Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế GiớiChương 2: Linh Cảm Của Phóng Viên
Diệp Linh Chi rời Bình An Trà Quán, trong đầu vẫn văng vẳng những lời của Lục Trần. “Yên bình chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài. Bên trong, dòng chảy vẫn không ngừng.” Nàng nhíu mày, câu nói ấy như một mảnh ghép lạc lõng, không ăn khớp với bất kỳ thông tin nào nàng từng thu thập được trong sự nghiệp làm báo của mình. Nàng đã quen với việc đào sâu vào những con số, những sự kiện có thể kiểm chứng, nhưng Lục Trần lại nói về một “dòng chảy” mơ hồ, tựa hồ ẩn chứa một chân lý mà nàng chưa thể chạm tới.
Nàng nhớ lại ánh mắt sâu thẳm của hắn, cái vẻ điềm tĩnh đến lạ thường, như thể hắn đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm của thế gian. Nó khác hẳn với sự xô bồ, vội vã của Thiên Môn Đại Đô, khác cả với vẻ mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm của chính nàng. Một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong tâm trí Diệp Linh Chi, một sự thôi thúc không rõ nguồn gốc, giống như luồng gió lạnh buốt lướt qua gáy nàng khi nàng xem xét những hồ sơ vụ án mất tích. Cảm giác đó, nàng biết, chính là “Thiên Phú Linh Cảm” của mình – một thứ năng lực bẩm sinh đôi khi khiến nàng hoài nghi chính bản thân mình, nhưng lại chưa bao giờ sai.
SCENE 1: MẢNH GHÉP KHÔNG ĂN KHỚP
Đêm đã khuya, ánh đèn lờ mờ từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt Diệp Linh Chi, in rõ vẻ mệt mỏi nhưng kiên nghị. Trong văn phòng nhỏ tại tòa soạn báo mạng “Thiên Môn Tin Tức”, chỉ còn tiếng gõ bàn phím lạch cạch đều đều, phá vỡ sự tĩnh lặng bao trùm. Bên ngoài cửa sổ, những tòa nhà chọc trời của Thiên Môn Đại Đô vẫn sáng đèn, nhưng dưới chân chúng, những con hẻm nhỏ và khu công nghiệp bỏ hoang lại chìm vào bóng tối thăm thẳm.
Diệp Linh Chi ngồi thẳng lưng, đôi mắt sáng linh hoạt dán chặt vào màn hình. Hàng loạt báo cáo cảnh sát về các vụ mất tích ở khu công nghiệp cũ Lạc An được nàng mở ra, sắp xếp gọn gàng trong các tab. Nàng đọc đi đọc lại từng dòng, từng chữ, cố gắng tìm kiếm một chi tiết nhỏ nhất có thể lý giải được sự bất thường.
“Tên người mất tích: Trần Văn Hùng, công nhân xây dựng. Thời gian: 23:00 đêm. Địa điểm: Khu công nghiệp cũ Lạc An. Mô tả: Mất tích không dấu vết. Không có nhân chứng. Không có camera ghi lại. Không có dấu hiệu vật lộn. Không có gì cả. Giống như bốc hơi khỏi thế giới này vậy.” Nàng lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng trong không gian tĩnh mịch.
Nàng vuốt nhẹ thái dương, cảm thấy một cơn đau nhói mơ hồ. Các báo cáo đều kết luận một cách chung chung: “không tìm thấy dấu vết, nghi ngờ bỏ trốn hoặc tai nạn”. Sự bất lực hiện rõ trong từng câu chữ khô khan của cảnh sát, và sự trống rỗng trong các báo cáo chính thức càng khiến nàng thêm khó chịu. Người thân của các nạn nhân đã tìm đến nàng, những ánh mắt tuyệt vọng ấy vẫn còn ám ảnh trong tâm trí nàng. Họ muốn một câu trả lời, và nàng, Diệp Linh Chi, cảm thấy mình có trách nhiệm phải tìm ra nó.
