Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 199: Lục Đạo Tiên Ông xuất hiện mời Diệp Phi đi đánh cờ.**
CHƯƠNG 199: THỨC TỈNH TRONG DÒNG SÔNG THỜI GIAN
Gió trên đỉnh Thanh Vân đột ngột ngừng bặt.
Sau khi bóng dáng Diệp Vân hoàn toàn khuất lấp sau những tầng mây cuộn sóng, không gian xung quanh Diệp Phi bắt đầu nảy sinh những biến dị kỳ lạ. Những hạt sương li ti vốn đang bay lơ lửng bỗng chốc đứng khựng lại giữa hư không, như thể thời gian vừa bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Một hơi thở cổ xưa, tang thương và mang theo phong vị của cát bụi vạn cổ từ từ lan tỏa, khiến Trấn Thiên Kiếm bên hông Diệp Phi khẽ rung lên, phát ra những tiếng kêu ong ong như vừa gặp phải một đại địch, lại như vừa hội ngộ một cố nhân lâu ngày xa cách.
Diệp Phi không quay đầu lại, đôi mắt thâm trầm như đại dương tĩnh lặng của hắn vẫn nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đỏ rực đang bị một màu xám xịt kỳ lạ nuốt chửng.
"Đã tới rồi thì hà tất phải dùng tới bí thuật 'Định Thời Không' này?" Diệp Phi nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói không vang nhưng lại xuyên thấu qua tầng tầng lớp lớp kết giới không gian.
"Ha ha… Cửu Thế Luân Hồi Giả quả nhiên danh bất hư truyền. Lão phu cứ ngỡ sau khi trải qua kiếp thứ tám thảm khốc kia, linh giác của ngươi sẽ bị bụi trần che lấp, không ngờ trái lại càng thêm sắc sảo."
Từ trong hư vô, một tiếng cười khàn đục vang lên. Ngay sau đó, sương mù dày đặc tự động rẽ sang hai bên, lộ ra một lối đi nhỏ. Một ông lão mặc đạo bào bằng vải thô sờn cũ, trên vai khoác một tấm áo tơi, tay cầm một cần câu trúc gầy guộc, từ từ bước ra.
Điểm kỳ lạ nhất chính là đôi mắt của ông lão. Đó là một đôi mắt mù, nhắm nghiền, để lại hai vết sẹo mờ nhạt, nhưng mỗi bước đi của ông lại như dẫm đúng vào mạch đập của đại địa. Trên thắt lưng ông lão lủng lẳng một cái hồ lô rượu cũ kỹ, mỗi bước chuyển động đều nghe rõ tiếng nước sóng sánh bên trong.
Diệp Phi xoay người lại, ánh mắt hơi nheo lại: "Lục Đạo Tiên Ông? Ngươi không ở bên dòng Minh Hà câu cá, chạy đến phàm trần này làm gì? Chẳng lẽ quy luật của thế giới này đã lỏng lẻo đến mức để một kẻ canh giữ Luân Hồi như ngươi cũng có thể tùy ý rời vị trí?"
Lục Đạo Tiên Ông dừng bước cách Diệp Phi mười trượng, nụ cười trên khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn mang theo một sự tiêu diêu tự tại: "Trời có đạo của trời, người có đạo của người. Lão phu chẳng qua chỉ là một lão già mù chán ghét việc ngồi yên một chỗ. Huống hồ, bàn cờ của thế gian này sắp đi đến nước cuối cùng, lão phu nếu không đến xem, e rằng sau này sẽ chẳng còn bàn cờ nào để mà nhìn nữa."
Ông lão đưa cần câu trúc chỉ về phía trước, nơi vốn là vực thẳm vạn trượng của đỉnh Thanh Vân, nhưng lúc này dưới tác động của một loại sức mạnh huyền bí, nó đã biến thành một vùng hư ảo xám xịt. Một chiếc bàn đá giản dị cùng hai chiếc ghế đôn bằng gỗ mục hiện ra giữa không trung, bồng bềnh như mây khói.
