Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới
Chương 8: Bầy Tinh Linh Hoảng Loạn

Cập nhật lúc: 2026-07-18 17:18:29 | Lượt xem: 8

Sáng sớm, thư viện Thiên Môn đã vang lên tiếng lật sách và gõ bàn phím lách cách, nhưng Diệp Linh Chi dường như không hề bị những âm thanh ấy quấy rầy. Nàng ngồi giữa hàng chồng sách cổ, trên bàn bày la liệt nào là sử ký địa phương, nào là bản đồ phong thủy cổ xưa của Thiên Môn Đại Đô. Ánh sáng vàng nhạt từ ngọn đèn bàn đổ xuống, chiếu rõ vẻ tập trung cao độ trên khuôn mặt nàng. Kể từ khi Lục Trần tiết lộ về Linh Nguyên Cổ Trận và giao cho nàng nhiệm vụ tìm hiểu sâu hơn, mọi giác quan của Diệp Linh Chi đều như được mài sắc, đặc biệt là Thiên Phú Linh Cảm.
Nàng lướt ngón tay trên một tấm bản đồ cổ đã ố vàng, nơi những đường nét tượng trưng cho các “linh mạch” của Thiên Môn Đại Đô được vẽ một cách phức tạp. Dù chỉ là những nét mực đã phai mờ, Diệp Linh Chi vẫn cảm nhận được một sự “rung động” yếu ớt, như hơi thở nhè nhẹ của một sinh thể khổng lồ đang ngủ say. Nàng biết, những linh mạch này chính là huyết quản của Linh Nguyên Cổ Trận, và mỗi nút giao, mỗi điểm tụ đều là một “mắt trận” quan trọng.
Đột nhiên, một luồng năng lượng hỗn loạn, như tiếng khóc thút thít của cỏ cây, từ một hướng nào đó trong thành phố ập đến tâm trí nàng. Thiên Phú Linh Cảm của Diệp Linh Chi bùng phát mạnh mẽ, khiến nàng cảm thấy khó chịu tột độ, như có hàng ngàn kim châm vô hình đang xuyên qua da thịt, mỗi một mũi kim đều mang theo nỗi sợ hãi và lạc lõng. Nàng rùng mình, cố gắng tập trung để xác định nguồn gốc của sự hỗn loạn này.
Cùng lúc đó, điện thoại nàng rung lên liên tục. Đó là tin nhắn từ một nhóm chat cộng đồng “Thiên Môn Kỳ Thám” mà nàng tham gia từ khi còn là phóng viên:
“Công viên Thiên Đình có chuyện lạ! Cây cối mọc nhanh bất thường rồi héo úa trong vài phút! Hoa nở rộ màu sắc quái dị rồi tàn lụi! Có người còn nhìn thấy ánh sáng xanh lập lòe và nghe tiếng xào xạc như có cả trăm con vật nhỏ chạy qua!”
Một đồng nghiệp cũ còn gửi kèm vài bức ảnh chụp vội. Trong ảnh, những bông hoa khoe sắc rực rỡ đến mức phi thường, xanh lam chói lọi, đỏ thẫm như máu, nhưng chỉ sau vài giây, chúng đã úa tàn, biến thành tro bụi. Cây cối xung quanh cũng vậy, một số chồi non bỗng vươn mình mạnh mẽ, lá xanh mơn mởn, nhưng rồi chỉ trong chớp mắt đã khô héo, rụng tả tơi.
Diệp Linh Chi lập tức nhận ra đây không phải là hiện tượng tự nhiên. Sự hỗn loạn trong Linh Cảm của nàng, cùng với những tin tức này, đều chỉ về một điều: Có thứ gì đó phi thường đang xảy ra ở Công viên Thiên Đình, và nó liên quan trực tiếp đến sự suy yếu của Linh Nguyên Cổ Trận.
Nàng không chần chừ, vội vàng lấy ra chiếc lá trà khô mà Lục Trần đã đưa, dồn hết tâm trí vào đó. “Chủ quán, Công viên Thiên Đình có chuyện lạ. Linh Cảm của ta rung động dữ dội, như hàng ngàn sinh linh đang sợ hãi!” Ý niệm khẩn cấp được truyền đi, mang theo sự lo lắng và một chút run rẩy từ tận đáy lòng.
