Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 198: Truyền thừa lại Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết cho thế hệ sau.**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:52:38 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 198: Ý CHÍ BẤT DIỆT, TRUYỀN THỪA CỬU CHUYỂN**

Trên đỉnh của Nghịch Mệnh Sơn, mây trắng như những dải lụa mềm mại vắt ngang qua những vách đá dựng đứng. Ánh hoàng hôn đỏ thẫm như máu trải dài khắp đường chân trời, dát một lớp vàng ròng lộng lẫy lên ngôi đền cổ kính nằm biệt lập với thế gian. Đây là cấm địa của Nghịch Mệnh Điện, nơi mà ngay cả những trưởng lão quyền cao chức trọng nhất cũng không được phép bước vào nếu không có sự triệu hoán.

Giữa sân đền, một bóng người cao gầy, vận trường bào đen thêu những đường chỉ bạc ẩn hiện đồ án của chín vòng luân hồi, đang tĩnh lặng ngồi xếp bằng trên một phiến đá nhẵn thín. Diệp Phi nhắm mắt, hơi thở của hắn dường như hòa cùng nhịp đập của núi rừng, mỗi lần hít vào là linh khí bốn phương hội tụ, mỗi lần thở ra là trọc khí của trời đất bị thanh lọc.

Phía sau hắn, một thiếu niên khoảng mười lăm, mười sáu tuổi đang quỳ sụp xuống, đầu chạm đất, không dám thở mạnh. Thiếu niên tên là Diệp Vân, là một thiên tài xuất chúng nhất của hậu duệ Diệp gia tại Hạ Tam Giới được đưa lên đây. Ở thiếu niên này, Diệp Phi nhìn thấy hình bóng của chính mình ở những kiếp trước: có sự kiên cường, có sự uất ức ẩn giấu, và quan trọng nhất là một đôi mắt chưa bao giờ chịu cúi đầu trước số phận.

"Diệp Vân, ngươi biết vì sao ta lại chọn ngươi không?"

Giọng nói của Diệp Phi thanh lãnh nhưng mang theo một loại uy áp vô hình, khiến không gian xung quanh dường như đông cứng lại.

Diệp Vân run rẩy, giọng nói run run nhưng tràn đầy quyết tâm: "Bẩm Thần Đế, đệ tử không biết. Đệ tử chỉ biết rằng, được diện kiến Ngài là vinh dự lớn nhất của đời này. Dù Ngài có sai bảo điều gì, đệ tử vạn tử bất từ."

Diệp Phi từ từ mở mắt. Trong đôi đồng tử sâu thẳm ấy, dường như có vô số tinh cầu đang vỡ vụn rồi lại sinh ra, vòng lặp sinh tử diễn ra không ngừng nghỉ. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi sợi dây nhân quả mờ ảo của Thiên Đạo vẫn đang chằng chịt bủa vây thế gian.

"Đứng dậy đi." Diệp Phi phất tay, một luồng lực lượng nhu hòa nâng thiếu niên dậy. "Ngươi mang trong mình một đạo 'Nghịch cốt'. Thiên Đạo ghét nhất loại người này, vì các ngươi là những biến số có thể làm lung lay vòng xoay của Luân Hồi Chi Bàn. Nhưng đối với ta, ngươi là hạt giống thích hợp nhất để kế thừa thứ mà ta đã dùng chín kiếp thăng trầm mới đúc kết lại được."

Diệp Vân trợn tròn mắt, tim đập liên hồi. Kế thừa? Hắn đang được một vị Thần Đế – kẻ đã trảm sát sứ giả Thiên Đạo, người nắm giữ vận mệnh của Cửu Trọng Thiên – truyền thừa công pháp?

Trong linh thức của Diệp Phi, giọng nói của Tiêu Lão vang lên, có phần mỉa mai nhưng không giấu được sự xúc động: "Nhóc con, ngươi thật sự quyết định rồi sao? Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết là nghịch thiên công pháp, chia sẻ nó ra đồng nghĩa với việc ngươi phải chia cắt một phần gốc rễ linh hồn của mình. Vạn nhất thằng nhóc này tâm trí không kiên định, bị luân hồi phản phệ, cả ngươi và nó đều sẽ chịu tổn thương không nhỏ."

Diệp Phi thầm đáp trong lòng: "Tiêu Lão, ta không thể độc hành mãi được. Vô Nhai đang ngày càng lớn mạnh, Thiên Đạo Minh đã bắt đầu rục rịch ở Thượng Tam Giới. Ta cần những kẻ cùng ta đi trên con đường này. Nếu ta ngã xuống, ít nhất ý chí nghịch mệnh này vẫn còn có người tiếp nối."

