Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới
Chương 16: Tin Đồn Về Thành Phố Ma Ám

Cập nhật lúc: 2026-07-18 18:07:19 | Lượt xem: 7

Sáng sớm, Bình An Trà Quán vẫn chìm trong tĩnh mịch thường nhật. Ánh nắng đầu ngày xuyên qua khung cửa kính, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng nhạt, xua đi chút lạnh lẽo còn sót lại của đêm. Lục Trần ngồi xếp bằng trên chiếc đệm cũ kỹ, hai mắt nhắm nghiền, chầm chậm điều tức. Một chén trà sen đặc biệt, được pha chế từ những cánh sen ngàn năm tuổi cùng vài phiến linh thạch nhỏ vụn, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ, thanh khiết. Hắn đưa chén trà lên nhấp một ngụm, cảm nhận dòng linh lực ôn hòa lan tỏa khắp châu thân, cố gắng xoa dịu cơn đau nhói âm ỉ nơi đan điền, vết tích từ trận chiến với Pháp Tướng Ma Quân tại Đông Sơn Phố.

Dù đang trong trạng thái nhập định, tâm trí Lục Trần vẫn không ngừng cảm nhận những dao động năng lượng hỗn loạn đang dâng lên từ lòng Thiên Môn Đại Đô. Đó không chỉ là luồng ma khí dữ tợn, mang theo hơi thở hủy diệt và tà ác cổ xưa của Ma Quân Hắc Ảnh, mà còn là một loại năng lượng khác, lạnh lẽo, vô cảm cùng đầy tính toán, giống như những sợi tơ vô hình đang âm thầm siết chặt lấy thành phố. Loại năng lượng này không mang sự hung bạo trực tiếp, mà ẩn chứa sự thăm dò, phân tích, cùng một tham vọng muốn kiểm soát. Lục Trần biết, đó là dấu vết của Tập đoàn Thiên Khải.

Trên quầy pha chế, Đại Vương Mèo nằm cuộn tròn, tưởng chừng say giấc. Nhưng đôi tai xám tro của nó liên tục giật giật, bộ lông dựng nhẹ, và thỉnh thoảng, nó lại khẽ “Meo~” một tiếng trầm thấp, đầy vẻ càu nhàu xen lẫn lo lắng. Tiếng kêu của nó không đơn thuần là sự khó chịu vì bị làm phiền, mà là một lời cảnh báo vô thanh, báo hiệu những điều bất thường đang xảy ra bên ngoài, vượt quá khả năng che giấu thông thường của Người Gác Đền.

Lục Trần mở mắt, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài song cửa. Dòng người và xe cộ đã bắt đầu hối hả trên đường, một ngày mới của Thiên Môn Đại Đô đã khai mở. Hắn biết, sự yên bình mà người phàm đang tận hưởng chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh, và lớp vỏ đó đang bị xé rách từng chút một. Gánh nặng trên vai hắn dường như càng thêm nặng nề. Ma Quân Hắc Ảnh và Tập đoàn Thiên Khải, hai mối đe dọa với mục đích khác nhau nhưng lại cùng lúc đẩy nhanh kế hoạch, tạo ra một áp lực kép lên Thiên Môn, khiến ranh giới giữa thế giới phàm tục và thế giới ẩn mật càng thêm mong manh. Hắn phải hành động, và phải hành động cấp tốc.

Cùng lúc đó, tại một góc khuất ít người chú ý gần Tháp Đồng Hồ Cổ, Diệp Linh Chi đang ẩn mình trong xe hơi. Nàng dán chặt mắt vào nhóm người của Tập đoàn Thiên Khải đang lén lút lắp đặt các thiết bị lạ lùng quanh ngọn tháp cổ kính. Những thiết bị đó nhỏ gọn, được chế tác tinh vi bằng kim loại xám bạc, thỉnh thoảng lại phát ra ánh sáng xanh lam nhạt yếu ớt, như đang âm thầm thăm dò và kích thích một thứ gì đó cổ xưa ẩn sâu trong Tháp Đồng Hồ.