“Thiên Phú Linh Cảm” của nàng bắt đầu quấy nhiễu nhẹ. Không phải là một hình ảnh rõ ràng, cũng không phải là một tiếng nói cụ thể, mà là một cảm giác khó chịu lan tỏa từ gáy xuống sống lưng, như một luồng gió lạnh buốt lướt qua trong phòng kín. Một tiếng vọng mơ hồ, không rõ từ đâu đến, thì thầm trong sâu thẳm tâm trí nàng, tựa như có ai đó đang gọi tên nàng từ một nơi rất xa. Nàng rùng mình, cố gắng xua đi cảm giác đó, nhưng nó cứ dai dẳng bám lấy.
Nàng đứng dậy, đi đến bảng ghim đầy ảnh và ghi chú dán trên tường. Đó là “bức tường hiện trường” của nàng, nơi nàng tổng hợp mọi manh mối từ các vụ án phức tạp. Nàng nhìn vào ảnh chụp hiện trường khu công nghiệp Lạc An – một khu nhà xưởng đổ nát, rêu phong, những cột thép gỉ sét vươn lên giữa nền trời xám xịt. Một cảm giác bất an lại dấy lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Những tấm ảnh này, vốn dĩ chỉ là hình ảnh tĩnh, nhưng dưới con mắt của nàng, chúng lại như đang ẩn chứa một bí mật động trời, một sự sống động kỳ quái nào đó.

Nàng lại nhớ đến Bình An Trà Quán, nhớ đến sự bình yên kỳ lạ mà nàng cảm nhận được ở đó, và đặc biệt là ánh mắt sâu thẳm, ẩn chứa vẻ cô độc ngàn năm của Lục Trần. Chủ quán đó… có lẽ nào biết điều gì? Câu hỏi này cứ luẩn quẩn trong đầu nàng, một tia hy vọng mong manh lóe lên giữa mớ bòng bong thông tin và cảm giác bất lực. Nàng đã đến nhiều nơi, gặp nhiều người, nhưng chưa bao giờ có ai mang lại cho nàng cảm giác vừa bí ẩn, vừa bình yên đến vậy. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn thốt ra đều như một câu đố, một lời tiên tri.
SCENE 2: THÂM NHẬP LẠC AN
Sáng hôm sau, Diệp Linh Chi đã có mặt tại khu công nghiệp bỏ hoang Lạc An. Nơi này đã bị bỏ hoang hơn mười năm, những nhà máy cũ kỹ mục nát, cây cỏ dại mọc um tùm, che khuất cả những con đường nội bộ. Không có hàng rào kiên cố, chỉ có một tấm biển cấm vào đã gỉ sét, nghiêng ngả như sắp đổ, không đủ sức ngăn cản bất kỳ ai có ý định thâm nhập. Cảnh sát đã điều tra sơ bộ, nhưng sau khi không tìm thấy gì bất thường, họ đã dỡ bỏ phong tỏa, để lại nơi đây chìm trong sự lãng quên.
Diệp Linh Chi lái chiếc xe hơi cũ kỹ của mình, một chiếc Toyota Corolla đã theo nàng qua không biết bao nhiêu hiện trường, đến rìa khu công nghiệp. Nàng đậu xe khuất vào một bụi cây rậm rạp, tháo kính râm, kiểm tra lại trang phục. Nàng mặc một chiếc áo khoác kaki màu xám tro, quần jeans tối màu và đôi giày thể thao chuyên dụng, tất cả đều được chọn để dễ dàng di chuyển và không gây chú ý. Chiếc máy ảnh DSLR với ống kính zoom được đeo chéo qua vai, một chiếc đèn pin nhỏ được cài vào thắt lưng.
Cảnh sát đã lục soát kỹ lưỡng và không tìm thấy gì. Nhưng trực giác của mình mách bảo có điều gì đó không ổn ở đây. Những vụ mất tích này không phải là ngẫu nhiên. Nàng tự nhủ, bước xuống xe. Nàng tìm một lối vào không bị chú ý, một lỗ hổng trên hàng rào cũ kỹ mà có lẽ những kẻ lang thang đã tạo ra, hoặc một cánh cổng đã sập một nửa, bị dây leo chằng chịt che phủ. Nàng khẽ luồn qua, cẩn trọng tránh những mảnh kim loại sắc nhọn và gai góc.
