Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 23: Lâm Thiên Vũ khiêu khích**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:19:02 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 23: LÂM THIÊN VŨ KHIÊU KHÍCH**

Thanh Vân Thành hôm nay không còn vẻ tĩnh mịch thường ngày của một tòa thành vùng biên thùy. Khí thế bừng bừng từ vạn dặm xa xôi đổ về như trăm sông chầu hải. Trên bầu trời, thỉnh thoảng lại có những đạo độn quang rực rỡ lướt qua, hoặc là những phi chu khổng lồ mang theo cờ hiệu của các đại tông môn trấn áp hư không.

Đại hội Tông môn – nơi tuyển chọn những thiên tài kiệt xuất nhất của Hạ Tam Giới – cuối cùng cũng chính thức khai mạc. Nhưng đối với Diệp Phi, đây không phải là một sân chơi để thể hiện bản thân, mà là một bàn cờ nơi hắn bắt đầu đặt những quân tử đầu tiên để lật đổ cả một bầu trời thiên mệnh.

Diệp Phi đứng trong một góc khuất của quảng trường trung tâm, tay vân vê chuôi thanh Trấn Thiên Kiếm gãy nát bọc trong lớp vải bố cũ kỹ. Ánh mắt hắn bình thản đến lạ kỳ, giống như một hồ nước cổ nghìn năm không gợn sóng. Đứng bên cạnh hắn, Thạch Hùng giống như một tòa tháp sắt, đôi mắt đằng đằng sát khí lườm nguýt bất cứ kẻ nào dám lại gần đại ca của mình.

"Thiếu gia, đám người này nhìn thật ngứa mắt. Kẻ nào kẻ nấy đều tỏ vẻ cao thượng, thực chất bên trong mục nát vô cùng." Thạch Hùng hừ lạnh, giọng nói trầm đục như tiếng sấm rền trong lồng ngực.

Diệp Phi không đáp, chỉ nhàn nhạt nhìn về phía xa. Ở đó, linh khí đột ngột chao đảo, một luồng ánh sáng vàng óng ánh như thái dương hạ thế từ chân trời lan tỏa đến.

"Tới rồi." Diệp Phi khẽ lẩm bẩm.

Từ phương Đông, chín con Kim Giáp Độc Giác Thú – loại yêu thú mang trong mình một tia huyết mạch chân long – đang kéo một cỗ xe hoàng kim ngạo nghễ đạp mây mà tới. Mỗi bước chân của chúng đều khiến không gian rung động, phát ra tiếng sấm nổ đì đùng. Trên mui xe, một lá đại kỳ thêu hai chữ "Thiên Minh" bay phấp phới, phát ra hào quang rực rỡ đến mức khiến người bình thường không thể nhìn thẳng.

"Thiên Minh Thánh Địa! Là người của Thánh Địa!"

Đám đông tu sĩ trên quảng trường lập tức xôn xao. Những kẻ vốn dĩ cao ngạo là thiên tài của các gia tộc nhỏ lẻ, lúc này đều đồng loạt cúi đầu, ánh mắt lộ vẻ sùng bái và sợ hãi. Ở Hạ Tam Giới này, Thiên Minh Thánh Địa chính là hóa thân của ý chí Thiên Đạo, là chúa tể không thể lay chuyển.

Khi cỗ xe dừng lại trên không trung, một nam tử trẻ tuổi bước ra từ bên trong rèm lụa.

Hắn mặc một bộ trường bào màu trắng thêu chỉ vàng tinh xảo, gương mặt tuấn mỹ đến mức hoàn hảo, ngũ quan như được tạc từ ngọc thạch quý giá nhất. Trên trán hắn khảm một viên bảo châu tỏa ra khí tức huyền ảo, xung quanh cơ thể thấp thoáng những luồng khí vận vàng óng quấn quýt không rời.

Hắn vừa xuất hiện, dường như cả đất trời đều vì hắn mà reo hò. Cỏ cây dưới chân quảng trường vốn đã héo rũ vì sức nóng của đám đông bỗng chốc xanh tươi trở lại, linh khí xung quanh tự động hội tụ về phía hắn, tạo thành một cái kén ánh sáng thần thánh.

Đó chính là Lâm Thiên Vũ – "Khí vận chi tử" được Thiên Đạo sủng ái nhất của thời đại này.

