Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 63: Cứu tinh của nhân tộc**
**CHƯƠNG 63: CỨU TINH CỦA NHÂN TỘC**
Mùi máu tanh nồng nặc quyện vào không khí đặc quánh của vùng biên thùy Thanh Vân đại lục. Bầu trời vốn xanh trong giờ đây bị che phủ bởi một tầng mây đen kịt, lấp loáng những tia sét màu huyết dụ. Dưới chân vách núi Đoạn Hồn, tiếng gào khóc của dân lành lẫn trong tiếng cười cuồng loạn của những tên ma binh tàn dư.
Quân đội của các vương triều phàm trần và đệ tử của mấy tông môn tự xưng "Chính đạo" đã rút lui từ lâu. Trong mắt bọn họ, những người dân thường này chỉ là cỏ rác, không đáng để họ phải liều mạng trước sự phản công điên cuồng của dư nghiệt Ma tộc.
"Thiên Đạo bỏ rơi chúng ta rồi! Chư Thần ơi, có ai cứu lấy chúng con không?" Một ông lão ôm đứa cháu nhỏ, quỳ thụp xuống bùn lầy, tuyệt vọng nhìn lưỡi đao đen kịm của một tên Ma tướng đang giáng xuống.
*Xoẹt!*
Một tia sáng trắng bạc, mang theo khí tức u minh lạnh lẽo, đột nhiên xé toạc màn đêm.
Lưỡi đao ma tộc chưa kịp chạm vào tóc của lão già đã vỡ vụn thành trăm mảnh. Tên Ma tướng cấp Linh Cảnh chưa kịp kêu lên một tiếng đã bị một lực lượng vô hình bóp nát, hóa thành một làn sương máu đỏ thẫm.
Từ trong hư không, một thanh niên mặc trường bào đen, thêu họa tiết những vòng tròn luân hồi chồng chéo, chậm rãi bước ra. Mỗi bước chân của hắn chạm xuống mặt đất, một đóa sen xanh nhạt lại nở rộ, tịnh hóa hoàn toàn ma khí xung quanh.
Diệp Phi.
Sau trận đại chiến với Huyết Sát Ma Vương, nhục thân của hắn đã hoàn toàn lột xác. Khí chất trầm ổn của một vị Thần Đế đời thứ nhất nay hòa quyện với vẻ lạnh lùng, sắc lẹm của một Sát Thần. Đôi mắt hắn không còn là màu đen đơn thuần, mà ẩn chứa những tinh tú đang vận chuyển theo quy luật của Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết.
"Thiên Đạo không cứu các ngươi." Diệp Phi cất lời, giọng nói không lớn nhưng chấn động cả tâm can của vạn người đang có mặt. "Nhưng Nghịch Mệnh Điện sẽ cứu."
Sau lưng hắn, không gian đột ngột vặn xoắn. Một thân hình khổng lồ cao hơn trượng, vác trên vai chiếc chiến rìu nặng hàng ngàn cân bước ra. Thạch Hùng – sau khi được Diệp Phi dùng huyết mạch Man Hoang thức tỉnh, giờ đây như một con chiến thú viễn cổ, mỗi hơi thở đều khiến không khí rung chuyển.
"Chủ thượng, bọn kiến hôi này có cần thần dọn dẹp sạch sẽ không?" Thạch Hùng gầm lên, tiếng gầm mang theo uy áp khiến hàng ngàn ma binh đang bao vây vách núi phải run rẩy quỳ rạp.
Diệp Phi khẽ gật đầu, ánh mắt hướng về phía những bóng người mặc hắc y đang ẩn hiện trong bóng tối – đó là những Nghịch Mệnh Giả, những cường giả bị các tông môn chính đạo xua đuổi, bị Thiên Đạo Minh truy sát, nay đã quy phục dưới trướng hắn.
"Diệt hết Ma binh. Kẻ nào dám cướp bóc, giết chết không tha. Trật tự của nơi này, từ nay do Nghịch Mệnh Điện định đoạt."