"Tiểu hữu, có dám cùng lão già mù này đánh một ván cờ không?" Lục Đạo Tiên Ông nghiêng đầu, dù mắt mù nhưng dường như ông ta có thể nhìn thấu tâm can Diệp Phi.
Diệp Phi trầm mặc một khoảnh khắc. Hắn biết rõ thân phận của người trước mặt. Lục Đạo Tiên Ông không thuộc về thần giới, càng không thuộc về nhân gian. Ông ta là người canh giữ sự cân bằng, là thực thể duy nhất có thể đi lại giữa quá khứ và tương lai mà không bị Thiên Đạo đào thải.
"Mời." Diệp Phi chỉ thốt ra một từ duy nhất, sải bước đi tới ghế đối diện.
Khi Diệp Phi vừa ngồi xuống, cảnh tượng xung quanh lập tức đại biến. Đỉnh núi Thanh Vân biến mất, đại lục hạ giới biến mất. Lúc này, cả hai đang ngồi giữa một dòng sông rộng mênh mông không thấy bờ bến. Dòng nước không phải là nước bình thường, mà là vô số những hình ảnh đan xen, chồng chất lên nhau — đó là những đoạn ký ức của chúng sinh, là dòng chảy của thời gian.
Tiếng nước vỗ về mạn ghế đôn nghe như tiếng khóc của những anh hùng đã khuất, lại như tiếng cười của những hài nhi mới chào đời. Đây chính là Minh Hà, nơi bắt nguồn và kết thúc của mọi sự sống.
Lục Đạo Tiên Ông đưa bàn tay gầy gò vẫy một cái. Bàn đá rung động, trên đó không hiện ra bàn cờ vây hay cờ tướng thông thường, mà là một vầng sáng hình tròn, mô phỏng lại toàn bộ "Luân Hồi Chi Bàn". Những quân cờ là những đốm sáng trắng và đen.
"Quân trắng là thiên mệnh, quân đen là nghịch mệnh. Ngươi cầm quân đen." Tiên Ông vừa nói, vừa đặt một quân trắng vào vị trí trung tâm.
*Cộp.*
Tiếng quân cờ chạm vào mặt đá thanh thúy, nhưng đối với Diệp Phi, nó giống như một tiếng sấm nổ vang trong thức hải. Hắn nhìn thấy trong quân trắng kia là hình ảnh của Thần Đế Vô Nhai đang ngồi trên ngai vàng, tay cầm quyền trượng thao túng chúng sinh.
Diệp Phi không chút do dự, cầm lấy một quân đen nhắm thẳng vào vị trí yếu điểm của quân trắng mà hạ xuống.
"Kiếp thứ nhất của ngươi, vì một chữ Tình mà mất mạng. Ngươi cho rằng đó là sự phản bội của Vô Nhai, nhưng thực tế, đó là ý trời." Lục Đạo Tiên Ông bình thản nói, tay hạ tiếp một quân trắng. "Trời không cho phép một kẻ nắm giữ Luân Hồi có được tình cảm trần thế. Vô Nhai chẳng qua chỉ là lưỡi đao mà Thiên Đạo mượn dùng mà thôi."
Đôi mắt Diệp Phi lạnh lẽo. Hình ảnh Vân Hiểu Nguyệt tan biến trong vòng tay hắn ở đời thứ nhất hiện về, đau đớn như một vết dao cứa vào linh hồn. Hắn hạ quân đen thứ hai, sát khí bùng phát: "Nếu Thiên Đạo lấy chữ Tình để ép ta, ta sẽ dùng sát lục để tịnh hóa Thiên Đạo."
Trận cờ diễn ra vô cùng nhanh chóng nhưng mỗi nước cờ lại kéo theo những biến động khủng khiếp trong dòng sông thời gian bên dưới. Mỗi khi Diệp Phi hạ quân, dòng sông lại cuộn sóng dữ dội, lộ ra hình ảnh của các kiếp trước.
Kiếp thứ ba, hắn là Kiếm Thánh một mình chống lại mười vạn thiên binh, máu nhuộm đỏ cả một tầng trời.
