Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế GiớiChương 17: Hồ Ly Giải Thích Sơ Bộ
Lục Trần ngồi tĩnh tọa trên chiếc chiếu mỏng trong Bình An Trà Quán, hơi thở trầm ổn, đều đặn. Linh lực trong cơ thể hắn như dòng suối nhỏ, chậm rãi chảy qua những kinh mạch đã sớm thông suốt, cố gắng xoa dịu cơn đau nhói âm ỉ nơi đan điền. Trận chiến với Pháp Tướng Ma Quân ở Đông Sơn Phố đã tiêu hao của hắn không ít, và dù đã điều tức một thời gian, sự suy yếu vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở không ngừng về gánh nặng đang đè lên vai hắn.
Trong dòng linh lực luân chuyển, những ký ức cũ lại hiện về, rõ ràng như mới hôm qua. Hắn nhớ về một tiểu thế giới đã bị hủy diệt, một thế giới tràn ngập linh khí và sự sống, nơi những tu sĩ bay lượn trên không trung, những linh thú dạo chơi giữa ngàn cây xanh biếc. Rồi Ma Quân Hắc Ảnh xuất hiện. Hắn không tấn công ồ ạt, mà âm thầm gieo rắc ma khí, lợi dụng những vết nứt không gian nhỏ để đưa ma vật cấp thấp vào. Chúng không mạnh, nhưng đủ để gây hỗn loạn, làm suy yếu niềm tin và ý chí của người dân.
Lục Trần khi đó đã cố gắng. Hắn đã chiến đấu, đã phong ấn, nhưng Ma Quân Hắc Ảnh quá xảo quyệt. Hắn ta không trực tiếp đối đầu, mà khéo léo điều khiển, lợi dụng sự sợ hãi của phàm nhân, sự tham lam của một số tu sĩ, biến mọi thứ thành một bản giao hưởng chết chóc. Cuối cùng, tiểu thế giới ấy sụp đổ, bị nuốt chửng bởi ma khí, trở thành một vùng đất hoang tàn, chỉ còn lại những mảnh vỡ ký ức đau thương trong tâm trí Lục Trần. Hắn đã không thể bảo vệ nó. Nỗi đau ấy, sự bất lực ấy, vẫn hằn sâu trong linh hồn hắn.
Mở mắt ra, Lục Trần khẽ thở dài, mùi trà sen thoang thoảng trong không khí, kéo hắn trở về với thực tại. Thiên Môn Đại Đô, một lần nữa, đang đứng trước ngưỡng cửa của sự hỗn loạn tương tự. Ma Quân Hắc Ảnh đang sử dụng những chiêu bài cũ, nhưng tinh vi hơn, và lần này, lại có thêm một thế lực khác – Tập đoàn Thiên Khải – muốn lợi dụng mọi thứ.
Hắn đứng dậy, bước ra khỏi phòng điều tức, trở lại không gian chính của quán trà. Hồ Ly Nguyệt đang ngồi vắt vẻo trên quầy bar, đôi chân đung đưa, tay cầm một chiếc máy tính bảng, lướt web với vẻ mặt đầy nghiêm túc nhưng khóe môi lại cong lên một nụ cười tinh nghịch. Đại Vương Mèo vẫn nằm ườn trên ghế sofa, cuộn tròn thành một cục lông xám tro, đôi mắt xanh biếc khép hờ, thỉnh thoảng lại vểnh tai nghe ngóng.
“Chủ nhân, người ra rồi sao?” Hồ Ly Nguyệt nhanh chóng cất máy tính bảng, nhảy xuống khỏi quầy, chạy đến bên Lục Trần. Nàng nhìn hắn với ánh mắt lo lắng, nhưng cũng không giấu được sự hưng phấn. “Người xem này, những tin tức về ‘hiện tượng siêu nhiên’ ở Đông Sơn Phố đã giảm đáng kể rồi đó! Nàng đã biến ‘tiếng gầm gừ’ thành ‘tiếng động từ công trình ngầm’, ‘bóng ma’ thành ‘hiệu ứng ánh sáng từ cửa hàng mới mở’. Người phàm đúng là dễ tin, chỉ cần một lời giải thích hợp lý, họ sẽ tự thuyết phục mình rằng không có gì bất thường cả.”
