Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế GiớiChương 10: Linh Chi Bám Đuôi
Thiết bị xanh lam nhạt đã hút trọn những tinh linh bé nhỏ vào bên trong, để lại Công viên Thiên Đình trong một khoảng lặng lạnh lẽo. Nam tử và nữ nhân của Công ty Thiên Khải Sinh Học nhanh chóng thu dọn dụng cụ, ánh mắt vô cảm quét qua hiện trường, như thể vừa hoàn thành một giao dịch kinh doanh đơn thuần, không chút bận tâm đến sự sống hay cái chết của những sinh linh vô tội. Bọn họ biến mất nhanh như khi xuất hiện, để lại phía sau một luồng năng lượng “sạch sẽ” đến đáng sợ, khác hẳn với sự u uẩn của ma khí, nhưng lại mang một vẻ lạnh lẽo, vô tri.
Lục Trần, trong Bình An Trà Quán, đã cảm nhận được luồng dao động yếu ớt đó. Một sự thăm dò tinh vi, một bàn tay vô hình đang bắt đầu vươn ra, lợi dụng sự hỗn loạn của Thiên Môn. Gánh nặng trên vai y càng thêm nặng.
SCENE 1: TRẠM DỪNG CHÂN CỦA Ý CHÍ
Đêm đã về khuya, những ánh đèn neon ngoài kia vẫn chớp nháy không ngừng, nhưng trong Bình An Trà Quán, không khí lại lắng đọng đến lạ. Lục Trần ngồi xếp bằng trên tấm bồ đoàn cũ kỹ, nhắm hờ đôi mắt, điều hòa linh lực đang dần hồi phục sau những lần trấn áp vết nứt và ổn định tiểu không gian cho tinh linh. Hơi thở của y đều đặn, mỗi nhịp hít vào thở ra đều mang theo sự luân chuyển của linh khí, nhưng sâu thẳm trong đan điền, cơn đau nhói vẫn âm ỉ, nhắc nhở y về sự suy yếu của bản thân và cả Linh Nguyên Cổ Trận.
Bên cạnh, Hồ Ly Nguyệt lẳng lặng sắp xếp những phiến linh thạch đã được nàng khắc phù văn cổ xưa lên bàn thờ nhỏ, chuẩn bị cho trận pháp củng cố phong ấn ở Đông Sơn Phố. Nàng khẽ thở dài, đôi mắt hổ phách thoáng hiện tia ưu tư khi nhìn về phía Diệp Linh Chi, người đang ngồi ở một góc quán, chăm chú xem lại những bức ảnh và ghi chú trong chiếc điện thoại cũ kỹ của mình.
Diệp Linh Chi vuốt nhẹ màn hình điện thoại, dừng lại ở bức ảnh những đốm sáng xanh lục yếu ớt bị hút vào thiết bị màu xanh lam nhạt. Hình ảnh đó cứ ám ảnh nàng. Trong tâm trí, nàng vẫn cảm nhận rõ rệt một luồng năng lượng “lạnh lẽo, sạch sẽ một cách bất thường” còn vương vấn, một cảm giác khác hẳn với sự nồng nặc, tanh tưởi của ma khí ở công trường Lạc An. Ma khí mang theo sự hủy diệt trần trụi, nhưng luồng năng lượng này lại ẩn chứa một sự tính toán, một ý đồ chiếm đoạt tinh vi hơn nhiều.
Thiên Phú Linh Cảm của Diệp Linh Chi bùng phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một “la bàn vô hình” chỉ hướng đến luồng năng lượng đó. Mỗi khi nàng tập trung, một dòng điện nhẹ chạy dọc sống lưng, kéo theo một sự thôi thúc mạnh mẽ phải tìm hiểu “những kẻ đã làm điều đó” và mục đích thực sự của chúng. Nàng muốn biết, đằng sau sự “sạch sẽ” giả tạo kia là thứ gì.
Hồ Ly Nguyệt khẽ quay đầu, nhìn về phía Lục Trần, giọng nói mang theo chút lo lắng: “Chủ nhân, cô nương này e là không yên phận được. Khí tức của Tập đoàn Thiên Khải dù đã bị che giấu kỹ, nhưng vẫn còn vương lại… Nàng ấy đang lần theo.”
