Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 196: Một hiểm họa mới lại nhen nhóm.**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:51:28 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 196: MỘT HIỂM HỌA MỚI LẠI NHEN NHÓM**

Sương sớm tại thôn Khê Nguyệt còn chưa kịp tan đi, những hạt bụi li ti nhảy múa trong những vệt nắng đầu ngày xuyên qua kẽ lá liễu. Không gian tĩnh lặng của vùng sơn thôn nhỏ bé vốn dĩ là nơi lý tưởng để người ta quên đi những đao quang kiếm ảnh, nhưng đối với Diệp Phi, mỗi một hơi thở của gió, mỗi một tiếng chim chóc sớm mai đều mang theo những dao động nhỏ nhặt nhất của thiên địa pháp tắc mà người thường không cách nào cảm thụ được.

Diệp Phi ngồi trên phiến đá xanh trước hiên nhà tranh, hai mắt khép hờ. Trong biển thức của hắn, *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết* đang vận hành một cách chậm rãi nhưng vô cùng kiên cố. Sau cuộc đột phá vừa rồi, chân khí trong cơ thể hắn không còn là những dòng chảy cuồn cuộn thô bạo, mà đã hóa thành từng sợi tơ mảnh lấp lánh sắc bạc, dẻo dai và mang theo hơi thở của vạn cổ luân hồi.

"Vẫn chưa đủ…" – Diệp Phi khẽ mở mắt, hơi thở phả ra tạo thành một luồng khí trắng như kiếm phong, chém đứt một chiếc lá rụng cách đó mười trượng.

Tám kiếp trước, hắn đã từng đứng trên đỉnh cao nhất, tay chạm tới trời xanh, nhưng rốt cuộc vẫn tan thành mây khói dưới "Thiên Đạo Chi Võng". Kiếp thứ chín này, dù hắn đã bước đầu tìm lại được cảm giác của Thần Đế, nhưng thân xác hiện tại của một thiếu gia phế vật tại Hạ Tam Giới vẫn còn quá nhiều hạn chế. Kinh mạch dù đã được cải tạo bằng dược lực đỉnh cao từ kiếp thứ năm, nhưng để chứa đựng hoàn toàn thần thông của tám đời trước, nó cần được tôi luyện trong những lò lửa của sinh tử thực sự.

"Nhóc con, đừng quá nôn nóng." – Giọng nói khàn khàn, pha chút mỉa mai quen thuộc của Tiêu Lão vang lên từ Luân Hồi Châu.

Một luồng khói xanh lượn lờ hiện ra bên cạnh Diệp Phi, hóa thành hình ảnh một lão giả râu tóc bạc phơ, thân hình mờ ảo nhưng đôi mắt lại sáng quắc như hai vì sao tinh tú. Tiêu Lão khoanh tay, nhìn đồ đệ của mình với vẻ mặt vừa hài lòng vừa lo lắng:

"Ngươi đã đạt đến cảnh giới mà thiên tài bình thường cả đời cũng không dám mơ tới trong thời gian ngắn như vậy. Nhưng lần này, đối thủ của ngươi không phải là những kẻ phàm phu tục tử ở cái xó xỉnh Thanh Vân Thành này. Lâm Thiên Vũ… tên nhóc đó có khí vận che chở, chính là đứa con cưng được Thiên Đạo nuôi dưỡng để nhắm vào ngươi."

Ánh mắt Diệp Phi lạnh lùng như băng tuyết nghìn năm: "Khí vận? Thiên mệnh? Tiêu Lão, ông cũng biết tám kiếp trước ta chết như thế nào mà. Mỗi một lần, ‘ý trời’ đều đứng về phía kẻ thù của ta. Nếu ông trời đã muốn ta chết, ta liền chém cả ông trời."

"Khà khà, tính khí này đúng là không đổi." – Tiêu Lão vuốt râu – "Nhưng hãy cẩn thận, ta cảm nhận được mảnh vỡ linh hồn thứ hai của con bé Vân Hiểu Nguyệt đang bị dùng làm trận nhãn cho một loại tà thuật nào đó tại phủ Thành chủ. Bọn chúng không chỉ muốn bắt nàng, mà muốn dùng nàng để làm mồi nhử câu con cá lớn là ngươi."

