Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 24: Khí vận đối đầu**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:19:37 | Lượt xem: 1

Bầu trời phía trên quảng trường Thanh Vân tông đột ngột biến sắc. Những đám mây trắng vốn thanh bình bỗng chốc bị xé toạc, nhường chỗ cho một xoáy nước vàng kim khổng lồ, tỏa ra áp lực mênh mông như muốn nghiền nát tâm trí của chúng sinh bên dưới. Đó không phải là lôi kiếp, mà là "Thiên Hiển" – dấu hiệu của một kẻ được trời cao che chở đang nổi giận lôi đình.

Giữa tâm điểm của luồng sáng ấy, Lâm Thiên Vũ đứng lơ lửng, tà áo bào trắng tung bay, mái tóc đen dài rực lên những tia điện vàng. Đôi mắt hắn không còn là tròng đen thông thường, mà đã hóa thành một vùng tinh không thăm thẳm, nơi những quy luật của tự nhiên dường như đang vận hành dưới ý chí của hắn.

"Diệp Phi, ngươi dám khinh thường Thiên mệnh, chính là tự tìm đường chết!"

Giọng nói của Lâm Thiên Vũ vang lên như tiếng chuông đồng từ viễn cổ, chấn động màng nhĩ của tất cả tu sĩ có mặt. Hàng ngàn người trên khán đài run rẩy, một số kẻ có tu vi thấp thậm chí đã quỳ thụp xuống vì không chịu nổi thiên uy.

Trái ngược với cảnh tượng kinh thiên động địa ấy, Diệp Phi đứng trên lôi đài bằng đá xanh, trông mờ nhạt đến đáng thương. Bộ y phục xám giản đơn của anh không ngừng phất phơ trong gió lốc, thanh kiếm gãy bọc trong lớp vải bố thô sơ vẫn nằm im lìm trên tay. Thế nhưng, nếu nhìn kỹ, có thể thấy bước chân của anh tựa như mọc rễ vào đại địa. Dù cuồng phong có gào thét, áp lực có nặng nghìn cân, sống lưng của anh vẫn thẳng tắp như một ngọn thương muốn đâm thủng trời xanh.

Trong thức hải của Diệp Phi, Luân Hồi Châu vốn tĩnh lặng bỗng dưng rung động kịch liệt. Một luồng khí xám xịt, cổ xưa và đầy oán hận bắt đầu trào ra, va chạm chan chát với áp lực vàng kim đang tràn xuống từ đỉnh đầu.

"Nhóc con, cẩn thận!" Tiếng của Tiêu Lão vang lên, nghiêm túc một cách hiếm thấy. "Thằng ranh kia đang dùng Khí vận để áp chế nhân quả của ngươi. Luân Hồi Châu cảm nhận được thiên địch, nó đang phát điên đấy. Nếu ngươi không áp chế được nó, cơ thể ngươi sẽ nổ tung trước khi thằng kia kịp ra tay!"

Diệp Phi nhíu mày, đôi mắt híp lại. Anh cảm nhận được mạch máu trong người mình đang sôi sục. Tám kiếp luân hồi, tám lần bị Thiên Đạo chơi xỏ, tám cái chết thảm khốc… Tất cả những ký ức đau thương ấy như những con rắn độc bị đánh thức, quằn quại đòi ra ngoài để cắn xé.

"Áp chế? Tại sao ta phải áp chế?" Diệp Phi thầm đáp lại, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo. "Nó muốn chiến, ta cho nó chiến. Kiếp này, ta không còn gì để mất."

Diệp Phi tiến lên một bước. Chỉ một bước đơn giản, nhưng lại giống như một quả tạ nặng vạn cân nện xuống tâm khảm của Lâm Thiên Vũ.

"Khí vận?" Diệp Phi nhàn nhạt lên tiếng, thanh âm không lớn nhưng lại xuyên qua được lớp rào cản thiên uy. "Thứ mà ngươi tự hào, thực chất chỉ là một sợi xiềng xích mà Thiên Đạo dùng để dắt mũi những con chó trung thành nhất của nó mà thôi. Lâm Thiên Vũ, ngươi thấy mình cao quý, nhưng trong mắt ta, ngươi chỉ là một kẻ đáng thương không có tự do."

"Câm mồm!"

Lâm Thiên Vũ gầm lên. Hắn phất tay, một bàn tay khổng lồ được cấu thành từ khí vận vàng kim từ trên không trung vỗ xuống. Chiêu thức này mang theo quy tắc "Tất Trung", không gian xung quanh Diệp Phi hoàn toàn bị khóa chặt, khiến anh không có đường lui, chỉ có thể chịu chết.

