Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 195: Cuộc sống bình dị của một vị Thần.**
Chương 195: Cuộc sống bình dị của một vị Thần
Ánh ban mai của thôn Khê Nguyệt lọt qua kẽ lá của những rặng liễu rủ bên bờ suối, dát một lớp vàng mỏng manh lên mái tranh nghèo. Tiếng chim hót ríu rít gọi bầy, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách và mùi khói bếp nồng đượm vị quê hương. Đối với chúng sinh đại lục Thanh Vân, đây chỉ là một buổi sáng bình thường của kiếp người ngắn ngủi, nhưng đối với Diệp Phi, mỗi hơi thở của sự bình yên này đều quý giá hơn cả một khỏa cửu phẩm tiên đan.
Hắn ngồi trên bậu cửa gỗ mục, đôi mắt trầm mặc nhìn về phía xa xăm. Trên đầu hắn, không phải là bầu trời xanh thẳm, mà trong tầm mắt của một vị Thần, đó là sự đan xen phức tạp của những sợi dây nhân quả, là sự vận hành lạnh lùng của Thiên Đạo Chi Võng. Nhưng lúc này, Diệp Phi cố ý thu liễm toàn bộ thần thức, phong ấn đi sát khí kinh người tích lũy qua tám kiếp luân hồi, chỉ để mình hòa tan vào cái không gian phàm trần này.
“Công tử, ngài dậy sớm vậy?”
Một giọng nói trong trẻo như tiếng chuông ngân vang lên từ phía sau. Diệp Phi quay lại, ánh mắt hắn ngay lập tức trở nên dịu dàng. Vân Hiểu Nguyệt bước ra khỏi gian buồng nhỏ, trên người mặc bộ y phục bằng vải thô màu xanh nhạt đã sờn vai, nhưng vẫn không che giấu được khí chất thanh cao thoát tục như sen trắng nở giữa đầm lầy.
Sắc mặt nàng hôm nay đã hồng hào hơn rất nhiều. Khối u ám tích tụ trong lồng ngực suốt bao năm qua nhờ có Luân hồi lực của Diệp Phi mà tan biến phân nửa. Nàng nhìn hắn, trong ánh mắt mang theo sự cảm kích và cả một chút e thẹn không rõ nguyên do.
“Ta quen thức dậy vào giờ dần.” Diệp Phi khẽ mỉm cười, một nụ cười mà nếu những cường giả ở Thần Giới nhìn thấy, hẳn họ sẽ kinh hãi đến mức rụng rời vũ khí. “Sức khỏe của cô nương cảm thấy thế nào rồi?”
Vân Hiểu Nguyệt nhẹ nhàng bước tới cạnh hắn, đôi tay nhỏ bé khẽ siết lấy vạt áo: “Thật kỳ lạ, từ sau khi uống viên thuốc của ngài, muội cảm thấy như mình vừa được sinh ra một lần nữa. Cơ thể nhẹ bẫng, hơi thở không còn đau buốt, ngay cả những cơn ác mộng về mảnh gương vỡ trong đầu cũng biến mất.”
Diệp Phi gật đầu, trong lòng thầm thở dài. Viên đan dược đó vốn là “Cửu Chuyển Hoán Hồn Đan”, ở Thần giới là vật báu có thể khiến các vị Thần Vương liều mạng tranh đoạt để chữa trị nguyên thần. Hắn đã phải dùng bí pháp đại thần thông để áp chế dược lực của nó xuống mức thấp nhất, biến nó thành một dòng suối ấm áp từ từ thấm vào linh hồn mỏng manh của nàng, tránh cho nàng bị nổ xác vì quá tải.
“Công tử… công tử nói ngài là dược sư ngao du, vậy ngài có ở lại đây lâu không?” Hiểu Nguyệt cúi đầu, giọng nói nhỏ dần như tiếng muỗi kêu.
Diệp Phi đứng dậy, hắn đưa tay định vuốt tóc nàng nhưng giữa chừng khựng lại, rồi cuối cùng nhẹ nhàng đặt lên vai nàng một cái vỗ trấn an: “Chưa tìm được thuốc dẫn cuối cùng để chữa dứt điểm cho cô nương, ta sẽ không đi đâu cả.”
“Tiểu tử, ngươi đang lãng phí thời gian đấy.” Tiếng của Tiêu Lão vang lên trong thức hải của Diệp Phi, mang theo vẻ cợt nhả cố hữu. “Thánh địa và Thiên Đạo Minh ở tầng trời phía trên đang điên cuồng tìm kiếm tung tích của ngươi. Đồ đệ yêu quý của ta, ngươi lại ở đây đóng vai dược sư nhân từ, giúp mỹ nhân gánh nước nấu cơm? Nếu để Vô Nhai biết được Thần Đế kiếp thứ nhất đang ở một góc hẻo lánh làm nông dân, chắc hắn sẽ cười đến mức rụng cả thần quan.”
