Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 197: Diệp Phi mỉm cười: \”Lần này, để chúng tự bảo vệ mình\”.**
**CHƯƠNG 197: DIỆP PHI MỈM CƯỜI: "LẦN NÀY, ĐỂ CHÚNG TỰ BẢO VỆ MÌNH"**
Ánh hoàng hôn tại Thanh Vân Thành nhuộm đỏ cả một vùng trời, trông giống như những vệt máu khô chưa kịp xóa nhòa trên tấm lụa của thời gian.
Tại một tòa trang viện hoang sơ nằm sâu trong hẻm vắng phía Tây thành, không gian tĩnh mịch đến đáng sợ. Diệp Phi ngồi bên một chiếc bàn đá sứt mẻ, tay cầm thanh kiếm gãy *Trấn Thiên*. Những đốt ngón tay thon dài của hắn khẽ vuốt ve thân kiếm loang lổ vết rỉ sét, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy bên dưới lớp rỉ đó là những tia sáng vàng kim ẩn hiện, như một con rồng già đang chờ ngày vươn vai thức tỉnh.
Bên cạnh hắn, Vân Hiểu Nguyệt đang cẩn thận rót một chén trà. Hương trà nhạt nhòa, nhưng cử chỉ thanh thoát của nàng lại khiến khung cảnh tiêu điều này bỗng chốc trở nên nhu hòa như tranh vẽ. Nàng thỉnh thoảng liếc nhìn ra phía cổng viện, nơi có một bóng dáng cao lớn như ngọn núi nhỏ đang ngồi xếp bằng, hơi thở trầm đục vang lên từng nhịp đều đặn.
"Hành động của Vương gia lần này rất quyết liệt." Vân Hiểu Nguyệt khẽ mở lời, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông ngân nhưng lại mang theo chút ưu tư. "Bọn chúng đã phong tỏa toàn bộ bốn cửa thành, thậm chí còn mời đến ba vị trưởng lão ẩn thế của Phủ Thành Chủ. Diệp Phi, chúng ta cứ ngồi đây chờ sao?"
Diệp Phi không ngẩng đầu, thanh âm trầm thấp và bình thản: "Nguyệt nhi, nàng có biết vì sao tám kiếp trước ta đều thất bại không?"
Vân Hiểu Nguyệt khẽ lắc đầu, ánh mắt lộ vẻ tò mò.
"Bởi vì tám kiếp đó, ta quá tin vào sức mạnh của chính mình." Diệp Phi dừng tay, ánh mắt bỗng trở nên thâm trầm như đại dương sâu thẳm. "Ta tự mình gánh vác tất cả, tự mình chém giết, tự mình đối đầu với Thiên Đạo. Kết quả, khi ta ngã xuống, những người đi theo ta đều như lá rụng mùa thu, không một ai có đủ khả năng để tự đứng vững trong cơn bão của vận mệnh."
Hắn nhấp một ngụm trà nguội, ánh mắt hướng về phía cổng viện, nơi Thạch Hùng đang canh giữ.
"Kiếp thứ chín này, ta không chỉ tu luyện Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết cho bản thân. Ta còn phải tôi luyện ra những lưỡi kiếm sắc bén nhất có thể tự mình khai thiên phá địa. Thạch Hùng sở hữu huyết mạch Man Hoang, nhưng nếu hắn mãi mãi nấp dưới bóng mát của ta, hắn sẽ chỉ là một con gấu to xác thay vì một Chiến Thần chân chính."
Trong thức hải, giọng nói hóm hỉnh của Tiêu Lão bỗng vang lên, phá tan bầu không khí nghiêm túc: "Hắc hắc, tiểu tử ngươi lần này quả thật nhẫn tâm. Đám cao thủ bên ngoài kia ít nhất cũng có năm kẻ đạt đến đỉnh phong Khai Mạch cảnh, thậm chí có một tên đã nửa bước chạm vào Tụ Khí cảnh. Thạch Hùng vừa mới thức tỉnh huyết mạch không lâu, ngươi không sợ hắn bị đánh thành bánh bao sao?"
