Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch
Chương 19: Âm Mưu Gài Bẫy, Khí Huyết Nổi Loạn

Cập nhật lúc: 2026-07-17 16:28:01 | Lượt xem: 6

Sau thất bại nhục nhã giữa Chợ Phi Long, Thánh Tử Thiên Cực như con thú hoang bị thương nặng, bò về Đại điện Thiên Cực Tông với nỗi căm hận sôi sục. Hắn không thể nuốt trôi cục tức này. Một tên tiểu bối vô danh, xuất thân từ một cái tông môn nghe tên đã thấy “phèn” là Thanh Huyền Phong, lại dám đánh bại hắn, Thánh Tử của Thiên Cực Tông lừng lẫy? Đây không chỉ là mất mặt, mà là mất luôn “vibe” của cả một tông môn!
Ánh nến đỏ rực trong đại điện chập chờn, rọi lên khuôn mặt tuấn tú giờ đã méo mó vì căm hờn của Thánh Tử. Hắn vung tay, “RẦM!” một tiếng, chiếc bình ngọc quý giá trên bàn tan tành thành trăm mảnh, mảnh vỡ sắc lẹm như chính ánh mắt hắn lúc này.
“Tiểu bối Thanh Huyền Phong! Dám làm nhục bản tọa! Ta sẽ khiến các ngươi phải trả giá đắt!” Hắn gầm gừ, giọng nói kìm nén sự tức giận đến mức run rẩy. “Thanh Huyền Phong? Một tông môn vô danh tiểu tốt lại dám múa rìu qua mắt thiên hạ? Ta sẽ cho cả Âu Lạc thấy, chúng chỉ là một lũ tà đạo, chuyên làm mấy trò ‘bẩn’ để nổi tiếng!”
Một lão già râu bạc, khuôn mặt xảo quyệt với đôi mắt híp lại đầy toan tính, Thủ Tọa Tông Vụ, cúi đầu rạp xuống, bộ áo bào thêu chỉ vàng lấp lánh khẽ xào xạc. “Thánh Tử bớt giận. Giận quá mất khôn, không ‘cool’ tí nào. Tin đồn thì dễ tung, nhưng muốn ‘diệt’ tận gốc thì cần phải có ‘bằng chứng thép’ ạ.”
Thánh Tử Thiên Cực hừ lạnh một tiếng, ngồi phịch xuống ghế rồng. “Ngươi có kế gì? Lần này ta muốn chúng không chỉ mất mặt, mà còn mất luôn cả ‘hộ khẩu’ ở Âu Lạc Thần Châu!”
Thủ Tọa Tông Vụ vuốt râu, nở nụ cười ẩn ý. “Dạ bẩm Thánh Tử, theo \’lore\’ của Âu Lạc ta, cái gì liên quan đến \’tổ tiên\’, \’linh mạch\’, hay \’Tự Nhiên Thần Quân\’ là dân tình \’auto\’ tin và phẫn nộ ngay. Huống hồ, tên Lạc Vân Phong kia lại có Long Tộc Huyết Mạch, cái thứ vừa \’ngầu\’ vừa \’nhạy cảm\’ trong mắt người đời. Chỉ cần chúng ta \’bẻ cong\’ sự thật một chút…”
“Nói thẳng vào vấn đề!” Thánh Tử Thiên Cực gắt.
“Vâng, vâng ạ.” Thủ Tọa Tông Vụ vội vàng đáp lời. “Chúng ta sẽ tung tin đồn rằng Thanh Huyền Phong là một tà phái mới nổi, chuyên tu luyện công pháp \’phạm thượng\’, lợi dụng Long Tộc Huyết Mạch một cách \’không kiểm soát\’, thậm chí là \’hút cạn\’ linh khí của đất trời, tàn hại linh mạch cổ xưa để tăng cường sức mạnh. Đặc biệt, chúng ta sẽ nhấn mạnh vào việc chúng hủy hoại các thần thụ linh thiêng, những thứ mà các tu sĩ Thổ/Mộc hệ và những người thờ cúng Tự Nhiên Thần Quân cực kỳ tôn kính.”
Thánh Tử Thiên Cực nhếch mép. “Nghe cũng ‘okela’ đó. Nhưng tin đồn chỉ là ‘content dạo’. Cần một ‘drama’ thực sự để ‘viral’!”