Lục Trần nhẹ nhàng gật đầu, đi đến bàn pha trà. “Làm tốt lắm, Nguyệt nhi.” Hắn pha trà sen, động tác chậm rãi, ung dung, như thể không có bất kỳ mối đe dọa nào đang rình rập. “Nhưng đây chỉ là biện pháp tạm thời. Ma Quân Hắc Ảnh sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Hắn sẽ tìm cách khác để gieo rắc nỗi sợ hãi.”
“Đương nhiên rồi, Chủ nhân.” Hồ Ly Nguyệt ngồi xuống chiếc ghế đối diện, chống cằm nhìn hắn. “Nhưng ít nhất chúng ta đã câu kéo được thời gian. Mà nói đến Ma Quân Hắc Ảnh… người có muốn nghe nàng kể về những tiểu thế giới mà hắn từng ‘ghé thăm’ không? Nàng tin rằng biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng mà.”
Lục Trần đặt chén trà đã pha xong xuống trước mặt Hồ Ly Nguyệt, rồi một chén khác cho mình. Hắn nhấp một ngụm trà, hơi nóng ấm áp lan tỏa, làm dịu đi phần nào sự mệt mỏi trong linh hồn. “Nói đi. Ta muốn nghe.”
Hồ Ly Nguyệt vui vẻ cầm chén trà lên, hít hà mùi hương thoang thoảng. “Tuyệt vời! Trà của Chủ nhân pha lúc nào cũng là ngon nhất!” Nàng nhấp một ngụm, rồi bắt đầu kể, giọng điệu lúc thì trầm ngâm, lúc thì tinh nghịch, lúc lại đầy vẻ hóm hỉnh.

“Thế giới này, Thiên Môn Đại Đô, là một nơi vô cùng đặc biệt. Nàng đã đi qua rất nhiều tiểu thế giới, nhưng chưa thấy nơi nào hỗn tạp như vậy. Nó giống như một cái nồi lẩu thập cẩm vậy, đủ mọi hương vị, đủ mọi nguyên liệu.”
Lục Trần khẽ nhíu mày. “Cái nồi lẩu thập cẩm?”
“Đúng vậy đó, Chủ nhân!” Hồ Ly Nguyệt cười khúc khích. “Người xem, có những tiểu thế giới như ‘Tiên Hiệp Cổ Đại’ mà người thường hay đọc truyện đó. Nơi đó linh khí dồi dào, các môn phái tu tiên mọc lên như nấm sau mưa. Tu sĩ bay lượn trên kiếm, dùng pháp thuật hô phong hoán vũ, luyện đan, luyện khí… ôi chao, thật là rực rỡ! Nàng từng lạc vào một nơi như vậy, suýt nữa thì bị một lão già râu bạc lôi về làm linh sủng rồi đó!” Nàng rùng mình một cái, vẻ mặt tỏ ra sợ hãi. “May mà nàng chạy nhanh!”
Lục Trần trầm ngâm. “Ta biết về những thế giới đó. Linh khí thuần túy, quy tắc rõ ràng. Nhưng cũng vì thế mà dễ bị các thế lực mạnh hơn thao túng.”
“Chính xác!” Hồ Ly Nguyệt vỗ tay cái bốp. “Và Ma Quân Hắc Ảnh chính là một kẻ chuyên đi thao túng như vậy. Hắn thường nhắm vào những thế giới có linh khí dồi dào, nhưng quy tắc lại có kẽ hở. Hắn không trực tiếp đánh chiếm, mà sẽ từ từ gieo rắc ma khí, biến đổi linh khí thành ma khí, làm ô nhiễm môi trường, khiến sinh vật biến dị. Giống như Đông Sơn Phố của chúng ta vậy đó, Chủ nhân.”