Nàng tỉ mỉ ghi lại từng chi tiết vào máy tính bảng, chụp những bức ảnh rõ nét về các thiết bị và hoạt động của nhóm người kia. Thiên Phú Linh Cảm của nàng bùng phát mạnh mẽ, nàng cảm nhận được luồng năng lượng lạnh lẽo, máy móc từ những thiết bị đó đang “thăm dò” và “kích thích” một thứ gì đó cổ xưa, vĩ đại ẩn sâu trong ngọn tháp. Đó không phải là linh khí thuần túy, mà là một dạng năng lượng tổng hợp, được điều khiển bằng công nghệ, khiến nàng cảm thấy bất an sâu sắc.

Trong lúc chờ đợi, điện thoại của nàng liên tục rung lên, báo hiệu hàng loạt thông báo mới. Nàng lướt qua các trang mạng xã hội. Hàng loạt tin tức, video, hình ảnh về các hiện tượng kỳ lạ đang tràn ngập, đặc biệt là những tin liên quan đến khu vực phố cổ Đông Sơn Phố và các tòa nhà cao tầng gần đó.

Một video được quay bằng điện thoại di động, hình ảnh khá mờ nhưng đủ để thấy rõ cảnh đèn đường nhấp nháy liên hồi, bóng người lướt qua trong một hẻm tối gần Đông Sơn Phố. Đoạn video được đăng kèm hashtag #ThiênMônBíẨn #MaÁmPhốCổ, thu hút hàng triệu lượt xem và bình luận.

Một bài đăng khác, với giọng điệu hoảng sợ, kể về những tiếng động lạ từ tầng trên trong khu chung cư vắng người, cách Tháp Đồng Hồ Cổ không xa. Người đăng bài khẳng định đã nghe thấy tiếng trẻ con khóc, tiếng đồ vật đổ vỡ, cùng những tiếng rên rỉ kỳ lạ vào giữa đêm.

Một bức ảnh chụp một cốc cà phê tự động bay lên khỏi bàn trong một quán cà phê vắng khách, sau đó rơi xuống vỡ tan tành. Bức ảnh tuy có vẻ sắp đặt, nhưng lại khiến người xem hoảng sợ, bàn tán xôn xao.

Các bình luận của người dân phàm tục tràn ngập sự hoảng loạn, cố gắng giải thích bằng khoa học hoặc tin vào ma quỷ: “Chắc là do từ trường nhiễu loạn từ mấy cái tháp ăng-ten mới xây!”, “Ma cà rồng có thật hả trời? Tôi thấy bóng đen lướt qua cửa sổ nhà mình đêm qua!”, “Chuyện này không bình thường chút nào! Có ai thấy cái bóng đen ở khu X không? Tôi thề là nó có thật!”.

Diệp Linh Chi nhận ra những hiện tượng này không phải ngẫu nhiên hay chỉ là “nhiễu loạn từ trường” đơn thuần. Chúng có sự tương đồng với những vụ án kỳ lạ nàng từng điều tra, và giờ đây, chúng đang lan rộng, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đặc biệt tập trung ở những khu vực có linh khí hoặc điểm giao thoa. Nàng cảm nhận được một sự hỗn loạn vô hình đang bao trùm thành phố, và nó đang dần lộ diện, đe dọa cuộc sống bình yên của hàng triệu người phàm.

Ban đầu, Diệp Linh Chi chỉ tò mò về Tập đoàn Thiên Khải, nhưng giờ đây, sự lo lắng thật sự cho sự an nguy của người dân đã dâng lên trong lòng nàng. Nàng cảm thấy gánh nặng trách nhiệm của mình càng thêm lớn, không chỉ với Lục Trần mà còn với chính thành phố này. Thiên Phú Linh Cảm của nàng thôi thúc nàng phải làm gì đó, không thể ngồi yên nhìn mọi thứ hỗn loạn như vậy.

Sau khi báo cáo sơ bộ tình hình tin đồn cho Lục Trần qua tin nhắn, Diệp Linh Chi quyết định tự mình đến một trong những địa điểm được nhắc đến nhiều nhất trên mạng xã hội: một khu chung cư cũ sắp bị phá dỡ, nơi người ta đồn có “bóng ma trẻ con”.

