Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô ĐịchChương 14: Thần Dược Kẹo Mút, Phép Lạ Tái Sinh
Giữa biển người quỳ lạy, giữa đống đổ nát ngổn ngang và yêu khí vẫn còn vương vấn, Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt tựa vào nhau, thân thể rã rời như hai chiếc chiếu rách sau một đêm bão táp. Kiếm khí của Vân Phong đã cạn, linh lực của Tư Không Nguyệt cũng đã “out of mana” từ lâu. Hắn ho ra một ngụm máu lớn, nhuộm đỏ cả nền đất đã đen kịt vì yêu khí. Vai hắn đau nhói, từng thớ thịt như bị xé toạc, nhưng nỗi đau thể xác chẳng là gì so với sự hối hận đang gặm nhấm tâm can.
“Sư muội…” Giọng Vân Phong khàn đặc, thều thào, như thể mỗi từ thốt ra đều xé rách cuống họng. “Ta… ta đã quá kiêu ngạo, không nghe lời Sư Tôn… giờ thì…” Hắn không nói hết câu, nhưng ánh mắt tuyệt vọng đủ nói lên tất cả. Sự hối hận như một tảng đá đè nặng lên trái tim anh dũng của hắn, khiến hắn cảm thấy mình thật vô dụng.
Tư Không Nguyệt nức nở, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt xinh đẹp, lem luốc khói bụi. Nàng ôm chặt lấy Lạc Vân Phong, cơ thể run rẩy như chiếc lá trước gió. “Không phải lỗi của sư huynh… là ta… là ta đã tham lam chiếc trâm xương khô đó… cứ nghĩ là ‘loot’ được đồ xịn… ai dè lại là ‘bug’ game, gây ra ‘drama’ cực mạnh… Sư Tôn chắc chắn sẽ giận lắm…” Nàng tự trách mình, ngón tay bấu chặt vào bộ chiến bào rách nát của Lạc Vân Phong, cảm giác tội lỗi còn nặng hơn cả linh lực cạn kiệt.
Xung quanh họ, những dân làng Mường còn sống sót, khuôn mặt thất thần, co rúm lại trong góc, miệng lẩm bẩm những lời cầu nguyện vô vọng. Hơi thở của cái chết vẫn còn phảng phất trong không khí, trộn lẫn với mùi khét lẹt của cây cối cháy dở và mùi tanh tưởi của yêu khí. Tiếng rên rỉ yếu ớt của Tiểu Thanh, vẫn bị vô số rễ cây và yêu khí trói chặt ở một góc làng, như một lời nhắc nhở về sự bất lực của tất cả.
Từ sâu trong khu rừng, nơi hang động bí ẩn của Mộ Linh Nhi, tiếng rồng gầm non nớt nhưng đầy uy lực vẫn vọng ra, giờ đây đã yếu ớt hơn nhiều, như đang cố gắng chống cự trước một mối đe dọa vô hình nào đó. Ánh sáng xanh tím từ quả trứng Lôi cũng chập chờn, không còn rực rỡ như trước.
Đúng lúc đó, một điều kỳ diệu (hoặc phiền toái, tùy theo góc nhìn của ai đó) đã xảy ra.
Một luồng sương xám tro mỏng manh, nhẹ nhàng như hơi thở của gió, lướt qua bầu trời u ám của làng Mường. Không có bất kỳ tiếng động lớn nào, không có hào quang chói lọi hay sấm sét kinh thiên động địa. Chỉ là một sự xuất hiện tĩnh lặng, nhưng lại khiến không gian như ngưng đọng, mọi âm thanh đều im bặt. Ngay cả những tiếng rên rỉ của Tiểu Thanh, tiếng nức nở của Tư Không Nguyệt, hay tiếng cầu nguyện của dân làng cũng đều tắt lịm.
Thanh Huyền Lão Tổ, vẫn với bộ đạo bào cũ kỹ màu xám tro vá víu, râu tóc lơ thơ búi củ tỏi lệch lạc, hiện ra giữa không trung. Ánh mắt hắn vẫn lim dim, như thể vừa bị đánh thức khỏi một giấc ngủ ngàn năm. Hắn vươn vai, ngáp một cái thật dài, không hề che giấu sự lười biếng đến tột cùng. Tay hắn vẫn chống cây gậy gỗ mục trông như nhặt được ven đường.