“Dạ đúng vậy, Thánh Tử cao minh!” Thủ Tọa Tông Vụ tiếp lời. “Chúng ta sẽ dàn dựng một vụ án cụ thể, một vụ phá hoại linh mạch ngầm cổ xưa tại chân một Đại Thụ Thần Sơn ở Tản Viên. Rồi tạo bằng chứng giả mạo để đổ tội cho tên Lạc Vân Phong kia. Kiếm khí Phong hệ của hắn dễ nhận biết, còn Long Tộc huyết khí thì càng dễ bị \’bóp méo\’ thành \’hút cạn sinh lực\’.”
Thánh Tử Thiên Cực gật gù, ánh mắt lóe lên vẻ độc ác. “Được! Cứ làm theo lời ngươi. Ta muốn chúng phải sống không bằng chết!”
“Thuộc hạ đã rõ. Thánh Tử cứ yên tâm, lần này, Thanh Huyền Phong sẽ \’toang\’ nặng, không có đường nào để \’comeback\’ đâu ạ.” Thủ Tọa Tông Vụ cúi đầu, nở một nụ cười ranh mãnh, như thể đã nhìn thấy trước tương lai của Thanh Huyền Phong bị “bay màu” khỏi bản đồ tu tiên.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

***
Chỉ vài ngày sau, làn sóng tin đồn bắt đầu lan tỏa khắp Âu Lạc Thần Châu, với tốc độ của một meme “hot trend” mới nổi. Từ những quán trà lá xào xạc nơi Chợ Phi Long tấp nập, đến những tửu lầu sang trọng nơi các tu sĩ cao cấp tụ hội, thậm chí cả những con đường làng xa xôi nhất, đâu đâu cũng xôn xao bàn tán.
“Nghe nói Thanh Huyền Phong là một tà phái mới nổi, chuyên hút linh khí của đất trời để tu luyện, còn tàn hại linh mạch cổ xưa!” Một ông lão bán bánh bao tại Chợ Phi Long thì thầm với khách, vẻ mặt đầy lo lắng.
“Ta nghe nói đệ tử của họ có Long Tộc Huyết Mạch nhưng lại dùng nó để phạm thượng, hủy hoại các thần thụ Tản Viên. Thật là \’bất nhân bất nghĩa\’!” Một tu sĩ trẻ tuổi đang nhâm nhi chén trà, giọng đầy phẫn nộ.
“Thật đáng sợ! Các Lạc Tướng và Hùng Vương đang tìm kiếm tung tích của bọn chúng để điều tra đó! Chắc là \’toang\’ rồi!” Một bà thím bán hương liệu thêm dầu vào lửa.
Lạc Vân Phong, Tư Không Nguyệt và Mộ Linh Nhi đang đi dạo chợ, định tìm mua vài món đồ ăn vặt và linh thảo. Tiểu Thanh ngoan ngoãn nằm trong lòng Mộ Linh Nhi, thỉnh thoảng lại “gừ gừ” một tiếng. Những lời đồn thổi kia lọt vào tai chúng như những mũi kim châm, khiến sắc mặt Lạc Vân Phong dần trở nên khó coi. Nụ cười trên môi hắn cứng lại, nắm đấm siết chặt. Hắn là người chính trực, không thể chịu được việc bị vu oan.
Tư Không Nguyệt nhíu mày suy tư, tay cầm chiếc quạt lụa khẽ gõ nhẹ vào cằm. Nàng không nói gì, nhưng ánh mắt phượng sắc sảo kia đã bắt đầu quét một vòng quanh chợ, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.
Mộ Linh Nhi thì bĩu môi, đôi mắt to tròn đỏ hoe vì tức giận. “Sư huynh, sư tỷ! Tên xấu xa nào dám nói xấu sư môn mình vậy? Để muội đi đánh hắn một trận \’ra bã\’! \’Đấm\’ cho hắn \’bay màu\’ luôn!” Cô bé hùng hổ xông lên, nhưng lập tức bị Tư Không Nguyệt kéo lại.
“Khoan đã, sư muội Linh Nhi. Đừng làm \’drama\’ giữa chợ. Càng \’drama\’ thì càng trúng kế của kẻ xấu.” Tư Không Nguyệt khẽ nói, ánh mắt vẫn không ngừng quan sát.
***
Trong khi làn sóng tin đồn đang gây náo loạn lòng người, một âm mưu “thâm sâu” hơn đang được triển khai.