Đúng lúc này, tiếng cửa gỗ cọt kẹt vang lên. Vân Hiểu Nguyệt bước ra từ trong căn nhà tranh. Nàng mặc một bộ y phục bằng vải thô màu xanh nhạt, mái tóc dài xõa ngang vai, gương mặt thanh tú dù còn hơi nhợt nhạt do linh hồn không vẹn toàn nhưng vẫn toát lên vẻ thanh tao thoát tục của một vị thánh nữ Nguyệt Tộc kiếp trước.

Mỗi khi nhìn thấy nàng, sát khí trong lòng Diệp Phi lại dịu xuống như triều cường rút đi. Nàng là mảnh bình yên duy nhất mà hắn muốn giữ lại giữa thế giới đầy rẫy sự phản bội này.

"Phi huynh, huynh lại ngồi đây cả đêm sao?" – Hiểu Nguyệt bước đến, nhẹ nhàng đặt một chén trà nhài còn bốc khói nghi ngút cạnh tay hắn.

Nàng không biết mình là ai ở kiếp trước, nàng chỉ biết rằng khi ở bên cạnh người thanh niên này, trái tim nàng luôn cảm thấy một sự thân thuộc kỳ lạ, tựa như hai linh hồn đã từng gắn bó qua nghìn vạn năm cô độc. Nỗi buồn man mác thường trực trong ánh mắt nàng dường như cũng vơi đi khi thấy bóng lưng vững chãi của hắn.

Diệp Phi cầm chén trà, cảm nhận hơi nóng lan tỏa trong lòng bàn tay. Hắn nhìn nàng, giọng nói dịu đi nhiều phần: "Sáng sớm sương lạnh, nàng nên nghỉ ngơi thêm. Thân thể nàng hiện tại không thể chịu nổi hàn khí."

Vân Hiểu Nguyệt khẽ lắc đầu, nụ cười thoáng hiện như hoa quỳnh nở muộn: "Muội không sao. Chỉ là… muội cảm thấy trong lòng có chút bất an. Đêm qua muội mơ thấy một đám mây đen che lấp cả Thanh Vân Thành, và có một đôi mắt đỏ ngầu đang nhìn chúng ta từ trên cao."

Diệp Phi siết chặt chén sứ. Hắn biết đó không phải là giấc mơ đơn thuần. Với *Thái Âm Chi Thể*, dù linh hồn chưa trọn vẹn, Hiểu Nguyệt vẫn có linh cảm cực kỳ nhạy bén về nguy hiểm. Thiên Đạo Minh đã bắt đầu hành động.

"Hiểu Nguyệt, tin ta. Dù là trời sập xuống, ta cũng sẽ chống đỡ thay nàng." – Diệp Phi đứng dậy, ánh mắt hắn chuyển sang hướng đông, nơi tọa lạc của Thanh Vân Thành sầm uất.

Ở phương đó, hắn cảm nhận được một luồng linh lực cuồn cuộn đang thăng hoa. Đó là hào quang của kẻ đạt đến đỉnh cao của linh cảnh trong thời gian cực ngắn – Lâm Thiên Vũ. Tên đó chắc chắn đã nhận được sự ban phước của Thiên Đạo sau khi hắn trảm sát sứ giả hạ giới.

"Một hiểm họa mới sao?" – Diệp Phi thầm nghĩ, lòng bàn tay trái của hắn khẽ nóng lên. Một hình xăm thanh kiếm gãy ẩn hiện dưới da thịt, tỏa ra sát ý ngút ngời.

Kiếp thứ nhất, hắn là Thần Đế thống trị vạn giới, cuối cùng bị vây giết.
Kiếp thứ hai, hắn là Sát Thần một tay đồ sát mười vạn quân, cuối cùng bị phản bội.

Đến kiếp thứ chín này, hắn đã không còn gì để mất, ngoại trừ người con gái trước mặt.

Trong bóng tối của khu rừng phía sau thôn Khê Nguyệt, vài bóng đen mang mặt nạ quỷ dữ đang ẩn nấp. Bọn chúng không dám tiến lại gần, vì mỗi khi định nhích thêm một bước, một cảm giác lạnh sống lưng lại khiến bọn chúng run rẩy. Đó là uy áp vô hình mà Diệp Phi vô tình tỏa ra khi tập trung suy nghĩ.