“Tiêu Lão, ông im lặng chút đi.” Diệp Phi bình thản đáp bằng tâm niệm. “Tám kiếp trước, ta vì thiên hạ mà chiến, vì tu vi mà sát, vì nghịch mệnh mà điên cuồng. Nhưng kết quả thì sao? Nàng vì ta mà tan nát linh hồn, ta vì nàng mà mãi không thể tròn đạo. Kiếp thứ chín này, nếu không thể cho nàng một chút bình yên, thì ta thành Thần để làm gì?”
Tiêu Lão im lặng một chốc, rồi tiếng thở dài vang lên: “Thôi được rồi, dù sao Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết của ngươi cũng cần thời gian để lắng đọng. Tu luyện giữa hồng trần cũng là một cách rèn luyện tâm tính. Có điều, khí vận chi tử Lâm Thiên Vũ kia đã bắt đầu nghi ngờ vùng đất phía Đông này, ngươi phải cẩn thận.”
Diệp Phi không đáp, hắn lấy chiếc đòn gánh treo bên vách tường, bước ra giếng nước ở đầu thôn. Dân làng Khê Nguyệt từ lâu đã quen với hình ảnh vị công tử họ Diệp tuấn tú, khí chất bất phàm nhưng lại cực kỳ chịu khó.
“Diệp đại phu! Sớm thế đã đi gánh nước rồi à?” Lão Vương đầu thôn vừa lùa đàn vịt ra sông, vừa hớn hở chào.
“Vâng, Vương bá.” Diệp Phi đáp lời một cách tự nhiên. Hắn cầm gầu múc nước, động tác thong dong như đang thực hiện một nghi thức tế lễ trời đất. Từng gầu nước múc lên đều tăm tắp, không hề bắn ra ngoài một giọt.
Người ta thường nói, đạo tại tâm, pháp tại hành. Khi Diệp Phi bước đi với hai thùng nước đầy trĩu trên vai, mỗi bước chân của hắn đều như đạp đúng vào nhịp đập của địa mạch. Hắn không dùng tu vi, nhưng đôi chân hắn đi tới đâu, cỏ cây xung quanh dường như đều tươi tốt hơn một chút. Một vị Thần Đế đang mượn việc lao động phàm trần để hòa nhập với tự nhiên, tìm kiếm kẽ hở trong quy luật của Thiên Đạo.
Buổi trưa, trong ngôi nhà nhỏ tràn ngập mùi hương của cháo gạo trắng và rau rừng xào. Diệp Phi ngồi bên bàn đá, nhìn Vân Hiểu Nguyệt bận rộn dọn bát đũa. Nàng vừa làm vừa khe khẽ hát một giai điệu cổ xưa mà chính nàng cũng không rõ nguồn gốc. Diệp Phi sững người, đó là khúc hát “Nguyệt Hạ Luân Hồi” mà nàng đã hát cho hắn nghe ở Thần điện kiếp thứ nhất, trước khi trận đại chiến diệt thế nổ ra.
Linh hồn có thể bị xé nát, ký ức có thể bị xóa nhòa, nhưng tình yêu thì luôn để lại vết tích.
“Công tử, sao ngài cứ nhìn muội mãi thế?” Hiểu Nguyệt đỏ mặt, đưa bát cháo cho hắn.
“Chỉ là… ta cảm thấy khúc hát này rất hay.” Diệp Phi cầm lấy bát cháo, hơi nóng bốc lên mịt mờ che khuất đôi mắt đang dao động của hắn.
Đúng lúc này, ngoài cổng thôn chợt vang lên tiếng vó ngựa dồn dập, phá vỡ bầu không khí thanh bình của ngôi làng nhỏ. Tiếng hò hét, tiếng khóc lóc của trẻ con và tiếng đập phá bắt đầu rộ lên.
Ánh mắt Diệp Phi lạnh lẽo hẳn đi. Hắn khẽ buông bát cháo xuống.
“Để muội ra xem có chuyện gì.” Hiểu Nguyệt lo lắng định chạy ra ngoài, nhưng Diệp Phi đã nhanh hơn, hắn nắm lấy cổ tay nàng, kéo nhẹ nàng ra phía sau mình.
“Để ta. Cô nương ở trong nhà, đừng ra ngoài.”
Giọng nói của hắn không cao, nhưng mang theo một sức nặng không thể chối từ. Vân Hiểu Nguyệt nhìn bóng lưng của Diệp Phi, nàng bỗng cảm thấy cái bóng lưng ấy trở nên khổng lồ, như một ngọn núi sừng sững có thể ngăn cản cả bầu trời nếu nó có sụp đổ xuống.