"Hừ, nhìn cái bộ dạng đạo mạo kia, lão phu chỉ muốn nhổ nước bọt." Tiếng của Tiêu Lão vang lên trong tâm trí Diệp Phi, đầy vẻ khinh bỉ. "Tên nhóc này chẳng qua là được Thiên Đạo rót khí vận vào người để làm con chó săn thôi. Diệp Phi, nhìn thấy luồng khí vàng trên đầu hắn không? Đó là 'Thiên Đạo Xiềng Xích' hóa hình, vậy mà hắn còn tưởng đó là vinh dự."

Diệp Phi khẽ nheo mắt. Trong đôi đồng tử của hắn, một vòng xoáy luân hồi hiện ra che khuất sự thật. Hắn thấy rõ sau lưng Lâm Thiên Vũ không phải là hào quang, mà là hàng vạn sợi tơ mảnh khảnh nối liền với hư không cao tận chín tầng trời. Mỗi cử động của Lâm Thiên Vũ đều nằm dưới sự giật dây của những sợi tơ đó.

"Kẻ đáng thương, tự tưởng mình là nhân vật chính, thực chất chỉ là một quân cờ tế lễ." Diệp Phi lạnh lùng đánh giá.

Lâm Thiên Vũ từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt lướt qua hàng vạn tu sĩ như nhìn đám kiến hôi. Hắn rất tận hưởng cảm giác được vạn người tôn kính này. Nhưng bỗng nhiên, ánh mắt hắn khựng lại khi nhìn về phía đoàn người của Nguyệt Tộc.

Ở đó, một nữ tử che mặt bằng khăn lụa mỏng, khoác trên mình bộ y phục màu xanh nhạt đang đứng lặng lẽ giữa đám đệ tử Nguyệt Tộc. Dù chỉ nhìn thấy đôi mắt, nhưng đôi mắt ấy thanh cao, u buồn và sâu thẳm như ánh trăng mùa thu, khiến vạn vật xung quanh đều trở nên lu mờ.

Vân Hiểu Nguyệt.

Lâm Thiên Vũ nhếch môi cười, một nụ cười đầy tự tin và chiếm hữu. Hắn hạ xuống mặt đất, mỗi bước chân đều có những đóa hoa sen bằng linh khí nở rộ nâng đỡ. Hắn đi thẳng về phía Nguyệt Tộc, hoàn toàn lờ đi sự hiện diện của các vị trưởng lão các tông môn khác.

"Hiểu Nguyệt muội muội, đã lâu không gặp. Chuyến đi này vất vả cho muội rồi." Giọng nói của Lâm Thiên Vũ ấm áp như gió xuân, nhưng trong tai Diệp Phi, nó đầy sự giả tạo.

Vân Hiểu Nguyệt khẽ gật đầu, thái độ cực kỳ giữ khoảng cách: "Thánh tử quá lời, Hiểu Nguyệt chỉ là phụng mệnh tộc nhân mà đến."

Lâm Thiên Vũ không hề khó chịu, trái lại càng tỏ vẻ ân cần hơn: "Ta đã nói với Thánh chủ, sau đại hội này sẽ cầu thân với Nguyệt Tộc. Muội mang trong mình Thái Âm Chi Thể, chỉ có thiên tài mang Thiên Mệnh như ta mới xứng đôi vừa lứa, cùng nhau bước lên đỉnh cao Thần Giới."

Nghe đến đây, bàn tay Diệp Phi đang cầm chuôi kiếm bỗng siết chặt. Một luồng sát khí cực kỳ nhạt, nhạt đến mức ngay cả những cường giả Vương Cảnh xung quanh cũng không nhận ra, nhưng lại khiến không gian xung quanh hắn đông cứng lại.

Cầu thân? Kiếp trước, chính cái danh nghĩa cầu thân này đã đẩy Hiểu Nguyệt vào chỗ chết. Kiếp này, Vô Nhai lại dùng trò cũ sao?

Dường như cảm nhận được điều gì đó, Vân Hiểu Nguyệt bỗng quay đầu lại. Ánh mắt nàng xuyên qua đám đông, rơi đúng vào vị trí của thiếu niên tầm thường mặc áo vải đen đang đứng cạnh một gã to xác.

