Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch
Chương 16: Tin Đồn Lan Truyền, Huyền Thoại Khởi Đầu

Cập nhật lúc: 2026-07-17 16:15:49 | Lượt xem: 5

Ánh nắng ban mai hiếm hoi len lỏi qua những kẽ lá, rọi xuống làng Mường, nơi đêm qua vừa trải qua một “đêm hội” kinh hoàng của binh đoàn Quỷ Mộc Tinh. Yêu khí đã tan biến, không khí trong lành đến lạ lùng, như thể vừa được “reset” sau một cú “format” toàn diện. Nhưng tàn tích thì vẫn còn đó, những mái nhà đổ nát, những gốc cây cháy xém, và mùi đất ẩm lẫn với hương cỏ dại vẫn vương vấn, nhắc nhở về một “drama” vừa kết thúc.
**SCENE 1: Làng Mường Hồi Sinh – Lời Kể Đầu Tiên Của Huyền Thoại**
Dân làng Mường, những người may mắn sống sót sau trận “combat” nảy lửa, đang bắt đầu dọn dẹp trong một sự im lặng đầy kính sợ. Họ di chuyển chậm rãi, ánh mắt vẫn còn hằn lên nỗi kinh hoàng của đêm qua, nhưng sâu thẳm trong đó là một tia hy vọng mới, rực rỡ hơn bao giờ hết. Một bà lão tóc bạc phơ, lưng còng như dấu hỏi, run rẩy chạm vào cái cây khô héo đen kịt sừng sững giữa làng – tàn dư của Quỷ Mộc Vương. Bà quỳ sụp xuống, đôi tay nhăn nheo chắp lại, miệng lẩm bẩm những lời tạ ơn không ngừng.
“Đa tạ Thần linh! Đa tạ Đại nhân đã cứu giúp chúng con!” Giọng bà lão khàn đặc, nhưng đầy thành kính. “Người chính là vị thần bảo hộ của làng Mường, của cả Âu Lạc này!”
Tiếng lẩm bẩm nhanh chóng lan ra, như một làn sóng nhỏ xôn xao. Những người khác cũng nối gót bà lão, quỳ xuống, dập đầu tạ ơn. Họ không biết tên “vị thần” đó, cũng chẳng rõ Ngài đến từ đâu, nhưng hình ảnh vị lão nhân đạo bào cũ kỹ, râu tóc lơ thơ, với cây gậy mục nát đã khắc sâu vào tâm trí họ. Đó không phải là một vị thần uy nghi, râu tóc bạc phơ bồng bềnh như mây, hay một vị tiên tử lộng lẫy như trong truyền thuyết cổ. Vị thần của họ có vẻ ngoài lười biếng, thậm chí có phần “phèn”, nhưng sức mạnh thì “kinh khủng khiếp”.
Một người đàn ông trung niên, trưởng làng, với khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt giờ đây đầy kiên nghị, tập hợp đám trẻ nhỏ lại. Hắn ngồi xổm xuống, bắt đầu kể lại câu chuyện về đêm kinh hoàng và khoảnh khắc “Thần linh giáng thế” đã tiêu diệt yêu ma chỉ bằng một cái phất tay, cứu sống họ.
“Này các cháu, đêm qua, chúng ta đã được chứng kiến một phép màu!” Trưởng làng bắt đầu, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy phấn khích, như một “streamer” đang kể lại pha “highlights” cực đỉnh. “Cái con Quỷ Mộc Vương to như cái núi kia, nó gầm thét, nó vươn rễ cây ra khắp nơi, tưởng chừng như tận thế đến nơi rồi. Các tu sĩ trong làng mình, ai cũng đã cố gắng hết sức, nhưng sức yếu lực mỏng, không thể địch lại. Sư huynh Vân Phong và sư tỷ Tư Không Nguyệt của Thanh Huyền Phong cũng đã chiến đấu dũng mãnh, nhưng rồi cũng sắp không trụ nổi nữa!”
Đám trẻ con mắt tròn xoe, há hốc mồm lắng nghe, như đang xem một bộ phim “bom tấn” hành động viễn tưởng.
