Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 193: Tìm lại những người bạn cũ đã luân hồi.**
**CHƯƠNG 193: TÌM LẠI NHỮNG NGƯỜI BẠN CŨ ĐÃ LUÂN HỒI**
Gió cát của vùng biên thùy Linh Hoang Giới gào rú như tiếng khóc của những linh hồn bị lãng quên. Giữa sa mạc Độc Khô mênh mông, nơi những dải cát đen trôi dạt như những con rắn khổng lồ, một bóng người đơn độc đang bước đi.
Diệp Phi khoác trên mình chiếc áo choàng xám bạc cũ kỹ, vạt áo rách mướp bay lất phất trong gió nóng. Mỗi bước chân của hắn đều trầm ổn, không nhanh không chậm, nhưng nếu quan sát kỹ sẽ thấy dưới lòng bàn chân hắn, một vòng tròn hư ảo mang sắc thái âm dương cứ hiện ra rồi lại tan biến, giúp hắn thu hẹp khoảng cách vạn dặm chỉ trong chớp mắt.
"Tiểu tử, ngươi thật sự chắc chắn cảm ứng của *Luân Hồi Châu* là đúng chứ?" Một giọng nói già nua, pha chút hóm hỉnh vang lên từ trong không gian thức hải của Diệp Phi.
Đó là Tiêu Lão. Ông ta lúc này đang ngồi vắt vẻo trên một khối linh thạch khổng lồ bên trong Luân Hồi Châu, tay cầm một chén trà linh dược ảo ảnh, đôi mắt tinh anh nheo lại nhìn ra thế giới bên ngoài qua đôi mắt của Diệp Phi.
Diệp Phi không quay đầu, ánh mắt hắn vẫn đóng đinh về phía chân trời nơi có một cột khói đen bốc lên nghi ngút: "Tiêu Lão, lão đã theo ta qua ba kiếp, chẳng lẽ vẫn chưa tin vào sợi dây nhân quả sao? Luân hồi có thể khiến người ta thay hình đổi dạng, xóa sạch ký ức, nhưng hơi thở của linh hồn thì không bao giờ thay đổi. Ở phía trước… có một người đã thề sẽ dùng mạng sống che chở cho ta từ đời thứ sáu. Hơi thở ấy, dù có bị vùi lấp dưới chín tầng địa ngục, ta vẫn sẽ nhận ra."
Tiêu Lão hừ hừ hai tiếng, nhấp một ngụm trà: "Được rồi, được rồi. Ta chỉ sợ ngươi nhìn nhầm rồi lại làm loạn cả Linh Hoang Giới này lên. Đừng quên, Thiên Đạo Minh vẫn đang dán mắt vào từng kẽ hở của không gian đấy."
Diệp Phi im lặng. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào chuôi của Trấn Thiên Kiếm gãy bên hông. Cảm giác lành lạnh từ thanh kiếm truyền lại như một lời trấn an. Thiên Đạo Minh? Thiên Mệnh? Với hắn, đó chỉ là những cái xiềng xích mà hắn nhất định sẽ chặt đứt trong kiếp này.
…
Cột khói đen kia phát ra từ mỏ đá Hắc Sa, một trong những nơi tàn khốc nhất của vùng Linh Hoang. Nơi đây quy tụ hàng vạn nô lệ, phu phen, những kẻ bị các tông môn ruồng bỏ hoặc những tu sĩ thất thế bị bắt làm lao dịch. Tại đây, sinh mạng con người rẻ rúng hơn cả những viên hắc thạch mà họ đào lên.
"Bộp! Chát!"
Tiếng roi da xé rách không khí, để lại những vệt máu đỏ tươi trên một tấm lưng trần vững chãi như bàn thạch.
"Thằng chó này! Đã bảo ngươi nộp đủ mười viên hắc thạch thượng phẩm, tại sao hôm nay chỉ có tám?" Một tên quản sự mặc áo bào xám của Huyết Sát Môn, mặt mũi bặm trợn, tay cầm lôi roi đang điên cuồng quất xuống.
Dưới làn roi điện tím ngắt, một thanh niên cao lớn, da dẻ ngăm đen, toàn thân quấn đầy xích sắt nặng nề vẫn đứng trơ trơ. Hắn không kêu rên, không cầu xin, đôi mắt sâu hoắm như đầm nước lạnh chỉ nhìn trừng trừng vào tên quản sự. Hắn chính là Thạch Hùng, nhưng lúc này, hắn chỉ là "Nô lệ số 9527".
"Nhìn cái gì? Ngươi muốn chết sao?" Tên quản sự tức giận vì sự lì lợm của đối phương, hắn vận kình lực, lôi roi bộc phát ra luồng điện quang mạnh mẽ nhất, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Thạch Hùng mà vụt tới.
Cú đánh này nếu trúng, một tu sĩ Trúc Cơ cũng phải nát óc. Thế nhưng, khi chiếc roi chỉ còn cách đầu Thạch Hùng gang tấc, nó bỗng nhiên khựng lại giữa không trung. Không gian xung quanh như bị đóng băng, một luồng sát khí lạnh lẽo thấu xương bao trùm lấy toàn bộ mỏ đá.