“Ôi dào… Lại là cái đám tiểu tử nhà ai mà ồn ào thế này?” Giọng hắn lười biếng, khàn khàn nhưng lại vang vọng khắp thung lũng, mang theo một áp lực vô hình khiến mọi sinh linh phải rùng mình. “Làm lão già này mất cả giấc ngủ trưa ngon lành.” Hắn liếc nhìn khung cảnh tan hoang của làng Mường, những vệt máu, những thân cây gãy đổ, yêu khí vẫn còn vương vấn. Rồi ánh mắt hắn dừng lại trên đám đệ tử đang thảm hại của mình. “Đúng là… phiền phức.”
Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt, từ kinh hãi đến tột độ khi Sư Tôn xuất hiện, giờ lại cảm thấy một nỗi hổ thẹn và kính sợ vô bờ. Dân làng Mường thì ngơ ngác, rồi dần dần, ánh mắt họ từ sợ hãi chuyển sang ngỡ ngàng, rồi thành kính phục.

Thanh Huyền Lão Tổ cau mày nhìn vết thương rỉ máu trên bả vai Lạc Vân Phong. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ tùy tiện từ trong tay áo lấy ra một viên đan dược. Nó tròn xoe, màu xanh lá cây tươi tắn, trông hệt như một viên kẹo mút bình thường mà lũ trẻ con hay ăn, không hề có chút tiên khí hay vẻ thần bí nào.
Hắn tùy tiện ném viên đan dược về phía Lạc Vân Phong. “Cầm lấy mà ăn, bớt làm trò đi.” Giọng hắn vẫn đều đều, không chút cảm xúc.
Lạc Vân Phong theo bản năng đón lấy viên đan dược. Ngay khi nó chạm vào lòng bàn tay hắn, một mùi hương thanh mát dịu nhẹ ập vào khứu giác, xua tan mùi tanh tưởi của máu và yêu khí. Viên đan dược lập tức tan chảy, thẩm thấu vào cơ thể hắn.
**BÙM!**
Không phải tiếng nổ lớn, mà là một cảm giác bùng nổ từ sâu bên trong cơ thể Lạc Vân Phong. Vết thương trên bả vai hắn lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy, da thịt tái sinh, xương cốt được đúc lại, mạnh mẽ hơn trước. Linh lực cạn kiệt của hắn được bổ sung đầy đủ, tràn trề sinh lực. Hắn cảm thấy một dòng chảy mạnh mẽ hơn trước, như thể một cánh cửa mới vừa được mở ra trong cơ thể, linh lực cuồn cuộn chảy qua kinh mạch, đẩy hắn đột phá lên một tầng cảnh giới mới, từ Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong chạm tới ngưỡng Lạc Vũ Cảnh. Hắn hoàn toàn hồi phục, đứng bật dậy, ánh mắt kinh ngạc tột độ.
Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt đồng loạt há hốc mồm. Ánh mắt họ từ tuyệt vọng chuyển sang kinh ngạc tột độ, rồi thành kính sợ và hổ thẹn.
“Sư… Sư Tôn…” Lạc Vân Phong lắp bắp, giọng nói run rẩy, không thể thốt nên lời. Sức mạnh này… đây là phép màu gì? Một viên đan dược trông như kẹo mút lại có thể làm được điều kinh thiên động địa như vậy?
Tư Không Nguyệt, mắt mở to hết cỡ, toàn thân run rẩy. “Đây… đây là… tiên đan sao? Ngài ấy… ngài ấy là thần linh ư? Chuyện này… chuyện này quá ‘ảo ma canada’ rồi!”
Thanh Huyền Lão Tổ không thèm để ý đến phản ứng của đám đệ tử. Hắn phẩy tay áo một cái. Chiếc trâm xương khô quỷ dị mà Tư Không Nguyệt đã cướp được, đang nằm lăn lóc trên đất, bỗng bay vụt lên, lơ lửng trước mặt hắn.
“Thứ rác rưởi này cũng dám giữ?” Hắn liếc nhìn chiếc trâm, giọng khinh thường rõ rệt. “Xấu xí, lại còn mang tà khí. ‘Phèn’ hết sức. Phiền phức.” Hắn tùy tiện ném chiếc trâm vào một bụi cây khô gần đó.