Đây chính là sự bá đạo của Khí vận chi tử. Hắn nói ngươi phải chết, trời sẽ khiến ngươi không thể sống.

Vân Hiểu Nguyệt ở phía xa siết chặt lấy vạt áo. Trái tim nàng đập loạn nhịp, một cảm giác nghẹt thở khó hiểu dâng lên tận cổ họng. Nàng không biết tại sao mình lại lo lắng cho tên "phế vật" kia đến thế, chỉ biết rằng mỗi lần Lâm Thiên Vũ tăng thêm áp lực, linh hồn nàng lại run lên như thể chính mình mới là người đang đối diện với tử thần.

"Diệp… chạy đi…" Nàng mấp máy môi, nhưng âm thanh ấy tan biến giữa tiếng sấm rền.

Ngay khi bàn tay khổng lồ chỉ còn cách đỉnh đầu Diệp Phi vài trượng, một cảnh tượng kinh hoàng đã xảy ra.

Diệp Phi không rút kiếm ra khỏi bao vải bố, anh chỉ dùng bao kiếm chọc thẳng lên trời. Một luồng khí đen kịt từ cơ thể anh bùng phát, biến thành một cột khói luân hồi quấn quýt quanh thanh kiếm gãy.

*Uỳnh!*

Hai luồng sức mạnh va chạm. Bàn tay vàng kim của Thiên Đạo lại bị cột khói đen xé toạc một lỗ hổng lớn. Diệp Phi đứng giữa đống đổ nát của khí vận, thân hình anh bắt đầu thay đổi.

Đôi mắt anh chuyển sang màu đỏ sẫm như máu, hơi thở trở nên cuồng bạo và đầy mùi sát phạt. Đây là khí tức của Kiếp thứ hai – Sát Thần. Kiếp mà anh đã từng dùng một thanh kiếm đồ sát sạch sẽ cả một phương thế giới để tìm đường sống.

"Cái gì?" Lâm Thiên Vũ kinh hãi. Hắn cảm nhận được Khí vận của mình đang sợ hãi. Lần đầu tiên trong đời, "con cưng của trời" cảm thấy một thứ sức mạnh không thuộc về trật tự thế giới này.

"Đến đây." Diệp Phi ngước nhìn Lâm Thiên Vũ, giọng nói của anh giờ đây chồng chéo lên nhau, như có hàng nghìn linh hồn đang cùng lúc lên tiếng. "Để ta cho ngươi thấy, sức mạnh của một kẻ đã đi qua địa ngục tám lần là như thế nào."

Lâm Thiên Vũ không còn giữ được vẻ ung dung. Hắn hiểu rằng nếu không dốc toàn lực, kẻ đứng dưới kia thực sự có khả năng trảm sát hắn. Hắn cắn đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên không trung. Ngay lập tức, một con mắt thứ ba xuất hiện giữa trán hắn.

"Thiên Đạo Chi Nhãn – Mở!"

Hư không run rẩy. Con mắt ấy vừa mở ra, tất cả mọi người đều có cảm giác linh hồn mình bị nhìn thấu. Lâm Thiên Vũ định dùng Thiên Nhãn để nhìn ra sơ hở trong quy tắc của Diệp Phi, để tìm ra nhân quả của anh mà bẻ gãy.

Thế nhưng, khi ánh sáng từ Thiên Nhãn chiếu vào Diệp Phi, Lâm Thiên Vũ bỗng kêu lên một tiếng đau đớn, máu tươi từ ba con mắt đồng loạt chảy xuống ròng ròng.

Trong tầm nhìn của hắn, Diệp Phi không phải là một con người. Đứng ở đó là chín cái bóng đen khổng lồ chống trời đạp đất, vây quanh là một dòng sông thời gian đứt đoạn và vặn vẹo. Đó là "Vô Mệnh Cách", là kẻ nằm ngoài vòng luân hồi, không có nhân quả để nắm bắt!

"Làm sao có thể… Ngươi là quái vật phương nào!" Lâm Thiên Vũ gào thét, sự kiêu ngạo trong hắn sụp đổ hoàn toàn, nhường chỗ cho nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất.

Diệp Phi chậm rãi tháo lớp vải thô trên Trấn Thiên Kiếm ra. Thanh kiếm gãy lộ ra rỉ sét loang lổ, nhưng lại phát ra tiếng gầm của một con rồng bị giam cầm vạn năm.

"Thứ hai Chuyển – Sát Diệt Luân Hồi!"

