Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 194: Gặp lại Vân Hiểu Nguyệt tại một ngôi làng nhỏ, nàng không còn tu vi.**
CHƯƠNG 194: GẶP LẠI VÂN HIỂU NGUYỆT
Sương mù buổi sớm tại chân núi Thương Loan dày đặc như sữa, bao phủ lấy con đường mòn dẫn vào Thôn Khê Nguyệt. Tiếng chim rừng lảnh lót ngân vang, xua tan đi cái không khí lạnh lẽo của đại ngàn.
Trên con đường đất lổm chổm sỏi đá, hai bóng người một cao một thấp đang chậm rãi tiến bước. Diệp Phi khoác trên mình bộ trường bào màu thanh lam đơn giản, mái tóc đen được buộc gọn sau gáy bằng một dải lụa mỏng. Đi sau hắn là Thạch Hùng, gã khổng lồ của tộc Man Hoang nay đã thu liễm phần nào hung tính, nhưng đôi mắt như chuông đồng vẫn không ngừng quan sát xung quanh, bàn tay hộ pháp lúc nào cũng đặt gần cán thanh đại đao sau lưng.
“Chủ thượng, có thật là ở nơi hẻo lánh này không?” Thạch Hùng thấp giọng hỏi, giọng nói ồm ồm như tiếng sấm trầm trong cổ họng. “Ta cảm thấy linh khí ở đây vô cùng mỏng manh, hoàn toàn không giống nơi một vị tiên tử sẽ cư ngụ.”
Diệp Phi không đáp ngay. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào vị trí trước ngực, nơi viên Luân Hồi Châu đang lặng lẽ chuyển động. Kể từ khi bước chân vào ranh giới của ngôi làng này, viên châu không ngừng phát ra những luồng rung động ấm áp, một cảm giác quen thuộc đến xé lòng bắt đầu lan tỏa trong từng thớ thịt của hắn.
“Nàng ở đây.” Diệp Phi khẽ thầm thì, ánh mắt vốn dĩ lạnh lùng qua tám kiếp luân hồi, giờ đây lại hiện lên một tia gợn sóng mỏng manh. “Ta cảm nhận được tàn hồn của nàng. Nó yếu ớt như một ngọn nến trong gió, mỏng manh đến mức khiến người ta đau thắt.”
“Tiểu tử, đừng có quá xúc động.” Giọng nói của Tiêu Lão vang lên từ trong Luân Hồi Châu, mang theo chút nghiêm nghị. “Mảnh hồn này của nàng quá yếu, lại đầu thai vào phàm thể không có linh căn. Nếu ngươi xuất hiện quá đột ngột, sát khí từ Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết trên người ngươi có thể vô tình làm tổn thương đến bản thể của nàng. Hãy nhớ, nàng của hiện tại chỉ là một phàm nhân.”
Diệp Phi hít sâu một hơi, vận chuyển công pháp để triệt để phong tỏa mọi dao động tu vi. Lúc này đây, hắn trông không khác gì một công tử của một gia đình giàu có nào đó đang đi du ngoạn, điềm đạm và nho nhã.
Bước vào Thôn Khê Nguyệt, cảnh tượng trước mắt khiến Diệp Phi sững lại. Đó là một ngôi làng nhỏ chỉ có khoảng mấy chục nóc nhà tranh, khói bếp bảng lảng bay lên trong nắng sớm. Phía cuối làng, bên cạnh một dòng suối nhỏ trong vắt, có một gian nhà gỗ đơn sơ nhưng vô cùng ngăn nắp.
Ở khoảnh sân nhỏ trước gian nhà, một bóng hình quen thuộc đang ngồi bên khung cửi thêu thùa.
Trái tim Diệp Phi như ngừng đập trong một nhịp.
Nàng mặc một bộ váy vải thô màu trắng ngà, mái tóc dài đơn giản được cài bằng một chiếc trâm gỗ cũ kỹ. Khuôn mặt ấy, đôi mày thanh tú ấy, dù đã trải qua ngàn vạn năm, qua chín lần sinh tử luân hồi, Diệp Phi vẫn có thể nhận ra ngay lập tức giữa hàng triệu người.
Chỉ là, sắc mặt nàng xanh xao một cách đáng sợ, làn da trắng nhợt nhạt gần như trong suốt dưới ánh mặt trời. Nàng thỉnh thoảng lại khẽ ho một vài tiếng, đôi vai gầy rung lên bần bật, nhưng đôi bàn tay vẫn tỉ mẩn đưa từng đường kim mũi chỉ.