Lục Trần mở mắt, ánh nhìn tĩnh lặng hướng về Diệp Linh Chi. Đôi mắt sâu thẳm của y như thấu suốt mọi điều. “Mọi thứ đều có nhân duyên, Nguyệt Nhi. Cô nương ấy không phải phàm nhân tầm thường. Hãy để cô ấy tự mình tìm kiếm. Đôi khi, sự thật tự tìm đến kẻ dám truy đuổi nó.”
Hồ Ly Nguyệt hiểu ý Lục Trần. Nàng biết, trong mắt chủ nhân, Diệp Linh Chi không chỉ là một phàm nhân đơn thuần mà còn là một cá thể mang theo tiềm năng và sự liên kết đặc biệt với Thiên Môn Đại Đô. Nàng khẽ gật đầu, tiếp tục công việc của mình.
Diệp Linh Chi bất chợt ngẩng đầu, ánh mắt kiên định nhìn Lục Trần. Nàng không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, như đã nhận được một lời chấp thuận thầm lặng, một sự tin tưởng vô hình từ vị chủ quán bí ẩn. Nàng biết, Lục Trần đã nhìn thấu ý định của nàng, và y không ngăn cản. Điều đó càng thôi thúc nàng phải hành động.
Lục Trần khẽ mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng mang theo sự ấm áp. “Nhưng cẩn trọng vẫn hơn, cô nương. Thiên Môn không chỉ có ma khí.” Giọng y trầm ấm, nhưng ẩn chứa một lời cảnh báo. Y biết, thế lực đứng sau luồng năng lượng “sạch sẽ” kia còn nguy hiểm hơn những con Ma Trùng hung hãn, bởi chúng ẩn mình trong vỏ bọc văn minh, và mục đích của chúng có thể còn thâm độc hơn cả Ma Quân Hắc Ảnh.

Diệp Linh Chi gật đầu, khắc ghi lời cảnh báo của Lục Trần vào lòng. Nàng biết, cuộc hành trình này không chỉ là sự tò mò của một phóng viên, mà còn là trách nhiệm của một người đã nhìn thấy sự thật.
SCENE 2: DẤU VẾT CÔNG NGHỆ
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải vàng trên những con đường ẩm ướt sau cơn mưa đêm, Diệp Linh Chi đã rời khỏi Bình An Trà Quán. Chiếc xe cũ kỹ của nàng lướt đi trên đại lộ, hòa mình vào dòng xe cộ hối hả của Thiên Môn Đại Đô. Nàng không vội vàng, đôi mắt sắc sảo quét qua từng ngóc ngách, từng con hẻm, từng biển hiệu. Thiên Phú Linh Cảm của nàng, như một sợi chỉ vô hình, đang dẫn đường. Luồng năng lượng “lạnh lẽo, sạch sẽ” từ vụ bắt giữ tinh linh đêm qua vẫn còn vương vấn trong tâm trí, giờ đây nó trở nên rõ ràng hơn, như một tín hiệu phát ra từ một hướng cụ thể.
Linh Cảm dẫn nàng đến một khu vực ven đô, nơi những khu công nghiệp cũ kỹ nằm xen kẽ với những tòa nhà văn phòng hiện đại mới mọc lên san sát. Sự đối lập giữa vẻ hoang phế của những nhà máy bỏ hoang và sự hào nhoáng của các cao ốc kính tạo nên một khung cảnh kỳ lạ. Luồng năng lượng “khoa học” tập trung mạnh mẽ ở đây, như một hòn nam châm vô hình đang kéo nàng đến gần.
Diệp Linh Chi dừng xe lại ở một quán cà phê nhỏ, đối diện một tòa nhà kính hiện đại, chọc trời. Tòa nhà này không quá nổi bật so với những công trình kiến trúc khác trong thành phố, nhưng lại tỏa ra một thứ khí chất đặc trưng: sự lạnh lẽo của kim loại và kính, cùng với một sự “im lặng” kỳ lạ. Biển hiệu “Tập đoàn Thiên Khải” lấp lánh dưới nắng, với logo là một hình xoắn ốc cách điệu, gợi liên tưởng đến cấu trúc DNA.
Nàng gọi một ly cà phê đen, giả vờ làm việc trên chiếc laptop cũ, nhưng thực chất đôi mắt nàng không rời khỏi tòa nhà đối diện. Nàng thấy những chiếc xe tải chở hàng kín mít, không có bất kỳ logo hay thông tin nào, ra vào cổng sau tòa nhà. Những nhân viên ăn mặc lịch sự, đeo thẻ ra vào, bước đi vội vã nhưng ánh mắt luôn cảnh giác, như thể họ đang che giấu một bí mật nào đó.
