Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới
Chương 14: Lục Trần Kiểm Tra

Cập nhật lúc: 2026-07-18 17:54:57 | Lượt xem: 5

Dưới ánh đèn vàng vọt của Đông Sơn Phố, những mái ngói rêu phong và cửa hàng đồ cổ cũ kỹ chìm trong bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở. Từ vết nứt không gian đen kịt đang xé toạc giữa một con hẻm nhỏ, luồng ma khí dữ tợn cuồn cuộn trào ra, mang theo hơi thở lạnh lẽo, tà ác và cổ xưa. Không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và ẩm mốc, khiến từng hơi thở trở nên khó khăn.
Hồ Ly Nguyệt, dù yêu lực đang tiêu hao nhanh chóng, vẫn dũng mãnh lao vào trận tuyến. Nàng thi triển yêu thuật, một kết giới màu xanh lam mờ ảo nhanh chóng hình thành, cố gắng ngăn chặn dòng ma vật hình thù quái dị đang không ngừng rướn mình chui ra. Những con quái vật cấu thành từ ma khí đen đặc, không có hình dạng cố định, lúc là bóng ma không xương, lúc lại hóa thành những con quái vật chi chít mắt và nanh vuốt sắc nhọn, phát ra tiếng gầm gừ ghê rợn.
Nàng điều khiển các phiến linh thạch đã bố trí, cố gắng trấn áp ma khí, nhưng chúng chỉ như những con thuyền nhỏ bé giữa cơn sóng thần. Ma vật va đập vào kết giới yêu thuật, mỗi cú va chạm lại khiến kết giới rung lắc dữ dội, những tia sáng xanh lam bắn ra tứ phía rồi tan biến. Các phiến linh thạch nhanh chóng bị đẩy lùi, nứt toác rồi vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, không thể chống đỡ nổi sức công phá kinh hoàng từ vực thẳm. Yêu lực trong cơ thể Hồ Ly Nguyệt cạn kiệt nhanh chóng, nàng cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực đang xâm chiếm, nhưng ánh mắt hổ phách vẫn kiên định, không hề lùi bước. Nàng biết, nếu mình ngã xuống, Đông Sơn Phố này sẽ trở thành Ma Vực chỉ trong chốc lát.
Lục Trần đứng cách vết nứt không gian vài bước chân, không vội ra tay. Ánh mắt y sắc bén, trầm tĩnh quan sát từng chuyển động của Hồ Ly Nguyệt, từng chiêu thức yêu thuật mà nàng thi triển, và cả phản ứng của lũ ma vật. Cơn đau nhói âm ỉ nơi đan điền vẫn hiện hữu, nhắc nhở y về sự suy yếu của bản thân, nhưng nó bị ý chí kiên định che lấp. Y không chỉ nhìn vào sức mạnh, mà còn đánh giá ý chí, lòng dũng cảm và cả kiến thức mà Hồ Ly Nguyệt bộc lộ trong tình huống sinh tử này. Mùi tanh tưởi của ma khí xộc thẳng vào khứu giác, nhưng Lục Trần vẫn giữ vẻ mặt không đổi, như thể đã quen thuộc với tất cả những điều này qua hàng ngàn năm.
Một con ma vật đặc biệt lớn hơn, thân thể đen kịt như một khối bóng đêm biết di chuyển, với hàng chục con mắt đỏ ngầu trên khắp cơ thể, bỗng nhiên gầm lên một tiếng chói tai. Nó lao thẳng về phía Hồ Ly Nguyệt, xuyên thủng lớp kết giới mỏng manh còn sót lại như xé toạc một tờ giấy. Hồ Ly Nguyệt hoảng hốt, yêu lực đã cạn kiệt, nàng chỉ kịp đưa tay lên che chắn, đôi mắt hổ phách tràn đầy tuyệt vọng. Cái chết dường như đã cận kề.
Ngay khoảnh khắc con ma vật sắp chạm vào Hồ Ly Nguyệt, Lục Trần khẽ thở dài một tiếng, bước lên một bước. Động tác của y nhẹ nhàng, như thể chỉ là một bước đi dạo trong đêm, nhưng lại mang theo một sự kiên quyết không thể lay chuyển. Y giơ tay phải lên, không cần bất kỳ pháp khí nào. Một luồng linh lực thuần khiết, cổ xưa, nhưng lại mang theo uy áp của Đại Đạo, cuộn trào ra từ lòng bàn tay y.