"Nếu hắn chết, chứng tỏ hắn không có tư cách đi cùng ta đến cuối con đường." Diệp Phi lãnh đạm đáp lại Tiêu Lão bằng thần thức, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên một độ cong đầy ẩn ý.
Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên chấn động cả khu phố Tây. Cánh cổng gỗ của trang viện vỡ vụn thành trăm mảnh, khói bụi mịt mù bốc lên. Từ bên ngoài, hàng chục đạo bóng đen nhanh chóng áp sát, khí thế hung hãn khiến không khí xung quanh dường như đông cứng lại.
Dẫn đầu là một lão giả mặc trường bào thêu hình mãnh hổ, đôi mắt sắc lẹm như chim ưng, chính là Đại trưởng lão của Vương gia – Vương Hoành. Lão nhìn chằm chằm vào bóng dáng Thạch Hùng đang chậm rãi đứng dậy giữa đám bụi mù, lạnh lùng cười nói:
"Diệp Phi đâu? Bảo hắn ra đây nhận tội! Một phế vật bị Diệp gia trục xuất, lại dám ngang nhiên giết sứ giả của Thiên Đạo Minh, hôm nay dù có mọc cánh cũng khó thoát!"
Thạch Hùng không nói lời nào. Hắn chậm rãi vươn vai, khớp xương toàn thân phát ra những tiếng "răng rắc" kinh người. Thanh đại phủ gỉ sét được hắn cầm lấy bằng một tay, cắm xuống mặt đất tạo nên một vết nứt dài.
"Muốn gặp chủ nhân, bước qua xác ta trước." Giọng của Thạch Hùng khàn đặc nhưng uy nghiêm, mang theo sự bộc trực của một kẻ coi cái chết nhẹ tựa lông hồng.
"Đồ ngu xuẩn, chỉ là một tên nô lệ Man tộc mà cũng dám cuồng ngôn!" Một cao thủ Vương gia đứng cạnh Vương Hoành hét lên, thân hình như sấm chớp lao về phía Thạch Hùng, trường kiếm trong tay tạo ra một đạo kiếm mang rực rỡ hướng thẳng vào yết hầu đối phương.
Bên trong viện, Vân Hiểu Nguyệt đứng bật dậy, tay siết chặt tà áo, định lao ra hỗ trợ. Nhưng ngay lập tức, một bàn tay vững chãi đã nắm lấy cổ tay nàng.
"Ngồi xuống." Diệp Phi nhẹ nhàng nói, sắc mặt vẫn không mảy may gợn sóng. "Nhiệm vụ của chúng ta là uống trà."
"Nhưng…"
"Lần này, để chúng tự bảo vệ mình." Diệp Phi mỉm cười. Nụ cười của hắn không mang vẻ ấm áp, mà là một sự tin tưởng tuyệt đối được đúc kết từ hàng vạn năm kinh nghiệm.
Bên ngoài, trận chiến đã bùng nổ.
Thạch Hùng không hề né tránh mũi kiếm của đối phương. Ngay khi mũi kiếm chỉ còn cách cổ hắn gang tấc, một lớp hoa văn màu đỏ sậm bỗng hiện lên trên bề mặt da của hắn. Đó là Thần Văn Man Hoang!
*Keng!*
Một tiếng va chạm kim loại đanh tai vang lên. Trường kiếm của gã cao thủ Vương gia không những không xuyên qua được cổ Thạch Hùng, mà còn bị lực chấn động làm cho nứt toác. Trong ánh mắt kinh hãi của gã, Thạch Hùng vung đại phủ lên. Một cú chém đơn giản, không có chút hoa mỹ, nhưng lại mang theo sức nặng của ngàn quân.
*Rầm!*
Gã cao thủ không kịp hét lên một tiếng, toàn bộ cơ thể đã bị chẻ đôi, máu tươi phun ra nhuộm đỏ cả mặt đất hoang phế.