Bỗng, Thiên Phú Linh Cảm của Diệp Linh Chi bùng lên mạnh mẽ. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, tương tự như thứ phát ra từ thiết bị bắt tinh linh, đang tỏa ra từ một chiếc xe tải vừa đỗ ở cổng sau tòa nhà. Chiếc xe đó không giống những chiếc khác, lớp sơn của nó có vẻ mới hơn, và nó được che chắn kỹ lưỡng hơn.
Không chút do dự, Diệp Linh Chi nhanh chóng tính tiền, bước ra khỏi quán cà phê. Nàng quyết định bám theo chiếc xe tải đó. Nàng biết, đây có thể là cơ hội duy nhất để nàng tiếp cận sâu hơn vào bí mật của Tập đoàn Thiên Khải.
Chiếc xe tải dẫn nàng đi qua những con đường ngoằn ngoèo của khu công nghiệp, vòng qua những nhà máy cũ kỹ và những bãi đất hoang. Cuối cùng, nó rẽ vào một con hẻm nhỏ tối tăm, dẫn đến một nhà kho cũ kỹ, rêu phong, nằm khuất trong một góc của khu công nghiệp, cách xa tòa nhà chính của Tập đoàn Thiên Khải. Cửa nhà kho được làm bằng thép cũ kỹ, gỉ sét, trông như đã bị bỏ hoang từ rất lâu. Nhưng luồng năng lượng “khoa học” giờ đây tập trung mạnh mẽ đến mức nàng có thể cảm nhận rõ ràng bằng Thiên Phú Linh Cảm mà không cần quá tập trung.
Diệp Linh Chi đậu xe cách đó một quãng, ẩn mình sau một bức tường đổ nát. Nàng lấy máy ảnh chuyên dụng và ống kính tele ra. Ánh mắt nàng quét qua nhà kho, tìm kiếm một điểm yếu, một khe hở nào đó. Cuối cùng, nàng phát hiện một lỗ nhỏ trên bức tường gạch cũ kỹ, có vẻ như do thời gian và sự mục nát tạo thành. Qua lỗ hổng đó, nàng có thể nhìn vào bên trong.
SCENE 3: BÓNG TỐI CÔNG NGHỆ
Qua lỗ hổng trên bức tường, Diệp Linh Chi chứng kiến một khung cảnh rợn người, hoàn toàn khác xa với vẻ ngoài bỏ hoang của nhà kho. Bên trong không phải là hàng hóa thông thường, mà là một phòng thí nghiệm tạm bợ nhưng đầy đủ các thiết bị công nghệ cao, được bố trí một cách khoa học và lạnh lẽo. Ánh sáng xanh lam từ các màn hình và đèn chiếu rọi lên những bề mặt kim loại sáng bóng, tạo ra một không khí vô trùng và đáng sợ.

Một nhóm người mặc áo blouse trắng, đeo khẩu trang và kính bảo hộ, giống như những nhà khoa học, đang thao tác với các thiết bị phức tạp. Tay họ thoăn thoắt điều chỉnh nút bấm, ghi chép dữ liệu. Trên một chiếc bàn kim loại ở trung tâm, nàng thấy nhiều “lồng kính” nhỏ hình trụ, bên trong chứa những đốm sáng xanh lục yếu ớt – chính là những tinh linh đã bị bắt giữ từ Công viên Thiên Đình! Chúng co ro lại, ánh sáng lập lòe như những đốm lửa sắp tàn, toát ra một sự sợ hãi tột độ mà Thiên Phú Linh Cảm của Diệp Linh Chi có thể cảm nhận rõ ràng.
Nam nhân với vẻ mặt lạnh lùng và vóc dáng cao ráo mà Diệp Linh Chi đã thấy ở Công viên Thiên Đình đang đứng chỉ đạo. Hắn ta cầm một mảnh tinh thạch nhỏ màu xanh lá cây, không còn vẻ tự nhiên mà đã được mài dũa, xử lý công nghiệp, đặt vào một thiết bị đang phát ra sóng năng lượng màu tím nhạt. Mảnh tinh thạch hấp thụ sóng năng lượng, rồi từ từ phát ra một luồng sáng yếu ớt, như thể nó đang “sống” lại.