Diệp Phi đứng dậy, từng bước đi tới trước mặt Diệp Vân. Mỗi bước chân của hắn chạm xuống đất đều khiến một đóa hoa sen bằng linh lực xám xịt nở rộ.

"Nghe cho kỹ đây." Diệp Phi trầm giọng, thanh âm truyền thẳng vào sâu trong tâm linh thiếu niên. "Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết không phải là công pháp tu luyện thông thường. Nó là một lời nguyền, cũng là một món quà. Nó bắt ngươi phải đi qua bóng tối của cái chết để tìm thấy ánh sáng của sự sống. Mỗi một 'Chuyển' là một lần phá sau đó lập, là một lần ngươi phải đối diện với nỗi đau đớn xé nát linh hồn. Ngươi… có dám nhận không?"

Diệp Vân nhìn vào mắt Diệp Phi, hắn thấy được sự cô độc của một kẻ đứng trên đỉnh cao, thấy được máu và nước mắt của tám kiếp trước. Thiếu niên không hề do dự, quỳ sụp xuống một lần nữa, dập đầu ba cái thật mạnh.

"Dù linh hồn tan biến, dù vĩnh viễn không được siêu sinh, đệ tử nguyện ý gánh vác ý chí của Thần Đế!"

"Tốt!"

Diệp Phi quát khẽ một tiếng, hai tay kết ấn nhanh như chớp. Thiên địa linh khí trong vòng vạn dặm đột nhiên điên cuồng bạo động, mây đen từ đâu kéo đến che lấp cả ánh hoàng hôn, lôi điện tím ngắt cuồn cuộn trong tầng mây như những con nộ long đang gào thét. Thiên Đạo dường như cảm nhận được có kẻ đang to gan truyền bá cấm kỵ, muốn giáng xuống lôi phạt.

"Cút đi cho ta!"

Diệp Phi ngẩng đầu nhìn trời, một luồng kiếm ý từ đỉnh đầu hắn xông thẳng lên chín tầng mây, chém nát đám mây lôi kiếp trong nháy mắt. Cảnh tượng kinh thiên động địa ấy khiến Diệp Vân chết lặng vì kinh hãi. Một câu nói khiến Thiên phạt phải lui bước, đây mới chính là sức mạnh mà hắn hằng ao ước.

Diệp Phi quay lại, ngón trỏ phải hiện lên một điểm sáng màu xám tro, huyền ảo và u tịch. Đó là **Luân Hồi Chủng** – tinh hoa của chín kiếp tu hành mà hắn vừa tách ra từ trong Luân Hồi Châu.

"Tâm giữ thái bình, ý thủ đan điền. Luân hồi khởi, vạn vật diệt!"

Ngón tay của Diệp Phi điểm nhẹ vào trán Diệp Vân.

"OÀNH!"

Một tiếng nổ lớn vang lên trong thức hải của thiếu niên. Diệp Vân cảm thấy như cả bầu trời sụp đổ xuống đầu mình. Những ký ức không thuộc về hắn bắt đầu tràn vào như triều dâng. Hắn thấy một vị tướng quân tử chiến giữa vạn quân, thấy một dược sư lặng lẽ đốt mình trong lò luyện đan để thành toàn cho thuốc thánh, thấy một kiếm khách đứng cô độc trên đỉnh tuyết sơn suốt trăm năm…

Đó là những mảnh vỡ của tám kiếp trước của Diệp Phi. Dù chỉ là một phần nhỏ nhị nhất, nhưng áp lực từ những trải nghiệm đỉnh phong đó cũng đủ để khiến một kẻ tầm thường phát điên ngay lập tức.

Máu tươi bắt đầu chảy ra từ ngũ quan của Diệp Vân. Cơ thể thiếu niên run rẩy dữ dội, xương cốt phát ra tiếng kêu "răng rắc" ghê người dưới sự rèn giật của luân hồi chi lực.

"Giữ vững bản tâm!" Diệp Phi hét lớn, âm thanh như tiếng chuông đại hồng chung làm chấn động tâm hồn đang chơi vơi của Diệp Vân. "Ngươi không phải là bọn họ! Ngươi là Diệp Vân! Dùng ý chí của ngươi, trấn áp những tàn hồn đó, biến chúng thành sức mạnh của chính mình!"

Diệp Vân nghiến răng đến mức bật máu, hai tay bấu chặt vào đất đá. Hắn gào lên một tiếng đầy đau đớn, nhưng trong tiếng gào ấy mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Một vòng tròn đen trắng mờ ảo bắt đầu hiện ra phía sau lưng hắn, đó chính là dấu hiệu của vòng luân hồi thứ nhất.

