Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế GiớiChương 18: Linh Chi Chất Vấn
Màn đêm buông xuống Thiên Môn Đại Đô, mang theo một cơn mưa lất phất, không đủ lớn để gột rửa đường phố nhưng đủ để phủ lên thành phố một tấm màn u buồn, trầm lắng. Trong Bình An Trà Quán, không gian tĩnh mịch đến lạ. Lục Trần ngồi sau quầy, không pha trà, cũng không đọc sách. Hắn nhắm mắt, cố gắng điều tức, xoa dịu cơn đau nhói âm ỉ nơi đan điền, dư âm của trận chiến vừa qua với Pháp Tướng Ma Quân. Luồng linh lực hỗn loạn và dao động ma khí dữ tợn từ vết nứt không gian vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn, nhắc nhở về sự cấp bách của tình hình.
Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ cũ kỹ khẽ mở ra, mang theo một làn gió lạnh và mùi mưa ẩm ướt. Diệp Linh Chi bước vào. Cô trông tiều tụy hơn hẳn so với lần cuối Lục Trần gặp mặt. Mái tóc nâu hạt dẻ búi cao giờ đã bết lại, vài lọn rũ xuống trán, ướt sũng. Quần áo công sở thanh lịch dính chút bùn đất lấm lem, và đôi mắt sáng linh hoạt thường ngày giờ đây bàng hoàng xen lẫn sự sợ hãi, thậm chí là một tia tức giận khó giấu. Cô cầm chặt chiếc laptop và điện thoại trên tay, như thể chúng là bằng chứng duy nhất để níu kéo cô khỏi một cơn ác mộng.
Lục Trần khẽ mở mắt. Ánh mắt hắn trầm tĩnh, không một chút kinh ngạc, như thể đã đoán trước được sự xuất hiện của cô. Hắn không nói gì, chỉ chậm rãi rót một chén trà sen, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không khí, đặt nó xuống bàn, ngay trước chỗ ngồi quen thuộc của Diệp Linh Chi. Một cử chỉ đơn giản, nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc.
Diệp Linh Chi không ngồi xuống ngay. Cô đứng sững giữa quán, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng. Cô đặt mạnh chiếc laptop xuống mặt bàn gỗ đã cũ, một tiếng “cạch” khô khốc vang lên trong không gian yên tĩnh. Màn hình máy tính sáng lên, hiển thị rõ nét những hình ảnh cô đã chụp được: những thiết bị kỳ lạ của Tập đoàn Thiên Khải được lắp đặt xung quanh Tháp Đồng Hồ Cổ, những biểu đồ năng lượng phức tạp nhấp nháy liên tục, và những dòng code lạ lùng mà cô đã phải dùng hết khả năng của mình mới có thể giải mã được một phần.
“Chủ quán…” Giọng cô run rẩy, xen lẫn sự phẫn nộ và hoảng sợ. “Không chỉ là thăm dò! Họ đang làm biến đổi thời gian, không gian! Tôi đã thấy những chiếc đồng hồ chạy ngược trên màn hình thiết bị của chúng, những ảo ảnh kỳ lạ thoáng qua trước mắt tôi khi tôi lại gần Tháp Đồng Hồ Cổ… và cả cảm giác lạnh lẽo, vặn vẹo phát ra từ những thiết bị đó. Chúng không chỉ muốn lợi dụng, chúng đang muốn kiểm soát Thiên Môn!”
Diệp Linh Chi hít một hơi sâu, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào Lục Trần. “Và Đông Sơn Phố… tôi cảm nhận được sự hỗn loạn, hủy diệt. Thiên Phú Linh Cảm của tôi… nó bùng phát mạnh mẽ đến mức tôi cảm thấy như có một tảng đá lớn vừa rơi xuống đáy vực sâu, kéo theo tất cả sự sống. Nó như một vết thương đang rỉ máu, một cái gì đó tà ác và khổng lồ đang cố gắng chui ra từ lòng đất. Anh đã làm gì ở đó? Anh… anh có ổn không?” Cô nương hỏi dồn dập, ánh mắt đầy lo lắng, xen lẫn một nỗi sợ hãi không tên.

Cô tiến đến gần quầy hơn, đôi tay siết chặt lấy nhau, móng tay hằn sâu vào da thịt. “Anh đã nói Thiên Môn cần được bảo vệ, nhưng anh đang gánh vác một gánh nặng quá sức! Những thứ này… chúng vượt xa mọi thứ tôi từng biết, vượt xa mọi giới hạn của trí tưởng tượng. Chúng ta có thể thực sự ngăn chặn tất cả sao? Hay cuối cùng, Thiên Môn cũng sẽ giống như những tiểu thế giới mà anh từng chứng kiến bị hủy diệt?”