Lệnh vừa ban xuống, hàng trăm đạo độn quang lao vút đi. Đây là lần đầu tiên "Nghịch Mệnh Điện" chính thức lộ diện trước bàn dân thiên hạ. Không giống như phong cách hoa mỹ của các tông môn tiên gia, những người này ra tay tàn khốc, dứt khoát, và mang theo một loại tín ngưỡng điên cuồng đối với thanh niên đứng trên đỉnh vách núi kia.
Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu cũng hiện thân dưới dạng một ảo ảnh mờ ảo cạnh vai Diệp Phi. Lão vuốt râu, nụ cười mang chút mỉa mai đặc trưng: "Tiểu tử, ngươi làm vậy là đang vả vào mặt Thiên Đạo Minh đấy. Bọn chúng tự xưng là người phát ngôn của trời đất, bảo vệ chúng sinh. Giờ ngươi lại làm thay việc của bọn chúng, lại còn làm tốt hơn."
Diệp Phi lạnh lùng nhìn xuống chiến trường phía dưới: "Thiên Đạo coi chúng sinh như chó rơm, chỉ biết vắt kiệt linh khí của họ. Ta cứu họ không phải vì đại nghĩa, mà là vì ta muốn chứng minh cho Thiên Đạo thấy: Sự tồn tại của nó là dư thừa."
Trên chiến trường, Thạch Hùng như một cơn lốc màu xám, chiến rìu vung lên đến đâu, ma binh tan xác đến đó. Một tên đệ tử của Thiên Hà Tông – một trong những tông môn vừa mới đào ngũ – nấp trong lùm cây kinh hãi nhìn cảnh tượng này. Hắn không nhịn được thốt lên:
"Bọn chúng là ai? Ma tộc sao có thể bị tàn sát dễ dàng như vậy?"
"Ngươi gọi chúng ta là gì không quan trọng." Một nữ sát thủ của Nghịch Mệnh Điện đột nhiên xuất hiện sau lưng tên đệ tử, lưỡi dao kề vào cổ hắn. "Nhưng hãy nhớ lấy, khi các ngươi bỏ chạy, là Nghịch Mệnh Điện đã đứng lại. Khi các ngươi quỳ xuống, là Nghịch Mệnh Điện đã cầm kiếm."
Chỉ trong chưa đầy một canh giờ, hàng vạn dư nghiệt Ma tộc vốn là nỗi khiếp sợ của cả một vùng đã bị quét sạch. Khói lửa dần tắt, ánh trăng bạc xuyên qua tầng mây đen, soi sáng vách núi Đoạn Hồn.
Diệp Phi bước xuống từ hư không, đứng trước mặt hàng vạn người dân đang run rẩy. Ông lão lúc nãy nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy sùng kính nhưng cũng mang theo nỗi sợ hãi tột cùng.
"Đại… đại nhân, ngài là tiên nhân phương nào xuống cứu khổ cứu nạn?"
Diệp Phi nhìn ông lão, nhìn đứa trẻ đang ôm lấy chân mình, ánh mắt vốn lạnh lẽo chợt hiện lên một tia gợn sóng ký ức. Ở đời thứ tư, hắn cũng từng là một vị vua của phàm trần, cũng từng nhìn thấy cảnh dân chúng lầm than vì các trận chiến của "tiên nhân".
"Ta không phải tiên, càng không phải thần." Diệp Phi chậm rãi đưa tay lên, một đạo luân hồi chi lực ấm áp lan tỏa, chữa lành những vết thương trên người chúng dân. "Ta là kẻ muốn chém đứt xiềng xích của số mệnh. Từ hôm nay, Thanh Vân đại lục này không còn chịu sự quản lý của bất kỳ tông môn nào. Nghịch Mệnh Điện sẽ là pháp luật duy nhất."
Hắn vung tay, một khối ngọc thạch khổng lồ từ dưới đất mọc lên ngay tâm thành trì, trên đó khắc sâu bốn chữ lớn, tỏa ra hào quang nhiếp hồn đoạt phách:
**"NGHỊCH MỆNH – BẢO MỆNH"**
Phía sau hắn, Thạch Hùng và các thuộc hạ đồng loạt quỳ một chân xuống đất, tiếng hô vang vọng trời đất:
"Cung nghênh Điện chủ! Nghịch mệnh cải thiên!"
