Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới
Chương 9: Bóng Đêm Vong Xuyên

Cập nhật lúc: 2026-07-18 17:22:25 | Lượt xem: 5

Ánh đèn neon từ những bảng hiệu quảng cáo ngoài kia xuyên qua ô cửa kính của Bình An Trà Quán, đổ bóng loang lổ trên bức tường gỗ trầm mặc. Lục Trần trầm tư nhìn chén trà sen, hương thơm thanh khiết vẫn vương vấn, nhưng trong tâm trí y, hình ảnh công trường Lạc An đổ nát, những dấu chân kỳ lạ và ánh mắt đỏ rực của Ma Trùng vẫn hiện rõ. Y khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ nơi đầu lưỡi, như vị đắng của trách nhiệm ngàn năm không thể trốn tránh.
Ký ức chợt ùa về, một mảnh vỡ từ quá khứ xa xăm, khi một tiểu thế giới khác cũng từng bị Ma Quân Hắc Ảnh hủy diệt, để lại tàn dư là những vết sẹo không gian dai dẳng. Giờ đây, những vết sẹo đó lại xuất hiện ở Thiên Môn Đại Đô, như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về những gì đã mất và những gì có thể sẽ mất. Y cảm thấy một cơn đau nhói nơi đan điền, linh hồn chấn động, là dấu hiệu của sự suy yếu sau khi liên tục trấn áp các vết nứt và ổn định không gian. Nhưng hơn thế, đó là sự đau đớn từ gánh nặng trách nhiệm, từ nỗi cô đơn của một Người Gác Đền phải một mình gánh vác số phận của vô số thế giới.
Sau khi trở về từ Công viên Thiên Đình, Lục Trần đã ngồi lặng lẽ như vậy suốt nhiều giờ, điều tức và cố gắng hồi phục linh lực. Mặc dù đã tạo ra một tiểu không gian an toàn cho các tinh linh, nhưng việc đó đã tiêu hao của y không ít. Mỗi lần ra tay, linh lực trong cơ thể y lại vơi đi một phần, nhắc nhở y về giới hạn của bản thân, và về sự tàn phá mà Ma Quân Hắc Ảnh đang gây ra. Y nhắm mắt lại, cảm nhận dòng linh khí hỗn loạn vẫn còn vương vấn trong không khí, một sự hỗn tạp không chỉ đến từ ma khí mà còn từ những dao động năng lượng lạ lùng khác, như những sợi tơ vô hình đang dệt nên một tấm mạng lưới phức tạp dưới lòng Thiên Môn.

Truyện Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới - Bóng Đêm Vong Xuyên - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Hồ Ly Nguyệt nhẹ nhàng đặt một chén linh tuyền đã được nàng pha chế đặc biệt, có thêm vài loại linh thảo quý hiếm, lên bàn cạnh Lục Trần. Nàng nhìn y với ánh mắt đầy lo lắng. “Chủ nhân, người có ổn không? Linh lực tiêu hao nhiều như vậy, lại còn phải chuẩn bị cho Đông Sơn Phố… Nơi đó, khí tức của Ma Quân Hắc Ảnh càng ngày càng nồng đậm.” Giọng nàng khẽ run lên, không giấu được sự sợ hãi. Nàng đã chứng kiến sự tàn phá của Ma Quân Hắc Ảnh ở quá nhiều tiểu thế giới, và nàng không muốn Thiên Môn Đại Đô cũng trở thành một trong số đó.
Lục Trần khẽ lắc đầu, mở mắt ra, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ mệt mỏi nhưng vẫn kiên định. “Không sao, Nguyệt Nhi. Linh Nguyên Cổ Trận quan trọng hơn. Chỉ là… luồng hỗn nguyên khí ở Công viên Thiên Đình phức tạp hơn ta nghĩ. Có vẻ có thứ gì đó đã kích thích chúng trước khi ta đến.” Y khẽ nhíu mày, suy tư. Sự hỗn loạn của tinh linh không phải hoàn toàn tự nhiên, mà dường như có một bàn tay vô hình nào đó đã can thiệp, khuấy động chúng trước khi chúng rò rỉ vào Thiên Môn. Đó là một cảm giác rất tinh vi, rất khó nắm bắt.
Đại Vương Mèo, vốn đang cuộn tròn thành một cục lông xám tro trên ghế bành gần cửa sổ, bỗng khẽ “Meo~” một tiếng, đôi mắt xanh biếc nheo lại nhìn ra phía đường phố tấp nập. Lông mao trên lưng nó khẽ dựng lên một chút, một dấu hiệu hiếm hoi cho thấy nó đang cảm nhận được điều gì đó bất thường.