Vương Hoành biến sắc: "Huyết mạch dị chủng? Tất cả lên cho ta, kết trận Vạn Hổ Vây mồi!"
Tám vị cao thủ Khai Mạch cảnh còn lại đồng loạt rút vũ khí, di chuyển theo bộ pháp kỳ lạ, tạo thành một vòng xoáy linh lực bao vây lấy Thạch Hùng vào giữa. Những đạo kình khí đan xen như mạng nhện, không ngừng cắt vào da thịt hắn.
Thạch Hùng gầm lên một tiếng như dã thú thoát lồng. Đôi mắt hắn bắt đầu hóa đỏ, luồng khí tức nguyên thủy và tàn bạo từ cơ thể hắn tuôn ra cuồn cuộn. Hắn nhớ lại lời Diệp Phi đã nói: *"Kẻ yếu phục tùng định mệnh, kẻ mạnh chém đứt định mệnh. Ngươi là nô lệ hay là Thần, điều đó phụ thuộc vào việc ngươi có dám dùng máu của mình để nuôi dưỡng tôn nghiêm hay không."*
"Giết!"
Thạch Hùng đại khai đại hợp, đại phủ trong tay hắn lúc này không còn là vũ khí, mà giống như một phần thân thể của vị Chiến Thần thời viễn cổ. Mỗi khi rìu vung lên, lại có một vị cao thủ Vương gia văng ra xa, xương cốt nát vụn.
Trong viện, Tiêu Lão tặc lưỡi cảm thán: "Tiểu tử Thạch Hùng này có tiềm lực thật kinh người. Luân Hồi Quyết của ngươi không chỉ thay đổi bản thân, mà còn có thể đánh thức linh hồn của kẻ khác. Xem ra, quy luật của Thiên Đạo bắt đầu run rẩy vì ngươi rồi đó."
Diệp Phi buông chén trà xuống, ánh mắt nhìn qua lớp tường đổ nát về phía trung tâm thành trì. Hắn có thể cảm nhận được một luồng khí tức ngạo mạn, tràn đầy hơi thở của sự may mắn được ban phát, đang từ hướng Phủ Thành Chủ tiến lại gần.
"Lâm Thiên Vũ đã đến rồi." Diệp Phi nhẹ giọng nói.
"Chúng ta đi giúp Thạch Hùng?" Vân Hiểu Nguyệt hỏi, dù nàng thấy Thạch Hùng đang chiếm ưu thế nhưng quân viện trợ của địch vẫn đang ùn ùn kéo đến.
"Không cần." Diệp Phi đứng dậy, thân hình bỗng chốc trở nên cao sừng sững, tà áo tung bay trong gió lốc. "Thạch Hùng cần một trận chiến sinh tử để đột phá Khai Mạch cảnh tầng thứ chín. Còn ta… ta cần đón một vị 'khách quý'."
Hắn chậm rãi bước ra khỏi đình viện, mặc kệ máu tươi đang bắn tung tóe ngoài cửa. Khi Diệp Phi bước chân qua ngưỡng cửa, một luồng uy áp từ trên trời cao đột nhiên giáng xuống. Mây đen cuồn cuộn kéo tới, sấm sét màu tím chớp động giữa tầng không, giống như thiên đình đang tức giận trước sự hiện diện của một kẻ ngoại đạo.
"Diệp Phi! Ngươi quả nhiên trốn ở đây!"
Giữa không trung, một nam tử trẻ tuổi khoác kim bào, cưỡi trên một con Thanh Lôi Hạc đang hạ cánh xuống. Khuôn mặt hắn tuấn mỹ nhưng mang theo nét kiêu căng không thể che giấu. Đôi mắt hắn ánh lên những tia sáng kỳ lạ – Thiên Đạo Chi Nhãn, thứ có thể nhìn thấy quỹ tích của linh lực và vận mệnh của chúng sinh. Đây chính là Lâm Thiên Vũ, kẻ được coi là hy vọng của toàn bộ Thanh Vân Thành, "con cưng" của Thiên Đạo ở thế hệ này.