“Thế rồi, ngay lúc chúng ta tưởng chừng như đã mất hết hy vọng…” Trưởng làng dừng lại, cố ý tạo kịch tính. “Một làn sương xám tro bỗng nhiên xuất hiện! Từ trong làn sương đó, một vị Đại nhân, một vị Thần linh, bước ra! Ngài… Ngài có vẻ ngoài rất đỗi bình thường, râu tóc lơ thơ, đạo bào cũ kỹ, nhìn cứ như một ông lão nông dân vừa đi làm đồng về thôi. Nhưng ánh mắt Ngài, tuy lim dim, lại ẩn chứa cả một vũ trụ!”
Một đứa trẻ tò mò hỏi: “Thần linh có phải là người có râu bạc phơ như tuyết, mắt sáng như sao Bắc Đẩu không ạ?”
Trưởng làng thoáng khựng lại, rồi nhanh chóng “flex” thêm chi tiết cho câu chuyện thêm phần “buff”: “Đúng vậy! Râu Ngài bạc phơ như tuyết, đôi mắt Ngài tuy lim dim nhưng lại sáng như sao Bắc Đẩu, ẩn chứa trí tuệ của vạn vật! Ngài chỉ… chỉ ngáp một cái thôi, rồi phất nhẹ cây gậy gỗ mục nát của mình…” Hắn khoa trương vung tay. “Thế là BÙM! Toàn bộ yêu ma, từ con Quỷ Mộc Vương khổng lồ đến hàng ngàn Quỷ Mộc Tinh cấp thấp, tất cả đều biến thành tro bụi! Cả làng mình được thanh tẩy! Không khí trong lành trở lại! Phép màu! Đúng là phép màu!”
Hắn mô tả “vị thần” đó có vẻ ngoài lười biếng, thậm chí hơi “phèn”, nhưng sức mạnh thì “kinh khủng khiếp”, một pha “lật kèo” không ai ngờ tới. Dân làng gật gù, ánh mắt sáng rỡ. Những chi tiết huyền ảo, những sự “buff” sức mạnh không ngừng được thêu dệt vào câu chuyện, khiến hình ảnh “vị thần ẩn mình” càng thêm phần vĩ đại và bí ẩn.
“Chúng ta sẽ không bao giờ quên ơn Ngài!” Một người phụ nữ trẻ nói. “Chúng ta phải xây lại miếu thờ, thờ cúng Ngài! Ngài là vị thần bảo hộ của chúng ta!”

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Cả làng đồng lòng. Họ lập lời thề sẽ xây dựng lại miếu thờ, khắc ghi công ơn của “vị thần bảo hộ vô danh” này. Câu chuyện về “Thần linh cứu làng” nhanh chóng trở thành một “hot trend” trong cộng đồng làng Mường, được truyền miệng từ người này sang người khác, từ già đến trẻ, mỗi người kể lại lại thêm thắt một chút, khiến “lore” về Sư Tôn ngày càng “viral” và “flex” hơn. Đây là điểm khởi đầu cho một huyền thoại, được thêu dệt từ những con người bình thường, về một vị cường giả phi thường đã “lộ bài” một cách bất đắc dĩ.
**SCENE 2: Hậu Quả Của Hình Phạt – Thanh Huyền Phong**
Trong khi “drama” ở làng Mường đang “viral” khắp nơi, thì trên Thanh Huyền Phong, không khí lại yên tĩnh đến lạ. Một góc khuất dưới bóng cây cổ thụ, nơi có một cái bàn đá lớn, Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt đang ngồi đối diện nhau, cặm cụi chép phạt. Thanh Huyền Lão Tổ vẫn ngủ say trên cành cây mục nát, tiếng ngáy đều đều, như thể mọi chuyện “xô bồ” dưới núi chẳng liên quan gì đến hắn.
Lạc Vân Phong ngồi thẳng lưng, dáng vẻ nghiêm túc đúng chuẩn “kiện tướng tu tiên”. Cơ thể hắn giờ đây tràn đầy sức mạnh, vết thương ở bả vai đã lành lặn hoàn toàn, thậm chí linh lực còn đột phá lên Khải Huyết Cảnh đỉnh phong, một cảnh giới mà trước đây hắn chỉ dám mơ ước. Nhưng dù sức mạnh “buff” lên max, nỗi khổ chép phạt thì vẫn “nguyên seal”. Hắn cầm một cây bút lông lớn, chép từng nét “Kinh nghiệm tu luyện” lên thẻ tre. Mỗi nét chữ đều ngay ngắn, cẩn thận, nhưng mỗi khi đặt bút xuống, hắn lại thở dài thườn thượt, như thể đang vác cả một ngọn núi trên vai.