Luồng linh lực ấy không rực rỡ chói mắt, mà lại trong suốt như một dòng suối ngàn năm, nhưng ẩn chứa sức mạnh hủy diệt kinh hoàng. Nó hóa thành một bàn tay khổng lồ vô hình, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết tóm lấy con ma vật mạnh nhất đang lao tới. Con ma vật gầm lên một tiếng thảm thiết, thân thể đen đặc vặn vẹo trong không trung, rồi bị nghiền nát thành từng hạt tro bụi li ti, tan biến vào hư vô. Không một dấu vết, không một tiếng động.

Truyện Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới - Lục Trần Kiểm Tra - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Sau đó, bàn tay linh lực quét ngang một vòng, trấn áp toàn bộ đám ma vật còn lại đang cố gắng chui ra từ vết nứt. Chúng chỉ kịp phát ra những tiếng rít yếu ớt rồi cũng tan biến như sương khói gặp nắng. Ma khí cuồn cuộn từ vết nứt cũng bị bàn tay vô hình đẩy lùi, không thể tiến thêm một tấc.
Cùng lúc đó, Lục Trần vận dụng pháp quyết. Ngón tay y vẽ lên không trung, một phù văn cổ xưa, phức tạp như một bức tranh thu nhỏ của vũ trụ, hiện lên giữa màn đêm. Phù văn phát ra ánh sáng trắng nhạt, bay thẳng vào vết nứt không gian đen kịt. Vết nứt run rẩy dữ dội, như một vết thương đang được khâu vá, co rút lại từ từ. Dòng ma khí dần bị đẩy lùi, phong tỏa bên trong, không còn xâm thực ra bên ngoài.
Tuy nhiên, việc trấn áp ma vật cấp cao và phong tỏa vết nứt không gian này đã tiêu hao linh lực của Lục Trần đáng kể. Y khẽ nhíu mày, cơn đau nhói nơi đan điền lại tăng thêm một bậc, như có vô số kim châm đang đâm vào. Nhưng y không để lộ ra ngoài, chỉ là một cái nhíu mày thoáng qua.
Hồ Ly Nguyệt choáng váng nhìn cảnh tượng vừa xảy ra. Nàng đã biết Lục Trần rất mạnh, nhưng sức mạnh vừa rồi của y vượt xa mọi tưởng tượng của nàng. Nó không chỉ là yêu lực hay pháp thuật, mà là một loại sức mạnh đến từ tận cùng của quy luật, một sự tồn tại không thể lý giải. Nàng vẫn còn run rẩy vì kiệt sức, nhưng ánh mắt hổ phách giờ đây tràn đầy sự ngưỡng mộ và tin tưởng tuyệt đối.
Đúng lúc đó, nàng chợt nhìn thấy một vài đốm đen nhỏ li ti, yếu ớt, vẫn còn lẩn khuất trong góc vết nứt đang co lại, chúng không bị linh lực của Lục Trần trực tiếp tiêu diệt. Chúng trông giống như những hạt bụi vô hại, nhưng Hồ Ly Nguyệt chợt rùng mình.
“Chủ nhân, cẩn thận!” Nàng vội vàng thốt lên, giọng nói khẩn cấp, “Đó là Ma Tử Ảnh! Chúng có thể tái sinh từ vết nứt nếu không diệt tận gốc ‘nguồn’ của chúng!”
Lục Trần hơi bất ngờ trước lời cảnh báo của Hồ Ly Nguyệt. Y ngay lập tức dùng thần thức quét qua khu vực vết nứt, thăm dò sâu vào bên trong. Quả nhiên, y phát hiện ra “nguồn” mà Hồ Ly Nguyệt nói, một hạt nhân ma khí nhỏ bé nhưng tinh vi, ẩn sâu trong những khe nứt vi tế nhất của không gian. Nếu không phải Hồ Ly Nguyệt nhắc nhở, y có lẽ sẽ bỏ qua nó.