Đêm khuya, nàng một mình đi bộ dọc hành lang tối tăm của khu chung cư. Ánh đèn điện thoại leo lét chỉ đủ soi rõ vài trượng phía trước, càng làm tăng thêm vẻ u ám. Không khí lạnh lẽo, ẩm ướt, xen lẫn mùi mục ruỗng, bụi bặm. Từng tiếng bước chân của nàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch, tạo nên một cảm giác rợn người.

Khi đi ngang qua một căn hộ bỏ trống, Thiên Phú Linh Cảm của nàng bùng lên dữ dội đến mức khiến toàn thân nàng rùng mình. Nàng “thấy” một linh thể yếu ớt, mờ ảo, trông như một đứa trẻ, đang lơ lửng giữa phòng, ánh mắt hoảng sợ. Nó không phải là ma quỷ như lời đồn, mà là một tinh linh cây cỏ bị lạc, đang bị ảnh hưởng bởi ma khí rò rỉ và năng lượng công nghệ lạnh lẽo. Sự pha trộn của hai loại năng lượng này khiến nó trở nên méo mó, yếu ớt, trông giống hệt một hồn ma trong mắt người phàm.

Một luồng ma khí đen kịt từ khe song cửa khẽ lướt qua, khiến tinh linh đó co rúm lại, phát ra một tiếng kêu yếu ớt như tiếng gió rít qua khe cửa. Nó run rẩy, cố gắng ẩn mình vào góc tường, song vô vọng.

Cùng lúc đó, Diệp Linh Chi phát hiện một hộp kim loại nhỏ màu xám bạc, chỉ bằng lòng bàn tay, được gắn bí mật trên bức tường gần song cửa. Nó trông tương tự như hộp mà nàng đã thấy của Tập đoàn Thiên Khải tại Đông Sơn Phố. Hộp phát ra ánh sáng xanh lam nhạt yếu ớt, và nàng có thể cảm nhận được nó đang âm thầm “thu thập” năng lượng từ tinh linh cùng ma khí xung quanh. Nó giống như một thiết bị thăm dò, hút lấy mọi dao động năng lượng trong khu vực.

Diệp Linh Chi giật mình, lùi lại một bước, cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Nàng rút điện thoại ra, chụp vội vài bức ảnh, quay vài đoạn video về tinh linh đang run rẩy, đặc biệt là hộp bí ẩn. Nàng muốn giúp tinh linh đó, song không biết phải làm sao. Nàng cảm thấy bất lực khi chứng kiến nó run rẩy trong sợ hãi.

Ngay khi nàng định tiếp cận, tinh linh đó run rẩy dữ dội hơn, rồi tan biến vào không khí, để lại một vệt sáng mờ ảo. Hộp kim loại trên tường cũng ngừng phát sáng, như thể đã đạt được mục đích, thu thập đủ thông tin, rồi hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Diệp Linh Chi đứng đó một lúc lâu, cảm nhận sự trống rỗng, lạnh lẽo còn sót lại. Nàng nhận ra sự nguy hiểm càng thêm gần, không chỉ từ Ma Quân Hắc Ảnh mà còn từ Tập đoàn Thiên Khải. Nàng hiểu được sự phức tạp của tình hình: Ma Quân gây ra ma khí, Tập đoàn Thiên Khải lợi dụng ma khí cùng các sinh vật yếu ớt để nghiên cứu, thu thập năng lượng. Cả hai đều đang âm thầm phá hoại Thiên Môn theo cách riêng của chúng. Nàng nhận ra mình cần phải mạnh mẽ, thông minh hơn nữa để hỗ trợ Lục Trần, chứ không thể chỉ đứng nhìn, bất lực như thế này.