Tại một khu rừng linh thiêng dưới chân Tản Viên Thần Sơn, nơi có một Đại Thụ Thần Sơn cổ kính ngàn năm tuổi và một mạch linh khí ngầm quan trọng, Thánh Tử Thiên Cực cùng vài thuộc hạ thân tín đang bí mật tạo hiện trường giả. Ánh trăng mờ ảo xuyên qua tán cây rậm rạp, chiếu xuống cảnh tượng đầy vẻ quỷ dị.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Thánh Tử Thiên Cực cầm trong tay một loại pháp khí đặc biệt, phát ra ánh sáng xanh lục u ám. Hắn dùng nó mô phỏng kiếm khí Phong hệ của Lạc Vân Phong, tạo ra những vết chém “giả trân” nhưng lại cực kỳ thuyết phục trên thân cây Đại Thụ. Sau đó, hắn lấy ra một lọ máu của linh thú Long Tộc bị thương, dùng pháp thuật biến đổi nó thành “Long Tộc huyết khí” có vẻ như đang “hút cạn” sinh lực của đại thụ, đặt nó gần vết nứt trên mạch linh khí ngầm.
“Để xem lần này, tên tiểu tử Lạc Vân Phong kia làm sao giải thích.” Thánh Tử Thiên Cực cười khẩy, nụ cười đầy vẻ đắc thắng. “Hủy hoại linh mạch Tự Nhiên Thần Quân, tội này đủ để cả Hùng Vương cũng phải ra tay, không ai có thể bảo vệ hắn được! \’Game over\’ cho Thanh Huyền Phong!”
Thủ Tọa Tông Vụ đứng bên cạnh, liên tục gật đầu phụ họa. “Thánh Tử cao minh! Bằng chứng này rất khó để chối cãi. Không cần \’cameo\’ của chúng ta, các Lạc Tướng cũng sẽ tự động \’auto-ban\’ Thanh Huyền Phong ngay.”
Quả nhiên, chỉ trong chốc lát, Đại Thụ Thần Sơn cổ kính bắt đầu héo úa một cách nhanh chóng, những chiếc lá xanh tươi ngả sang màu vàng úa rồi rụng lả tả. Mạch linh khí dưới lòng đất cũng suy yếu rõ rệt, không khí linh thiêng bị thay thế bằng một luồng khí tức mục nát, yếu ớt.
Sau khi hoàn tất, Thánh Tử Thiên Cực phái người đi “phát hiện” và báo tin cho các Lạc Tướng phụ trách khu vực, đảm bảo rằng vụ án sẽ được “lên sóng” với tốc độ nhanh nhất.
***
Tại một quán trọ nhỏ bên rìa thị trấn, nơi ba huynh muội Thanh Huyền Phong đang nghỉ chân, không khí bỗng trở nên nặng nề.
Lạc Vân Phong đang ngồi thiền dưỡng thương, chợt nhận được một phong thư cáo buộc từ một chim đưa thư của một Lạc Tướng. Hắn mở ra, đọc từng dòng chữ, mắt hắn dần đỏ ngầu. Bức thư tố cáo hắn đã phá hoại Đại Thụ Thần Sơn và linh mạch ngầm dưới chân Tản Viên, còn đính kèm những “bằng chứng” chi tiết, bao gồm cả mô tả về kiếm khí Phong hệ và dấu vết “Long Tộc huyết khí” được cho là của hắn.
“Vô liêm sỉ! Ta chưa từng làm chuyện tày trời đó! Dám vu oan cho ta, bôi nhọ sư môn!” Hắn đập mạnh nắm đấm xuống bàn, “RẦM!” một tiếng, chiếc bàn gỗ vỡ tan tành. Hắn gầm lên, giọng nói nghẹn ngào vì uất ức. “Đây là… đây là… bôi nhọ thanh danh! Đây là \’fake news\’ \’cực mạnh\’!”
Hắn ôm ngực, một luồng khí tức hỗn loạn bùng phát. Long Tộc Huyết Mạch trong người hắn, vốn đại diện cho sự chính trực và hùng dũng, giờ đây đang phản ứng dữ dội với sự oan ức tột độ. Linh lực trong cơ thể nghịch hành, khí huyết sôi trào như dung nham. Hắn ho ra một ngụm máu nhỏ, thân thể run rẩy, cố gắng kiềm chế cơn giận dữ đang xé nát nội tạng, nhưng vô vọng. Hắn cảm thấy đầu óc quay cuồng, như thể sắp tẩu hỏa nhập ma.
“Sư huynh! Bình tĩnh! Đừng để ý chí của Thánh Tử ảnh hưởng đến tâm cảnh của huynh! Huyết mạch của huynh không thể chịu được sự uất ức như vậy!” Tư Không Nguyệt vội vàng lao tới đỡ lấy Lạc Vân Phong, vẻ mặt nàng đầy lo lắng. Nàng biết rõ, với bản tính chính trực của Lạc Vân Phong, việc bị vu oan như vậy còn đáng sợ hơn bất kỳ đòn tấn công vật lý nào.