Truyện Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới - Lục Trần Kiểm Tra - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Lục Trần khẽ gật đầu, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm. Y không nói gì, chỉ thi triển thêm một pháp quyết nữa. Một luồng linh lực tinh khiết như lưỡi dao vô hình xuyên thẳng vào vết nứt, triệt để phá hủy hạt nhân ma khí ẩn sâu bên trong. Lần này, vết nứt không gian hoàn toàn đóng lại, không còn một chút ma khí nào rò rỉ ra nữa, trả lại sự yên bình cho Đông Sơn Phố. Không khí trong lành trở lại, mùi lưu huỳnh tan biến, chỉ còn lại chút mùi ẩm mốc của đất đá.
Đông Sơn Phố trở lại vẻ yên tĩnh vốn có, như thể chưa từng có một cuộc chiến kinh hoàng nào xảy ra. Lục Trần tựa vào một bức tường cũ kỹ, nhắm mắt điều tức. Hơi thở của y vẫn đều đặn, nhưng khuôn mặt trắng xanh giờ đây càng thêm tái nhợt. Cơn đau nơi đan điền vẫn âm ỉ, nhưng y đã trấn áp được nó.
Hồ Ly Nguyệt đứng cạnh y, vẫn còn run rẩy vì kiệt sức, nhưng ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và một niềm vui sướng khó tả. Nàng cảm thấy được tin tưởng, được công nhận.
Lục Trần mở mắt, nhìn Hồ Ly Nguyệt. “Hồ Ly Nguyệt, ngươi biết về Ma Tử Ảnh?” Giọng y trầm ổn, nhưng ẩn chứa một sự tò mò hiếm thấy.
Hồ Ly Nguyệt gật đầu, vội vàng giải thích. “Vâng, Chủ nhân. Khi còn ở tiểu thế giới của mình, thiếp từng nghe các trưởng lão kể về loại ma vật này. Chúng rất khó diệt trừ vì có khả năng tái sinh từ ma khí nguyên bản của Ma Giới. Chúng thường xuất hiện khi Ma Giới cố gắng mở rộng ảnh hưởng sang các thế giới yếu ớt hơn, như một loại ‘hạt giống’ để gieo rắc ma khí. Chúng cần một ‘hạt nhân’ để tồn tại và tái sinh, giống như một trái tim nhỏ của ma khí. Nếu không phá hủy hạt nhân đó, chúng sẽ liên tục xuất hiện trở lại từ vết nứt.”
Nàng kể thêm, giọng nói pha chút hoài niệm và sợ hãi. “Thiếp còn nhớ, trưởng lão Hồ tộc từng nhắc đến một tiểu thế giới nhỏ bé, chỉ bằng một góc Thiên Môn Đại Đô này, đã bị hủy diệt hoàn toàn chỉ vì không phát hiện ra Ma Tử Ảnh kịp thời. Chúng đã ăn mòn linh khí, biến toàn bộ sinh linh thành nô lệ ma vật, cuối cùng biến tiểu thế giới đó thành một mảnh đất chết chóc, trôi dạt trong hư không. Ma Quân Hắc Ảnh… hắn rất giỏi trong việc lợi dụng những loại ma vật như thế này để từ từ xâm thực.”
Lục Trần lắng nghe chăm chú, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia sáng trí tuệ. Hắn nhận ra kiến thức của Hồ Ly Nguyệt là vô giá, không chỉ là những lời đồn đại mà còn mang tính thực tiễn cao. Nàng đã sống hàng trăm năm, đi qua nhiều tiểu thế giới, và những trải nghiệm đó đã biến nàng thành một kho tàng thông tin quý giá. Hắn cảm nhận được sự chân thành và lòng trung thành của nàng, không còn chút nghi ngờ hay “miễn cưỡng” nào nữa.

Truyện Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới - Lục Trần Kiểm Tra - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Lục Trần khẽ mỉm cười nhạt, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. “Ngươi làm rất tốt, Hồ Ly Nguyệt. Kiến thức của ngươi là vô cùng quan trọng. Nếu không có lời nhắc nhở của ngươi, e rằng vết nứt này sẽ còn gây họa không ngừng.”