Vân Hiểu Nguyệt – Thánh nữ của Nguyệt tộc cao quý ở đời thứ nhất, người từng vì hắn mà chống lại cả thiên hà, giờ đây lại là một thôn nữ yếu ớt, không còn chút tu vi, không còn chút ký ức.
“Hụ hụ…”
Tiếng ho khan của nàng khiến Diệp Phi không tự chủ được mà tiến về phía trước.
Đúng lúc này, từ phía cổng làng vang lên tiếng chân ngựa dồn dập, phá vỡ sự tĩnh lặng của thôn dã. Một toán người đi đứng nghênh ngang, dẫn đầu là một gã nam tử béo mập, áo quần là lượt, trên mặt hiện rõ vẻ dâm tà.
“Vân cô nương, hôm nay đến hạn trả nợ rồi. Ngươi không có tiền, thì cũng nên nghĩ đến lời đề nghị của phủ Trần gia ta chứ?” Gã béo xuống ngựa, tiến vào sân nhà với vẻ mặt đắc ý.
Vân Hiểu Nguyệt ngừng tay thêu, chậm rãi đứng dậy. Nàng khẽ tựa lưng vào khung cửi để lấy điểm tựa, đôi mắt trong veo nhưng đượm buồn nhìn gã nam tử: “Trần công tử, tiền thuốc của gia phụ, tiểu nữ sẽ sớm tìm cách trả lại. Xin công tử hãy tôn trọng, đừng nhắc lại chuyện nạp thiếp nữa.”
“Tôn trọng? Hừ, ở cái làng này, lời nói của ta chính là vương pháp!” Trần công tử cười khẩy, đưa tay định chạm vào mặt nàng. “Nhìn cái thân thể ốm yếu này của ngươi, nếu không vào phủ ta hưởng vinh hoa phú quý, chắc gì đã sống nổi qua mùa đông năm nay?”
“Dừng tay.”
Một giọng nói lạnh lùng như băng từ thiên cổ đột ngột vang lên, khiến tất cả mọi người có mặt đều cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Diệp Phi đã đứng đó từ lúc nào, bóng lưng hắn đổ dài trên mặt đất, che khuất cả ánh nắng đang chiếu về phía Hiểu Nguyệt. Ánh mắt hắn nhìn Trần công tử không có chút nhiệt độ nào, giống như đang nhìn một vật chết.
“Ngươi là kẻ nào? Dám xen vào chuyện của Trần gia?” Gã béo giật mình lùi lại, ra lệnh cho đám thuộc hạ. “Lên cho ta, phế đi đôi mắt của hắn!”
Năm sáu gã hộ viện thô lỗ lao tới, nhưng chúng còn chưa kịp chạm vào chéo áo của Diệp Phi thì một bóng đen khổng lồ đã chắn ngang. Thạch Hùng chỉ cần đưa một tay ra, túm lấy cổ áo hai tên nhanh nhất rồi ném mạnh ra ngoài sân như ném hai bao tải rác.
Răng rắc!
Tiếng xương gãy vang lên khô khốc. Thạch Hùng trừng mắt gầm nhẹ một tiếng, khí huyết của tộc Man Hoang dù đã thu liễm vẫn khiến đám người phàm kia hồn xiêu phách lạc, ngã nhào ra đất.
Trần công tử sợ đến mức đái ra quần, lắp bắp không thành lời, rồi cùng đám thuộc hạ tháo chạy trối chết, không dám ngoái đầu lại nhìn.
Sân nhỏ trở lại vẻ yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng nước suối chảy róc rách.
Diệp Phi chậm rãi xoay người lại. Đối mặt với nàng, đôi mắt tràn đầy sát khí lúc nãy biến mất, thay vào đó là một sự dịu dàng chưa từng thấy trong tám kiếp qua.
Vân Hiểu Nguyệt hơi bàng hoàng nhìn vị khách không mời mà đến. Nàng thấy người thanh niên này vô cùng lạ lẫm, nhưng không hiểu sao, khi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả luân hồi kia, tâm hồn nàng lại run rẩy kịch liệt. Một cảm giác đau đớn cùng cực lẫn ấm áp trào dâng, khiến lệ nhòa đi khóe mắt nàng từ lúc nào không hay.
“Vị công tử này… chúng ta đã từng gặp nhau chưa?” Nàng khẽ hỏi, giọng nói mỏng manh như sương khói.
