Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 64: Thạch Hùng một mình chặn cửa ải**
Gió từ vực sâu vạn trượng gào thét luồn qua những khe đá hẹp của Thiên Vân Quan, âm thanh nghe như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn tử trận từ thời thái cổ. Mây đen dày đặc bao phủ đỉnh núi, thi thoảng bị xé toạc bởi những tia sét màu tím sẫm — điềm báo cho sự thịnh nộ của Thiên Đạo đang giáng xuống hạ giới.
Tại đỉnh cao nhất của cửa ải độc đạo dẫn lối vào khe nứt không gian giữa Hạ Tam Giới và Linh Hoang Giới, Diệp Phi đang ngồi xếp bằng. Trước mặt anh, Luân Hồi Châu tỏa ra ánh sáng xám tro huyền bí, từng vòng xoáy không gian bắt đầu vặn xoắn, tạo thành một cánh cổng hư ảo lung linh. Mồ hôi thấm đẫm trán Diệp Phi, sắc mặt anh tái nhợt vì phải tiêu hao một lượng lớn linh lực để duy trì kết giới xuyên giới.
“Đến rồi.” Diệp Phi khẽ mở mắt, đôi đồng tử sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hà lạnh lẽo.
Phía dưới con dốc dài độc đạo, tiếng vó ngựa bọc thép và tiếng binh khí va chạm vang lên rầm trời. Hàng ngàn tu sĩ của Thiên Đạo Minh phối hợp cùng các cường giả của lục đại gia tộc đang như thủy triều dâng lên. Dẫn đầu là chấp pháp sứ Tề Vân, một cường giả Linh Cảnh hậu kỳ, tay cầm Thanh Long Thương, sát khí ngút trời.
“Diệp Phi! Ngươi là kẻ nghịch thiên, hôm nay chính là ngày tàn của ngươi! Để lại Luân Hồi Châu, ta sẽ cho ngươi toàn thây!” Tiếng của Tề Vân rung động cả núi rừng, vang vọng vào tận tâm khảm mỗi người.
Ngay lúc Diệp Phi định đứng dậy, một bóng người to lớn như một ngọn núi nhỏ bước ra từ bóng tối phía sau tảng đá lớn. Đó là Thạch Hùng. Hắn không nói gì, chỉ lẳng lặng vác trên vai thanh Thiên Man Phủ thô kệch, nặng nề đến mức mỗi bước chân hắn dẫm xuống đều khiến đá phiến dưới chân nứt toác.
“Đại ca, huynh cứ tiếp tục mở đường.” Thạch Hùng quay lưng về phía Diệp Phi, giọng nói trầm đục nhưng vững chãi như bàn thạch. “Chỗ này, giao cho đệ.”
Diệp Phi nhìn tấm lưng rộng lớn của Thạch Hùng, một cảm giác quen thuộc đến xé lòng chợt trào dâng. Ở đời thứ nhất, tại Thần Giới rực lửa, cũng chính tấm lưng này đã che chắn cho anh trước mười vạn Thần binh. Khi ấy, Thạch Hùng là Man Hoang Đại Tướng Quân, thân trúng ngàn tiễn nhưng vẫn đứng vững cho đến hơi thở cuối cùng để anh kịp thực hiện luân hồi.
“Thạch Hùng… kiếp này, ta không muốn nhìn thấy đệ ngã xuống một lần nữa.” Diệp Phi trầm giọng, linh lực trong tay run động.
Thạch Hùng cười vang, một điệu cười hào sảng và ngang tàng. Hắn xoay người lại, đưa tay lau đi vệt bùn trên mặt, đôi mắt dại ra của một thiếu niên nô lệ ngày nào giờ đây rực cháy ngọn lửa chiến đấu của một chiến thần.
“Nếu đệ chết để đại ca bước tiếp, cái chết đó là vinh quang nhất của tộc Man Hoang! Đại ca, nếu không thấy đệ đi tiếp cùng, hãy cứ nhìn về phía Linh Hoang Giới, đệ sẽ hóa thành gió theo sau huynh!”