Tim nàng bỗng đập nhanh một nhịp không rõ nguyên do. Một cảm giác quen thuộc đến đau lòng trào dâng, khiến nàng nhất thời ngẩn ngơ. Nàng thấy thiếu niên ấy rất lạ, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn như chứa đựng cả vạn kiếp phù du, đang nhìn nàng với một sự trìu mến và đau đớn tận cùng.

Sự thất thần của Vân Hiểu Nguyệt không qua khỏi mắt Lâm Thiên Vũ. Hắn cau mày, quay đầu nhìn theo hướng mắt nàng. Hắn chỉ thấy một kẻ trông có vẻ là đệ tử của một gia tộc nhỏ, tu vi lờ mờ ở mức Tụ Khí Cảnh, hoàn toàn là một con sâu cái kiến.

Lâm Thiên Vũ cảm thấy lòng tự trọng bị xúc phạm. Hắn là Khí vận chi tử, là mặt trời của thời đại này, vậy mà người con gái hắn chọn lại đang nhìn một kẻ rác rưởi?

Hắn mỉm cười lạnh lẽo, sải bước đi về phía Diệp Phi. Đám đông lập tức dạt ra hai bên, tạo thành một con đường dài. Lâm Thiên Vũ đi đến đâu, uy áp nặng nề như núi Thái Sơn đè xuống đến đó.

"Ngươi là người phương nào?" Lâm Thiên Vũ đứng trước mặt Diệp Phi, cao hơn hắn nửa cái đầu, từ trên cao nhìn xuống với sự khinh miệt rõ rệt.

Thạch Hùng bước tới một bước định ra tay, nhưng Diệp Phi đã đưa tay cản lại. Diệp Phi nhìn thẳng vào mắt Lâm Thiên Vũ, không hề có một chút sợ hãi hay cúi đầu.

"Một tu sĩ bình thường tên Diệp Phi."

"Diệp Phi? Cái tên thật rẻ rác." Lâm Thiên Vũ cười khẩy, giọng hắn vang vọng khắp quảng trường để mọi người cùng nghe. "Ngươi dùng cái ánh mắt thối nát kia nhìn Hiểu Nguyệt muội muội, đó là một tội chết. Ngươi có biết mình đang đứng trước mặt ai không? Quỳ xuống, tự vạt miệng mình trăm cái, ta có thể suy nghĩ để ngươi được chết toàn thây."

Toàn bộ quảng trường nín thở. Ai cũng biết tính khí ngạo mạn của Lâm Thiên Vũ, nhưng không ai ngờ hắn lại trực tiếp làm khó một kẻ vô danh tiểu tốt ngay trước khi đại hội bắt đầu.

Diệp Phi bỗng bật cười. Một điệu cười khô khốc, mang theo sự mỉa mai đến thấu xương.

"Ngươi cười cái gì?" Lâm Thiên Vũ nhíu mày, ánh mắt tóe lửa.

"Ta cười sự ngu xuẩn của ngươi." Diệp Phi tiến lên một bước nhỏ, áp sát Lâm Thiên Vũ. Âm thanh của hắn cực nhỏ, chỉ đủ để hai người nghe thấy, nhưng mỗi chữ đều như một đạo sấm sét oanh tạc vào tâm hồn đối phương: "Ngươi cho rằng mình là thiên tử? Thực ra, cái sợi xích trên cổ ngươi sắp siết chặt rồi đó, chó săn ạ."

Lâm Thiên Vũ sững sờ. Hắn không hiểu "sợi xích" là gì, nhưng nhìn vào đôi mắt của Diệp Phi lúc này, hắn bỗng thấy lạnh toát cả sống lưng. Đó không phải là đôi mắt của một thiếu niên mười mấy tuổi, mà là đôi mắt của một vị thần đã đứng trên vạn vật, nhìn thấu mọi quy luật của sinh tử luân hồi. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, hào quang vàng óng trên người Lâm Thiên Vũ bỗng chốc mờ nhạt đi, như thể bị một bóng tối vô hình nuốt chửng.

"Ngươi tìm chết!"

Lâm Thiên Vũ nổi giận lôi đình. Hắn cảm thấy mình bị một con kiến nhạo báng. Hắn giơ tay lên, linh khí hoàng kim ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ, định trực tiếp vỗ nát Diệp Phi ngay tại chỗ.