Diệp Phi bước tới một bước, bàn tay hắn run run định đưa lên chạm vào gò má nàng, nhưng rồi lại khựng lại giữa không trung. Hắn sợ sát khí trên tay mình sẽ khiến nàng tan biến.
“Gặp rồi.” Diệp Phi khàn giọng đáp, cổ họng như có ngàn cân đá chặn lại. “Ở một nơi rất xa, rất lâu trước đây.”
“Thật sao?” Nàng khẽ mỉm cười, một nụ cười nhợt nhạt nhưng đẹp đến nao lòng. “Xin lỗi công tử, trí nhớ của tiểu nữ không được tốt, sức khỏe cũng yếu kém… e là đã quên mất cố nhân.”
Tiếng "cố nhân" như một lưỡi dao cứa vào tim Diệp Phi. Hắn nhìn thấu qua lớp da thịt, thấy được linh hồn của nàng – mảnh hồn của đời thứ nhất đang co quắp lại, yếu ớt đến đáng thương. Nàng không có tu vi, vì vốn dĩ phàm thân này không đủ sức gánh vác sức mạnh của Thái Âm Chi Thể. Mỗi ngày trôi qua, tàn hồn đang tự tiêu hủy chính mình để duy trì sự sống.
“Không sao, nàng quên rồi, ta sẽ giúp nàng nhớ lại. Nàng đánh mất, ta sẽ giúp nàng tìm về.” Diệp Phi nhìn sâu vào mắt nàng, lời thề này không chỉ dành cho kiếp này, mà là cho tất cả nợ nần của tám kiếp đã qua.
“Tiểu tử, mảnh hồn này của nàng sắp cạn kiệt năng lượng rồi.” Tiêu Lão nhắc nhở trong thức hải. “Nếu không có luân hồi lực truyền vào, nàng sẽ không thọ quá ba tháng nữa.”
Diệp Phi siết chặt nắm tay, Trấn Thiên Kiếm bên hông như cảm nhận được tâm tình chủ nhân, khẽ phát ra tiếng oanh鸣 trầm đục. Hắn nhìn ngôi nhà rách nát, nhìn chén thuốc đắng ngắt đặt trên bàn đá, lòng tràn đầy hận ý đối với thiên mệnh.
Vô Nhai đã cướp đi của nàng tất cả, khiến nàng từ một Thánh nữ vạn người ngưỡng vọng trở thành một thôn nữ bệnh tật khổ cực thế này.
“Vân cô nương, ta là một dược sư đang ngao du thiên hạ.” Diệp Phi nhẹ nhàng nói, lấy từ trong nhẫn không gian ra một viên đan dược tỏa ra mùi hương thanh nhã nhưng đã được hắn phong ấn 99% dược lực để phù hợp với phàm nhân. “Căn bệnh của cô nương, ta có thể trị.”
Vân Hiểu Nguyệt hơi ngẩn người. Nàng đã đi khám rất nhiều thầy lang, ai cũng lắc đầu nói nàng mắc bệnh lạ từ khi sinh ra, không thuốc nào chữa nổi. Nhưng nhìn vào ánh mắt của người thanh niên trước mặt, nàng bỗng có một niềm tin mù quáng.
“Vì sao công tử lại giúp ta?” Nàng khẽ hỏi.
Diệp Phi tiến tới, nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay lạnh giá của nàng. Luân hồi lực ấm áp bắt đầu từ đầu ngón tay hắn từ từ chảy vào cơ thể nàng, giúp nàng xua tan cái lạnh lẽo của tàn hồn.
Hắn nhìn nàng, nụ cười mang theo một sự quyết liệt nghìn năm không đổi:
“Bởi vì trên thế gian này, không ai có quyền để nàng phải chịu khổ. Kể cả Thiên Đạo… cũng không được.”
Trong nắng sớm của Thôn Khê Nguyệt, Vân Hiểu Nguyệt ngẩn ngơ nhìn Diệp Phi. Nàng cảm thấy cơ thể vốn dĩ nặng nề như đeo đá của mình bỗng nhẹ bẫng đi, và trong thâm tâm nàng, một hạt giống ký ức mờ nhạt dường như đang chực chờ nảy mầm dưới ánh nắng rực rỡ của cuộc gặp gỡ định mệnh này.
Nghịch mệnh chi hành, bắt đầu từ sự hồi sinh của nàng.