Diệp Linh Chi cúi đầu, mái tóc ướt che khuất một phần khuôn mặt. Giọng cô nhỏ dần, như thể đang thì thầm với chính mình. “Tôi… tôi không biết mình có thể làm gì. Tôi chỉ là một người phàm, chỉ có chút linh cảm và khả năng tin học. Tại sao anh lại kéo tôi vào chuyện này, Chủ quán? Tôi… tôi sợ. Tôi sợ cho Thiên Môn, và tôi sợ cho chính anh.”
Lục Trần vẫn im lặng lắng nghe. Hắn chậm rãi nhấp một ngụm trà sen, hương vị thanh khiết lan tỏa nơi đầu lưỡi. Ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm và cơn mưa bao trùm Thiên Môn Đại Đô, khiến những ánh đèn neon rực rỡ cũng trở nên mờ ảo, yếu ớt. Diệp Linh Chi cảm nhận được sự mệt mỏi sâu thẳm, nỗi cô độc ngàn năm ẩn chứa trong từng cử chỉ của hắn, như thể hắn đang gánh vác cả một vũ trụ trên đôi vai gầy guộc. Cơn đau nhói ở đan điền của Lục Trần, sự chấn động của linh hồn, dường như cũng được cô nương cảm nhận được một phần thông qua Thiên Phú Linh Cảm của mình. Một cảm giác bi ai, vĩ đại nhưng cũng đầy bất lực.
Lục Trần đặt chén trà xuống, một tiếng động rất khẽ. Hắn quay lại nhìn Diệp Linh Chi, ánh mắt sâu thẳm như biển cả nhưng tràn đầy sự trấn an và kiên định. Hắn biết, cô nương này không cần những lời an ủi sáo rỗng, mà cần sự thật và một hướng đi rõ ràng.
“Những gì cô nương thấy là sự thật.” Lục Trần trầm giọng, thanh âm trầm ấm như dòng suối chảy qua đá cuội, xoa dịu phần nào sự hoang mang trong lòng Diệp Linh Chi. “Tập đoàn Thiên Khải đang nhắm vào Tháp Đồng Hồ Cổ, cố gắng thâm nhập và kiểm soát dòng chảy thời gian, không gian của một mắt trận trọng yếu. Kế hoạch của chúng tinh vi hơn nhiều so với Ma Quân Hắc Ảnh, nhưng không kém phần nguy hiểm. Chúng muốn biến Thiên Môn thành một công cụ, một mảnh ghép trong cỗ máy của chúng.”
Hắn khẽ thở dài, một âm thanh gần như không nghe thấy, nhưng Diệp Linh Chi lại cảm nhận rõ ràng sự nặng nề trong đó. “Đông Sơn Phố… ta vừa đối phó với Pháp Tướng của Ma Quân Hắc Ảnh. Tình hình quả thực rất cấp bách. Hai mối đe dọa này, một muốn hủy diệt, một muốn lợi dụng, nhưng cả hai đều sẽ dẫn đến sự sụp đổ của Thiên Môn nếu không bị ngăn chặn.”

Lục Trần nhìn thẳng vào mắt Diệp Linh Chi, ánh mắt hắn không hề né tránh, mà ngược lại, tràn đầy tin tưởng và một sự kỳ vọng sâu sắc. “Cô nương, cô không phải ‘bị kéo vào’. Cô tự nguyện bước vào. Thiên Phú Linh Cảm của cô, sự nhạy bén và trí tuệ của một người phàm, là điều mà ngay cả nhiều tu sĩ cũng không có được. Cô đã nhìn thấy những điều mà người khác không thể, và quan trọng hơn, cô đã chọn đối mặt với chúng. Đó là dũng khí, không phải sự bất lực.”
Hắn đưa tay chỉ vào chén trà sen trên bàn, hương thơm vẫn còn vương vấn trong không khí. “Thiên Môn là một ngã ba thế giới, một sự dung hòa giữa cổ xưa và hiện đại. Nó cần một cầu nối, một đôi mắt có thể nhìn thấu cả hai. Cô nương, cô chính là người đó. Trí tuệ của cô, góc nhìn của cô về thế giới phàm nhân, là chìa khóa để chúng ta hiểu rõ hơn về kế hoạch của Tập đoàn Thiên Khải. Chỉ có cô nương mới có thể phân tích và tìm ra điểm yếu của một thế lực kết hợp công nghệ và pháp thuật như vậy.”
Lục Trần không nói về nỗi đau của mình, không kể lể về những gánh nặng mà hắn đã mang vác qua ngàn năm. Nhưng Diệp Linh Chi, với Thiên Phú Linh Cảm đã thức tỉnh hoàn toàn, lại cảm nhận được tất cả. Cô thấy sự cô độc của hắn, gánh nặng của hàng ngàn năm bảo vệ mà không ai thấu hiểu. Cô thấy ánh mắt hắn thoáng qua một tia mệt mỏi, một sự chấp nhận số phận nghiệt ngã, nhưng không hề có sự từ bỏ. Hắn là một bức tường thành vững chãi, nhưng cũng là một linh hồn cô đơn.