Ngay lập tức, bụi cây bốc cháy thành tro bụi đen kịt, không còn dấu vết, tà khí hoàn toàn tiêu tán. Ngay cả những hạt bụi tàn cũng bốc hơi, không để lại bất cứ thứ gì.
Thanh Huyền Lão Tổ quay người, bước về phía khu rừng sâu, nơi hang động của Mộ Linh Nhi đang phát ra ánh sáng Lôi yếu ớt.
Trong hang động, Mộ Linh Nhi vẫn còn run rẩy ôm quả trứng Lôi, ánh mắt sợ hãi nhìn bóng dáng Sư Tôn đang đến gần. Tiểu Bạch Thỏ gầm gừ yếu ớt, bộ lông trắng muốt dựng đứng, cố gắng tạo lá chắn điện yếu ớt bảo vệ Mộ Linh Nhi khỏi yêu khí còn sót lại.
Sư Tôn không nói gì, chỉ phẩy tay một lần nữa. Luồng Lôi nguyên tố hỗn loạn từ Mộ Linh Nhi và Tiểu Bạch Thỏ dịu xuống ngay lập tức, như một cơn bão bị trấn áp bởi một bàn tay vô hình. Quả trứng Lôi khổng lồ ngừng phát ra tia sét, ánh sáng xanh tím thu lại, trở nên ổn định và bình yên một cách lạ thường. Tiểu Thanh bị trói buộc cũng ngay lập tức được giải thoát khỏi rễ cây và yêu khí, vùng vẫy thoát ra, rồi cuộn mình lại trong góc, run rẩy nhưng đã an toàn.
Thanh Huyền Lão Tổ nhìn quả trứng Lôi, khẽ lắc đầu, lẩm bẩm một mình, giọng đủ nhỏ để chỉ mình hắn nghe thấy. “Đúng là con cháu… nghịch ngợm không kém gì tổ tông. Long Mạch này, đúng là ‘hàng real’, nhưng cũng ‘drama queen’ không kém.” Hắn quay sang Mộ Linh Nhi, giọng vẫn lười biếng. “Nha đầu này, cứ ôm cái trứng gà khổng lồ đó mãi à? Không sợ bị điện giật sao?”
Mộ Linh Nhi, từ sợ hãi chuyển sang ngơ ngác, rồi lại rạng rỡ niềm vui. Cô bé lắc đầu, ôm chặt quả trứng. “Không giật ạ! Nó ấm lắm, Sư Tôn!”
Thanh Huyền Lão Tổ không nói gì thêm, chỉ thở dài một hơi. Hắn lại phẩy tay một cái về phía làng Mường.
**Vممم**
Một luồng gió vô hình quét qua làng. Toàn bộ yêu khí còn vương vấn trong làng bị thanh tẩy hoàn toàn. Những tàn dư của Quỷ Mộc Tinh, những vết tích ma thuật của Quỷ Mộc Vương, tất cả đều biến thành tro bụi, tan biến vào hư vô. Không khí trở nên trong lành, mát mẻ, xua đi mọi u ám, trả lại sự tươi mới cho không gian. Bầu trời xanh biếc trở lại, những tia nắng vàng ấm áp xuyên qua tán lá, chiếu rọi xuống làng. Tuy nhiên, những ngôi nhà đổ nát và dấu vết tàn phá vật chất vẫn còn đó, nhưng không còn cảm giác u ám, chết chóc, chỉ còn lại sự yên bình và hy vọng. Sư Tôn không “undo” hoàn hảo mọi thứ, hắn chỉ dọn dẹp “rác thải độc hại”, còn việc “xây lại nhà” thì để dân làng tự lo. Đúng là một “boss” có tâm nhưng cũng rất “thực dụng”.
Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt, vẫn còn quỳ gối, ánh mắt đầy hổ thẹn, hối hận và kính sợ. Dân làng Mường đồng loạt quỳ lạy, dập đầu tạ ơn, miệng lẩm bẩm những lời khấn vái. “Tạ ơn Thần linh! Tạ ơn Đại nhân đã cứu mạng! Ngài là vị thần bảo hộ của chúng con!”