Nàng thở dài một tiếng, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn. “Nàng từng chứng kiến một tiểu thế giới Tiên Hiệp bị hắn hủy diệt. Lúc đầu chỉ là vài con ma vật nhỏ bé, rồi dần dần, những tu sĩ yếu ớt bị ma khí xâm thực, biến thành tay sai của hắn. Cả thế giới chìm trong hỗn loạn, cuối cùng bị Ma Giới nuốt chửng. Nàng đã phải trốn chạy gần như không còn đường sống, may mà Chủ nhân đã cứu nàng.” Đôi mắt hổ phách của nàng thoáng hiện lên tia buồn bã khó tả khi nhắc đến ký ức đau thương đó.
Lục Trần im lặng lắng nghe, ánh mắt sâu thẳm. Hắn biết Hồ Ly Nguyệt đang nhắc đến ân tình cũ, cũng là lời cảnh báo về mức độ tàn nhẫn của Ma Quân Hắc Ảnh.
“Rồi lại có những tiểu thế giới khác,” Hồ Ly Nguyệt tiếp tục, cố gắng xua đi nỗi buồn, “như ‘Ma Giới Hoang Tàn’ mà nàng vừa nhắc đến. Nơi đó toàn là ma khí, sinh vật ghê rợn. Nhưng cũng có những tài nguyên độc đáo, những pháp khí chứa đựng năng lượng hắc ám. Ma Quân Hắc Ảnh rất thích những nơi như vậy, hắn dùng chúng làm căn cứ, làm nơi nuôi dưỡng quân đội ma vật của mình.”
“Nhưng không phải thế giới nào cũng giống nhau.” Lục Trần nói, giọng điệu bình thản. “Thiên Môn Đại Đô lại càng khác biệt.”
“Đúng vậy, Chủ nhân, Thiên Môn Đại Đô là một ngoại lệ!” Hồ Ly Nguyệt hào hứng. “Ngoài Tiên Hiệp và Ma Giới, còn có những tiểu thế giới ‘Khoa Học Kỹ Thuật Siêu Việt’. Nàng từng lạc vào một nơi, ở đó không có linh khí, nhưng họ lại dùng ‘năng lượng hạt nhân’ hay ‘trường điện từ’ để chế tạo ra những ‘pháp khí công nghệ’ còn mạnh hơn cả pháp khí bình thường! Họ có ‘phi thuyền’ bay vèo vèo trên trời, ‘robot’ chiến đấu còn ghê gớm hơn cả ma vật cấp thấp. Tập đoàn Thiên Khải này… có lẽ là những kẻ từ thế giới đó đến, hoặc học được công nghệ của họ.”

Lục Trần khẽ gật đầu, suy nghĩ. “Thiên Khải… chúng đang lợi dụng năng lượng hỗn tạp của Thiên Môn để tạo ra thứ mà chúng gọi là ‘nguồn năng lượng vĩnh cửu’ và ‘cánh cổng riêng’. Điều đó cho thấy chúng đã có những hiểu biết nhất định về sự vận hành của các thế giới.”
“Chính xác!” Hồ Ly Nguyệt lại vỗ tay. “Chúng rất thông minh, Chủ nhân. Chúng không hề ngu ngốc như những ma vật chỉ biết phá hoại. Chúng muốn ‘kiểm soát’ chứ không phải ‘hủy diệt’. Và đó mới là điều đáng sợ. Bởi vì một khi chúng kiểm soát được, chúng sẽ biến Thiên Môn thành một ‘phòng thí nghiệm’ khổng lồ, nơi mọi sinh vật, mọi năng lượng đều bị chúng chiết xuất, phân tích, và điều khiển. Nàng từng thấy một thế giới bị những kẻ như vậy biến thành một ‘cỗ máy’ khổng lồ, mọi thứ đều được tính toán, không còn chút linh hồn nào.”
Nàng rùng mình một cái, rồi lại tự trấn an mình bằng một ngụm trà. “À, còn có ‘Thế Giới Thần Thoại và Truyền Thuyết’ nữa. Nơi đó có những vị thần, những yêu quái cổ xưa, sức mạnh của họ gần như bất tử. Nhưng những thế giới đó thường rất khó xâm nhập, quy tắc cũng cứng nhắc. Ma Quân Hắc Ảnh ít khi đụng vào những nơi đó, trừ khi hắn đã đủ mạnh để đối đầu trực diện với thần linh.”