Diệp Linh Chi nín thở, cố gắng nghe lén qua khe hở. Thiên Phú Linh Cảm của nàng lúc này không chỉ giúp nàng cảm nhận năng lượng, mà còn khuếch đại những âm thanh nhỏ nhất, và thậm chí là “nghe” được những ý niệm mạnh mẽ từ những người bên trong.
“Báo cáo! Quá trình chiết xuất năng lượng từ tinh linh đạt hiệu suất 70%. Mảnh tinh thạch đã được ‘tái cấu trúc’ thành công để hấp thụ và lưu trữ năng lượng.” Một nữ khoa học viên báo cáo, giọng đều đều, không chút cảm xúc.
Nam tử lạnh lùng gật đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua các màn hình hiển thị dữ liệu phức tạp. “Tiếp tục. Chúng ta cần hiểu rõ cơ chế vận hành của Linh Nguyên Cổ Trận. Những ‘mắt trận’ đang suy yếu là cơ hội vàng để chúng ta nắm bắt nguồn năng lượng này. Bằng cách tái tạo và điều khiển nó, chúng ta có thể tạo ra một nguồn năng lượng vĩnh cửu, thậm chí là ‘cánh cổng’ riêng của chúng ta.” Giọng hắn ta chứa đựng sự tham vọng điên cuồng, một sự khao khát quyền lực được che đậy dưới vỏ bọc khoa học.
Diệp Linh Chi rùng mình. Nàng chụp liên tục những hình ảnh về các thiết bị, các tinh linh trong lồng kính, và đặc biệt là nam nhân đang nói chuyện. Nàng cũng ghi âm lại được đoạn đối thoại quan trọng này bằng chức năng ghi âm trên điện thoại, dù biết rằng tín hiệu có thể không rõ ràng.
Đột nhiên, một tiếng “bíp” nhỏ vang lên từ một góc nhà kho. Một hệ thống cảm biến hồng ngoại, được ngụy trang khéo léo trên trần nhà, vừa vụt qua góc tường nơi Diệp Linh Chi đang ẩn nấp.
Diệp Linh Chi giật mình, toàn thân căng cứng. Thiên Phú Linh Cảm của nàng cảnh báo nguy hiểm cực độ, một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng, như thể có một lưỡi dao vô hình đang kề vào gáy nàng. Nàng nhanh chóng thu hồi máy ảnh, nín thở, ép sát mình vào bức tường ẩm ướt, cố gắng hòa mình vào bóng tối.
Một đặc vụ của Tập đoàn Thiên Khải Sinh Học, một nữ nhân với mái tóc đen dài và ánh mắt sắc lạnh (chính là người đã cùng nam tử bắt tinh linh ở Công viên Thiên Đình), đi ra kiểm tra. Cô ta quét một thiết bị cầm tay quanh khu vực, ánh mắt lạnh lùng dò xét từng góc khuất. Diệp Linh Chi cảm nhận luồng khí tức lạnh lẽo của cô ta lướt qua ngay sát nơi nàng nấp. May mắn thay, đặc vụ không phát hiện ra nàng, chỉ nhíu mày kiểm tra lại cảm biến, lẩm bẩm điều gì đó về “trục trặc hệ thống” rồi quay vào.
Diệp Linh Chi thở phào, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh. Nàng biết mình không thể ở lại lâu hơn. Trước khi rời đi, nàng liếc nhìn lần cuối vào bên trong. Trên màn hình máy tính bảng của một nhân viên đang đặt trên bàn, nàng kịp nhìn thấy một bản đồ kỹ thuật số của Thiên Môn Đại Đô, đánh dấu nhiều điểm nhấp nháy. Trong số đó, có một điểm sáng nổi bật gần khu vực Tháp Đồng Hồ Cổ – một trong những biểu tượng kiến trúc lâu đời nhất thành phố, được cho là nơi có linh khí đặc biệt và gắn liền với lịch sử ngàn năm của Thiên Môn. Tập đoàn Thiên Khải đang nhắm vào Tháp Đồng Hồ Cổ!
Với thông tin quý giá vừa thu thập được, Diệp Linh Chi nhanh chóng rời khỏi nhà kho, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Nàng biết, mình vừa chạm vào một bí mật động trời, một âm mưu không chỉ của Ma Quân Hắc Ảnh mà còn của một thế lực khác, tàn nhẫn và tinh vi không kém.