“Sư Tôn…” Lạc Vân Phong cố gắng nói, giọng run rẩy. “Đệ tử… đệ tử biết lỗi rồi. Đệ tử xin Sư Tôn trách phạt!”
Tư Không Nguyệt cũng cúi rạp người, giọng nghẹn ngào. “Đệ tử… đệ tử cũng biết lỗi. Xin Sư Tôn tha tội…”
Thanh Huyền Lão Tổ nhìn đám đệ tử, rồi nhìn dân làng. Hắn thở dài một hơi, vẻ mặt bất đắc dĩ và có chút mệt mỏi. “Hừm… Biết lỗi là tốt.” Giọng hắn vẫn lười biếng, nhưng ẩn chứa một uy áp khiến đám đệ tử rùng mình. “Nhưng nhớ cho kỹ, nếu còn dám gây ra chuyện lớn hơn thế này nữa… thì đừng trách lão già này… dạy dỗ nặng tay.” Hắn quay lưng, không đợi Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt nói thêm lời nào. “Về Thanh Huyền Phong đi. Lần này ta phải phạt các ngươi chép kinh nghiệm tu luyện… 1000 lần!”
Hắn lại ngáp dài, một làn sương xám tro mỏng manh bao quanh thân thể gầy gò của hắn, rồi hắn biến mất trong làn gió, nhanh chóng như khi hắn xuất hiện, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Cứ như một “NPC” vừa hoàn thành nhiệm vụ và biến mất khỏi bản đồ.
Từ một lùm cây gần đó, Lão Quái Vô Trần, người đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, từ màn diệt ma của chương trước đến màn “dọn dẹp” của Sư Tôn, ló đầu ra. Ông run rẩy ghi chép vào cuốn sổ cũ, ánh mắt đầy kinh hãi và sùng kính. Ông cảm nhận được dư âm sức mạnh còn vương vấn trong không khí, một loại năng lượng cổ xưa, hùng vĩ, nhưng lại vô cùng thanh tịnh.
“Đây… đây là sức mạnh gì?” Lão Quái Vô Trần lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. “Thần Dược Kẹo Mút… Phép Lạ Tái Sinh… Một gậy diệt vạn quân, một chiêu hóa cây khô… Kẻ Vô Danh này… rốt cuộc là ai? Sức mạnh này đã vượt qua Hùng Đế Cảnh rồi sao? Hay là… một tồn tại cổ xưa hơn cả Hùng Vương khởi thủy? Quả nhiên, ‘Kẻ Vô Danh’ này không tầm thường!” Những dòng chữ run rẩy được ghi lại trong cuốn sổ, bắt đầu phác thảo nên một huyền thoại mới về “Kẻ Vô Danh” đã cứu Âu Lạc, một huyền thoại sẽ sớm được lan truyền khắp các hang cùng ngõ hẻm.
Mộ Linh Nhi bò ra khỏi hang động, ôm Tiểu Thanh đang vươn vai sảng khoái, vui vẻ chạy về phía hai sư huynh sư tỷ. “Sư huynh! Sư tỷ! Tiểu Thanh không sao rồi!” Giọng cô bé trong trẻo, hồn nhiên, xua tan đi sự căng thẳng còn sót lại.
Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt nhìn nhau, ánh mắt vừa hối hận vừa kính sợ, rồi nhìn Mộ Linh Nhi đang vui vẻ, lắc đầu cười khổ. Sư Tôn đã ra tay, mọi chuyện đã được giải quyết, nhưng bài học mà họ nhận được thì nặng nề hơn bất cứ hình phạt nào.
Trở lại Thanh Huyền Phong, Thanh Huyền Lão Tổ đã về đến ngọn núi của mình. Hắn lại ngáp dài, vắt vẻo trên cành cây cổ thụ quen thuộc, tựa như một ông lão nông dân vừa đi làm đồng về.
“Thôi được rồi, cũng không tệ lắm.” Hắn lẩm bẩm, khóe môi nhếch lên một nụ cười mãn nguyện. “Ít ra sau lần này, chắc chúng nó sẽ ngoan ngoãn được một thời gian… để lão già này ngủ bù cho đã đời. Hy vọng lần sau đừng có ‘quẩy’ quá đà như thế nữa.” Hắn khẽ ngáy, chìm vào giấc ngủ ngàn năm, mong muốn sự yên tĩnh tuyệt đối.