Tại Bình An Trà Quán, không khí vẫn tĩnh lặng như tờ. Lục Trần đang tưới một chậu linh thảo nhỏ, những ngón tay thon dài khẽ lướt trên từng phiến lá xanh biếc. Linh thảo hấp thu linh khí, từ từ vươn mình, tỏa ra một mùi hương thanh mát dễ chịu. Ánh mắt hắn trầm tư, như đang nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc bình yên của thành phố.

Truyện Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới - Bầy Tinh Linh Hoảng Loạn - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Đột nhiên, động tác của Lục Trần dừng lại. Ánh mắt hắn khẽ dao động, một luồng hỗn nguyên khí cường đại và hỗn loạn từ phía Công viên Thiên Đình ập đến tâm trí hắn, cùng với ý niệm khẩn cấp mà Diệp Linh Chi vừa truyền tới. Luồng năng lượng này không mang tính chất ma khí như ở Đông Sơn Phố hay công trường Lạc An, nhưng lại chất chứa sự hoảng loạn tột độ, như một bầy chim lạc đường giữa đêm giông bão.
Hồ Ly Nguyệt đang loay hoay với mấy lá bùa hộ thân bằng giấy vàng, cẩn thận vẽ lên đó những phù văn cổ xưa. Nàng nhíu mày, đôi tai cáo khẽ giật giật, cảm nhận được sự thay đổi trong dòng chảy linh khí của thành phố. “Chủ nhân, năng lượng ở Công viên Thiên Đình đang hỗn loạn cực kỳ. Không phải ma khí, nhưng rất… khó chịu, như nỗi sợ hãi lan tràn.” Nàng buông rơi lá bùa, ánh mắt hổ phách lộ rõ vẻ cảnh giác.
Đại Vương Mèo đang ngủ gật trên quầy, cái bụng béo ục ịch phập phồng theo từng nhịp thở đều đều. Nhưng ngay khi luồng năng lượng hỗn loạn kia ập đến, đôi tai nó giật giật, lông trên lưng khẽ dựng đứng. Nó khẽ “Meo~” một tiếng càu nhàu, không phải tiếng lười biếng thường ngày, mà là một âm thanh trầm đục, khó chịu, đôi mắt xanh biếc nheo lại một cách hiếm hoi, lộ ra vẻ cảnh giác sâu sắc.
Lục Trần đặt bình tưới nước xuống, ánh mắt kiên nghị. “Là tinh linh cây cỏ từ một tiểu thế giới bị ảnh hưởng. Chúng đang hoảng loạn vì sự bất ổn của Linh Nguyên Cổ Trận. Năng lượng hỗn tạp từ việc phong ấn bị phá vỡ đã làm nhiễu loạn không gian, khiến chúng bị lạc vào đây.” Hắn hiểu rõ, đây là một hậu quả tất yếu của việc Linh Nguyên Cổ Trận suy yếu, một dấu hiệu cảnh báo rõ ràng hơn bất cứ điều gì.
Hồ Ly Nguyệt ngạc nhiên. “Tinh linh ư? Chuyện này không thường xuyên xảy ra. Chúng thường rất nhút nhát và chỉ xuất hiện ở những linh địa thuần khiết. Chắc chắn là do năng lượng hỗn tạp từ Cổ Trận đã khiến chúng mất phương hướng.” Nàng biết rõ tinh linh là những sinh vật yếu ớt nhưng vô cùng nhạy cảm với linh khí. Việc chúng xuất hiện ở Thiên Môn Đại Đô cho thấy tình hình đã nghiêm trọng đến mức nào.
Lục Trần nhìn Hồ Ly Nguyệt, giọng nói trầm ổn nhưng đầy sự khẩn trương. “Nguyệt Nhi, chuẩn bị vài lá bùa trấn an tinh thần và một ít bột linh thạch có tính Mộc. Cô nương, chúng ta sẽ đến đó ngay. Diệp Linh Chi, cô nương cũng đến đó, nhưng hãy giữ khoảng cách an toàn. Linh Cảm của cô nương sẽ là la bàn tốt nhất cho chúng ta.”
Hồ Ly Nguyệt lập tức gật đầu, nhanh nhẹn thu thập các vật phẩm cần thiết. Nàng gói ghém những lá bùa trấn an, những viên linh thạch đã được mài thành bột mịn, đặt vào một chiếc túi gấm nhỏ. Lục Trần khẽ chạm vào Đại Vương Mèo. Nó ngáp dài một tiếng, rồi tự động nhảy vào túi áo hắn, chỉ để lộ cái đầu lông xám tro với đôi mắt xanh biếc vẫn nheo lại đầy cảnh giác. Cả ba nhanh chóng rời đi, hòa mình vào dòng người hối hả của Thiên Môn Đại Đô, như những bóng hình vô hình giữa chốn phồn hoa.