Ở trung tâm thôn, một nhóm kỵ sĩ mặc giáp phục màu xám tro, trên ngực thêu hình một con hổ vằn xanh đang ngang nhiên nghênh ngang. Đây là người của “Thanh Hổ Bang”, một thế lực lưu manh có liên kết với một môn phái tu tiên nhỏ ở trấn bên. Tên cầm đầu là một gã to béo, mang tu vi Khai Mạch cảnh tầng thứ nhất, đang cầm roi ngựa quất túi bụi vào một lão già.
“Lão già kia, tiền sưu thuế tháng này tại sao còn thiếu ba lượng bạc? Ngươi muốn xuống lỗ sớm hay sao?”
Lão Vương đầu thôn nằm rạp dưới đất, máu chảy từ trán xuống mặt, run rẩy nói: “Đại nhân, mùa màng thất bát, chúng tôi thật sự không gom đủ… xin hãy thư thả cho mấy ngày…”
“Thư thả? Thư thả cho các ngươi thì ai thư thả cho ta?” Tên cầm đầu cười gằn, đôi mắt ti hí của hắn chợt nhìn thấy Vân Hiểu Nguyệt đang đứng lấp ló phía sau cánh cổng nhà cách đó không xa. Ánh mắt hắn lóe lên vẻ dâm tà: “Ô kìa, thôn nghèo này mà cũng có mỹ nhân bậc này sao? Được rồi, lấy con bé đó trừ nợ, ta sẽ xóa thuế cho cả thôn này một năm!”
Đám lâu la xung quanh reo hò ầm ĩ. Hai tên bộ hạ nhảy xuống ngựa, tiến về phía ngôi nhà của Diệp Phi.
Trong thế giới tu tiên này, mạng người phàm như cỏ rác. Đối với những kẻ có chút tu vi mọn, họ coi mình là thần thánh, có quyền định đoạt số phận của những kẻ yếu hơn.
Diệp Phi bước ra khỏi cổng, chắn ngang đường hai tên lâu la. Khuôn mặt hắn vẫn bình thản, nhưng đôi đồng tử sâu thẳm đã bắt đầu hiện lên những tia sáng màu tím nhạt của Luân hồi lực.
“Cút đi.” Diệp Phi chỉ nói hai chữ nhẹ hẫng.
“Thằng nhãi này ở đâu ra? Dám ngăn cản Thanh Hổ Bang?” Một tên lâu la vung thanh đại đao rỉ sét lên định chém xuống vai Diệp Phi.
Diệp Phi không tránh, cũng không đánh trả. Hắn chỉ nhìn thẳng vào mắt tên đó. Một áp lực vô hình, uy nghiêm như thiên uy, lạnh lẽo như cửu u hoàng tuyền, đột ngột giáng xuống tâm trí tên lâu la. Trong mắt hắn, Diệp Phi không còn là một thanh niên yếu ớt, mà là một vị Thần Đế đang ngồi trên ngai vàng làm từ đầu lâu của vạn giới, tay cầm thanh kiếm gãy chém đứt cả thiên hà.
“Aaaa!”
Tên lâu la hét lên một tiếng kinh hoàng, thanh đao rơi xuống chân hắn, nước tiểu chảy dài ra quần. Hắn ngã ngửa ra sau, hai mắt trắng dã, cứ thế mà ngất lịm đi vì tâm hồn bị bóp nghẹt.
Gã cầm đầu béo ú giật mình: “Yêu thuật? Các ngươi, cùng lên cho ta!”
Cả đám người còn lại tuốt gươm xông tới. Diệp Phi thở dài một tiếng. Đối với những kẻ này, dùng kiếm là một sự sỉ nhục đối với Trấn Thiên Kiếm. Hắn nhẹ nhàng dậm chân một cái xuống mặt đất.
Một vòng sóng xung kích vô hình lan tỏa. “Rắc rắc!”—Tất cả gươm giáo trong tay bọn chúng đều gãy vụn thành hàng chục mảnh. Sức mạnh này không phải là lực lượng cơ bắp, mà là sự thay đổi quy luật vật chất cục bộ. Trong khoảnh khắc đó, Diệp Phi đã xóa sổ khái niệm “độ cứng” của kim loại xung quanh.
“Quỷ! Quỷ dữ!” Gã cầm đầu sợ đến mức rơi cả roi ngựa, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn nhận ra mình đã đụng phải một nhân vật đáng sợ mà trình độ của hắn không thể hiểu nổi.
“Đừng để ta nhìn thấy các ngươi một lần nữa ở nơi này.” Diệp Phi lạnh giọng. “Trả lại tiền cho dân làng, sau đó cút khỏi đại lục Thanh Vân. Nếu sau một ngày, hơi thở của các ngươi còn xuất hiện trên vùng đất này… ta sẽ khiến linh hồn các ngươi vĩnh viễn không được vào luân hồi.”