Truyện Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới - Bóng Đêm Vong Xuyên - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Lục Trần thoáng giật mình, theo ánh mắt Đại Vương Mèo. Y cảm nhận được một luồng dao động yếu ớt, rất tinh vi, khác hẳn ma khí tà ác, đang lẩn khuất đâu đó trong thành phố. Nó giống như một “sự thăm dò” hay “thu thập”, không mang ý đồ hủy diệt trực tiếp, nhưng lại có vẻ lạnh lùng và tính toán. Nó không phải là khí tức của Ma Quân Hắc Ảnh, mà là một thứ gì đó hoàn toàn xa lạ, mang theo hơi thở của khoa học và sự tinh vi.
Lục Trần tự nhủ trong tâm trí: “Chẳng lẽ, có kẻ khác cũng đang để mắt đến những sự kiện này?” Y cảm thấy một sự bất an mơ hồ. Ma Quân Hắc Ảnh là một mối đe dọa trực tiếp, một kẻ thù đã biết. Nhưng một thế lực mới, ẩn mình trong bóng tối, lại càng khó lường hơn. Y biết rằng nhiệm vụ Người Gác Đền không chỉ là đối phó với những kẻ thù hùng mạnh, mà còn phải cảnh giác với những kẻ cơ hội, những kẻ lợi dụng sự hỗn loạn để đạt được mục đích riêng. Gánh nặng trên vai y dường như càng thêm nặng.
Trong khi Lục Trần đang điều tức và suy tư, cách đó không xa, tại Công viên Thiên Đình, hai bóng người lặng lẽ xuất hiện. Đó là một nam tử và một nữ nhân, cả hai đều mặc đồ thường dân kín đáo, trông không khác gì những người đi dạo công viên buổi sáng. Tuy nhiên, nếu quan sát kỹ, người ta sẽ thấy ánh mắt họ sắc lạnh và có phần vô cảm, khác hẳn với sự thư thái của những người xung quanh.

Truyện Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới - Bóng Đêm Vong Xuyên - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Nữ nhân, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, dùng một thiết bị giống máy dò kim loại cầm tay, quét chậm rãi quanh gốc cây bồ đề cổ thụ. Thiết bị kêu “tít tít” nhẹ nhàng, đều đặn, như một nhịp tim nhân tạo. Mùi đất ẩm và hương cây cỏ vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng dưới mũi của họ, có một mùi hương khác, tinh tế hơn, như mùi của năng lượng cô đọng.
Nam tử, với vóc dáng cao ráo và khuôn mặt góc cạnh, quan sát xung quanh một cách tỉ mỉ. Hắn không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào, từ những vết nứt nhỏ trên vỏ cây bồ đề đến những phiến đá rêu phong. Hắn ghi chép liên tục vào một máy tính bảng mỏng dính, màn hình hiển thị những biểu đồ và con số phức tạp. “Nồng độ năng lượng ở đây cao hơn 300% so với dự kiến. Cảm biến sinh học ghi nhận dấu vết của ‘sinh vật phi vật chất’ cấp thấp. Có vẻ như báo cáo về ‘cây cối mọc nhanh rồi héo úa’ không phải là lời đồn vô căn cứ.” Giọng hắn trầm và đều đều, không chút cảm xúc.
Nữ nhân ngừng quét, ánh mắt cô ta tập trung vào một điểm dưới gốc cây. “Đã tìm thấy một vài mảnh vụn tinh thạch. Chất lượng không cao nhưng đủ để phân tích thành phần. Và… có vẻ như có một luồng năng lượng rất tinh khiết đã được dùng để ‘củng cố’ khu vực này. Chỉ số dao động cực kỳ ổn định, gần như… che giấu một thứ gì đó.” Cô ta khẽ đưa tay chạm vào không khí, cảm nhận một làn sóng ấm áp còn sót lại, khác hẳn với sự lạnh lẽo của môi trường xung quanh. Đó là dấu vết của Lục Trần.
Bỗng, nam tử nhướng mày, ánh mắt hắn sắc bén quét qua một bụi cây rậm rạp gần đó. “Có vẻ như chúng ta có thêm vài mẫu vật sống.” Hắn chỉ vào bụi cây, nơi vài tinh linh nhỏ yếu ớt, không kịp vào tiểu không gian của Lục Trần, đang hoảng loạn lẩn trốn. Chúng là những đốm sáng xanh lục lập lòe, run rẩy trong sợ hãi, cố gắng hòa mình vào màu xanh của lá cây.
Nam tử nở nụ cười lạnh lùng, một nụ cười không đạt đến mắt. “Tuyệt vời. Mẫu vật sống. Bắt lấy chúng. Mục tiêu là phân tích cấu trúc năng lượng, tìm hiểu cơ chế ‘biến đổi’ và ‘hấp thụ’ linh khí. Công ty ‘Thiên Khải Sinh Học’ của chúng ta sẽ rất hứng thú với điều này.” Giọng hắn chứa đựng sự phấn khích bệnh hoạn của một nhà khoa học đứng trước một khám phá mới, nhưng lại thiếu đi bất kỳ sự đồng cảm nào dành cho những sinh linh bé nhỏ.
Họ nhanh chóng lấy ra một thiết bị nhỏ từ túi xách. Thiết bị đó phát ra một trường năng lượng màu xanh lam nhạt, bao trùm lấy bụi cây. Các tinh linh nhỏ bé bị trường năng lượng này hút vào, không thể chống cự, dần dần co cụm lại thành những đốm sáng nhỏ hơn, rồi biến mất vào trong thiết bị.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8