, hắn chậm rãi tiến lên một bước, khí thế trên người đột ngột thay đổi. Một áp lực vô hình từ linh hồn truyền ra, khiến không gian xung quanh như đặc quánh lại. Đây không phải là áp lực của tu vi cảnh giới, mà là uy nghiêm của vị Thần Đế đời thứ nhất, kẻ từng ngự trị trên đỉnh cao Luân Hồi.

“Ngươi muốn theo ta?” Diệp Phi nhàn nhạt hỏi.

“Chết cũng không hối tiếc!” Tần Minh dập đầu, trán chạm xuống nền đá kêu lên một tiếng “cộp” giòn giã.

“Ngươi nên biết, đi theo ta tức là nghịch lại Thiên Đạo, là cùng cả thế giới này là địch. Một khi đã bước vào Nghịch Mệnh con đường, sẽ không có đường lui. Ngươi… có gan đó sao?”

Tần Minh khựng lại một nhịp. Lão là kẻ lõi đời, tự nhiên nghe ra ẩn ý trong lời nói của Diệp Phi. Nhưng khi nhớ lại sáu viên đan dược đạt đến độ cực phẩm hoàn mỹ vừa rồi, nhớ lại cảm giác tinh thuần của đan hương truyền vào lục phủ ngũ tạng khiến bình cảnh tu vi của lão vốn đã trì trệ mười năm nay khẽ lay động, lão biết, đây chính là cơ duyên ngàn năm có một của đời mình. Nếu bỏ lỡ, lão sẽ mãi mãi chỉ là một con ếch dưới đáy giếng, già rồi chết đi trong sự tầm thường.

“Thiên đạo không công, chúng sinh làm cờ. Nếu được chứng kiến đỉnh cao của Đan đạo, Tần mỗ thà làm một kẻ nghịch thiên còn hơn làm nô lệ cho mệnh vận!” Tần Minh ánh mắt kiên định, thề thốt từ tận đáy lòng.

Diệp Phi khẽ gật đầu, khí thế thu lại: “Đứng lên đi. Đưa ta trở lại Công hội. Ta cần một nơi yên tĩnh, và cũng cần ngươi chứng minh giá trị của mình.”

Mật thất sâu nhất của Công hội Luyện đan được canh phòng cẩn mật bởi các đại trận phòng ngự. Lúc này, chỉ có Diệp Phi, Thạch Hùng và Tần Minh ở bên trong. Những đan sư khác đều bị lệnh cho canh giữ bên ngoài, cấm bất kỳ ai lại gần.

Tần Minh đứng khúm núm, đôi tay gầy guộc run rẩy dâng lên một tấm thẻ bài bằng ngọc đen bóng loáng: “Thần sư, đây là Trấn Hội Lệnh, sở hữu nó có thể điều động toàn bộ nhân lực và tài nguyên của Công hội tại khu vực Thanh Vân này. Toàn bộ kho dược liệu nghìn năm tích lũy, Tần mỗ xin dâng lên hết cho ngài.”

Diệp Phi liếc mắt qua tấm lệnh bài, không nhận lấy ngay mà nhìn sâu vào mắt Tần Minh: “Ngươi đột phá tứ phẩm đã mười hai năm, nhưng kinh mạch tại huyệt Phế Du và Cao Hoang đã bị hỏa độc ăn mòn, đúng không?”

Tần Minh nghe vậy, sắc mặt lập tức đại biến, đôi mắt trợn tròn đầy kinh hãi: “Ngài… làm sao ngài biết? Chuyện này Tần mỗ chưa từng nói với ai, ngay cả thân tín nhất!”

“Đan sư hạng xoàng chỉ biết luyện đan bằng lửa, Đan thánh luyện đan bằng tâm, còn Đan thần luyện đan bằng mệnh.” Diệp Phi thản nhiên nói, bóng dáng hắn trong ánh lửa lập lòe của lò đan vĩ đại phía sau trông vô cùng huyền ảo. “Ngươi dùng 'Địa Tâm Hỏa' để luyện đan suốt thời gian dài nhưng không biết cách dẫn hỏa về nguồn, dẫn đến hỏa khí tích tụ thành độc. Nếu không có gì thay đổi, ba năm nữa ngươi sẽ bốc hỏa tự thiêu mà chết.”

Tần Minh quỳ sụp xuống một lần nữa, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: “Xin Thần sư cứu mạng! Tần mỗ ngu muội, chỉ mong được ngài chỉ điểm!”

Diệp Phi phất tay, một đạo linh lực màu xám nhạt từ đầu ngón tay hắn bắn ra, chuẩn xác đi vào huyệt đạo giữa chân mày của Tần Minh. Tần Minh chỉ cảm thấy một dòng chảy mát lạnh nhưng bá đạo vô cùng xông thẳng vào kinh mạch, đi tới đâu hỏa độc thiêu đốt bao năm qua lập tức tan biến tới đó như tuyết gặp nắng gắt.

