Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới
Chương 15: Ma Quân Đánh Động

Cập nhật lúc: 2026-07-18 18:01:42 | Lượt xem: 5

Lục Trần đang ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu mỏng trong Bình An Trà Quán, cố gắng điều tức. Hắn nhắm mắt, linh lực chậm rãi vận chuyển trong cơ thể, cố gắng làm dịu cơn đau nhói âm ỉ nơi đan điền. Sau trận chiến với ma vật ở Đông Sơn Phố và việc phong ấn vết nứt, linh lực của hắn tiêu hao đáng kể, chưa hoàn toàn hồi phục. Hắn biết mình không thể chủ quan, bởi Ma Quân Hắc Ảnh vẫn đang rình rập, và Linh Nguyên Cổ Trận đang suy yếu nhanh hơn dự kiến.
Đột nhiên, đôi mắt sâu thẳm của Lục Trần mở bừng. Một luồng ma khí cực kỳ mạnh mẽ, dữ tợn, không phải là sự rò rỉ thông thường, mà là một đòn tấn công có chủ đích, đang tập trung vào Đông Sơn Phố. Sự kinh hoàng trong luồng ma khí này vượt xa dự kiến của hắn, mang theo cảm giác áp lực và hủy diệt quen thuộc từ Ma Quân Hắc Ảnh.
Trên quầy pha chế, Đại Vương Mèo đang nằm ườn bỗng bật dậy. Bộ lông xám tro của nó dựng đứng, đôi mắt xanh biếc nhìn thẳng vào Lục Trần, “Meo~!” một tiếng đầy cảnh giác, như muốn nói “Nguy hiểm thật sự đến rồi!”
Lục Trần đứng phắt dậy. Khí tức trầm ổn thường ngày của hắn biến mất, thay vào đó là sự kiên nghị và quyết đoán, ẩn chứa một cơn giận dữ kìm nén. Hắn biết Ma Quân Hắc Ảnh đã hành động, và lần này không phải là thăm dò đơn thuần. Đây là một cuộc tấn công trực diện, không khoan nhượng.
“Đại Vương Mèo, ở lại đây,” Lục Trần nói, giọng trầm thấp nhưng chứa đựng uy lực không thể nghi ngờ. “Nếu có tin tức từ cô nương Diệp Linh Chi, lập tức báo cho ta.”
Hắn không đợi câu trả lời. Bóng người của Lục Trần tan biến như một làn khói, không để lại bất kỳ dấu vết nào, lao thẳng về hướng Đông Sơn Phố. Tốc độ của hắn nhanh đến mức ngay cả những tu sĩ Kết Đan Cảnh cũng khó lòng nhìn thấy.
Dưới lòng đất khu phố cổ Đông Sơn Phố, Hồ Ly Nguyệt mồ hôi nhễ nhại, yêu lực liên tục truyền vào các phiến linh thạch đã bố trí. Nàng cảm nhận được sự kháng cự dữ dội từ dưới lòng đất, không còn là những luồng ma khí yếu ớt mà là một áp lực khổng lồ đang muốn phá vỡ phong ấn. Trán nàng lấm tấm mồ hôi, mái tóc bạc kim đã bết vào thái dương, nhưng đôi mắt hổ phách vẫn kiên định, không hề nao núng.
“Tên Ma Quân khốn kiếp này! Hắn ta thật sự muốn hủy diệt nơi đây sao?!” Hồ Ly Nguyệt nghiến răng, yêu lực bùng nổ, sau lưng nàng hiện ra chín chiếc đuôi hồ ly ảo ảnh, mỗi chiếc quất mạnh vào một phiến linh thạch, cố gắng gia cố trận pháp. Nàng biết mình không thể chống đỡ lâu, nhưng không thể lùi bước. Nàng đã hứa với Chủ nhân Lục Trần sẽ bảo vệ Đông Sơn Phố.
Một tiếng nổ lớn vang lên từ sâu dưới lòng đất, khiến toàn bộ các phiến linh thạch rung chuyển dữ dội, một số nứt vỡ. Ma khí đen đặc bùng lên như sóng thần, cuốn trôi một phần trận pháp của Hồ Ly Nguyệt. Nàng bị đẩy lùi vài bước, máu rỉ ra từ khóe miệng, yêu lực trong cơ thể gần như cạn kiệt.