"Hắn là người của ta. Ngươi… lấy quyền gì mà đánh?"
Một giọng nói bình thản nhưng mang theo uy áp tuyệt đối vang lên. Mọi người đồng loạt quay đầu lại. Giữa đám bụi mù cát trắng, một nam tử trẻ tuổi với mái tóc đen xõa tung bước đến. Mỗi bước đi của hắn khiến mặt đất rung chuyển nhẹ, những viên hắc thạch xung quanh tự động vỡ vụn thành bột mịn.
Tên quản sự Huyết Sát Môn mặt cắt không còn giọt máu, hắn run rẩy cố rút chiếc roi lại nhưng không thể: "Ngươi… ngươi là kẻ nào? Đây là địa bàn của Huyết Sát Môn! Ngươi muốn chống lại Cửu Đại Tiên Môn sao?"
Diệp Phi không nhìn tên quản sự, ánh mắt hắn chỉ dừng lại trên người thanh niên đang bị xiềng xích kia. Nhìn thấy tấm lưng chằng chịt vết thương, nhìn thấy đôi mắt cương nghị nhưng đầy uất hận ấy, một ký ức từ đời thứ sáu bỗng chốc ùa về.
*Năm ấy, trên đỉnh núi Tuyết Vong, một vị đại tướng quân của Man Hoang tộc đã dùng tấm thân đầy vết tên đạn để chặn cửa động, hét lên: "Điện hạ, ngài đi đi! Thạch Hùng ta chết cũng phải giữ sạch đường cho ngài!"*
Cảnh tượng ấy và thực tại trước mắt chồng lấp lên nhau. Sát ý trong lòng Diệp Phi bùng phát. Hắn phất tay một cái.
"Rắc!"
Chiếc lôi roi bỗng chốc gãy nát thành trăm đoạn. Chưa dừng lại ở đó, luồng kình lực vô hình đánh thẳng vào ngực tên quản sự, khiến hắn bay ngược ra sau trăm trượng, đâm sầm vào vách núi, nổ tung thành một vũng máu.
Tiếng hét thảm thiết xé toác bầu không khí im lặng của mỏ đá. Hàng ngàn nô lệ ngơ ngác, còn đám vệ binh Huyết Sát Môn thì hoảng loạn rút vũ khí.
"To gan nghịch tặc! Giết hắn!"
Gần trăm tên vệ binh cầm giáo dài xông tới. Diệp Phi vẫn đứng im, tay không rời chuôi kiếm gãy. Hắn khẽ hừ lạnh một tiếng, khí hải trong người chuyển động theo quỹ đạo của *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết*. Một luồng hào quang tím sẫm lan tỏa từ dưới chân hắn, hình thành một trận pháp luân hồi nhỏ.
"Kiếp thứ hai: Sát Thần – Chấn Nháy!"
Ánh mắt Diệp Phi trong chớp mắt biến thành màu đỏ thẫm. Chỉ thấy hắn nhẹ nhàng bước lên một bước, thân ảnh mờ ảo như bóng ma lướt qua hàng vệ binh.
*Phập! Phập! Phập!*
Không cần rút kiếm, chỉ với những ngón tay như kiếm khí, Diệp Phi lướt đến đâu, đầu của những tên vệ binh rơi rụng đến đó. Trong chưa đầy mười nhịp thở, trăm tên vệ binh đều trở thành những thi thể không đầu nằm rải rác trên nền đá đen.
Máu chảy thành sông, nhưng áo bào của Diệp Phi không dính một giọt bẩn. Hắn đi đến trước mặt Thạch Hùng, người lúc này vẫn đang sững sờ nhìn hắn.
"Ngươi… ngài là ai?" Thạch Hùng khàn giọng hỏi, giọng nói thô mộc chứa đựng một sự quen thuộc kỳ lạ mà chính hắn cũng không giải thích được.
Diệp Phi nhìn sâu vào đôi mắt ấy, bàn tay run run đặt lên vai Thạch Hùng. Hắn cảm nhận được sâu trong huyết mạch của người thanh niên này là một nguồn năng lượng ngủ say, mạnh mẽ và cuồng bạo như hỏa diệm của núi lửa. Đó chính là huyết mạch Man Hoang Thiên Thần – thứ mà kiếp trước Thạch Hùng đã dùng để đánh đổi một lần cứu mạng hắn.
"Thạch Hùng, đã lâu không gặp." Diệp Phi khẽ nói, âm thanh chỉ đủ hai người nghe.
Thạch Hùng run lên: "Ngài… làm sao ngài biết tên tôi? Tôi là nô lệ không tên từ lúc mới sinh…"
"Ngươi không phải nô lệ. Ngươi là Chiến Thần dưới trướng ta. Kiếp trước ngươi nợ ta một lời hứa, kiếp này… ta đến để đòi lại."
Dứt lời, Diệp Phi đưa tay chỉ vào trán Thạch Hùng. Một đạo phù văn màu vàng kim của Luân Hồi Quyết bắn ra, trực tiếp đâm xuyên vào thần thức của đối phương.