Công viên Thiên Đình, một lá phổi xanh của Thiên Môn Đại Đô, sáng nay lại mang một vẻ kỳ lạ đến khó tả. Mùi hương của đất ẩm và cây cỏ xen lẫn với một mùi hương ngọt ngào nhưng nồng nặc đến khó chịu từ những bông hoa lạ. Dù là sáng sớm, nhưng đã có khá nhiều người dân tập trung tại một khu vực nhất định, xì xào bàn tán, chỉ trỏ vào những hiện tượng kỳ lạ đang diễn ra.
Diệp Linh Chi, đã đến công viên trước, quan sát từ xa, hòa mình vào đám đông hiếu kỳ. Nàng thấy rõ ràng hơn: những lùm cây nhỏ rung rinh mãnh liệt dù không có gió, cành lá đung đưa không ngừng. Những ánh sáng xanh lục lập lòe nhấp nháy giữa các tán lá, thoắt ẩn thoắt hiện như những đốm lửa ma trơi. Và đặc biệt nhất là những bông hoa. Chúng nở rộ với màu sắc rực rỡ đến bất thường, nhưng chỉ trong chớp mắt đã úa tàn, cánh hoa rụng lả tả như tuyết xanh, để lại những cuống hoa khô khốc.

Truyện Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới - Bầy Tinh Linh Hoảng Loạn - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Người dân xung quanh cố gắng tìm kiếm một lời giải thích hợp lý. “Chắc là do hệ thống tưới nước tự động bị lỗi, làm cây cối bị sốc nhiệt,” một người đàn ông trung niên lẩm bẩm, dụi mắt. “Không, tôi nghĩ là do thời tiết dạo này thất thường quá, cây cối cũng bị ảnh hưởng,” một phụ nữ khác nói vọng lại. Một nhóm thanh niên đang chụp ảnh lại các hiện tượng kỳ lạ, cười nói: “Mấy cái đèn trang trí công viên lại chập chờn rồi, tạo hiệu ứng ảo diệu quá!” Một số người còn dụi mắt liên tục, lẩm bẩm về “ảo ảnh” hoặc “quá mệt mỏi vì làm việc nên sinh ra ảo giác”. Họ không thể nhìn thấy những đốm sáng lập lòe là gì, chỉ thấy chúng như những tia sáng phản chiếu từ đâu đó, hoặc đơn giản là lỗi thị giác.
Thiên Phú Linh Cảm của Diệp Linh Chi lại bùng phát mạnh mẽ, truyền tải cho nàng một thông điệp rõ ràng: những ánh sáng kia chính là “tinh linh”, và chúng đang rất sợ hãi, lạc lõng. Chúng không ngừng va đập vào nhau, bay lượn hỗn loạn, cố gắng tìm kiếm một nguồn năng lượng quen thuộc để bám víu, nhưng vô vọng. Nỗi sợ hãi của chúng lan tỏa ra không khí, khiến Diệp Linh Chi cảm thấy như bị nghẹt thở.
Lục Trần và Hồ Ly Nguyệt xuất hiện bên cạnh nàng một cách lặng lẽ. Lục Trần chạm nhẹ trán Diệp Linh Chi, một luồng linh lực ôn hòa truyền vào, trấn an Linh Cảm đang bùng phát dữ dội của nàng. Nỗi khó chịu của Diệp Linh Chi dịu đi đáng kể.
“Đừng sợ, cô nương. Chúng không có ác ý, chỉ là sợ hãi.” Lục Trần nói, giọng trầm ấm. Hắn đồng thời dùng thần thức quét qua khu vực, xác nhận những gì Diệp Linh Chi cảm nhận được. “Một bầy tinh linh cây cỏ nhỏ, bị tách khỏi thế giới của chúng bởi sự rung động của Linh Nguyên Cổ Trận. Chúng đang tìm cách bám víu vào linh khí của công viên, nhưng năng lượng ở đây cũng đang bị ảnh hưởng bởi Cổ Trận, khiến chúng càng hoảng loạn.”
Hồ Ly Nguyệt nhìn quanh, ánh mắt tinh ranh. “Để nàng dùng ảo thuật che mắt người phàm. Chủ nhân, chúng ta cần tìm một linh địa nhỏ trong công viên để dẫn chúng về, nơi có linh khí tương đối ổn định.”