Một vết nứt không gian màu đen kịt, lớn hơn rất nhiều so với lần trước, xé toạc không khí ngay trước mặt Hồ Ly Nguyệt. Từ bên trong, một “Pháp Tướng Ma Quân” khổng lồ, mờ ảo nhưng uy áp kinh người, được cấu thành từ ma khí thuần túy, bắt đầu rướn mình chui ra. Nó không phải ma vật thông thường, mà là một phần ý niệm hoặc quyền năng của Ma Quân Hắc Ảnh đang cố gắng xâm nhập thế giới này. Pháp Tướng không có hình dạng cố định, lúc thì là một cái đầu lâu khổng lồ với hốc mắt rỗng tuếch, lúc lại biến thành một bàn tay đen kịt với móng vuốt sắc nhọn, phát ra tiếng gầm gừ vô thanh làm rung chuyển cả không gian.

Truyện Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới - Ma Quân Đánh Động - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Hồ Ly Nguyệt hoảng sợ nhưng không lùi bước. Nàng phun ra một ngụm tinh huyết, yêu lực trong cơ thể bùng cháy dữ dội, biến thành một kết giới yêu lực màu đỏ thẫm, cố gắng ngăn chặn Pháp Tướng Ma Quân. Nàng dồn toàn bộ yêu lực còn lại vào kết giới, đôi mắt ánh lên vẻ quyết tử.
“Chủ nhân, mau đến!” Nàng hét lên, yêu lực cạn kiệt nhanh chóng, kết giới bắt đầu rạn nứt, không thể giữ được bao lâu nữa. Pháp Tướng Ma Quân càng lúc càng lớn, áp lực từ nó khiến Hồ Ly Nguyệt cảm thấy như bị hàng ngàn ngọn núi đè nặng.
Ngay khi kết giới yêu lực màu đỏ thẫm của Hồ Ly Nguyệt vỡ tan như pha lê, Pháp Tướng Ma Quân vươn móng vuốt đen kịt về phía nàng.
Nhưng một luồng linh khí thuần khiết, cổ xưa nhưng lại mang theo uy thế của cả một vũ trụ, đột ngột xuất hiện, va chạm trực diện với Pháp Tướng Ma Quân, tạo ra một làn sóng xung kích vô hình, đẩy lùi Pháp Tướng về phía vết nứt.
Lục Trần xuất hiện, đứng chắn trước Hồ Ly Nguyệt, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá ngàn năm, không còn vẻ lười biếng thường ngày. Sắc mặt hắn hơi tái đi vì linh lực chưa hồi phục hoàn toàn, nhưng khí thế lại bùng nổ, như một vị thần thức tỉnh sau giấc ngủ dài.
“Hồ Ly Nguyệt, lui ra!” Lục Trần ra lệnh, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực, không cho phép phản kháng.
Hồ Ly Nguyệt không chút do dự, lập tức lùi về phía sau, tựa vào vách đá, mệt mỏi đến mức không còn sức đứng vững, nhưng đôi mắt vẫn dõi theo Lục Trần với sự tin tưởng tuyệt đối.
Lục Trần giơ tay phải lên. Một phù văn phức tạp được khắc bằng linh lực hiện ra trên lòng bàn tay hắn, phát ra ánh sáng rực rỡ, nhưng cũng khiến vẻ mặt hắn thoáng tái đi. Cơn đau nơi đan điền âm ỉ trở nên dữ dội hơn, như bị hàng ngàn mũi kim châm cùng lúc. Hắn biết, việc trấn áp một phần ý niệm của Ma Quân Hắc Ảnh sẽ tiêu hao rất lớn.
Phù văn bay thẳng vào Pháp Tướng Ma Quân. Pháp Tướng gầm lên một tiếng vô thanh, toàn bộ ma khí đen đặc cuồn cuộn phản công. Đây không chỉ là sức mạnh vật chất mà còn là sự đối đầu của ý niệm, của Đại Đạo và Ma Đạo. Hai luồng năng lượng va chạm, tạo thành những vòng xoáy hỗn loạn, khiến không gian xung quanh méo mó.
Lục Trần tập trung toàn bộ tinh thần, điều khiển phù văn. Hắn cảm nhận được ý niệm tàn bạo, khát máu, muốn hủy diệt của Ma Quân Hắc Ảnh đang cố gắng xuyên phá tâm trí hắn. Những hình ảnh về một thế giới cổ xưa bị hủy diệt, về những linh hồn gào thét trong đau khổ, về sự bất lực của Người Gác Đền, liên tục hiện lên trong đầu hắn, cố gắng làm suy yếu ý chí của hắn.