"Báo cáo về phân điện… mục tiêu đang ở đây." – Một tên đứng đầu thầm thì vào một tấm phù chú truyền tin – "Cần thêm chi viện. Hắn không phải là phế vật như thông tin ban đầu. Khí tràng của hắn… giống như một vị thần đang ngủ say."

Vụt!

Một tia kiếm khí màu bạc xé toạc không gian, lướt qua khoảng cách trăm trượng nhanh đến mức không ai kịp phản ứng. Tên mặt nạ quỷ vừa dứt lời thì cổ họng đã xuất hiện một đường chỉ đỏ mảnh khảnh. Hắn trợn trừng mắt, tay vẫn còn cầm tấm phù chú đang cháy dở, đổ gục xuống đống lá khô mà không kịp phát ra một tiếng động.

Những tên còn lại kinh hoàng nhìn về phía hiên nhà tranh. Diệp Phi vẫn đứng đó, chén trà trên tay chưa hề sánh ra một giọt, đôi mắt hắn vẫn nhìn về phía chân trời xa xăm, nhưng ngón tay trỏ vẫn còn giữ tư thế búng ra.

"Giết sạch bọn chúng." – Diệp Phi nhàn nhạt ra lệnh.

Từ trong bóng râm của cây đại thụ gần đó, một bóng dáng cao lớn như ngọn tháp đen xông ra. Thạch Hùng – với đôi mắt rực lửa của huyết mạch Man Hoang – gầm lên một tiếng trầm đục. Mỗi bước chân của hắn khiến mặt đất rung chuyển. Với một thanh đại phủ gỉ sét trong tay, Thạch Hùng như một con mãnh thú lạc vào bầy cừu, bắt đầu một cuộc thảm sát lặng lẽ nhưng đẫm máu trong rừng sương.

Diệp Phi quay sang nhìn Vân Hiểu Nguyệt, ánh mắt hắn che giấu đi sự tàn khốc vừa diễn ra: "Hiểu Nguyệt, chuẩn bị hành lý. Chúng ta sẽ vào Thanh Vân Thành trong hôm nay."

"Vào thành? Chẳng phải nơi đó đang truy tìm chúng ta sao?" – Hiểu Nguyệt lo lắng hỏi.

"Truy tìm?" – Diệp Phi khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ ngạo nghễ của bậc chí tôn kiêu hùng – "Ta vào thành không phải để trốn tránh. Ta vào đó để lấy lại thứ thuộc về nàng, và để cho kẻ tự xưng là ‘Khí vận chi tử’ kia hiểu rằng, ở trước mặt Diệp Phi ta, thiên mệnh chỉ là một trò đùa."

Tiêu Lão trong Luân Hồi Châu cười hắc hắc: "Phải thế chứ! Lấy máu của con cưng Thiên Đạo để rèn lại Trấn Thiên Kiếm, kiếp này của ngươi quả thực bắt đầu náo nhiệt rồi."

Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, xua tan những lớp sương cuối cùng. Một hành trình mới của vị Cửu Thế Luân Hồi Giả chính thức bắt đầu từ bước chân này. Những kẻ đứng sau thao túng luân hồi có lẽ vẫn chưa biết rằng, quân cờ mà chúng từng tự đắc sắp đặt, nay đã hóa thành lưỡi kiếm sắc lẹm nhất, sẵn sàng chém đứt mọi sợi dây vận mệnh của nhân gian.

Hạ Tam Giới, sắp phải đón nhận một trận đại địa chấn mà mười vạn năm qua chưa từng có tiền lệ. Và trung tâm của cơn bão đó, chính là thanh niên mang danh phế vật vừa rời khỏi thôn nhỏ này.

Hiểm họa mới đã nhen nhóm, nhưng đối với Diệp Phi, đó lại chính là lò nung tốt nhất để hắn luyện thành Chuyển thứ nhất của kiếp này.

"Vô Nhai, Lâm Thiên Vũ… chuẩn bị đón nhận món nợ chín kiếp của ta đi."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8