Kiếp thứ năm, hắn là Đan Thần luyện ra viên thuốc nghịch thiên, dẫn tới cửu trọng lôi kiếp hủy diệt cả một tông môn.
Lục Đạo Tiên Ông càng đánh càng trầm mặc, những nếp nhăn trên trán ông lão sâu thêm. "Chín kiếp luân hồi, kiếp nào ngươi cũng đi đến đỉnh phong, và kiếp nào ngươi cũng chọn con đường cực đoan nhất. Diệp Phi, ngươi có từng nghĩ, nếu ngươi thuận theo tự nhiên, có lẽ ngươi đã sớm thành vị thần tối cao, cai quản vĩnh hằng mà không cần đau đớn thế này?"
Diệp Phi dừng lại, ngón tay kẹp một quân đen tỏa ra hắc khí nồng đậm. Hắn nhìn chằm chằm vào Tiên Ông: "Thuận theo tự nhiên? Là để cho Thiên Đạo mỗi mười vạn năm lại thanh trừng một lần? Để chúng sinh làm quân cờ, để những người ta yêu thương biến thành cát bụi? Cái gọi là vị thần tối cao đó, so với một con chó bị xích vào cột thì có gì khác biệt?"
*Chát!*
Diệp Phi đập mạnh quân cờ xuống. Quân đen lần này không nằm trên vị trí trống, mà dẫm nát ngay một quân trắng của Tiên Ông. Hành động này rõ ràng là phạm quy, nhưng bàn đá lại không hề sụp đổ, trái lại nó phát ra những tiếng rắc rắc như đang rạn nứt.
Lục Đạo Tiên Ông khựng lại, đôi vai khẽ run lên. Ông lão từ từ mở đôi mắt mù của mình ra. Bên trong hốc mắt không có con ngươi, mà là hai hố đen sâu thẳm, phản chiếu sự khởi đầu và kết thúc của vũ trụ.
"Ngươi muốn… phá bàn cờ?" Giọng Tiên Ông không còn vẻ đùa cợt, mà mang một sự trang nghiêm đáng sợ.
"Ta không chỉ muốn phá bàn cờ này," Diệp Phi đứng dậy, khí thế của hắn bắt đầu biến đổi. Phía sau hắn, ảo ảnh của tám kiếp trước đồng loạt hiện ra. Kiếm Thánh cầm kiếm, Đan Thần ôm đỉnh, Sát Thần đằng đằng sát khí… tất cả hòa quyện vào cơ thể hắn, khiến mái tóc đen của Diệp Phi chuyển dần sang màu bạc trắng của thời gian. "Ta muốn giết cả kẻ ngồi đánh cờ với ngươi."
Bàn đá nổ tung hóa thành bột mịn. Dòng sông thời gian gầm thét, sóng cao vạn trượng đổ ập xuống. Nhưng khi sóng dữ chạm đến chân Diệp Phi, chúng tự động dạt ra, như thể sợ hãi uy áp của vị chủ nhân mới này.
Lục Đạo Tiên Ông thu lại cần câu, thở dài một tiếng, nhưng trong tiếng thở dài đó lại phảng phất một sự nhẹ nhõm khó tả: "Vạn cổ sầu, nghìn năm đợi. Cuối cùng cũng có một kẻ dám vung tay đánh nát cái vòng tròn thối nát này."
Ông lão đứng lên, áo tơi tung bay. Ông lấy cái hồ lô rượu ở thắt lưng ra, ném về phía Diệp Phi: "Uống đi! Đây là rượu chưng cất từ mồ hôi và nước mắt của những 'Nghịch Mệnh Giả' đời trước. Có kẻ đã hóa thành tro bụi, có kẻ vẫn đang rên rỉ dưới địa ngục Thái Sơ. Ngươi là hy vọng cuối cùng của họ."
Diệp Phi chụp lấy hồ lô, mở nắp. Một mùi hương nồng đậm, đắng chát nhưng cuồn cuộn sức sống xộc thẳng vào mũi. Hắn ngửa cổ uống cạn, cảm nhận một luồng nhiệt lượng kinh thiên động địa nổ tung trong kinh mạch, sáp nhập hoàn hảo với Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết.