Diệp Linh Chi lập tức nhớ lại những gì mình đã nghiên cứu về các linh địa nhỏ trong thành phố, những nơi được tạo ra bởi dòng chảy năng lượng tự nhiên hoặc tín ngưỡng của con người. “Có một khu vườn đá cũ kỹ ở phía Bắc công viên, gần hồ nước. Người ta nói nơi đó có một cây bồ đề trăm tuổi, rất linh thiêng. Người dân thường đến đó cầu nguyện, và ta cảm nhận được một luồng năng lượng dịu mát từ đó, dù không mạnh mẽ như Linh Nguyên Cổ Trận.”
Lục Trần gật đầu, ánh mắt khen ngợi sự nhạy bén của Diệp Linh Chi. “Tốt lắm, cô nương. Đó là một linh địa tự nhiên được duy trì bởi tín ngưỡng của phàm nhân. Rất phù hợp.”
Hồ Ly Nguyệt lập tức bắt đầu thi triển ảo thuật. Nàng khẽ vung tay, một làn sương mỏng màu tím nhạt lan tỏa khắp công viên, bao phủ những khu vực có tinh linh đang hoảng loạn. Làn sương không gây hại, nhưng lại tác động đến thị giác và nhận thức của người phàm. Những người đang nhìn thấy ánh sáng lập lòe hay cây cối rung lắc mãnh liệt bỗng chớp mắt, và những hình ảnh kỳ lạ kia biến thành “ánh sáng phản chiếu từ hồ”, “sương sớm mùa thu”, hoặc “ảo ảnh do quá mệt mỏi vì làm việc”. Những người đang cảm thấy choáng váng hay khó chịu dần bình tĩnh lại, cho rằng mình đã nhìn lầm hoặc bị say nắng. Thỉnh thoảng, nàng còn tạo ra tiếng động lạ từ loa công viên – như tiếng chim hót bất thường hoặc tiếng nhạc cụ dân tộc – để đánh lạc hướng sự chú ý của người phàm, khiến họ đổ dồn sự quan tâm vào những âm thanh đó thay vì các hiện tượng siêu nhiên.
Lục Trần dẫn đầu, Diệp Linh Chi đi theo phía sau, dùng Linh Cảm của mình để cảm nhận hướng đi của tinh linh và giúp Lục Trần xác định những nơi tập trung nhiều nhất. “Chúng đang dần yên tĩnh lại, Chủ quán,” nàng thì thầm, “Chúng đang hướng về phía cây bồ đề.” Nàng cảm thấy sự hoảng loạn của chúng giảm dần khi đến gần khu vườn đá, như thể chúng đang được kéo về một cách tự nhiên bởi một sức hút vô hình.

Truyện Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới - Bầy Tinh Linh Hoảng Loạn - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Lục Trần đi giữa các bụi cây, bàn tay khẽ lướt qua những tán lá. Hắn thi triển một loại pháp thuật trấn an cổ xưa, một luồng linh khí dịu mát, xanh biếc bao trùm lấy những tinh linh đang hoảng loạn. Từ túi áo Lục Trần, Đại Vương Mèo khẽ thò đầu ra, đôi mắt xanh biếc lướt qua các tinh linh, phát ra một luồng khí tức trấn áp nhẹ nhàng, khiến chúng càng thêm bình tĩnh, như được tiếp thêm sức mạnh.
Những tinh linh cây cỏ, ban đầu chỉ là những đốm sáng lập lòe, giờ đây dần hiện rõ hơn thành những hình dáng nhỏ bé nhưng tinh xảo: những cánh bướm xanh lục được dệt từ lá cây, những chú chim nhỏ có thân hình mảnh mai như cành cây khô, hoặc những chiếc lá có cánh mỏng manh. Chúng không còn hoảng sợ mà tỏ vẻ tò mò, sau đó là sự tin tưởng, bám víu vào luồng linh khí của Lục Trần. Chúng bay lượn xung quanh hắn, tạo thành một vầng hào quang xanh biếc huyền ảo giữa lòng công viên.
Lục Trần dẫn chúng đến cây bồ đề cổ thụ trong khu vườn đá. Cây bồ đề đứng sừng sững, tán lá rộng lớn tỏa bóng mát, mang theo một vẻ tĩnh mịch và linh thiêng hiếm có giữa lòng đô thị. Hắn dùng bột linh thạch tính Mộc rải quanh gốc cây, tạo thành một vòng tròn phong ấn nhỏ, giúp ổn định linh khí xung quanh. Sau đó, hắn đặt chén trà cụ cổ xưa lên một phiến đá phẳng lì, rót đầy linh tuyền từ hồ nước gần đó. Linh tuyền trong trong vắt, phản chiếu ánh sáng xanh từ các tinh linh.