“Haiz… 1000 lần chép phạt…” Lạc Vân Phong lẩm bẩm, giọng điệu đầy bi ai. “Sư Tôn ra tay thật kinh thiên động địa, một chiêu diệt Ma Vương, cứu vạn dân. Nhưng phạt chúng ta chép phạt còn kinh khủng hơn!” Hắn lắc đầu, cảm thấy số phận mình đúng là “cẩu văn”. “Đúng là ‘đệ tử gây họa, sư tôn gánh còng lưng’, nhưng cái lưng của đồ đệ thì lại còng vì chép phạt!”
Đối diện với hắn, Tư Không Nguyệt lại là một “tấm chiếu mới” trong trò lách luật. Nàng ngồi yểu điệu, tay cũng cầm bút lông, nhưng ánh mắt phượng sắc sảo thì không ngừng đảo quanh, thỉnh thoảng liếc nhìn Lạc Vân Phong, rồi lại nhìn về phía Sư Tôn đang ngủ. Nàng khẽ nhếch mép, dùng một tiểu pháp thuật nhỏ, khiến cây bút lông tự động di chuyển, chép từng nét chữ một cách “auto”. Còn mình thì lén lút mở một quyển sách cổ, giả vờ đọc, nhưng thực chất lại đang vẽ bậy vào những khoảng trống trên thẻ tre, hình ảnh một con Quỷ Mộc Vương bị Sư Tôn “bóp nát” thành cây khô.
“Sư huynh này ngốc thật,” Tư Không Nguyệt khẽ thì thầm, đủ để Lạc Vân Phong nghe thấy nhưng lại cố tình làm như không. “Sư Tôn đâu có nói không được dùng pháp thuật phụ trợ để chép phạt đâu chứ. Đúng là ‘người chơi hệ tâm linh’ có khác, không biết ‘hack’ game gì cả.” Nàng khẽ cười khúc khích, nhưng rồi lại nhớ đến ánh mắt lim dim nhưng đầy uy áp của Sư Tôn lúc đó, rụt cổ lại, vội vàng tắt tiểu pháp thuật, giả vờ tập trung chép phạt. “Cái ánh mắt ‘chill chill’ đó mới là đáng sợ nhất, như thể Sư Tôn biết hết mọi trò mèo của mình vậy.”
Gần đó, dưới gốc cây cổ thụ, Mộ Linh Nhi hồn nhiên ngồi chơi. Cô bé ôm chặt Tiểu Thanh vào lòng, con Thanh Long Tử non giờ đây đã hoàn toàn hồi phục, đang vươn vai sảng khoái, bộ vảy xanh mướt lấp lánh dưới nắng. Bên cạnh cô bé là quả trứng Lôi khổng lồ, giờ đây đã ổn định, không còn phát ra những tia sét xanh tím dữ dội nữa mà chỉ tỏa ra những luồng sáng dịu nhẹ, như một “bảo vật” được “unseal” thành công. Mộ Linh Nhi dùng một ngón tay nhỏ xíu, chấm bùn đất, hồn nhiên vẽ nguệch ngoạc lên vỏ trứng, tạo thành hình những đám mây và tia sét đáng yêu.
“Sư huynh, sư tỷ, nhìn nè!” Mộ Linh Nhi vui vẻ reo lên, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió, phá tan sự yên tĩnh giả tạo. “Tiểu Thanh nói trứng này đẹp lắm! Nó còn biết hát nữa đó!”
Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt ngẩng đầu nhìn sư muội, rồi lại nhìn nhau, bất lực. Đúng là “trẻ con không biết gì”, chẳng quan tâm đến “deadline” chép phạt hay “drama” thế giới.