"Cửu Chuyển Hoàn Nguyên, Huyết Mạch Thức Tỉnh! Hiện cho ta!"
Một luồng sáng chói lòa bùng phát từ người Thạch Hùng. Những sợi xích sắt nặng nề bỗng chốc nung đỏ rồi chảy ra như sáp. Thạch Hùng ngửa mặt lên trời gầm một tiếng long trời lở đất. Sau lưng hắn, một ảo ảnh người khổng lồ cao hàng chục trượng, mình trần, tay cầm rìu đá hiện ra giữa hư không – đó chính là thủy tổ của Man Hoang tộc.
Sức mạnh hung hãn quét qua toàn bộ mỏ đá Hắc Sa, khiến tất cả những kẻ cai ngục còn lại phải quỳ sụp xuống vì sợ hãi. Các nô lệ thì ngước nhìn Thạch Hùng như nhìn một vị thần cứu thế.
Ký ức vụn vỡ bắt đầu tràn về trong tâm trí Thạch Hùng. Những trận chiến rực lửa, những tiếng hô quân, và bóng lưng của một nam tử đứng giữa vạn quân luôn dẫn đầu tiến lên. Hàng lệ nóng hổi lăn dài trên gương mặt đầy sương gió của người thanh niên.
Hắn quỳ sụp xuống, nhưng không phải quỳ trước cường quyền, mà là quỳ trước vị chủ nhân đã cách biệt nghìn năm.
"Thạch… Thạch Hùng… bái kiến Điện hạ!"
Thạch Hùng dập đầu xuống đá cứng đến mức mảnh đá vỡ vụn. Giọng hắn run rẩy vì xúc động, vì sự uất ức kìm nén qua mười mấy năm nô lệ cuối cùng cũng tìm được nơi nương tựa.
Diệp Phi đỡ hắn dậy, ánh mắt đã lấy lại vẻ bình thản vốn có nhưng thâm trầm hơn: "Đứng lên đi. Kiếp này, ta không còn là Điện hạ của bất kỳ quốc gia nào. Ta là Diệp Phi, người sẽ cùng ngươi bước lên đỉnh Thần Giới, lật đổ những kẻ tự xưng là Thiên Đạo kia."
"Tiểu tử, cảm động quá nhỉ!" Tiêu Lão bên trong Luân Hồi Châu tặc lưỡi, "Nhưng mà, động tĩnh vừa rồi đủ để cường giả Hợp Thể cảnh của Huyết Sát Môn ở gần đây nhận ra rồi. Nếu không muốn bị bao vây thì mau rời đi thôi."
Diệp Phi nhếch môi cười lạnh: "Rời đi? Ta đi, nhưng mỏ đá này không thể còn tồn tại. Những kẻ nợ máu ở đây phải trả bằng máu."
Hắn quay sang nhìn hàng vạn nô lệ đang run rẩy, rồi nhìn Thạch Hùng: "Hùng tử, dùng sức mạnh mới của ngươi, phá nát cái địa ngục này cho ta!"
Thạch Hùng lau nước mắt, đôi mắt bỗng chốc rực lửa chiến ý. Hắn vươn vai, xương cốt kêu răng rắc như sấm nổ. Hắn nhặt lên một thanh đại đao rỉ sét từ dưới đất, vận chuyển huyết mạch Man Hoang. Thanh đao rỉ sét ấy bỗng chốc rực sáng một màu đỏ đậm của huyết sát.
"Tuân lệnh chủ thượng!"
Thạch Hùng như một con mãnh hổ sổng chuồng, lao thẳng vào giữa đám lầu các của các cấp quản lý mỏ. Tiếng gầm rú và tiếng sụp đổ của các kiến trúc vang lên liên tiếp.
Diệp Phi đứng giữa đống hoang tàn, Trấn Thiên Kiếm trong vỏ nhẹ nhàng rung động. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía xa, nơi những mảnh vỡ linh hồn của Vân Hiểu Nguyệt đang lưu lạc. Thạch Hùng đã về, nhưng hành trình tìm lại những chiến hữu cũ khác chỉ mới bắt đầu.
Trong gió cát, hắn dường như nghe thấy tiếng thì thầm của định mệnh. Những quân cờ cũ trên bàn cờ vạn năm đang dần trở lại vị trí của chúng.
"Vô Nhai, ngươi thấy chưa? Vòng lặp của ngươi… ta sẽ tự tay bóp nát từng chút một."
Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như máu, mỏ đá Hắc Sa sụp đổ hoàn toàn trong lửa và khói. Hai bóng người – một thanh nhã trầm ổn, một to lớn hùng vĩ – bắt đầu bước ra khỏi vùng biên thùy, hướng về phía phồn hoa của Linh Hoang Giới, nơi những bí mật lớn hơn và những kẻ thù mạnh hơn đang chờ đợi.
Chương này khép lại, nhưng ngọn lửa Nghịch Mệnh đã chính thức bùng cháy, không gì có thể dập tắt được nữa.