Hắn đứng thẳng dậy, nhìn Hồ Ly Nguyệt với ánh mắt tin tưởng. “Từ giờ trở đi, ngươi không chỉ là trợ thủ mà còn là một phần không thể thiếu trong việc bảo vệ Thiên Môn. Ngươi hãy tiếp tục ở lại Đông Sơn Phố, củng cố phong ấn này cho thật vững chắc. Đồng thời, ta muốn ngươi dùng kiến thức và linh cảm của mình để tìm hiểu thêm về các loại ma vật hoặc sinh vật từ tiểu thế giới khác mà Ma Quân Hắc Ảnh có thể lợi dụng. Báo cáo cho ta ngay lập tức nếu có bất kỳ điều gì bất thường.”
Hồ Ly Nguyệt vui mừng khôn xiết, cảm thấy được tin tưởng và có mục đích. Nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với ma vật một mình đã tan biến, thay vào đó là niềm hưng phấn khi được công nhận. “Vâng, Chủ nhân! Thiếp sẽ dốc toàn lực! Đông Sơn Phố này, thiếp sẽ bảo vệ nó bằng cả tính mạng!”
Trên đường trở về Bình An Trà Quán, bước chân của Lục Trần vẫn chậm rãi, cơn đau đan điền vẫn âm ỉ, linh lực tiêu hao đáng kể sau khi phong ấn vết nứt và diệt trừ ma vật cấp cao. Hồ Ly Nguyệt đi bên cạnh, vẻ mặt vẫn giữ sự cảnh giác nhưng cũng pha chút hưng phấn. Nàng không ngừng kể thêm về những truyền thuyết hoặc đặc điểm của các tiểu thế giới mà nàng biết, về những sinh vật kỳ lạ, những nền văn minh cổ xưa, những mối nguy hiểm tiềm ẩn mà nàng từng nghe qua. Lục Trần lắng nghe, thỉnh thoảng khẽ gật đầu, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa suy tư.
Khi về đến Bình An Trà Quán, Đại Vương Mèo đang ngồi đợi trên quầy pha chế, bộ lông xám tro dựng lên, đôi tai giật giật, vẻ mặt đầy lo lắng. Nó khẽ “Meo~” một tiếng chào mừng khi thấy Lục Trần và Hồ Ly Nguyệt, rồi nhảy xuống, dùng đầu dụi vào chân Lục Trần như một lời an ủi thầm lặng.
Lục Trần đưa tay vuốt ve bộ lông mềm mượt của Đại Vương Mèo, cảm nhận sự ấm áp từ sinh linh nhỏ bé này. “Đại Vương Mèo, cô nương Diệp Linh Chi có liên lạc không?”
Đại Vương Mèo “Meo~” một tiếng, rồi dùng móng vuốt chỉ vào chiếc lá trà khô trên bàn – tín hiệu khẩn cấp từ Diệp Linh Chi. Lục Trần cầm chiếc lá trà lên, nhắm mắt cảm nhận. Ngay lập tức, những thông tin mà Diệp Linh Chi muốn truyền đạt hiện rõ trong tâm trí y: Tập đoàn Thiên Khải đang nhắm vào Tháp Đồng Hồ Cổ, một trong những mắt trận quan trọng nhất của Linh Nguyên Cổ Trận, nơi hội tụ năng lượng của thời gian và không gian. Chúng đang tìm cách kích hoạt một thiết bị nào đó, với luồng năng lượng lạnh lẽo nhưng cực kỳ tinh vi.
Lục Trần mở mắt, ánh mắt trở nên kiên nghị nhưng cũng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Gánh nặng trên vai y càng thêm trĩu nặng. “Ma Quân Hắc Ảnh muốn phá hủy, Tập đoàn Thiên Khải muốn lợi dụng… Thiên Môn đang đối mặt với nguy hiểm kép.” Giọng y trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán trà.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh, người phàm vẫn hối hả, không hay biết về cơn bão đang đến gần, một cơn bão mang theo cả hủy diệt và tham vọng.
Lục Trần thầm nhủ trong lòng, một tiếng vọng trầm lắng như tiếng chuông chùa cổ. “Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và ta không thể lẩn tránh nữa. Nhưng lần này, ta không đơn độc.” Hắn nhìn Hồ Ly Nguyệt, rồi cúi xuống nhìn Đại Vương Mèo, trong ánh mắt thoáng hiện lên một tia ấm áp hiếm hoi. Có lẽ, ngàn năm cô độc của Người Gác Đền đã đến hồi kết.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8