Truyện Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới - Ma Quân Đánh Động - Ảnh minh họa phân cảnh 2

“Ngươi muốn phá hủy trật tự này sao? Ngươi sẽ không thành công!” Lục Trần quát khẽ, mỗi từ thốt ra đều mang theo uy lực trấn áp, như tiếng chuông Đại Đạo vang vọng, xé tan những ảo ảnh trong tâm trí hắn.
Phù văn của Lục Trần từ từ ép Pháp Tướng Ma Quân co rút lại, ma khí dần bị tinh luyện và đẩy lùi về vết nứt. Vết nứt không gian run rẩy dữ dội, như một con quái vật bị thương đang cố gắng chống cự, không cam lòng thất bại. Từ trong vết nứt, một luồng ý niệm tà ác, đầy giận dữ và ngông cuồng, truyền đến: “Lục Trần! Ngươi không thể ngăn cản ta mãi được! Thiên Môn này, sớm muộn gì cũng là của ta!”
Lục Trần không đáp lời, hắn vung tay áo. Một dải lụa ánh sáng vô hình bay ra, cuốn lấy vết nứt. Hắn vận dụng một pháp quyết cổ xưa, ép vết nứt từ từ khép lại. Hắn phải dồn toàn bộ linh lực còn sót lại, thậm chí phải dốc cạn bản nguyên linh lực mang uy áp Đại Đạo của mình, để làm được điều này. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán hắn, đôi môi nhợt nhạt, cơ thể hắn run rẩy nhẹ.
Cuối cùng, với một tiếng “Rắc!” nhỏ, vết nứt không gian bị hàn gắn hoàn toàn, biến mất không dấu vết. Không khí ma khí cũng dần tan biến, chỉ còn lại sự đổ nát của trận pháp của Hồ Ly Nguyệt và mùi tanh nồng của máu. Lục Trần thở dốc, cả người hắn như vừa trải qua một trận chiến kéo dài hàng tháng trời.
Hồ Ly Nguyệt lập tức chạy đến đỡ Lục Trần, lo lắng tột độ. “Chủ nhân, người không sao chứ? Yêu lực của người… à không, linh lực của người…” Nàng cảm nhận được sự suy yếu rõ rệt của Lục Trần, gần như cạn kiệt. Hắn đã dùng quá nhiều sức lực.
Lục Trần lắc đầu, nhắm mắt điều hòa một hơi thở dài, cố gắng trấn áp cơn đau nơi đan điền. “Không sao. Ma Quân Hắc Ảnh… hắn ta đang thử dò ta, và hắn đang học cách khai thác Linh Nguyên Cổ Trận hiệu quả hơn. Hắn ta đã mạnh hơn rất nhiều so với lần cuối ta đối mặt.” Giọng hắn khàn đi, đầy vẻ nghiêm trọng.
Lục Trần nhìn các phiến linh thạch vỡ vụn nằm la liệt trên mặt đất, rồi nhìn Hồ Ly Nguyệt với ánh mắt đầy tin tưởng. “Hồ Ly Nguyệt, ngươi đã làm rất tốt. Ngươi đã giữ vững được phòng tuyến cho đến khi ta đến. Nhưng trận pháp này không đủ. Chúng ta cần một phương pháp củng cố mạnh hơn.”
Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một phiến linh thạch còn nguyên vẹn, linh lực tinh thuần nhưng rất yếu ớt chảy vào đó. “Ta sẽ tạm thời dùng linh lực của mình để làm cột trụ. Ngươi hãy dùng yêu lực của mình để kết nối và xây dựng lại trận pháp, nhưng lần này, hãy tập trung vào sự ‘dung hòa’ với năng lượng đô thị, chứ không phải chỉ ‘áp chế’ ma khí. Tìm hiểu cách nó có thể cộng hưởng với dòng chảy năng lượng của thành phố.”
Hồ Ly Nguyệt gật đầu nghiêm túc, hiểu được ý Lục Trần. “Vâng, Chủ nhân. Ta sẽ cố gắng hết sức. Ta sẽ không để người thất vọng.” Nàng nhìn Lục Trần với ánh mắt biết ơn và kiên định.