Nói đoạn, Thạch Hùng tiến về phía trước một bước dài. Hắn đứng ngay giữa họng quan chỉ rộng chưa đầy mười trượng, thanh đại phủ cắm phập xuống đất, tạo thành một đường ranh giới không thể xâm phạm.
“Kẻ nào bước qua vạch này, chết!”
Đám đông tu sĩ phía dưới khựng lại trong giây lát trước khí thế hung hãn của gã khổng lồ này. Tề Vân nhếch môi khinh bỉ: “Một tên nô lệ Man tộc chưa vào nổi Linh Cảnh mà cũng đòi chặn đường vạn quân? Giết hắn cho ta!”
“Sát!”
Tiếng gào thét nổ ra. Hàng trăm tu sĩ dẫn đầu đồng loạt thi triển pháp thuật. Hỏa cầu, băng tiễn, và những luồng linh lực sắc lẹm như dao cạo phủ kín bầu trời, nhắm thẳng vào vị trí của Thạch Hùng mà dội xuống.
Thạch Hùng không né tránh, cũng không dùng linh lực hộ thể thông thường. Hắn gầm lên một tiếng, lồng ngực phập phồng, những mạch máu màu đồng hiện lên cuồn cuộn trên da như những con rồng nhỏ đang uốn lượn.
“Man Hoang Thể — Chấn Thiên!”
Uỳnh!
Một vòng sóng xung kích bằng khí huyết đỏ rực từ người Thạch Hùng nổ bung ra, nghiền nát tất cả hỏa cầu và băng tiễn ngay khi chúng vừa chạm vào không gian xung quanh hắn. Thạch Hùng vung đại phủ, một vòng tròn màu đen chết chóc quét ngang.
Rắc rắc!
Hơn mười vị tu sĩ dẫn đầu thậm chí còn chưa kịp kêu lên một tiếng, cả người lẫn binh khí đã bị lực lượng vạn quân của Thạch Hùng chém làm đôi. Máu tươi bắn tung tóe lên mặt hắn, làm cho khuôn mặt vốn đã dữ tợn càng thêm phần đáng sợ.
“Lại đây!” Thạch Hùng hét lớn, đôi mắt đỏ ngầu. Hắn lao vào giữa quân thù như một con hổ đói lạc vào đàn cừu. Mỗi một cú vung phủ của hắn không có chiêu thức cầu kỳ, chỉ có sức mạnh thô bạo đến tột đỉnh. Kẻ bị trúng phủ nếu không đứt lìa người thì cũng nát vụn lục phủ ngũ tạng.
Máu của đối phương nhuộm đỏ áo bào rách nát của Thạch Hùng, nhưng chính máu của hắn cũng bắt đầu rơi. Tề Vân từ phía sau ra lệnh cho đội cung thủ sử dụng Phá Giáp Tiễn – loại tên có thể xuyên thủng cả chân khí tu sĩ Linh Cảnh.
Hàng vạt mũi tên lao tới. Thạch Hùng dùng tay không gạt đi một phần, nhưng số lượng quá nhiều. Hai mũi tên cắm sâu vào vai trái, một mũi xuyên qua đùi phải. Hắn chỉ hừ lạnh một tiếng, bẻ gãy chuôi tên rồi lại tiếp tục vung phủ.
“Ngươi rốt cuộc là quái vật gì?” Tề Vân bắt đầu cảm thấy lạnh sống lưng. Một thiếu niên nhìn qua chỉ ở trình độ Khai Mạch lại có thể bền bỉ và cuồng bạo đến mức này.
Trên đỉnh cao, Diệp Phi cảm thấy Luân Hồi Châu đã đạt đến ngưỡng bão hòa. Nhưng nhìn Thạch Hùng đang kiệt sức dần giữa biển người, tim anh thắt lại.
“Thạch Hùng, lùi lại! Kết giới đã mở!”
Thạch Hùng lúc này đã bị đâm hàng chục nhát, thân thể đầy vết thương, nhưng hắn vẫn đứng đó, chân dẫm trên một đống xác chết chất cao như núi nhỏ. Hắn nghe thấy tiếng của Diệp Phi, nhưng hắn biết mình không thể lùi. Nếu hắn lùi, dư chấn từ cuộc tấn công của quân địch sẽ làm rối loạn không gian, khiến Diệp Phi bị cắn trả.