Cùng lúc đó, tại Linh Hoang Giới phía bên kia ranh giới, bên trong một cung điện tráng lệ lơ lửng giữa tầng mây, một người đàn ông ngồi trên ngai vàng khẽ mở mắt. Ánh mắt hắn xuyên qua ngàn dặm không gian, nhìn về phía vách núi Đoạn Hồn.
Hắn chính là Lâm Thiên Vũ – Khí vận chi tử của thời đại này, kẻ được Thiên Đạo ban phước.
"Diệp Phi… ngươi vẫn chưa chết sao?" Lâm Thiên Vũ khẽ mỉm cười, nụ cười đầy vẻ ngạo mạn. "Hạ Tam Giới chỉ là cái chuồng gà. Ngươi có thể làm vương ở đó, nhưng khi bước chân vào Linh Hoang Giới này, ta sẽ cho ngươi hiểu thế nào là sự tàn khốc của Mệnh Trời."
Tại một căn phòng tối sâu trong cung điện đó, một cô gái mang vẻ đẹp thanh cao như ánh trăng nhưng đôi mắt lại đượm buồn vô hạn chợt giật mình. Vân Hiểu Nguyệt nhìn về phương Nam, trái tim nàng thắt lại một nhịp đau nhói. Một ký ức mờ nhạt từ linh hồn nàng chợt trỗi dậy.
"Là anh sao? Người trong giấc mơ vạn năm của em…"
Diệp Phi ở dưới vách núi như cảm nhận được điều gì, hắn nắm chặt Trấn Thiên Kiếm. Thanh kiếm gãy giờ đã nối lại được một phần tư, tỏa ra sát khí rung chuyển cả không gian. Nhục thân mới của hắn bắt đầu cộng hưởng với linh hồn qua tám kiếp, tạo thành một loại dao động vượt qua quy luật của thế giới này.
"Chủ thượng, mọi việc đã sắp xếp xong. Chúng ta đã thu phục được mười vạn quân phàm trần nguyện ý theo Nghịch Mệnh Điện." Thạch Hùng báo cáo.
Diệp Phi thu lại ánh mắt: "Cho họ công pháp, cho họ đan dược. Ta muốn trong vòng một tháng, Thanh Vân đại lục phải là một pháo đài thép. Còn chúng ta… đã đến lúc tiến vào Trung Tam Giới rồi."
Tiêu Lão cười hắc hắc: "Linh Hoang Giới hả? Nơi đó đan dược nhiều như nước, linh thảo khắp nơi, nhưng những lão quái vật ở đó không dễ đối phó như tên Ma Vương vừa rồi đâu."
Diệp Phi bước đi giữa dòng người đang quỳ bái mình như một vị cứu tinh. Hắn không nhìn họ, mà nhìn thẳng về phía cổng trời đang lờ mờ hiện ra ở chân trời.
"Lão quái vật? Dưới gầm trời này, kẻ sống lâu nhất chính là ta. Kẻ hiểu luân hồi nhất cũng chính là ta. Để xem Thiên Đạo Minh sẽ lấy cái gì để chặn đường kiếm của Diệp Phi này."
Gió đêm thổi mạnh, tà áo đen của hắn bay phấp phới, để lộ hình xăm chín vòng tròn trên cánh tay – biểu tượng của Cửu Chuyển. Vòng thứ nhất đã rực sáng hoàn toàn, báo hiệu cho một kỷ nguyên diệt thế đã bắt đầu chuyển động theo hướng mà ngay cả Thiên Đạo cũng không ngờ tới.
Đêm đó, tên tuổi của Diệp Phi và Nghịch Mệnh Điện lan truyền khắp Hạ Tam Giới như một huyền thoại. Kẻ thì gọi hắn là đại ma đầu nghịch thiên, người thì tôn thờ hắn là vị cứu tinh cuối cùng của nhân loại. Nhưng với Diệp Phi, những hư danh đó chẳng là gì.
Thanh kiếm trong tay hắn rung lên bần bật, nó khát khao máu của những vị Thần trên cao kia. Hành trình thực sự, bây giờ mới chính thức bắt đầu.