Tối cùng ngày, Bình An Trà Quán đã trở nên ấm cúng hơn dưới ánh đèn vàng dịu. Lục Trần ngồi sau quầy, đang tỉ mỉ chuẩn bị một bộ dụng cụ pha trà phức tạp hơn bình thường. Hắn cẩn trọng đặt các loại thảo mộc quý hiếm, những phiến linh thạch nhỏ đã được mài nhẵn, cùng những chén ngọc tinh xảo lên bàn. Đại Vương Mèo nằm cạnh hắn, mắt lim dim nhưng vẫn cảnh giác, thỉnh thoảng lại khẽ quẫy đuôi.

Hồ Ly Nguyệt bước vào, vẻ mặt nàng lộ rõ sự mệt mỏi song vẫn cố gắng giữ vẻ tinh nghịch thường ngày. Nàng ngồi xuống ghế đối diện Lục Trần, khẽ thở dài. “Chủ nhân, phong ấn tại Đông Sơn Phố đã được củng cố. Song ma khí vẫn liên tục tìm cách phá vỡ, cùng vài ‘rung chấn’ nhỏ không rõ nguyên nhân từ sâu dưới lòng đất. Ta đã cố gắng hết sức, song… dường như có thứ gì đó đang muốn xé nát nó từ bên trong.” Nàng nhíu mày, mắt hổ phách thoáng hiện lên tia lo lắng.

Diệp Linh Chi bước vào ngay sau đó, gương mặt nàng tái nhợt vì mệt mỏi, lo lắng, song ánh mắt lại kiên quyết lạ thường. Nàng đặt laptop cùng điện thoại lên bàn, trình chiếu những bức ảnh, video về các tin đồn “thành phố ma ám” trên mạng xã hội, đặc biệt là bằng chứng về tinh linh yếu ớt cùng hộp của Tập đoàn Thiên Khải tại khu chung cư cũ. Nàng kể lại trải nghiệm của mình, giọng nói đầy lo lắng, tức giận. “Chủ quán, không chỉ có Ma Quân Hắc Ảnh… Tập đoàn Thiên Khải cũng đang lợi dụng sự hỗn loạn này. Chúng đang âm thầm thu thập năng lượng từ những sinh vật yếu ớt cùng ma khí nữa. Chúng muốn gì chứ?”

Lục Trần lắng nghe chăm chú, ánh mắt sâu thẳm. Hắn nhìn những hình ảnh, video trên màn hình laptop của Diệp Linh Chi, rồi quay sang nhìn Hồ Ly Nguyệt.

Hồ Ly Nguyệt cũng xem những bằng chứng đó, vẻ mặt nàng trở nên vô cùng nghiêm trọng. “Chủ nhân, cô nương Diệp Linh Chi nói đúng. Đây là chiêu bài của Ma Quân Hắc Ảnh. Hắn muốn gieo rắc sự sợ hãi, hỗn loạn, làm suy yếu ý chí của người phàm, đồng thời che giấu hành động thật sự của hắn, có thể là để hút linh khí một cách bí mật tại những nơi khác. Còn Tập đoàn Thiên Khải kia… chúng lại lợi dụng sự hỗn loạn này để âm thầm thu thập năng lượng, nghiên cứu. Chúng muốn điều khiển những năng lượng này, biến chúng thành công cụ của riêng mình.”

Lục Trần gật đầu, đặt chén trà xuống. “Nguyệt nhi nói đúng. Ma Quân Hắc Ảnh muốn biến Thiên Môn thành một vùng đất hoang tàn, một Ma Vực mới. Còn Tập đoàn Thiên Khải lại muốn biến nó thành một phòng thí nghiệm khổng lồ của chúng, khai thác mọi thứ vì lợi ích riêng. Cả hai đều là mối họa lớn, đe dọa sự tồn vong của Thiên Môn.”

Lục Trần nhìn Diệp Linh Chi, ánh mắt đầy sự tin tưởng. “Cô nương Diệp Linh Chi, nàng đã làm rất tốt. Những thông tin này rất quan trọng, kịp thời. Nếu không có nàng, chúng ta sẽ không thể biết được những âm mưu ẩn giấu này.”

Hắn suy nghĩ một lát, rồi đưa ra quyết định. “Chúng ta không thể để tình hình này tiếp diễn. Tin đồn về ‘thành phố ma ám’ sẽ làm lộ bí mật của Thiên Môn, và sự sợ hãi sẽ là kẽ hở để Ma Quân cùng Tập đoàn Thiên Khải lợi dụng, gieo rắc thêm hỗn loạn.”