Vừa bước vào bên trong, Diệp Linh Chi ngay lập tức cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt. Không khí bên ngoài còn mang theo chút hơi ẩm buổi sáng và mùi khói xe đô thị, nhưng ở đây, không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, kim loại gỉ sét, bụi bặm của thời gian. Nhưng xen lẫn vào đó là một mùi hương lạ, khó tả, như mùi đất ẩm sau cơn mưa pha lẫn với mùi ozon, lại có chút gì đó tanh nồng, khiến nàng rùng mình.
“Thiên Phú Linh Cảm” của nàng bắt đầu phản ứng mạnh mẽ hơn. Nàng cảm thấy nhiệt độ giảm xuống đột ngột ở một số khu vực, như thể đang bước vào một căn phòng điều hòa giữa trời nắng gắt. Những âm thanh mơ hồ, như tiếng bước chân nhẹ nhàng trên nền đất sỏi, tiếng kim loại va chạm loảng xoảng trong gió, hay tiếng thì thầm không rõ nguồn gốc, cứ vang vọng bên tai nàng. Nàng giật mình quay lại, nín thở lắng nghe, nhưng khi đó, mọi thứ lại chìm vào im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng gió rít qua những khung cửa sổ vỡ nát. Nàng biết đó không phải là tiếng gió thông thường, nó mang theo một sự lạnh lẽo khó tả, một sự đe dọa vô hình.
Nàng đi qua những nhà xưởng trống rỗng, những thiết bị máy móc khổng lồ phủ bụi, những băng chuyền đã ngừng hoạt động từ lâu, giờ chỉ còn là những bộ xương sắt gỉ sét. Từng bước chân của nàng vang vọng trong không gian rộng lớn, trống trải, càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn và rợn người. Những vũng nước đọng đen ngòm phản chiếu một cách méo mó ánh sáng yếu ớt xuyên qua những lỗ thủng trên mái tôn. Mọi thứ đều gợi lên vẻ u ám, hoang tàn, như một thế giới đã chết.
Diệp Linh Chi thầm nghĩ, nếu không phải vì trực giác mạnh mẽ mách bảo, nàng sẽ không bao giờ đặt chân đến một nơi như thế này. Nơi đây không chỉ đơn thuần là một khu công nghiệp bỏ hoang, nó còn là một cái bẫy vô hình, chờ đợi những kẻ tò mò.

SCENE 3: DẤU VẾT HỖN NGUYÊN
Diệp Linh Chi đi sâu hơn vào khu công nghiệp, đến một nhà xưởng có vẻ lớn nhất, nằm khuất sau những hàng cây dại và những khối bê tông đổ nát. Theo hồ sơ, đây là nơi mà hầu hết các vụ mất tích đều xảy ra. Càng đến gần, cảm giác lạnh lẽo và những tiếng vọng càng trở nên rõ ràng hơn, gần như thể có ai đó đang thì thầm ngay bên tai cô, những lời nói không rõ nghĩa, khiến da gà nàng nổi lên. Mùi ozon và tanh nồng cũng trở nên đậm đặc hơn, như thể có một lò mổ vô hình đang hoạt động đâu đó.
Nàng cẩn trọng bước vào nhà xưởng, bật đèn pin, chùm sáng quét qua những cột sắt khổng lồ và những đống phế liệu ngổn ngang. Bức tường ẩm ướt, phủ đầy rêu xanh và nấm mốc. Nàng đưa tay chạm vào một mảng tường, cảm nhận một luồng năng lượng lạnh buốt chạy dọc cánh tay, không giống với cái lạnh tự nhiên của vật chất, mà là một sự lạnh lẽo đến từ bên trong, thấu xương.
Ánh đèn pin của nàng dừng lại ở một góc nhà xưởng, nơi có một vết cháy xém lớn trên sàn bê tông. Vết cháy không phải màu đen thông thường mà có một sắc tím nhạt kỳ lạ, như vết bầm trên da thịt. Khi nàng cúi xuống chạm vào, nàng cảm thấy nó vẫn còn hơi ấm, dù bề ngoài đã cũ kỹ, dường như đã tồn tại ở đây một thời gian.
Đây không phải là vết cháy thông thường. Không có mùi khói, và màu sắc này… thật kỳ lạ. Nàng thầm nghĩ. Kinh nghiệm điều tra của nàng mách bảo rằng đây không phải là hậu quả của một vụ hỏa hoạn hay nổ điện thông thường. Nó mang một dấu ấn khác, một dấu ấn mà nàng chưa từng gặp trong bất kỳ vụ án nào.