Lục Trần nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí hắn: một đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh lùng đang nhìn chằm chằm vào hắn từ khoảng không vô định. Đó là lời khiêu khích vô thanh từ Ma Quân Hắc Ảnh. “Ngươi sẽ không thắng được ta, Lục Trần… Thiên Môn này, rồi sẽ thuộc về ta…” Lời thì thầm vang vọng trong đầu hắn, mang theo sự tự tin ngông cuồng và tà ác.

Truyện Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới - Ma Quân Đánh Động - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Cùng lúc đó, bên ngoài Tháp Đồng Hồ Cổ, Diệp Linh Chi đang ẩn mình quan sát. Nàng đang dùng ống nhòm nhìn vào một nhóm người của Tập đoàn Thiên Khải đang lén lút lắp đặt thiết bị xung quanh Tháp Đồng Hồ Cổ. Nàng ghi chép cẩn thận vào máy tính bảng, ánh mắt sắc bén phân tích từng chi tiết, cố gắng hiểu rõ mục đích của chúng.
Đột nhiên, Thiên Phú Linh Cảm của nàng bùng phát mạnh mẽ. Một cảm giác lạnh lẽo, hỗn loạn, xen lẫn sự hủy diệt và áp lực khổng lồ ập đến từ phía Đông Sơn Phố. Nàng rùng mình, tim đập thình thịch, cảm thấy vô cùng bất an, như có một tảng đá lớn vừa rơi xuống đáy vực sâu. Nó không chỉ là sự hỗn loạn năng lượng, mà còn là một cảm giác đau đớn, tuyệt vọng và cả sự kiên cường đến cùng cực.
Nàng quay đầu nhìn về hướng Đông Sơn Phố, đôi mắt mở to. Nàng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng trực giác mách bảo có điều gì đó kinh hoàng vừa diễn ra, một sự kiện có thể thay đổi cả thành phố.
“Chủ quán… chuyện gì đang xảy ra vậy?” Nàng thì thầm, nắm chặt chiếc máy tính bảng, lòng đầy lo lắng và hoang mang, nhưng cũng ẩn chứa sự quyết tâm tìm hiểu. Nàng biết, thế giới mà nàng đang bước vào phức tạp và nguy hiểm hơn nàng từng tưởng tượng rất nhiều.
Trong Bình An Trà Quán, đêm khuya tĩnh lặng. Lục Trần đã trở về, ngồi tựa lưng vào chiếc ghế cũ kỹ, vẻ mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt kiên nghị. Hồ Ly Nguyệt vẫn đang ở Đông Sơn Phố, miệt mài với nhiệm vụ củng cố phong ấn.
Lục Trần nhắm mắt, cố gắng hồi phục linh lực. Cơn đau đan điền vẫn còn âm ỉ, nhưng hắn đã quen với nó. “Ma Quân Hắc Ảnh đã mạnh hơn… và hắn đang thử dò ta. Hắn ta đang đẩy nhanh kế hoạch.” Hắn thì thầm, giọng nói trầm lắng như tiếng gió đêm.
Đại Vương Mèo nhảy lên vai Lục Trần, dụi đầu vào má hắn, “Meo~” một tiếng an ủi, như muốn chia sẻ gánh nặng.
Lục Trần khẽ mỉm cười nhạt, vỗ nhẹ đầu Đại Vương Mèo. “Ngươi nói đúng. Cuộc chiến này… sẽ còn khốc liệt hơn nhiều. Nhưng ta không đơn độc.” Ánh mắt hắn hướng về phía Đông Sơn Phố, nơi Hồ Ly Nguyệt đang củng cố phong ấn, và về phía Tháp Đồng Hồ Cổ, nơi Diệp Linh Chi đang điều tra.
Hắn mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Thiên Môn Đại Đô vẫn phồn hoa, vẫn hối hả, không hay biết về những trận chiến đang diễn ra trong bóng tối để bảo vệ sự tồn vong của nó.
“Thiên Môn… ta sẽ bảo vệ ngươi.” Hắn đứng dậy, bước đến quầy pha trà, bắt đầu chuẩn bị những dụng cụ cho một loại trà đặc biệt, có thể giúp hắn hồi phục nhanh hơn, hoặc chuẩn bị cho một trận pháp phức tạp hơn sắp tới, một trận pháp sẽ dung hòa cả Đại Đạo và đô thị.
Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến thực sự, giờ mới chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8