Lục Trần quay sang Hồ Ly Nguyệt. “Hồ Ly Nguyệt, ta muốn nàng tiếp tục củng cố phong ấn tại Đông Sơn Phố. Đồng thời, ta muốn nàng dùng yêu thuật của mình, tạo ra vài ‘hiện tượng’ nhỏ, có thể giải thích được bằng khoa học hoặc là những trò đùa tinh quái của ‘nhóm bạn trẻ’ nào đó, để ‘phản bác’ những tin đồn ma ám trên mạng xã hội. Hãy làm cho chúng trở nên ‘buồn cười’, ‘vô hại’, ‘có lời giải thích’, đánh lạc hướng sự chú ý của người phàm.”

Hồ Ly Nguyệt hơi ngạc nhiên song nhanh chóng gật đầu, nụ cười tinh nghịch trở lại trên môi. “Vâng, Chủ nhân. Nàng sẽ biến những ‘bóng ma’ thành ‘những trò chơi khăm’, ‘tiếng động lạ’ thành ‘sự cố kỹ thuật’ hoặc ‘chuột chạy’. Nàng sẽ làm cho người phàm tin rằng tất cả chỉ là ảo ảnh, trò đùa của những kẻ rảnh rỗi.”

Lục Trần quay sang Diệp Linh Chi. “Còn cô nương Diệp Linh Chi, nàng hãy tiếp tục theo dõi Tập đoàn Thiên Khải tại Tháp Đồng Hồ Cổ. Đồng thời, ta muốn nàng dùng khả năng của một phóng viên điều tra để ‘dẫn dắt dư luận’. Hãy giúp Hồ Ly Nguyệt lan truyền những ‘lời giải thích hợp lý’ đó, tìm cách ‘định hướng’ thông tin để người phàm không còn quá hoảng sợ mà thay vào đó là sự ‘giải trí’ hoặc ‘tò mò khoa học’ vô hại.” Hắn đưa cho nàng một lá bùa nhỏ được khắc bằng linh lực. Đó là một phiến ngọc bích màu xanh lục, được chạm khắc phù văn cổ xưa tinh xảo, tỏa ra luồng linh khí ấm áp. “Đây là ‘An Tâm Phù’, nó sẽ giúp nàng giữ vững tinh thần, tăng cường Thiên Phú Linh Cảm, tránh bị ảnh hưởng bởi ma khí hay năng lượng lạnh lẽo. Song hãy cẩn trọng. Tập đoàn Thiên Khải không phải là những kẻ đơn giản, cùng Ma Quân Hắc Ảnh đang hành động quyết liệt. Nàng phải tự bảo vệ mình trước tiên.”

Diệp Linh Chi cầm lấy lá bùa, cảm thấy một luồng ấm áp, rõ ràng lan tỏa trong tâm trí, xua đi mọi mệt mỏi, lo lắng. Nàng nhìn Lục Trần, ánh mắt kiên quyết. “Vâng, Chủ quán. Ta sẽ làm hết sức mình. Ta sẽ không để người cùng Thiên Môn thất vọng.”

Đại Vương Mèo nhảy lên vai Lục Trần, dụi đầu vào má hắn, “Meo~” một tiếng, như muốn nhắc nhở hắn hãy nghỉ ngơi, không đơn độc.

Lục Trần khẽ mỉm cười nhạt, vỗ nhẹ đầu Đại Vương Mèo. “Đúng vậy, Đại Vương Mèo. Ta không đơn độc.” Hắn nhìn Hồ Ly Nguyệt cùng Diệp Linh Chi, cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, xua đi phần nào nỗi cô độc ngàn năm. Hắn biết, đây chỉ là một phần nhỏ trong cuộc chiến lớn hơn. Hắn sẽ phải chuẩn bị cho những trận pháp phức tạp hơn, những cuộc đối đầu trực diện hơn.

Cuộc chiến thực sự, giờ mới chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8