Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 192: Thế giới đã quên đi cái tên Nghịch Mệnh Thần.**
**CHƯƠNG 192: THẾ GIỚI ĐÃ QUÊN ĐI CÁI TÊN NGHỊCH MỆNH THẦN**
Gió lạnh gào thét qua những vách đá dựng đứng của Thiên Diệt Linh Châu, mang theo hơi thở của tử khí và cát bụi thời gian. Nơi đây, mây mù xám xịt quanh năm bao phủ, che khuất cả ánh nắng hiếm hoi của Thượng Tam Giới. Trên con đường mòn uốn lượn dẫn vào tàn tích của một tông môn cổ xưa, một hình bóng cô độc đang chậm rãi bước đi.
Đó là một thanh niên khoác tấm áo choàng xám rách rưới, gương mặt anh tuấn nhưng lạnh lẽo như băng đá vạn năm. Sau lưng anh là một bọc vải dài, quấn kỹ bằng những lớp vải bố đầy vết máu khô và tro bụi. Mỗi bước chân của anh không hề để lại dấu vết trên nền tuyết trắng, như thể anh vốn dĩ không thuộc về thế giới này, hay đúng hơn, thế giới này đã không còn chỗ cho anh.
Diệp Phi.
Cái tên này từng khiến Cửu Đại Tiên Môn ở Trung Tam Giới phải rung chuyển, từng khiến các sứ giả của Thiên Đạo Minh phải run rẩy trong cơn ác mộng. Thế nhưng hiện tại, khi bước chân vào một thị trấn nhỏ dưới chân Thiên Diệt Sơn, những gì anh nghe thấy chỉ là những lời ca tụng dành cho những "vị thần" mới.
"Bái tế Thiên Đạo Thần Sư! Cầu xin ngài ban phúc cho vạn thọ vô cương!"
Tiếng hô vang của hàng ngàn người dân cùng các tu sĩ cấp thấp vang dội khắp quảng trường. Họ quỳ rạp dưới chân một bức tượng vàng ròng đồ sộ, khắc họa một nam tử oai nghiêm, đôi mắt nhìn thấu nhân gian. Đó là Lâm Thiên Vũ — kẻ từng bị Diệp Phi trảm sát dưới Trấn Thiên Kiếm, nhưng giờ đây lại được Thiên Đạo phục sinh qua tín ngưỡng và quyền năng của Thần Đế Vô Nhai, trở thành biểu tượng của trật tự vĩnh hằng.
Diệp Phi đứng lặng ở góc đường, chiếc nón lá kéo thấp che khuất nửa khuôn mặt. Anh nhìn bức tượng kia, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong đầy giễu cợt.
*"Thấy không? Thiên Đạo Chi Võng quả nhiên lợi hại."* Giọng nói già nua, pha chút châm biếm của Tiêu Lão vang lên trong thức hải Diệp Phi. *"Chỉ mới ba năm từ khi trận chiến ở Cửu Tiên Sơn kết thúc, Vô Nhai đã dùng bí thuật xóa sạch ký ức của chúng sinh. Trong tâm trí họ, ngươi không phải là anh hùng nghịch mệnh, mà chỉ là một ma đầu đã bị tiêu diệt và bị lãng quên trong hố rác lịch sử."*
Diệp Phi không đáp, đôi mắt anh vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Anh đưa tay chạm nhẹ vào bọc vải sau lưng. Nơi đó, Trấn Thiên Kiếm gãy đôi đang run lên khe khẽ, như thể nó cũng đang cảm thấy sự sỉ nhục từ sự lãng quên của thế giới.
"Họ không quên." Diệp Phi trầm giọng nói thầm, thanh âm nhỏ đến mức chỉ mình anh nghe thấy. "Họ chỉ là bị ép buộc phải quên. Nỗi sợ hãi đã bị biến thành lòng tôn sùng mù quáng."
Ba năm trước, trận đại chiến đó đã khiến Diệp Phi kiệt sức. Anh đã giết được Lâm Thiên Vũ một lần, nhưng cái giá phải trả là sự hy sinh của Tiêu Lão để che chở anh khỏi một chưởng của Vô Nhai từ hư không. Sau trận đó, anh rơi xuống Luân Hồi Hải, dùng tàn lực cuối cùng để thực hiện "Luân Hồi Nghịch Chuyển", ẩn mình vào bóng tối để hồi phục và hoàn thiện Chuyển thứ tám.
Hiện tại, tu vi của anh đã đạt đến đỉnh cao của Thánh Cảnh, chỉ còn cách Thần Cảnh một bước chân cuối cùng. Nhưng bước chân này không phải là đột phá thông thường, mà là một cuộc tái sinh lần thứ chín.