SCENE 4: BÁO CÁO VÀ CHIẾN LƯỢC MỚI

Khi Diệp Linh Chi trở lại Bình An Trà Quán, màn đêm đã buông xuống. Quán trà vẫn tĩnh lặng như mọi khi, chỉ có tiếng nước chảy róc rách từ ấm trà và tiếng lửa reo tí tách. Lục Trần ngồi pha trà, động tác vẫn ung dung tự tại, như thể mọi thứ ngoài kia đều không thể chạm tới y. Hồ Ly Nguyệt đang chơi đùa với Đại Vương Mèo, nàng dùng một sợi chỉ đỏ buộc một viên linh thạch nhỏ, đung đưa trước mũi con mèo béo ú.
Diệp Linh Chi bước vào, vẻ mặt nàng mệt mỏi nhưng đôi mắt lại sáng rực, đầy phấn khích xen lẫn căng thẳng. Nàng đặt máy ảnh và cuốn sổ ghi chép lên bàn gỗ cũ kỹ. “Chủ quán, ta đã tìm thấy chúng!” Giọng nàng không giấu nổi sự căng thẳng và hưng phấn, như một phóng viên vừa săn được tin độc quyền.
Hồ Ly Nguyệt quay lại, ánh mắt hổ phách nhìn Diệp Linh Chi đầy tò mò và ngạc nhiên. Nàng nhận thấy sự thay đổi trong khí chất của Diệp Linh Chi, một sự trưởng thành nhanh chóng sau chuyến đi. Đại Vương Mèo “Meo~” một tiếng, nhảy lên quầy, đôi mắt xanh biếc nhìn chằm chằm vào Linh Chi, như thể nó đã biết trước mọi chuyện.
Lục Trần rót một chén trà sen thơm ngát, đặt trước mặt Diệp Linh Chi. Hơi ấm từ chén trà tỏa ra, xoa dịu phần nào sự căng thẳng của nàng. “Uống đi, cô nương. Rồi từ từ kể.” Giọng hắn vẫn trầm tĩnh nhưng ánh mắt đã ánh lên sự chú ý đặc biệt. Hắn đã cảm nhận được luồng dao động hỗn loạn từ nàng, biết rằng nàng đã đối mặt với điều gì đó không hề tầm thường.
Diệp Linh Chi cầm chén trà, hớp một ngụm nhỏ. Hương trà sen thanh khiết lan tỏa, giúp nàng lấy lại bình tĩnh. Nàng kể lại toàn bộ quá trình, từ việc lần theo dấu vết năng lượng “lạnh lẽo, sạch sẽ” đến nhà kho cũ kỹ, chứng kiến cảnh các tinh linh bị giam cầm và bị “chiết xuất” năng lượng. Nàng đưa ra những bức ảnh rõ nét về các thiết bị, các tinh linh trong lồng kính, và đặc biệt là đoạn ghi âm cuộc đối thoại của nam tử với giọng điệu đầy tham vọng.
“Hắn ta nói muốn ‘tái tạo’ và ‘điều khiển’ năng lượng của Linh Nguyên Cổ Trận, để tạo ra ‘nguồn năng lượng vĩnh cửu’ và thậm chí là ‘cánh cổng riêng’ của chúng!” Diệp Linh Chi nhấn mạnh, giọng nàng run lên vì sự phẫn nộ. “Và Chủ quán, ta còn thấy một bản đồ, họ đang nhắm vào Tháp Đồng Hồ Cổ!”
Hồ Ly Nguyệt cau mày, vẻ mặt nàng trở nên vô cùng nghiêm trọng. “Tháp Đồng Hồ Cổ… Đó là một trong những mắt trận quan trọng nhất của Linh Nguyên Cổ Trận! Nơi đó hội tụ năng lượng của thời gian và không gian, là một trong những điểm trụ vững linh mạch của Thiên Môn. Nếu Tập đoàn Thiên Khải cũng nhắm vào đó…” Nàng không nói hết câu, nhưng ai cũng hiểu ý nghĩa đằng sau. Sự nguy hiểm không chỉ đến từ Ma Quân Hắc Ảnh muốn phá hủy, mà còn đến từ Tập đoàn Thiên Khải muốn thao túng.