Lời nói mang theo quy luật, dường như cả bầu trời bỗng chốc tối sầm lại theo tiếng nói của hắn. Đám người Thanh Hổ Bang như bị đại chùy đập vào ngực, đứa nào đứa nấy phun ra một ngụm máu, cuống cuồng bò dậy leo lên ngựa, điên cuồng tháo chạy như gặp phải tử thần.
Dân làng Khê Nguyệt đứng hình, nhìn Diệp Phi với ánh mắt sùng bái lẫn sợ hãi. Nhưng Diệp Phi nhanh chóng thu hồi khí thế, hắn tiến tới đỡ lão Vương dậy, tay khẽ quẹt qua vết thương trên trán lão. Ánh sáng xanh nhạt lóe lên, vết thương ngay lập tức khép miệng và biến mất không để lại dấu vết.
“Công tử… ngài là tiên nhân sao?” Lão Vương run rẩy hỏi.
“Ta chỉ là một dược sư biết chút võ nghệ phòng thân thôi.” Diệp Phi ôn hòa đáp.
Hắn quay trở lại ngôi nhà nhỏ. Vân Hiểu Nguyệt đang đứng ở cửa, đôi mắt nàng đong đầy nước mắt, nhưng không phải vì sợ, mà vì một cảm giác quen thuộc đến đau lòng. Nàng chạy tới, không kiềm chế được mà ôm chầm lấy Diệp Phi.
“Muội cứ sợ… muội cứ sợ ngài sẽ lại bỏ đi như trong giấc mơ ấy.” Nàng nức nở.
Cơ thể Diệp Phi hơi cứng lại, rồi hắn chậm rãi vòng tay ôm lấy nàng. Hơi ấm từ cơ thể nàng truyền qua lớp vải thô, sưởi ấm trái tim vốn đã nguội lạnh qua nhiều kiếp người.
“Kiếp này, sẽ không ai có thể đưa nàng đi khỏi ta nữa.” Hắn khẽ thì thầm bên tai nàng.
Đêm đó, dưới ánh trăng thanh bình của thôn Khê Nguyệt, Diệp Phi ngồi xếp bằng trên nóc nhà tranh. Luân Hồi Châu bay lơ lửng trước mặt hắn, tỏa ra ánh sáng thần bí.
“Tiêu Lão, Lâm Thiên Vũ đã đến đâu rồi?”
“Hắn đang ở Thanh Vân Thành, cách đây chưa đầy ba nghìn dặm. Có vẻ như linh giác của hắn về Thiên Mệnh đã nhận thấy sự biến động của quy luật ở đây ban nãy.” Tiêu Lão nghiêm giọng.
Diệp Phi nhìn thanh kiếm gãy Trấn Thiên Kiếm đặt ngang trên đầu gối. Lưỡi kiếm vốn rỉ sét, lúc này dưới ánh trăng đang khẽ rung động, tựa như một con rồng đang thức giấc, khát khao máu của những kẻ tự xưng là khí vận chi tử.
“Ba nghìn dặm sao?” Diệp Phi lẩm bẩm, ánh mắt hắn chiếu xuyên qua màn đêm, nhìn về phía kinh thành xa xôi. “Để hắn tới đi. Mảnh vỡ linh hồn thứ hai của Hiểu Nguyệt đang nằm trong bí bảo của phủ Thành chủ nơi đó. Nhân tiện, ta cũng muốn xem thử, cái gọi là ‘con cưng của trời’ ở kiếp này có thể chịu nổi một kiếm của ta hay không.”
Cuộc sống bình dị này, có lẽ đã đến lúc phải kết thúc một giai đoạn. Nhưng đối với Diệp Phi, đây là sự khởi đầu của một hành trình chinh phạt mới. Hắn không còn chiến đấu vì ngôi vị Thần Đế hư danh, hắn chiến đấu để bảo vệ bát cháo ấm và khúc hát đêm trăng của người con gái đang ngủ say dưới mái tranh kia.
Một vị Thần chân chính không phải là kẻ ngồi trên mây xanh nhìn xuống, mà là kẻ dám vì một nụ cười của hồng nhan mà dẫm nát cả Thiên Đạo dưới chân mình.
“Vân Hiểu Nguyệt, chờ ta. Ta sẽ đưa nàng trở lại đỉnh cao của thế giới, nơi không ai có thể làm tổn thương nàng thêm một lần nào nữa.”
Ánh trăng tan vào hư không, Diệp Phi biến mất khỏi nóc nhà, chỉ còn lại làn gió đêm thổi qua rặng liễu, mang theo một hơi thở lạnh lẽo báo hiệu cho một trận phong ba sắp quét sạch toàn bộ đại lục Thanh Vân.