"Tiêu Lão, linh hồn của Hiểu Nguyệt… có phản ứng gì không?" Diệp Phi hỏi, ánh mắt thoáng hiện lên một tia nhu tình hiếm hoi.
Tiêu Lão thở dài: *"Mảnh vỡ linh hồn cuối cùng của con bé đang nằm trong Thần Điện của Thiên Đạo Minh tại Thiên Diệt Linh Châu này. Nhưng nơi đó có Thiên Ma Trận hộ pháp, chỉ cần ngươi lộ ra một tia Luân Hồi khí, Vô Nhai sẽ lập tức phát hiện."*
Diệp Phi xiết chặt nắm tay. Ba năm qua, nỗi nhớ thương Vân Hiểu Nguyệt và hận thù với Vô Nhai chính là thứ duy nhất giữ cho anh không bị tẩu hỏa nhập ma trong bóng tối lạnh lẽo của Luân Hồi Hải.
Đột nhiên, một tiếng thét vang lên phá tan bầu không khí tôn nghiêm của buổi lễ bái tế.
"Không! Tôi không bán con gái tôi làm nô tỳ cho thần sứ! Các người là đồ quỷ đội lốt thần!"
Một lão giả râu tóc bạc phơ đang bị hai tên thị vệ khoác áo bào trắng của Thiên Đạo Minh đạp xuống đất. Cạnh đó là một thiếu nữ khoảng mười sáu tuổi, đang khóc lóc thảm thiết khi bị một gã tu sĩ trung niên có ánh mắt dâm tà lôi kéo.
"Hừ, lão già gàn dở! Con gái ngươi được chọn làm 'Linh Cơ' để phục vụ Thần Sư là phúc phần ba đời. Dám chống đối Thiên Mệnh, ngươi muốn tru di cửu tộc sao?" Gã tu sĩ trung niên cười lạnh, bàn tay thô bạo vuốt ve khuôn mặt thiếu nữ.
Người dân xung quanh vội vã lùi lại, đôi mắt họ chứa đầy sự sợ hãi nhưng không ai dám can thiệp. Trong tâm thức của họ, Thiên Đạo Minh là ý trời, chống lại họ chính là chống lại sự tồn tại của thế giới này.
Diệp Phi đứng đó, nhìn cảnh tượng trước mắt. Trong đầu anh hiện lên ký ức của đời thứ nhất, khi anh cũng từng nhìn thấy cảnh tương tự tại Thần Giới. Khi đó, anh là Thần Đế tôn quý, chỉ một ánh mắt có thể định đoạt vạn linh. Nhưng chính vì sự im lặng của đám đông, vì sự nhu nhược trước "định mệnh", mà Vô Nhai mới có cơ hội trỗi dậy.
*"Đừng manh động, tiểu tử."* Tiêu Lão cảnh báo. *"Đám tép riu này không đáng để ngươi phá hỏng đại kế ẩn mình. Chúng ta cần tìm cách vào Thần Điện một cách êm thấm."*
Diệp Phi không nói gì, anh bước chân đi về phía gã tu sĩ trung niên kia. Từng bước chân của anh rất nhẹ, nhưng dường như có một loại áp lực vô hình bắt đầu lan tỏa, khiến tuyết xung quanh không dám rơi vào người anh.
"Buông cô ấy ra." Một giọng nói thản nhiên, bình dị nhưng lại chứa đựng một uy nghiêm không thể chối cãi vang lên.
Gã tu sĩ trung niên khựng lại, quay đầu nhìn kẻ rách rưới vừa lên tiếng. Hắn cười sằng sặc, đám thuộc hạ xung quanh cũng cười theo như được nghe một câu chuyện cười nhất nhân gian.
"Ngươi là ai? Một tên khất cái không có chút linh khí cũng dám dạy bảo Thiên Đạo Minh làm việc?"
Diệp Phi dừng lại cách gã tu sĩ ba bước. Anh không nhìn hắn, mà nhìn vào bức tượng Lâm Thiên Vũ đằng sau. "Lâm Thiên Vũ khi sống là một kẻ ngu ngốc, khi chết làm tượng cũng bị người ta đem ra làm bình hoa cho kẻ khác chiếm đoạt con dân. Thật là thảm hại."
Cả quảng trường chết lặng. Lời này không khác gì thiên lôi đánh ngang tai. Phỉ báng Thần Sư? Xúc phạm Thiên Đạo?
"Gan lớn bằng trời! Giết hắn cho ta!" Gã tu sĩ trung niên gầm lên, tay vung ra một luồng kiếm khí chói mắt nhắm thẳng ngực Diệp Phi.
Diệp Phi vẫn đứng im, tay phải khẽ cử động. Anh không rút thanh kiếm sau lưng, chỉ đưa một ngón tay lên búng nhẹ vào không trung.