Những tinh linh nhỏ bé bay vào trong chén trà, tắm mình trong linh tuyền, dần dần ổn định lại. Lục Trần khẽ niệm chú, bàn tay kết ấn phức tạp, tạo ra một “tiểu không gian” ẩn mình quanh gốc cây bồ đề, nơi tinh linh có thể tạm thời trú ngụ và hồi phục, chờ đợi thời điểm thích hợp để trở về thế giới của chúng. Hắn khẽ nhíu mày, việc ổn định không gian này tiêu hao linh lực hơn hắn nghĩ, chứng tỏ sự bất ổn của Linh Nguyên Cổ Trận đang ảnh hưởng rất lớn đến không gian và dòng chảy linh khí của Thiên Môn.
Sau khi ổn định tinh linh, Lục Trần quay sang Diệp Linh Chi và Hồ Ly Nguyệt, nét mặt trầm tư hơn. Hắn cảm nhận rõ sự suy yếu của bản thân sau khi liên tục trấn áp các vết nứt và ổn định không gian.
“Tạm thời ổn định rồi. Nhưng đây chỉ là một sự kiện nhỏ, một dấu hiệu cảnh báo rõ ràng.” Lục Trần nói, giọng hắn trầm hơn bình thường, “Linh Nguyên Cổ Trận đang suy yếu nhanh hơn chúng ta nghĩ. Các vết nứt không chỉ rò rỉ ma khí, mà còn gây ra sự bất ổn năng lượng đủ để các tiểu thế giới yếu ớt khác bị ảnh hưởng, khiến sinh linh bị lạc và gây ra hỗn loạn.” Hắn khẽ xoa thái dương, cảm nhận sự tiêu hao linh lực.
Hồ Ly Nguyệt gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy lo lắng. “Chủ nhân nói đúng. Nếu tình trạng này tiếp diễn, sẽ có nhiều sinh vật khác bị lạc vào đây, và không phải tất cả đều hiền lành như tinh linh cây cỏ. Sẽ có những kẻ nguy hiểm hơn, hoặc thậm chí là những tiểu thế giới bị Ma Quân Hắc Ảnh thao túng, nhân cơ hội này để xâm nhập.” Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự hủy diệt trong hàng trăm năm qua, nàng không muốn Thiên Môn Đại Đô cũng trở thành một phần của ký ức đau buồn đó.
Diệp Linh Chi siết chặt tay, ánh mắt kiên định. “Vậy những thông tin ta tìm được về các ‘mắt trận’ khác của Linh Nguyên Cổ Trận… chúng ta cần phải hành động nhanh hơn nữa. Đông Sơn Phố là khởi đầu, nhưng không phải là kết thúc.” Nàng đã đọc về sự liên kết phức tạp của Linh Nguyên Cổ Trận, hiểu rằng mỗi mắt trận bị phá hủy đều sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ hệ thống.
Lục Trần gật đầu, ánh mắt hắn kiên định, không còn sự mệt mỏi mà thay vào đó là quyết tâm sắt đá. “Đúng vậy. Chúng ta không còn nhiều thời gian. Tiếp theo, chúng ta sẽ tập trung vào việc củng cố mắt trận ở Đông Sơn Phố. Đó là điểm yếu nhất hiện tại, và cũng là nơi Ma Quân Hắc Ảnh đang nhắm tới đầu tiên.”
Đại Vương Mèo, vốn đã ngủ lại trong túi áo Lục Trần, khẽ “Meo~” một tiếng nhỏ, như một lời nhắc nhở hoặc sự đồng tình thầm lặng cho sự cấp bách. Nó đã thấy đủ, và biết rằng thời khắc đối mặt đã đến gần.
Cả ba người nhìn nhau, nhận thức rõ hơn về sự cấp bách của nhiệm vụ. Thiên Môn Đại Đô, dưới vẻ ngoài bình yên và phồn hoa, đang đứng trước ngưỡng cửa của một cuộc khủng hoảng lớn. Và họ, một Người Gác Đền mang gánh nặng ngàn năm, một yêu hồ tinh nghịch nhưng trung thành, và một phàm nhân với Linh Cảm nhạy bén, là những người duy nhất có thể bảo vệ nó. Cuộc chiến vĩ đại, ẩn mình giữa lòng thành phố hiện đại, đã thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8