Lục Trần nhìn những bức ảnh, đặc biệt là mảnh tinh thạch được “tái cấu trúc” và bản đồ có đánh dấu Tháp Đồng Hồ Cổ. Hắn khẽ thở dài, vẻ mặt trầm tư hơn bao giờ hết. “Ma Quân Hắc Ảnh muốn phá hủy, Tập đoàn Thiên Khải lại muốn lợi dụng… Cả hai đều là mối họa lớn cho Thiên Môn.” Y lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia u uẩn. Y biết, Người Gác Đền phải đối mặt với nhiều loại kẻ thù, nhưng một thế lực hiện đại có thể kết hợp khoa học với năng lượng siêu nhiên lại là một thách thức hoàn toàn mới.
Lục Trần gật đầu, đặt chén trà xuống. “Cô nương đã làm rất tốt. Thông tin này rất quan trọng. Xem ra chúng ta không chỉ phải đối phó với Ma Quân Hắc Ảnh, mà còn phải ngăn chặn những kẻ muốn biến Thiên Môn thành phòng thí nghiệm của chúng.” Hắn nhìn Diệp Linh Chi bằng ánh mắt đầy sự công nhận và tin tưởng.
Lục Trần đứng dậy, đi đến tấm bản đồ Thiên Môn treo trên tường, tấm bản đồ mà y đã tự tay vẽ, đánh dấu các linh mạch và mắt trận của Linh Nguyên Cổ Trận. Hắn đưa tay chỉ vào Đông Sơn Phố, nơi đang là điểm yếu nhất và là mục tiêu của Ma Quân Hắc Ảnh, rồi sau đó là Tháp Đồng Hồ Cổ. “Đông Sơn Phố là điểm yếu nhất, nơi phong ấn đang bị phá vỡ từ bên trong bởi ma khí. Nhưng Tháp Đồng Hồ Cổ lại là một mắt trận then chốt, mang năng lượng của thời gian và không gian. Nếu Tập đoàn Thiên Khải chạm vào đó, chúng có thể không chỉ khai thác, mà còn làm mất ổn định toàn bộ Linh Nguyên Cổ Trận theo một cách khác, còn khó lường hơn cả Ma Quân Hắc Ảnh.” Hắn không nói hết, nhưng sự nghiêm trọng đã hiện rõ trong từng lời nói, từng cử chỉ.
Hồ Ly Nguyệt lo lắng: “Vậy chúng ta phải làm sao, Chủ nhân?”
Lục Trần quay lại, ánh mắt kiên định. Hắn nhìn Diệp Linh Chi, rồi nhìn Hồ Ly Nguyệt. “Chúng ta sẽ phải hành động nhanh hơn, tách biệt hai mối đe dọa này. Nguyệt Nhi, tiếp tục tập trung vào việc củng cố Đông Sơn Phố theo kế hoạch. Ta sẽ giúp nàng ổn định trận pháp cơ bản nhất. Còn cô nương…” Lục Trần nhìn Diệp Linh Chi với một ánh mắt đầy tin tưởng, không còn chút nghi ngờ hay dè dặt nào. “Cô nương hãy tiếp tục tìm hiểu về Tháp Đồng Hồ Cổ và bất kỳ dấu vết nào của Tập đoàn Thiên Khải ở đó. Nhưng tuyệt đối phải cẩn trọng, không được hành động một mình. Bất kỳ dấu vết nào, dù nhỏ nhất, cũng phải báo cáo lại cho ta hoặc Nguyệt Nhi.”
Diệp Linh Chi gật đầu kiên quyết. “Vâng, Chủ quán. Ta hiểu rồi.” Nàng cảm thấy một gánh nặng mới đè lên vai, nhưng cũng là một sự tin tưởng to lớn từ Lục Trần. Nàng không còn là một phóng viên đơn thuần, mà là một phần không thể thiếu trong cuộc chiến bảo vệ Thiên Môn.
Đại Vương Mèo “Meo~” một tiếng nhỏ, rồi nhảy xuống khỏi quầy, lười biếng dụi đầu vào chân Lục Trần, như một lời nhắc nhở thầm lặng về gánh nặng sắp tới. Lục Trần khẽ vuốt ve nó, trong lòng cảm thấy bớt đi phần cô độc khi có những người đồng hành đáng tin cậy. Dù con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng y không còn đơn độc như ngàn năm trước. Ánh sáng của hy vọng đã bắt đầu len lỏi vào trái tim Người Gác Đền.