Trên cành cây, Thanh Huyền Lão Tổ vẫn ngủ say, tiếng ngáy đều đều vang vọng khắp Thanh Huyền Phong. Tuy nhiên, một cơn gió nhẹ bỗng thổi qua, mang theo những âm thanh xa xăm từ thế giới bên ngoài – tiếng người bàn tán xôn xao, tiếng chim đưa thư bay vút qua bầu trời, tiếng pháp khí của các tu sĩ lướt qua. Giữa tiếng ngáy của hắn, một tiếng “ực” nhỏ thoát ra, như thể hắn đang “nuốt” một cục tức. Hắn khẽ nhíu mày trong giấc ngủ, một cách vô thức, khóe môi nhếch lên một nụ cười bất đắc dĩ thoáng qua, rồi lại biến mất. Giấc ngủ của hắn, dù sâu đến mấy, cũng không thể hoàn toàn thoát khỏi “sóng gió” do đám đệ tử “quẩy banh nóc” gây ra.
**SCENE 3: Lão Quái Vô Trần – Kẻ Ghi Chép Lịch Sử**
Cách làng Mường không xa, tại một quán trà nhỏ ven đường, Lão Quái Vô Trần đang cặm cụi ghi chép vào cuốn sổ cũ. Tay ông run run, không phải vì tuổi già mà vì sự chấn động tột độ sau những gì ông đã chứng kiến. Ánh mắt thông thái của ông giờ đây tràn ngập vẻ kinh hãi và sùng kính.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

“Kinh thiên động địa! Thật sự kinh thiên động địa!” Lão Quái Vô Trần lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, như một “reporter” đang tường thuật trực tiếp một sự kiện “hot hit”. “Một chiêu diệt Ma Vương, một cái phất tay thanh tẩy vạn dặm. Sức mạnh này… đã vượt xa mọi cảnh giới được ghi chép trong sử sách! Ai? Rốt cuộc là ai? Vị cường giả ẩn mình này… ‘Kẻ Vô Danh’!”
Ông ta lật đi lật lại cuốn sổ, cố gắng tìm kiếm bất kỳ manh mối nào về “vị thần” vừa xuất hiện. “Không để lại dấu vết, không khí thanh tẩy hoàn toàn… Nhưng cái cây khô héo kia, rõ ràng là yêu vương cấp độ Bá Vương Cảnh! Ai có thể làm được điều đó? Phải chăng là một vị Hùng Đế ẩn mình, hay một tồn tại cổ xưa hơn cả Hùng Vương khởi thủy?” Ông ta suy tư, như một “thám tử” đang cố gắng giải mã một “case” bí ẩn. “Sức mạnh này, thật sự là ‘beyond comprehension’!”
Một người khách qua đường, tò mò về những gì ông già đang cặm cụi viết, tiến lại gần. “Lão nhân gia, ngài đang viết gì vậy? Trông ngài có vẻ chấn động lắm.”
Lão Quái Vô Trần ngẩng đầu, ánh mắt thâm thúy nhìn người khách. Ông ta, với vẻ mặt nghiêm nghị, bắt đầu kể lại câu chuyện về “Thần linh cứu làng” với những chi tiết được ông “lý giải” và “thêm thắt” một cách uyên bác, khiến câu chuyện càng thêm phần huyền bí và thuyết phục. Ông kể về sự xuất hiện của “Kẻ Vô Danh” giữa làn sương xám tro, về một cái ngáp nhẹ đã khiến Ma Vương “bay màu”, và về cái cây khô héo sừng sững như một “tượng đài” chứng minh cho sức mạnh hủy diệt đó.
“Vị cường giả đó,” Lão Quái Vô Trần nhấn mạnh, “không phải phàm nhân, cũng không phải tu sĩ bình thường. Ngài là một tồn tại cổ xưa, một vị thần linh đã thức tỉnh để bảo hộ Âu Lạc Thần Châu! Ta đã ghi chép lại tất cả, để hậu thế không quên công ơn của Ngài!” Ông ta giơ cuốn sổ cũ kỹ lên, như thể đó là một “biên niên sử” chính thức.
Người khách qua đường nghe xong thì kinh hãi tột cùng, hai mắt mở to như đèn pha. Hắn vội vã rời đi, miệng lẩm bẩm về “Kẻ Vô Danh”, mang theo câu chuyện “hot” này đến các vùng đất khác. Lão Quái Vô Trần mỉm cười mãn nguyện. Nhiệm vụ của một “kẻ ghi chép lịch sử” là phải làm cho “content” trở nên “viral”. Và ông ta, chính là “influencer” đầu tiên của “Kẻ Vô Danh”.