Lục Trần lắng nghe tất cả, đôi mắt hắn không ngừng phân tích. Hắn đã biết về sự đa dạng của các tiểu thế giới, nhưng Hồ Ly Nguyệt đã cung cấp những chi tiết sống động, những kinh nghiệm thực tế mà hắn, với vai trò Người Gác Đền, thường chỉ quan sát từ xa.
“Vậy thì, mối nguy hiểm khi các điểm giao thoa bị thao túng là gì?” Lục Trần hỏi, giọng điệu trầm tĩnh.
Hồ Ly Nguyệt thở dài, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng. “Chủ nhân, người biết đó, Thiên Môn Đại Đô là một ‘ngã ba đường’. Các điểm giao thoa giống như những ‘nút giao thông’ vậy. Nếu một nút giao bị tắc nghẽn, cả hệ thống sẽ bị ảnh hưởng. Nhưng ở Thiên Môn, nó còn tệ hơn nhiều.”
“Nếu một điểm giao thoa bị Ma Quân Hắc Ảnh thao túng, hắn sẽ cố gắng mở rộng nó, biến nó thành một ‘cánh cổng’ ổn định để Ma Giới có thể tràn vào. Khi đó, ma khí sẽ xâm thực nhanh chóng, và Thiên Môn sẽ bị hủy diệt, giống như những tiểu thế giới mà nàng đã kể.”
“Còn nếu Tập đoàn Thiên Khải thao túng, chúng sẽ cố gắng ‘ổn định’ nó theo cách của chúng. Chúng sẽ không muốn hủy diệt, mà muốn ‘kiểm soát’ dòng năng lượng. Chúng sẽ đặt các thiết bị ‘chiết xuất’ năng lượng, ‘phân tích’ quy tắc, thậm chí là ‘cưỡng ép’ các tiểu thế giới khác phải kết nối với Thiên Môn theo ý muốn của chúng. Khi đó, Thiên Môn sẽ biến thành một ‘phòng thí nghiệm’ khổng lồ, nơi mọi thứ đều bị tước đoạt linh hồn, bị biến thành công cụ vô tri.”
“Và điều đáng sợ nhất,” Hồ Ly Nguyệt ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt Lục Trần, “là khi hai loại ‘thao túng’ này cùng xảy ra. Ma Quân Hắc Ảnh muốn phá hủy, Tập đoàn Thiên Khải muốn lợi dụng. Cả hai đều tác động lên cùng một ‘nút giao thông’, cùng một ‘điểm giao thoa’. Khi đó, năng lượng sẽ hỗn loạn tột độ, quy tắc sẽ vỡ vụn. Nó không chỉ là sự hủy diệt đơn thuần, mà là sự ‘biến dị’ kinh hoàng. Thiên Môn có thể biến thành một thế giới không thuộc về bất kỳ quy tắc nào, một nơi mà ma vật và công nghệ quái dị hòa lẫn, một cơn ác mộng sống.”
Đại Vương Mèo, nãy giờ vẫn nằm im, bất ngờ mở mắt, đôi mắt xanh biếc nhìn chằm chằm vào Hồ Ly Nguyệt, rồi lại nhìn Lục Trần, khẽ “Meo~” một tiếng, đầy vẻ đồng tình.

Lục Trần trầm mặc. Hắn đã lường trước được sự phức tạp, nhưng những lời giải thích của Hồ Ly Nguyệt đã giúp hắn hình dung rõ ràng hơn về bức tranh toàn cảnh. Hắn đã thấy sự hủy diệt của Ma Quân Hắc Ảnh, và cũng đã cảm nhận được sự lạnh lẽo, vô cảm của Tập đoàn Thiên Khải. Cả hai đều là mối đe dọa không thể xem thường.
“Vậy, Tháp Đồng Hồ Cổ…” Lục Trần nói, giọng điệu chậm rãi. “Nguyệt nhi, nàng nói Tháp Đồng Hồ Cổ là một trong những mắt trận quan trọng nhất của Linh Nguyên Cổ Trận. Nó hội tụ năng lượng của thời gian và không gian, là điểm trụ vững linh mạch của Thiên Môn. Nếu Tập đoàn Thiên Khải chạm vào nó, điều gì sẽ xảy ra?”