"Thánh tử dừng tay!" Một tiếng quát vang lên từ phía hội đồng giám sát. Một lão giả áo bào xanh sẫm bước ra, đó là trưởng lão của Thiên Đạo Minh chi nhánh Hạ Giới. "Hôm nay là ngày khai mạc Đại hội Tông môn, không được phép giết người bừa bãi khi chưa lên võ đài, mong Thánh tử giữ thể diện cho quy tắc chung."

Lâm Thiên Vũ hít một hơi sâu, nén cơn giận lại. Hắn thu lại bàn tay linh khí, nhưng ánh mắt nhìn Diệp Phi vẫn đầy sự sát ý: "Tốt lắm. Hy vọng ngươi có thể sống sót qua vòng sơ loại để gặp ta trên đài. Lúc đó, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là thiên uy bất khả xâm phạm. Ta sẽ băm ngươi ra vạn mảnh ngay trước mắt Hiểu Nguyệt, để nàng biết ai mới là người định đoạt thế giới này."

Diệp Phi vẫn giữ vẻ bình thản đó, hắn xoay người, để lại một câu nói lửng lơ trong gió: "Thiên uy? Thiên mà ngươi nói… sớm muộn gì cũng sẽ bị ta trảm xuống."

Lời nói này khiến tất cả mọi người có mặt tại đó đều lạnh người. Điên rồi! Tên nhóc này chắc chắn là điên rồi! Dám công khai sỉ nhục Thiên Đạo, lại còn trước mặt Khí vận chi tử!

Lâm Thiên Vũ run rẩy vì giận dữ, bàn tay hắn nắm chặt đến mức chảy máu. Hắn không hề biết rằng, chính giây phút này, một vết rạn nứt nhỏ đã xuất hiện trong tâm đạo vốn dĩ hoàn mỹ của hắn. Khí vận vốn dĩ ổn định cũng bắt đầu có dấu hiệu dao động nhẹ.

Vân Hiểu Nguyệt đứng xa xa, nhìn theo bóng lưng của Diệp Phi. Một giọt nước mắt vô thức rơi xuống từ khóe mắt nàng. Nàng không biết hắn là ai, nhưng cái cảm giác đau thương ấy lại mãnh liệt đến mức xé lòng.

"Diệp… Phi…" Nàng thầm gọi tên hắn trong lòng, cảm thấy cái tên này dường như đã gắn liền với linh hồn nàng từ nghìn kiếp trước.

Trong luân hồi châu, Tiêu Lão vuốt râu cười khoái chí: "Được lắm nhóc con, trêu đùa kẻ được trời sủng ái thật sự là khoái ý. Nhưng mà, tên Lâm Thiên Vũ kia không đơn giản đâu. Hắn sở hữu 'Thiên Đạo Chi Nhãn', nếu hắn thực sự liều mạng mở ra, tu vi hiện tại của ngươi khó lòng chống đỡ được lâu."

Diệp Phi thản nhiên đáp lại trong tâm thức: "Cần gì phải chống đỡ? Hắn dùng sức mạnh của Thiên Đạo, vậy ta sẽ dùng chính sức mạnh đó để nghiền nát hắn. Đã đến lúc kích hoạt trang thứ hai của Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết rồi."

Trấn Thiên Kiếm trong bao vải bố chợt run lên bần bật, một tia huyết sắc cực mỏng quấn quanh thanh kiếm, âm thầm hấp thụ linh khí bạo liệt đang tỏa ra từ phía Lâm Thiên Vũ.

Cuộc chơi này, Diệp Phi không chỉ muốn thắng, hắn muốn dùng Lâm Thiên Vũ làm bệ phóng để đưa mình trở lại đỉnh cao nhanh hơn. Con mồi và thợ săn, vị thế lúc này dường như đã hoàn toàn đảo lộn, chỉ là kẻ mang danh "thiên tử" kia vẫn còn đang chìm đắm trong ảo tưởng quyền năng của mình mà thôi.

Trận đại hội này, chắc chắn sẽ là một biển máu. Và Diệp Phi, sẽ là người chèo lái con thuyền luân hồi đi xuyên qua biển máu đó để trảm sát thiên mệnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8