Nàng nhanh chóng lấy máy ảnh ra, chụp lại cận cảnh vết cháy từ nhiều góc độ. Khi phóng to hình ảnh trên màn hình nhỏ của máy ảnh, nàng thấy một vài mảnh vụn nhỏ li ti, lấp lánh như tinh thể bị vỡ, dính chặt vào vết cháy màu tím. Chúng không giống thủy tinh, cũng không giống kim loại. Chúng có một vẻ đẹp kỳ ảo, nhưng lại ẩn chứa sự nguy hiểm. Nàng lấy chiếc nhíp nhỏ từ bộ dụng cụ cá nhân, cẩn thận gắp một mảnh nhỏ nhất, bỏ vào túi zip đã chuẩn bị sẵn. Đây có thể là manh mối quan trọng nhất mà nàng từng tìm thấy.
Khi nàng đang tập trung thu thập, một luồng gió lạnh buốt đột ngột ập đến, không phải từ cửa sổ hay lỗ thủng, mà như đến từ hư không, kèm theo một tiếng rít nhẹ, như có thứ gì đó vô hình lướt qua cô, sát đến mức nàng có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của nó. Nàng giật mình quay lại, đèn pin chiếu thẳng vào khoảng không trước mặt, nhưng không thấy gì ngoài những bóng tối nhảy múa. Cảm giác sợ hãi dâng trào, một nỗi sợ nguyên thủy trước điều chưa biết, nhưng cũng xen lẫn sự tò mò điên cuồng, một khao khát muốn vén bức màn bí ẩn này.
Nàng cảm thấy như có hàng trăm ánh mắt vô hình đang nhìn chằm chằm vào mình từ mọi phía, từ những góc khuất, từ những đống đổ nát, từ cả những khoảng không vô định. “Thiên Phú Linh Cảm” của nàng đang gào thét, cảnh báo nàng về một sự hiện diện không thể nhìn thấy, một mối nguy hiểm đang rình rập. Nàng biết mình phải rời khỏi đây, nhưng nàng cũng biết, nàng đã tìm thấy thứ mình cần.
SCENE 4: DAO ĐỘNG TỪ BÌNH AN TRÀ QUÁN

Cùng lúc đó, tại Bình An Trà Quán, Lục Trần đang lơ đãng pha một ấm trà Long Tỉnh, động tác vẫn ung dung tự tại, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ thư thái, tự tại. Hương trà thanh nhã hòa quyện với mùi trầm hương thoang thoảng, tạo nên một không gian tĩnh mịch, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn tiềm ẩn bên ngoài. Đại Vương Mèo vẫn nằm cuộn tròn trên quầy pha chế, bộ lông xám tro phồng lên theo từng nhịp thở đều đều, dường như đang chìm vào giấc mộng đẹp.
Đột nhiên, Lục Trần khựng lại. Tay hắn vẫn giữ ấm trà, nhưng ánh mắt sâu thẳm của hắn hơi nheo lại, nhìn về phía tây thành phố. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng hỗn tạp, lạnh lẽo, bùng phát mạnh mẽ từ phía đó – chính xác là khu công nghiệp Lạc An. Luồng năng lượng này mang theo một khí tức quen thuộc, đầy tà ác và hủy diệt, tựa hồ là tàn dư của một thế giới đã bị nuốt chửng bởi bóng tối.
Ngay sau đó, hắn cảm nhận được một luồng linh khí tinh khiết, dù yếu ớt nhưng đầy kiên cường, đang bị bao vây bởi luồng năng lượng hỗn tạp đó. Đó là linh khí của Diệp Linh Chi. Hắn không khỏi ngạc nhiên, linh khí của nàng, vốn dĩ chỉ là một ngọn lửa nhỏ, lại có thể bùng cháy mạnh mẽ đến vậy khi đối mặt với nguy hiểm, như một tín hiệu cầu cứu vô hình giữa biển cả hỗn loạn.