Lục Đạo Tiên Ông bắt đầu hư ảo dần, cơ thể ông ta như đang hòa tan vào sương mù của Minh Hà. Trước khi hoàn toàn biến mất, giọng nói của ông vọng lại từ một không gian rất xa xôi:
"Hãy nhớ kỹ, Diệp Phi. Thiên Đạo không phải là một người, cũng không phải một quy luật đơn thuần. Nó là một thực thể sống. Vô Nhai chỉ là kẻ canh cổng, kẻ thực sự đang chờ ngươi ở cuối con đường… chính là bản ngã tăm tối nhất của ngươi từ đời thứ nhất. Nếu ngươi không thể thắng chính mình, Cửu Chuyển sẽ biến thành Cửu Diệt."
"Còn nữa, Vân Hiểu Nguyệt… nàng không chỉ có ba mảnh tàn hồn. Mảnh hồn cuối cùng và quan trọng nhất không nằm ở bất cứ đâu trong cửu trọng thiên này, mà nằm ngay trong Trấn Thiên Kiếm của ngươi. Muốn cứu nàng, ngươi phải trả một cái giá mà chính ngươi cũng không dám nghĩ tới."
Sương mù tan đi.
Thế giới quay trở lại sự yên bình vốn có trên đỉnh Thanh Vân. Ánh hoàng hôn đã tắt lịm, thay vào đó là ánh trăng sáng rực rỡ từ trên cao chiếu xuống, phủ một lớp bạc lên vai Diệp Phi.
Diệp Phi đứng lặng im hồi lâu, hồ lô rượu trong tay đã biến mất từ bao giờ. Hắn đưa tay vuốt ve thân kiếm Trấn Thiên lạnh lẽo. Lời của Tiên Ông như một mồi lửa, đốt cháy toàn bộ sự nghi hoặc còn sót lại trong lòng hắn.
Mảnh hồn cuối cùng ở trong kiếm? Trả giá mà hắn không dám nghĩ tới?
"Hiểu Nguyệt…"
Hắn thầm gọi tên nàng. Cảm giác ấm áp từ chuôi kiếm truyền vào lòng bàn tay khiến tim hắn khẽ thắt lại. Suốt chín kiếp, hắn chiến đấu để nghịch mệnh, để trở thành thần, nhưng cuối cùng, đích đến của hắn vẫn luôn chỉ là một bóng hình dịu dàng mà hắn đã vô tình đánh mất mười vạn năm trước.
Bất chợt, Diệp Phi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm. Tại tầng trời cao nhất, một ngôi sao vốn rất mờ nhạt đột ngột bừng sáng, che lấp cả ánh trăng. Đó là ngôi sao của Thiên Đạo — Thiên Phạt Tinh.
Ngôi sao đó đang run rẩy.
Vì ở hạ giới này, một thanh kiếm vốn đã gãy từ lâu, nay đã bắt đầu rỉ ra những giọt máu tươi nóng hổi của một vị thần đang thức tỉnh.
Trận cờ với Lục Đạo Tiên Ông chưa thực sự kết thúc, nó mới chỉ là màn dạo đầu. Diệp Phi hít một hơi sâu, khí thế Nghịch Mệnh Giả lan tỏa khắp núi rừng, khiến vạn vật đều cúi đầu quy phục.
"Vô Nhai, chuẩn bị xong chưa? Ta tới đây."
Hắn bước tới một bước, không gian dưới chân rạn nứt thành một khe hở khổng lồ. Diệp Phi bước vào trong hư không, để lại sau lưng một đỉnh Thanh Vân tĩnh lặng, nhưng trong lòng chúng sinh của toàn bộ đại lục lúc này, một dự cảm về một cuộc đổi ngôi đại quy mô đang âm thầm nảy nở.
Thế giới cũ sắp sụp đổ. Thần linh mới sắp ra đời.
Và Luân Hồi… sẽ không bao giờ lặp lại nữa.