**SCENE 4: Sóng Gió Từ Các Tông Môn – Phản Ứng Của Thế Giới**
Tin đồn về “Kẻ Vô Danh” nhanh chóng lan truyền khắp Âu Lạc Thần Châu, như một “trend” mới nổi trên mạng xã hội tu tiên. Từ những quán trà nhỏ đến các tông môn lớn, từ triều đình Hùng Vương đến các Lạc Tướng trấn thủ một phương, ai ai cũng bàn tán xôn xao về “vị cường giả bí ẩn” đã “clear map” yêu ma một cách gọn gàng.
**Phân cảnh A: Triều đình Phong Châu Thần Đô**
Trong đại điện uy nghiêm của Phong Châu Thần Đô, nơi linh khí tụ hội, các Lạc Tướng và Lạc Hầu đang thảo luận sôi nổi. Không khí trang trọng nhưng cũng đầy căng thẳng. Một Lạc Tướng trẻ tuổi, vẻ mặt nghiêm nghị, trình báo về sự kiện làng Mường.
“Bẩm Bệ hạ!” Vị Lạc Tướng đó nói, “Theo tin tức thám báo từ các bộ lạc phía Tây, một vị cường giả bí ẩn đã xuất hiện tại làng Mường, diệt trừ một yêu vương cấp Bá Vương Cảnh. Dân làng tôn thờ Ngài là Thần linh, gọi Ngài là ‘Kẻ Vô Danh’ đã cứu giúp họ. Tuy nhiên, danh tính của Ngài vẫn còn là một ẩn số. Các tu sĩ Khải Huyết Cảnh của làng đã ngã xuống gần hết, nhưng vị cường giả đó đã xuất hiện và hóa giải mọi nguy hiểm chỉ trong chớp mắt.”
Một Lạc Hầu già nheo mắt: “Bá Vương Cảnh? Một yêu vương cấp Bá Vương Cảnh lại bị tiêu diệt dễ dàng đến vậy sao? Thật không thể tin nổi! Liệu có phải là một vị Hùng Đế ẩn mình đã ra tay?”
Hùng Vương, tuy không xuất hiện trực tiếp, nhưng mệnh lệnh của Ngài đã được truyền xuống: “Mau phái người đi điều tra! Truy tìm tung tích vị cường giả này! Âu Lạc đang trong thời kỳ hỗn loạn, nếu có một vị tiền bối như vậy xuất hiện, đó là phúc phận của quốc gia!” Các Lạc Tướng gật đầu tuân lệnh. Họ không tin đó là đám đệ tử Thanh Huyền Phong, vì chúng quá trẻ và mới xuống núi, làm sao có thể có sức mạnh kinh thiên động địa đến vậy. “Chắc lại là mấy đứa ‘trẻ trâu’ đi gây chuyện rồi được ‘phụ huynh’ đến dọn dẹp thôi.” Một Lạc Tướng lẩm bẩm, nhưng cũng không dám nói to.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

**Phân cảnh B: Đại điện Thiên Cực Tông**
Tại Đại điện Thiên Cực Tông, một trong những tông môn lớn nhất Âu Lạc, các trưởng lão đang ngồi bàn luận, vẻ mặt đầy suy tư. Tin tức về “Kẻ Vô Danh” cũng đã đến tai họ.
“Nghe nói vị cường giả đó có sức mạnh phi phàm, một chiêu diệt yêu vương, cả làng Mường được thanh tẩy,” một trưởng lão râu bạc nói, giọng điệu đầy kinh ngạc. “Tin đồn còn nói rằng có ba tiểu bối của một ‘ẩn sĩ’ nào đó cũng có mặt và hỗ trợ. Có vẻ như Thanh Huyền Phong lại có thêm mấy ‘thiên tài’ mới.”
Thánh Tử Thiên Cực, với y phục trắng tinh thêu chỉ vàng lấp lánh, khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh mắt đầy vẻ khinh thường và ngạo mạn, đang ngồi trên ghế cao. Hắn cười khẩy, tay khẽ vuốt thanh kiếm ngọc quý giá bên hông.