Đại Vương Mèo đang ngủ say sưa bỗng dựng tai, đôi mắt xanh biếc mở to, nhìn thẳng vào Lục Trần. Nó khẽ cụp tai xuống, bộ ria mép khẽ giật giật, rồi khẽ gầm gừ một tiếng “Grừ…”, như một lời cảnh báo, hoặc có lẽ là một lời càu nhàu về việc giấc ngủ của nó bị quấy rầy. Ánh mắt của nó, dù vẫn mang vẻ lười biếng, lại ẩn chứa một sự sắc bén và thấu hiểu đến lạ thường.
Quả nhiên. Dòng chảy đang biến động. Cô gái này… lại tự mình dấn thân vào hiểm nguy. Lục Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo nỗi cô độc ngàn năm. Hắn biết mình không thể cứ đứng ngoài cuộc mãi được. Sự xuất hiện của Diệp Linh Chi, cùng với sự trỗi dậy của luồng ma khí từ Lạc An, không phải là trùng hợp. Thiên Môn Đại Đô đang dần thức tỉnh, và những bí mật bị chôn vùi đang dần được hé lộ. Trách nhiệm của Người Gác Đền, vốn dĩ là duy trì sự cân bằng, giờ đây lại bị thử thách bởi những biến động không ngừng này. Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, như chính gánh nặng mà hắn đang mang.
SCENE 5: QUYẾT TÂM CỦA PHÓNG VIÊN
Diệp Linh Chi rời khỏi khu công nghiệp Lạc An, bước chân nàng vẫn còn hơi run rẩy, nhưng trong lòng lại dâng lên một sự phấn khích khó tả. Nàng thở phào nhẹ nhõm khi trở lại ánh sáng ban ngày, cảm giác như vừa thoát khỏi một thế giới khác, một nơi mà ánh nắng mặt trời không thể chạm tới.
Nàng ngồi vào ghế lái chiếc xe cũ kỹ của mình, nhìn chằm chằm vào mảnh tinh thể nhỏ trong túi zip. Nó lấp lánh một cách kỳ ảo dưới ánh nắng, phát ra một thứ ánh sáng mờ nhạt màu tím nhạt, không giống bất kỳ khoáng vật nào cô từng thấy. Nó vừa đẹp, vừa lạnh lẽo, vừa bí ẩn.
Đây rốt cuộc là cái gì? Mùi hương lạ, cái lạnh lẽo thấu xương, những tiếng thì thầm vô hình… và cả cái cảm giác ở quán trà đó nữa. Mọi thứ đều liên kết với nhau. Nàng thầm nghĩ, cảm thấy như mình đang đứng trước một cánh cửa lớn, mà phía sau nó là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Những vụ mất tích, những báo cáo trống rỗng, những cảm giác kỳ lạ… tất cả giờ đây đều có một sợi dây vô hình liên kết chúng lại.
Nàng nhớ lại lời Lục Trần nói ở Chương 1, cái câu nói đầy triết lý nhưng lại ẩn chứa một sự thật sâu xa: “Những câu chuyện bạn tìm kiếm, đôi khi, nằm ở những nơi không ai ngờ tới, và không phải lúc nào cũng có thể giải thích bằng logic thông thường.” Giờ đây, nàng đã hiểu phần nào ý của hắn. Những gì nàng vừa trải qua ở Lạc An không thể giải thích bằng bất kỳ logic thông thường nào, và những gì nàng cảm nhận được từ hắn cũng vậy. Hắn dường như là chìa khóa để giải mã tất cả.
Diệp Linh Chi nắm chặt mảnh tinh thể trong tay, cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Không chỉ là sự tò mò nghề nghiệp, mà còn là một khao khát muốn tìm hiểu, muốn khám phá sự thật đằng sau những bức màn che giấu. Nàng bật máy xe, tiếng động cơ cũ kỹ nổ lạch cạch, nhưng ánh mắt nàng lại kiên định chưa từng thấy.
Mình cần phải quay lại Bình An Trà Quán. Chủ quán đó… chắc chắn biết điều gì. Nàng tự nhủ, đạp ga, chiếc xe lăn bánh, hòa vào dòng người hối hả của Thiên Môn Đại Đô. Nàng biết, cuộc hành trình tìm kiếm sự thật của mình, chỉ mới thực sự bắt đầu. Và có lẽ, Lục Trần chính là điểm khởi đầu, cũng là điểm kết thúc của mọi bí ẩn.