Diệp Phi thấy vậy, khẽ gật đầu, trong mắt hiện lên một tia nhẹ nhõm.

Quá trình truyền thừa kéo dài suốt ba ngày ba đêm. Trong ba ngày đó, Nghịch Mệnh Sơn luôn bị bao phủ bởi một màn sương xám xịt kỳ quái. Những cường giả của Nghịch Mệnh Điện đứng từ xa nhìn lại, ai nấy đều cảm thấy một loại áp lực khiến linh hồn run rẩy. Thạch Hùng vác đại đao đứng gác dưới chân núi, đôi mắt như hổ dữ quét nhìn xung quanh, bất cứ kẻ nào dám lại gần vào lúc này đều sẽ bị hắn băm thành trăm mảnh.

Đến rạng sáng ngày thứ tư, khi tia nắng đầu tiên của buổi bình minh xuyên qua lớp sương mù, một tiếng gầm vang dội thấu tận mây xanh phát ra từ đỉnh núi.

Luồng khí tức của Diệp Vân điên cuồng tăng vọt. Phàm Cảnh tầng sáu… Khai Mạch… Tụ Khí… Trúc Cơ… Linh Cảnh!

Chỉ trong vài hơi thở, tu vi của hắn đã nhảy vọt mấy đại cảnh giới, trực tiếp đạt đến Linh Cảnh trung kỳ. Quan trọng nhất là trên trán hắn, một ấn ký màu xám hình đóa sen chín cánh ẩn hiện, tỏa ra hơi thở của sự bất diệt.

Diệp Phi thu tay lại, sắc mặt hơi xanh xao nhưng ánh mắt rực sáng. Hắn nhìn thiếu niên trước mặt giờ đây đã hoàn toàn lột xác, khí chất lạnh lùng và thâm trầm hơn rất nhiều.

Diệp Vân mở mắt, quỳ lạy dưới chân Diệp Phi, giọng nói đã mất đi vẻ non nớt, thay vào đó là sự trầm ổn đáng sợ: "Đệ tử Diệp Vân, bái kiến Thầy! Ân tình của Thầy, đệ tử khắc cốt ghi tâm."

Diệp Phi gật đầu, đưa tay đỡ hắn dậy: "Từ hôm nay, ngươi không còn là đệ tử của Diệp gia đơn thuần nữa. Ngươi là người thừa kế của Cửu Chuyển Luân Hồi, là 'Nghịch Mệnh Giả' thế hệ thứ hai. Ta đã gieo hạt giống vào lòng ngươi, nhưng con đường sau này, ngươi phải tự mình đi qua chín lần sinh tử mới có thể đại thành."

Hắn dừng lại một chút, lấy từ trong hư không ra một thanh trường kiếm đen tuyền, vỏ kiếm khắc đầy những hoa văn cổ xưa nhưng khuyết mất một phần chuôi.

"Đây là *U Minh Kiếm*, được rèn từ phôi thép còn sót lại khi ta rèn lại Trấn Thiên Kiếm. Nó sẽ đi cùng ngươi. Hãy nhớ, kẻ thù của chúng ta không phải là người, mà là cái ý chí hư vô đang ngự trị trên cao kia. Thiên không thuận ta, ta trảm Thiên; Địa không dung ta, ta phá Địa."

Diệp Vân nhận kiếm, cảm nhận được luồng sát khí và ý chí bất khuất truyền tới từ chuôi kiếm, hắn ánh mắt kiên định gật đầu: "Đệ tử hiểu! Trời xanh có mắt nhưng không có lòng, vậy để Diệp Vân tôi dùng thanh kiếm này vạch ra một bầu trời mới!"

Diệp Phi đứng dậy, đi tới bên mép vực, nhìn xuống giang sơn vạn dặm dưới chân. Gió núi thổi mạnh làm vạt áo hắn bay phần phật.

Truyền thừa đã định, hạt giống đã gieo.

Hắn biết, cuộc chiến thực sự với Thần Đế Vô Nhai và Thiên Đạo không còn xa nữa. Nhưng hiện tại, nhìn thấy sự trưởng thành của Diệp Vân, hắn cảm thấy gánh nặng trên vai mình dường như đã được chia sẻ bớt một phần.

Luân hồi vẫn đang xoay chuyển, nhưng lần này, người quay bánh xe không còn là Thiên Đạo nữa, mà là những kẻ mang trong mình dòng máu nghịch mệnh.

"Vô Nhai, ngươi chờ đó. Bàn cờ này, ta bắt đầu đi quân rồi."

Tiếng thì thầm của Diệp Phi tan biến vào trong gió, nhưng ý chí của nó thì vang vọng khắp cả một kỷ nguyên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8