*Rắc!*
Một tiếng động khô khốc vang lên. Kiếm khí của gã tu sĩ, thứ có thể chém sắt như bùn, lại như một mảnh thủy tinh mỏng manh đụng phải đá tảng, vỡ tan tành thành hàng vạn đốm sáng linh khí.
Chưa dừng lại ở đó, luồng dư chấn từ ngón tay của Diệp Phi lao đi như một cơn lốc xoáy tử thần. Trong một nháy mắt, gã tu sĩ trung niên còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì toàn bộ kinh mạch trong người hắn đã bị phế sạch, cả người bay ngược ra sau, va sầm vào bức tượng vàng của Lâm Thiên Vũ.
*Bùm!*
Bức tượng đồ sộ nứt ra một vết dài, khuôn mặt uy nghiêm của "vị thần" bị chia làm đôi.
"Ngươi… ngươi…" Gã tu sĩ nằm dưới đất, máu tuôn ra như suối, đôi mắt chứa đầy sự kinh hoàng nhìn thiếu niên trước mặt. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc đến đáng sợ, thứ khí tức không thuộc về linh lực thông thường mà thuộc về sự vận chuyển của luân hồi.
Diệp Phi đi tới trước mặt gã tu sĩ, cúi xuống, ánh mắt anh lóe lên một tia tím lạnh lẽo.
"Hãy về nói với chủ nhân của ngươi — Thần Đế Vô Nhai." Diệp Phi trầm giọng, giọng nói anh lúc này không còn là của một thiếu niên, mà mang theo sự trầm hùng của tám kiếp đỉnh phong kết hợp lại. "Kẻ hắn hằng mong nhớ, kẻ hắn sợ hãi nhất, đã trở lại rồi."
Nói xong, Diệp Phi xoay người, bế thiếu nữ kia dậy và dắt tay lão giả bước đi giữa hàng ngàn người đang run rẩy vì kinh sợ. Khi anh bước qua, mọi người vô thức dạt ra hai bên tạo thành một con đường lớn.
Chiếc áo choàng rách rưới bay trong gió lạnh, để lộ ra chuôi kiếm gãy với hai chữ cổ khắc mờ nhạt: **Trấn Thiên.**
Lúc này, trên bầu trời Thiên Diệt Linh Châu vốn luôn u ám bỗng xuất hiện một luồng chớp tím xé toác mây đen. Tiếng sấm rền vang như tiếng rống của một vị thần vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ nghìn năm.
Tại Thần Điện nằm trên đỉnh núi cao nhất, một nam tử đang ngồi thiền định bỗng mở bừng đôi mắt. Đôi mắt ấy không có con ngươi, chỉ có một mảnh không gian hỗn độn đen ngòm. Hắn nhìn về hướng thị trấn nhỏ bên dưới, gương mặt vốn không chút cảm xúc giờ đây vặn vẹo vì sự căm phẫn và một chút lo sợ thầm kín.
"Diệp… Phi…" Hắn gằn giọng.
Bên cạnh hắn, một lão giả mù cầm cần câu ngồi bên hồ nước thời gian khẽ mỉm cười, đôi môi khô khốc lẩm bẩm: "Vòng lặp cuối cùng đã bắt đầu rồi sao? Diệp Phi, kiếp này ngươi muốn thành thần, hay muốn phá hủy luôn cả thần linh?"
Ở dưới tiểu trấn, Diệp Phi không quan tâm đến những biến động trên thiên giới. Anh ngẩng đầu nhìn về hướng Thần Điện, nơi tàn hồn của Vân Hiểu Nguyệt đang đợi mình.
Thế giới có thể đã quên anh. Thiên địa có thể đã xóa bỏ sự hiện diện của anh khỏi kinh thư. Nhưng Luân Hồi thì không. Và Trấn Thiên Kiếm của anh, càng không bao giờ quên vị đắng của máu những kẻ phản bội.
"Đi thôi, Tiêu Lão. Đã đến lúc đưa cả thế giới này tỉnh mộng rồi."
Diệp Phi bước đi, dáng lưng của anh tan dần vào trong làn sương mù mờ ảo. Phía sau anh, bức tượng của "vị thần giả" Lâm Thiên Vũ sụp đổ hoàn toàn thành từng mảnh vụn, đánh dấu cho sự kết thúc của một trật tự dối trá.
Kẻ Nghịch Mệnh, cuối cùng đã chính thức lộ diện sau ba năm ròng rã ẩn tích. Một lần nữa, cái tên Diệp Phi sẽ trở thành cơn ác mộng kinh hoàng nhất, cũng là ánh sáng duy nhất cho những kẻ đang lầm than dưới xiềng xích của Thiên Đạo.