Diệp Phi bước một bước lên hư không. Mỗi bước anh đi, lôi đài phía dưới đều vỡ vụn thành tro bụi. Luân Hồi Châu trong đan điền rung động đến cực hạn, cung cấp một lượng linh lực đen kịt vô biên vô tận.

Một kiếm vung ra.

Không có hào quang chói mắt, không có chấn động rung trời. Chỉ có một đường chỉ đen mỏng manh như sợi tóc cắt ngang bầu trời, xuyên qua lớp phòng hộ khí vận vàng kim, xuyên qua cả không gian mà Lâm Thiên Vũ đang đứng.

Toàn bộ thế giới như rơi vào trạng thái tĩnh lặng.

Vân Hiểu Nguyệt nhìn thấy Lâm Thiên Vũ sững sờ giữa không trung. Những tia sáng vàng kim quanh hắn bắt đầu tan rã như những mảnh gương vỡ. Khí vận của hắn, thứ "mệnh trời" mà hắn luôn tôn thờ, giờ đây đang điên cuồng chạy trốn khỏi cơ thể chủ nhân, tựa như sợ hãi bị luồng khí đen kia nuốt chửng.

*Rắc!*

Một tiếng rạn nứt nhỏ vang lên từ hư không. Một vệt máu đỏ tươi xuất hiện trên vai Lâm Thiên Vũ. Nếu hắn không có pháp bảo hộ thân cực hạn vừa tự động kích hoạt, một kiếm này đã chia hắn làm đôi.

Thân hình Lâm Thiên Vũ rơi rụng từ trên cao xuống, nện mạnh vào đống đổ nát của lôi đài, khói bụi mịt mù.

Diệp Phi từ trên trời đáp xuống, thanh kiếm gãy trong tay vẫn còn nhỏ xuống những giọt tinh huyết của Khí vận chi tử. Màu đỏ của máu trên nền đen của luân hồi tạo nên một cảnh tượng ma mị và rùng rợn.

Hàng ngàn tu sĩ xung quanh im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của chính mình. Họ vừa được chứng kiến điều gì? Một kẻ vô danh, một "phế vật" bị gia tộc bỏ rơi, lại có thể dùng một kiếm chém rách khí vận, đánh bại kẻ được trời chọn?

Diệp Phi không nhìn Lâm Thiên Vũ đang nằm thoi thóp dưới hố sâu. Anh quay sang hướng Vân Hiểu Nguyệt đang đứng.

Dưới tác động của sức mạnh Sát Thần, đôi mắt đỏ rực của anh có chút cuồng loạn, nhưng khi bắt gặp ánh mắt trong veo đầy lo âu của nàng, sát khí trong anh chợt dịu lại. Một sợi tàn hồn sâu trong ký ức kiếp thứ nhất bỗng khẽ run lên, mang theo một nỗi đau nhói nhưng ấm áp.

"Hiểu Nguyệt… đợi ta." Anh thầm nói trong lòng.

Lúc này, trên trời cao, xoáy nước vàng kim vốn đang tan rã bỗng nhiên ngưng trệ lại. Một ý chí vĩ đại và lạnh lẽo hơn gấp bội phần Lâm Thiên Vũ chợt giáng lâm. Thiên Đạo không cho phép kẻ nghịch mệnh tồn tại. Những tia lôi điện màu tím – Diệt Thế Lôi – bắt đầu tích tụ, nhắm thẳng vào đầu Diệp Phi.

Tiêu Lão trong Luân Hồi Châu tái mặt: "Mẹ kiếp! Thiên Đạo tự tay ra tay rồi! Diệp Phi, chạy mau, hiện tại ngươi chưa đấu lại nó đâu!"

Diệp Phi ngẩng đầu nhìn lôi vân tím ngắt đang cuồn cuộn phía trên, khóe môi hiện lên một nụ cười ngạo nghễ đầy thách thức. Anh không chạy, ngược lại còn giơ thanh kiếm gãy lên, chỉ thẳng vào trung tâm lôi vân.

"Muốn giết ta? Ngươi đã thử tám lần rồi."

Tiếng sấm rền vang như tiếng gầm của một vị thần bị xúc phạm. Cả đại lục Thanh Vân lúc này đều cảm nhận được một sự thay đổi kinh hoàng sắp xảy ra.

Chương 24 kết thúc trong sự rung chuyển của trời đất, khi Khí vận chi tử đã ngã xuống, và cuộc chiến thực sự giữa Diệp Phi và "Trời" chỉ mới chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8