Lão rên rỉ một tiếng đau đớn xen lẫn sảng khoái, sau đó, một luồng khí tức mạnh mẽ từ cơ thể lão bùng phát. Bình cảnh bấy lâu nay bỗng chốc vỡ vụn.

“Vương Cảnh… Ta… ta đột phá lên Vương Cảnh rồi?” Tần Minh nhìn đôi bàn tay mình, cảm giác sức mạnh linh hồn dồi dào chưa từng có. Lão không ngờ chỉ một cái phất tay của Diệp Phi lại có thể giải quyết được nan đề của cả đời mình, thậm chí còn đưa lão lên một tầm cao mới.

“Đó chỉ là một chút thù lao ban đầu.” Diệp Phi bình thản nói, dường như việc giúp một người đột phá cảnh giới chỉ đơn giản như việc uống nước vậy. “Từ nay về sau, ngươi không còn là người của Thiên Đạo Minh chi nhánh này nữa. Ngươi là người của ta. Nhiệm vụ đầu tiên của ngươi là bí mật thu thập ba loại dược liệu: 'Cửu Diệp Linh Chi', 'Vạn Năm Băng Tâm' và 'U Minh Quả'. Lưu ý, không được để lộ bất kỳ dấu vết nào cho người của thành chủ và phủ họ Lâm biết.”

Tần Minh run lên vì phấn khích: “Thuộc hạ tuân lệnh! Những thứ này dù hiếm có, nhưng Công hội chúng ta có kênh vận chuyển riêng từ Trung Tam Giới, trong vòng một tháng nhất định sẽ mang về cho ngài.”

Diệp Phi gật đầu, nhìn về phía Thạch Hùng: “Thạch Hùng, từ ngày mai, ngươi sẽ ở lại đây, sử dụng kho dược liệu này để tôi luyện 'Man Hoang Chiến Thể'. Tần Minh sẽ phối hợp phối dược cho ngươi. Ta cần ngươi sớm đạt tới sức mạnh có thể một tay bóp nát vòm trời này.”

Thạch Hùng nắm chặt tay, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên cánh tay rắn chắc, gầm nhẹ: “Chỉ cần thiếu gia ra lệnh, Thạch Hùng dù có tan xương nát thịt cũng sẽ hoàn thành!”

Khi bóng tối bao trùm hoàn toàn lấy Thanh Vân Thành, Diệp Phi đứng trên ban công cao nhất của Công hội, nhìn về hướng Đông Bắc – nơi tọa lạc của Nguyệt Tộc bí ẩn. Trong trái tim hắn, một mảnh vỡ linh hồn nhỏ bé khẽ rung động. Đó là tàn hồn của Vân Hiểu Nguyệt.

Kiếp thứ nhất, nàng đã vì hắn mà gieo mình xuống biển máu luân hồi. Kiếp thứ chín này, hắn trở về với đầy rẫy hận thù và quyền năng, nhưng nỗi sợ hãi lớn nhất vẫn là một lần nữa đánh mất nàng.

“Vô Nhai, ngươi tưởng ngươi đã nắm chắc thiên mệnh trong tay sao?” Diệp Phi nắm chặt tay, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng lên những vì sao lấp lánh trên bầu trời – nơi vốn là hiện thân của mạng lưới Thiên Đạo. “Ngươi dùng chín kiếp của ta để làm mồi nhử, nhưng ngươi sẽ sớm nhận ra, con mồi này sẽ là kẻ bóp nghẹt cổ họng của ngươi.”

Tiếng gió rít qua khe cửa, như tiếng gào thét của những linh hồn trong vạn kiếp luân hồi. Ở nơi sâu thẳm của ý thức, trang thứ nhất của *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết* bỗng lóe lên ánh kim rực rỡ, chuẩn bị cho một sự thức tỉnh mới.

Kiếp thứ nhất là Thần Đế kiêu hùng, kiếp thứ ba là Kiếm Thánh tuyệt thế. Khi máu của những kẻ phản bội bắt đầu đổ, thanh Trấn Thiên Kiếm bị gãy sẽ lại một lần nữa rung chuyển Cửu Trọng Thiên.

Trong mật thất bên dưới, Tần Minh bắt đầu điên cuồng sắp xếp các kế hoạch thu thập tài nguyên, ánh mắt lão tràn đầy một loại khát vọng mãnh liệt. Lão biết mình đang tham gia vào một cuộc đánh cược lớn nhất lịch sử vũ trụ. Thắng, lão sẽ là khai quốc công thần của một kỷ nguyên mới. Thua, hồn bay phách lạc.

Nhưng khi nhìn thấy bóng lưng cô độc và uy nghiêm của thiếu niên kia, lão biết mình sẽ không thua. Bởi vì thiếu niên ấy, chính là người đứng trên cả định mệnh.

Chương thứ 22 kết thúc với sự trung thành tuyệt đối của Công hội Luyện đan, đánh dấu cột mốc Diệp Phi bắt đầu sở hữu cơ sở thế lực đầu tiên tại nhân gian, chuẩn bị cho cuộc tàn sát tại đại hội tông môn sắp tới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8