Hồ Ly Nguyệt cau mày. “Nếu Ma Quân Hắc Ảnh phá hủy nó, Linh Nguyên Cổ Trận sẽ sụp đổ, và Thiên Môn sẽ không còn bất kỳ sự bảo vệ nào trước sự xâm thực của Ma Giới. Nhưng nếu Tập đoàn Thiên Khải lợi dụng nó… chúng sẽ cố gắng ‘phân tích’ và ‘điều khiển’ năng lượng thời gian và không gian của nó. Chúng có thể tạo ra những ‘cánh cổng nhân tạo’ ở bất cứ đâu trong thành phố, hoặc ‘làm chậm’ hay ‘tăng tốc’ thời gian cục bộ. Nó sẽ phá vỡ toàn bộ sự cân bằng của Thiên Môn, biến nó thành một ‘mảnh ghép’ trong cỗ máy của chúng. Thậm chí, chúng có thể cố gắng ‘chuyển hóa’ năng lượng của Tháp Đồng Hồ Cổ thành một loại năng lượng mới, phục vụ cho mục đích của chúng, khiến nó không còn là mắt trận nữa.”
“Và đó là lý do chúng ta không thể để bất kỳ điều gì trong số đó xảy ra.” Lục Trần đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Dòng người vẫn hối hả, những ánh đèn neon vẫn rực rỡ. Thiên Môn Đại Đô vẫn bình yên, nhưng sự bình yên đó mong manh hơn bao giờ hết.
“Chủ nhân, người định làm gì?” Hồ Ly Nguyệt hỏi, nàng cảm nhận được sự quyết đoán trong ánh mắt của hắn.
Lục Trần không trả lời ngay. Hắn quay lại, nhìn Hồ Ly Nguyệt, rồi nhìn Đại Vương Mèo đang ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh biếc đầy vẻ mong chờ. “Chúng ta phải hành động nhanh hơn. Chúng ta phải tách biệt hai mối đe dọa này, và giải quyết từng cái một.”
Hắn nhìn Hồ Ly Nguyệt. “Nàng hãy tiếp tục việc củng cố phong ấn ở Đông Sơn Phố. Đồng thời, hãy sử dụng yêu thuật của nàng, tạo ra những ‘hiện tượng’ nhỏ, những câu chuyện ‘ma ám’ giả để đánh lạc hướng dư luận, nhưng không chỉ ở Đông Sơn Phố, mà hãy lan rộng ra toàn thành phố. Hãy làm cho người phàm tin rằng đó chỉ là những trò đùa tinh quái của giới trẻ, hoặc những sự cố kỹ thuật đơn thuần. Mục tiêu là xoa dịu nỗi sợ hãi, và khiến họ không còn tin vào bất kỳ điều gì ‘siêu nhiên’ nữa.”
“Vâng, Chủ nhân!” Hồ Ly Nguyệt cười rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh tinh nghịch. “Nàng sẽ biến Thiên Môn thành một ‘thế giới giải trí’ đầy những ‘tin đồn vô hại’, đảm bảo không ai còn tin vào ma quỷ nữa!”
Lục Trần khẽ gật đầu, rồi hắn nhìn về phía cửa sổ, nơi Diệp Linh Chi đã rời đi để tiếp tục nhiệm vụ của mình. Hắn biết, cô nương đó đang đối mặt với một mối nguy hiểm khác, không kém phần tăm tối.
“Ma Quân Hắc Ảnh muốn phá hủy, Tập đoàn Thiên Khải muốn lợi dụng. Cả hai đều đang nhắm vào những điểm yếu của Thiên Môn. Nhưng chúng ta không còn đơn độc nữa.” Lục Trần thầm nhủ. Hắn nhìn Hồ Ly Nguyệt, nhìn Đại Vương Mèo, và cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, xua đi phần nào nỗi cô độc ngàn năm.
Hắn biết, cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và giờ đây, hắn có những đồng minh. Những trận pháp phức tạp hơn, những cuộc đối đầu trực diện hơn, sẽ cần đến sự hợp lực của tất cả.