Lâm Thiên Vũ nhìn đống xác chết dưới chân Thạch Hùng, rồi lại nhìn về phía Diệp Phi với vẻ khinh miệt: "Để thuộc hạ liều chết che chắn, còn bản thân thì nấp trong xó xỉnh uống trà. Diệp Phi, danh tiếng phế vật của ngươi quả không hổ danh. Hôm nay ta tới đây theo chỉ dụ của Thiên Đạo, trảm sát nghịch tặc, trả lại sự thanh bình cho nhân gian."
Diệp Phi nhìn Lâm Thiên Vũ như đang nhìn một con rối đang nhảy múa trên sân khấu. Hắn không hề nổi giận, trái lại còn mỉm cười. Một nụ cười khiến Lâm Thiên Vũ cảm thấy lạnh xương sống một cách vô thức.
"Ngươi cười cái gì?" Lâm Thiên Vũ quát lớn, thanh trường kiếm dát vàng trong tay hắn ngân vang, cộng hưởng với tiếng sấm trên trời.
"Ta cười vì sự ngu xuẩn của ngươi." Diệp Phi nhàn nhạt nói, bước chân vẫn tiến về phía trước. "Thiên Đạo ban cho ngươi đôi mắt đó để trông coi chúng sinh, nhưng lại quên ban cho ngươi một bộ não để nhận thức kẻ nào ngươi không được phép đắc tội."
"Cuồng vọng! Để xem sau khi ta băm vằn ngươi, ngươi còn cười được không!"
Lâm Thiên Vũ phất tay, luồng linh lực từ trên trời giáng xuống bao bọc lấy cơ thể hắn. Khí thế của hắn điên cuồng tăng vọt, áp lực lan tỏa khiến cả một dãy nhà xung quanh sụp đổ.
Diệp Phi quay đầu lại nhìn Thạch Hùng đang đẫm máu nhưng đứng vững như bàn thạch giữa vòng vây mới, rồi lại nhìn Vân Hiểu Nguyệt đang lo lắng đứng bên trong viện.
"Hiểu Nguyệt, Thạch Hùng, các người nhìn kỹ đây."
Diệp Phi chậm rãi đưa thanh kiếm gãy lên. Không có linh lực cuồng bạo, không có thiên tượng rầm rộ, nhưng ngay khoảnh khắc mũi kiếm chỉ về phía Lâm Thiên Vũ, toàn bộ không gian xung quanh dường như dừng lại. Thời gian như ngưng đọng, ngay cả những tia sét trên bầu trời cũng hóa thành những sợi chỉ đứng yên.
"Mệnh vận bảo ngươi phải giết ta, nhưng ta nói… mệnh của ngươi, hôm nay phải tận."
Tiếng nói của Diệp Phi vang vọng khắp Thanh Vân Thành, như một lời tuyên án từ cõi vĩnh hằng.
Dưới ánh mắt kinh hoàng của Lâm Thiên Vũ, Diệp Phi khẽ nhích chân. Một bước bước ra, tàn ảnh của chín kiếp luân hồi ẩn hiện phía sau lưng hắn, tạo nên một áp lực cổ xưa khiến "Thiên Đạo Chi Nhãn" của Lâm Thiên Vũ bắt đầu nứt vỡ, máu tươi chảy dài từ hốc mắt.
"Lần này, ta không chỉ bảo vệ chính mình."
Thanh kiếm gãy vung ra, một đạo kiếm khí xám xịt mang theo hơi thở của luân hồi và sự mục nát của thời gian cắt ngang bầu trời. Trận chiến được mong chờ nhất Hạ Tam Giới, chỉ vừa mới bắt đầu bằng một đòn tấn công khiến thần linh cũng phải run rẩy.