Diệp Linh Chi từ từ ngồi xuống, hai tay run rẩy cầm lấy chén trà sen. Hương trà dịu nhẹ xoa dịu phần nào sự hoang mang và sợ hãi trong lòng cô. Cô nhìn Lục Trần, sự sợ hãi vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một sự thấu hiểu sâu sắc hơn và một ý chí kiên định. Cô đã hiểu, gánh nặng này không chỉ của riêng Lục Trần. Nó là gánh nặng của Thiên Môn, và giờ đây, cô cũng là một phần của nó.
Diệp Linh Chi đặt chén trà xuống, một tiếng “cạch” nhẹ nhàng hơn lần trước. Ánh mắt cô giờ đã trở nên kiên quyết, không còn sự run rẩy hay hoang mang.
“Tôi đã hiểu, Chủ quán,” Diệp Linh Chi nói, giọng cô giờ đã vững vàng hơn, mỗi từ thốt ra đều chứa đựng một sự kiên định không lay chuyển. “Dù vẫn còn sợ hãi, nhưng tôi sẽ không lùi bước. Tôi sẽ không quay lưng lại với Thiên Môn, hay với những người đang cần được bảo vệ. Tôi sẽ làm những gì tôi có thể.”

Lục Trần mỉm cười nhạt, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, chứa đựng sự nhẹ nhõm và một chút ấm áp. “Tốt lắm, cô nương.”
Hắn đưa tay vào trong túi áo, lấy ra một chiếc nhẫn bạc nhỏ. Chiếc nhẫn không có hoa văn cầu kỳ, chỉ có một viên đá màu xanh xám đơn giản, nhưng lại toát ra một luồng linh khí cổ xưa, thuần khiết. “Đây là ‘Minh Linh Giới’, nó sẽ giúp cô che giấu khí tức khỏi những kẻ dò xét của Tập đoàn Thiên Khải, và tăng cường Thiên Phú Linh Cảm của cô. Hãy đeo nó.”
Diệp Linh Chi nhẹ nhàng đón lấy chiếc nhẫn, cảm nhận một luồng năng lượng mát lạnh lan tỏa từ viên đá. Cô cẩn thận đeo nó vào ngón tay áp út. Cảm giác thân thuộc đến lạ, như thể chiếc nhẫn sinh ra là để dành cho cô.
Lục Trần giao nhiệm vụ mới cho Diệp Linh Chi: “Tiếp tục theo dõi Tập đoàn Thiên Khải, nhưng lần này, cô nương không chỉ tìm bằng chứng. Ta muốn cô nương tìm ra ‘lỗ hổng’ trong kế hoạch của chúng, ‘nguyên lý vận hành’ những thiết bị đó, và cách chúng đang cố gắng thao túng Tháp Đồng Hồ Cổ. Hãy dùng trí tuệ và sự nhạy bén của cô nương để tìm ra điểm yếu của chúng. Đây là một cuộc chiến của trí tuệ, không chỉ của sức mạnh.”
Đúng lúc đó, điện thoại của Lục Trần rung lên. Hắn bắt máy. Giọng Hồ Ly Nguyệt, pha chút tinh nghịch nhưng cũng đầy nghiêm túc, vang lên từ đầu dây bên kia. “Chủ nhân, Đông Sơn Phố đã ổn định hơn một chút. Nàng đã bắt đầu tạo ra các ‘tin đồn vô hại’ trên toàn thành phố theo lời dặn của người. Nàng sẽ liên lạc với cô nương Diệp Linh Chi để phối hợp thông tin, đảm bảo không ai còn tin vào những điều ‘siêu nhiên’ nữa.”
Diệp Linh Chi nghe thấy, nhìn Lục Trần, rồi nhìn chiếc nhẫn trên tay mình. Cô không còn đơn độc. Cô có Lục Trần, có Hồ Ly Nguyệt, và cả Đại Vương Mèo.
Đại Vương Mèo, nãy giờ vẫn nằm ườn trên quầy như một cục bông xám tro, bất ngờ nhảy xuống. Nó chậm rãi đi đến bên chân Diệp Linh Chi, dụi đầu vào ống quần cô, một cử chỉ hiếm hoi thể hiện sự chấp nhận và động viên. Một tiếng “Meo~” khẽ khàng, như lời khẳng định rằng cô đã được chào đón vào vòng tròn của họ.
Diệp Linh Chi cúi chào Lục Trần, rồi rời Bình An Trà Quán. Bước chân cô giờ đây vững vàng hơn, mang theo trọng trách mới và một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về thế giới ẩn mình cùng người gác đền cô độc. Lục Trần nhìn theo bóng cô, khẽ thở dài, rồi nhắm mắt, tiếp tục điều tức, chuẩn bị cho những trận chiến sắp tới. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và hắn không còn đơn độc.