“Chưa đủ… còn phải câu thêm chút thời gian…” Thạch Hùng lẩm bẩm trong hơi thở đứt quãng.
Đúng lúc này, từ sâu trong linh hồn hắn, một ký ức bị phong ấn vạn năm chợt vỡ òa. Hình ảnh một vị tướng quân khoác hoàng kim giáp, đứng trên vạn quân của Thần giới, cầm trong tay chiến kỳ rách nát hét lớn: “Vì Thần Đế, dù thịt nát xương tan, cũng quyết không lùi một bước!”
Một luồng ánh sáng vàng kim từ Thiên Linh Cái của Thạch Hùng bắn thẳng lên trời xanh, xua tan mây mù. Huyết mạch của Man Hoang tộc ở thời kỳ cổ xưa nhất — Thần Man Huyết — đã chính thức thức tỉnh.
“Thiên… Man… Chân… Thân!”
Thân hình Thạch Hùng đột nhiên cao thêm một trượng, lớp da thịt chuyển sang màu vàng đồng lấp lánh như đúc từ kim loại quý. Một hư ảnh chiến thần khổng lồ hiện ra phía sau hắn, mang theo khí tức uy nghiêm của kỷ nguyên Thái Cổ.
Tề Vân kinh hãi quát: “Không được để hắn hoàn thành biến thân! Toàn quân tấn công!”
“Chết hết cho ta!”
Thạch Hùng gầm lên, tiếng gầm này không còn là tiếng người mà là tiếng của lôi đình. Hắn dẫm mạnh chân, mặt đất Thiên Vân Quan sụp đổ hoàn toàn. Một cơn lốc bằng khí huyết đen kịt cuốn trôi hàng trăm tu sĩ xung quanh xuống vực sâu. Hắn một tay cầm đại phủ, một tay tóm lấy cổ một tu sĩ Linh Cảnh đang lao tới, bóp nát như bóp một quả trứng gà.
Cảnh tượng bi tráng hiện rõ dưới ánh chớp liên hồi. Một mình một ngựa chặn cửa ải, mặc cho máu chảy thành sông, Thạch Hùng đứng đó như một vị thần hộ pháp không thể lay chuyển. Quân thù dù đông vạn người nhưng nhìn thấy chiến thần đẫm máu kia đều run rẩy, không kẻ nào dám tiến thêm một bước.
“Diệp đại ca… đi!” Thạch Hùng hét lên lần cuối, cổ họng trào ra máu đặc. Thân thể hắn dù thức tỉnh huyết mạch nhưng cũng không thể chịu đựng thêm gánh nặng của vết thương tích tụ qua hai kiếp.
Diệp Phi đứng dậy, Trấn Thiên Kiếm gãy trên tay hắn rít lên một tiếng bi ai. Anh biết, nếu bây giờ không đi, mọi nỗ lực của Thạch Hùng sẽ đổ sông đổ bể.
“Hùng tử, chờ ta ở phía bên kia!”
Diệp Phi tung ra một luồng kiếm khí vạn trượng, quét sạch những kẻ đang có ý định tấn công lén lút Thạch Hùng từ phía xa, sau đó anh tóm lấy vai Thạch Hùng, lôi mạnh hắn vào trong vòng xoáy luân hồi ngay khoảnh khắc cửa ải Thiên Vân sụp sụp đổ hoàn toàn dưới sức công phá của hàng vạt pháp bảo.
Vào giây phút biến mất trong khe nứt không gian, Thạch Hùng nhìn lại đống hoang tàn phía sau, nở một nụ cười mãn nguyện. Hắn đã thực hiện được lời hứa từ kiếp trước.
Kiếp thứ nhất, ta bảo vệ huynh.
Kiếp thứ chín này, ta vẫn sẽ là chiếc khiên của huynh.
Bóng tối của không gian hỗn loạn nuốt chửng cả hai, để lại Thiên Vân Quan ngập trong máu và xác chết, cùng với huyền thoại về một vị Man thần một mình chặn vạn quân, mở ra một chương mới cho cuộc hành trình nghịch mệnh của Cửu Thế Luân Hồi Giả.