“Hừ, một nhóm sâu kiến lại dám xưng hùng xưng bá? Chắc chỉ là ăn may thôi,” Thánh Tử Thiên Cực nói, giọng điệu đầy miệt thị. Hắn vẫn còn nhớ như in cái cảm giác nhục nhã khi bị ba huynh muội Thanh Huyền Phong “vô tình” gây họa, khiến hắn phải “muối mặt” trước mặt triều đình. “Mấy đứa ‘trẻ trâu’ đó mà cũng được gọi là ‘thiên tài’ sao? Đúng là ‘hài hước’.”
Nhưng khi nghe đến “ẩn sĩ” và “Thanh Huyền Phong”, ánh mắt hắn lóe lên tia nghi ngờ và ghen tỵ. Hắn nhớ lại những lời đồn về Thanh Huyền Phong kỳ lạ, nơi có một vị “Sư Tôn” lười biếng đến mức “hết cứu” và đám đệ tử “thiên tài” nhưng “gây họa khắp nơi”.
“Bản tọa sẽ đích thân đi điều tra.” Thánh Tử Thiên Cực đứng dậy, khí thế ngạo mạn bùng nổ. “Xem xem là ‘cao nhân’ nào lại dám dùng danh nghĩa ‘vô danh’ để múa rìu qua mắt thiên hạ. Và đám tiểu bối kia…” Hắn nhếch mép, “nếu chúng thật sự có chút tài năng, bản tọa sẽ ‘dạy dỗ’ chúng một bài học. Để chúng biết, thiên tài thực sự là như thế nào!”
Hắn, một “anti-fan” chính hiệu của Thanh Huyền Phong, đã quyết định “vào việc”. Mối nghi ngờ và ghen tỵ của Thánh Tử Thiên Cực đã gieo mầm cho những xung đột tiếp theo, chuẩn bị cho những “drama” mới sắp bùng nổ.
**SCENE 5: Giấc Ngủ Không Yên – Sư Tôn Và Điềm Báo**
Chiều tà buông xuống Thanh Huyền Phong, nhuộm cả ngọn núi trong một sắc cam đỏ rực rỡ. Thanh Huyền Lão Tổ vẫn vắt vẻo trên cành cây mục nát quen thuộc, ngủ say như chết. Tiếng ngáy của hắn không còn đều đều nữa mà thỉnh thoảng lại giật cục, như thể có ai đó đang “lag” trong giấc mơ của hắn.
Gió thổi qua ngọn núi, không chỉ mang theo hương linh khí thanh khiết mà còn cả những âm thanh xa xăm của thế giới bên ngoài – tiếng người bàn tán xôn xao về “Kẻ Vô Danh”, tiếng chim đưa thư vội vã mang tin tức, tiếng pháp khí của các tu sĩ bay lướt qua bầu trời, và cả tiếng “cà khịa” của Thánh Tử Thiên Cực đang “flex” sức mạnh. Tất cả những âm thanh đó, dù nhỏ bé, vẫn len lỏi vào tiềm thức của vị sư tôn lười biếng.
Hắn khẽ trở mình, một tiếng thở dài thoát ra vô thức, như thể đang than vãn về “phiền phức” sắp tới. Một nụ cười bất đắc dĩ thoáng qua trên khóe môi, rồi lại biến mất, nhường chỗ cho vẻ mặt “khó ở” quen thuộc. “Đúng là ‘cuộc sống không như mơ’, muốn yên tĩnh cũng khó.”
Thanh Huyền Lão Tổ lại chìm vào giấc ngủ, nhưng giấc ngủ lần này dường như không còn yên bình như hắn mong muốn. Màn “lộ bài” đầu tiên của hắn, dù là bất đắc dĩ, đã gieo mầm cho những rắc rối lớn hơn, những “drama” còn “viral” hơn, và giấc ngủ ngàn năm của hắn, có lẽ, sẽ không còn trọn vẹn. “Số phận” của một “sư tôn gánh team bất đắc dĩ” đã chính thức bắt đầu, và hắn, có lẽ, sẽ phải “lộ bài” nhiều hơn nữa để “dọn dẹp hậu quả” cho đám đệ tử “cà khịa” của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8