Mộ Linh Nhi, thấy sư huynh mình ho ra máu, đôi mắt to tròn đỏ hoe vì sợ hãi và tức giận. Cô bé ôm chặt Tiểu Thanh, con Thanh Long Tử non đang rúc vào lòng cô bé run rẩy. “Sư huynh bị bệnh rồi! Tên xấu xa Thánh Tử kia! Để muội đi đánh hắn! Hắn dám làm sư huynh của muội ra nông nỗi này, muội sẽ cho hắn \’ăn hành\’!”

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

***
Tư Không Nguyệt cố gắng trấn an Lạc Vân Phong, dùng một chút linh lực còn sót lại để giúp hắn ổn định khí huyết. “Sư huynh, huynh phải kiềm chế. Càng tức giận, càng trúng kế của hắn. Chúng ta cần phải điều tra, vạch trần âm mưu này. Không thể để hắn \’dắt mũi\’ mình được.”
Lạc Vân Phong thều thào, nắm chặt tay đến mức khớp ngón tay trắng bệch. “Ta… ta biết. Nhưng sự oan ức này… nó thiêu đốt ta. Cảm giác như có lửa đốt trong tâm can. Đây là \’sát thương chí mạng\’ cho lòng tự trọng của ta!”
“Sư muội Linh Nhi, muội ở đây chăm sóc sư huynh.” Tư Không Nguyệt quay sang Mộ Linh Nhi, ánh mắt kiên định. “Ta sẽ đi tìm hiểu xem có manh mối gì không. Chắc chắn Thánh Tử Thiên Cực đã để lại \’hint\’ gì đó.”
Mộ Linh Nhi gật đầu lia lịa, vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy. “Sư tỷ cẩn thận. Muội sẽ bảo vệ sư huynh! Ai dám động vào sư huynh của muội, muội sẽ cho hắn \’ra chuồng gà\’!” Nói rồi cô bé ôm chặt Tiểu Thanh, ánh mắt kiên định nhìn về phía Lạc Vân Phong, như một vệ sĩ nhỏ bé nhưng đầy quyết tâm.
***
Trên đỉnh Thanh Huyền Phong, tại cành cây cổ thụ mục nát quen thuộc, Thanh Huyền Lão Tổ vẫn đang ngủ. Nhưng giấc ngủ của hắn không còn yên bình như trước. Hắn khẽ nhíu mày, đôi môi lẩm bẩm trong vô thức.
“Ồn ào quá… lại gây họa rồi… Lần này còn \’level up\’ hơn nữa… Phiền phức… lại phiền phức nữa rồi…” Hắn thở dài một tiếng nặng nề, nhưng không mở mắt.
Trong chén trà sứ cũ kỹ đặt trên gốc cây bên cạnh, một chiếc lá trà khô bỗng khẽ rung động nhẹ, như thể cảm nhận được sự hỗn loạn và uất ức đang lan tỏa từ xa, nhưng không đủ để làm Thanh Huyền Lão Tổ phải “tỉnh giấc” hoàn toàn. Hắn vẫn tin tưởng vào khả năng của đệ tử, hoặc đơn giản là quá lười để ra tay ngay lập tức. “Cứ để chúng nó \’tự bơi\’ đã. Lão già này còn phải \’sạc pin\’ đã.”
***
Tại Đại điện Hùng Vương ở Phong Châu Thần Đô, không khí vô cùng căng thẳng. Tin tức về vụ phá hoại linh mạch Đại Thụ Thần Sơn và lời buộc tội Lạc Vân Phong đã đến tai Hùng Vương và các Lạc Tướng.
Hùng Vương ngồi trên ngai vàng, vẻ mặt nghiêm nghị. “Vụ việc phá hoại linh mạch Tản Viên Thần Sơn là vô cùng nghiêm trọng. Nếu kẻ đó thực sự là tu sĩ Thanh Huyền Phong, thì đây là mối họa lớn cho Âu Lạc! Không thể để một tà phái \’lộng hành\’ được!”
Một Lạc Tướng râu bạc bước ra, cúi đầu tâu. “Bệ hạ, Thánh Tử Thiên Cực đã trình báo, bằng chứng có vẻ rõ ràng. Nhưng thần vẫn cảm thấy có điều gì đó bất thường. Kiếm khí Phong hệ có thể mô phỏng, còn Long Tộc huyết khí… liệu có phải bị \’gài bẫy\’ không?”
“Dù sao đi nữa, \’drama\’ này không thể bỏ qua!” Hùng Vương phất tay. “Truyền lệnh xuống, phái các Lạc Tướng tinh nhuệ nhất đi điều tra kỹ lưỡng. Tuyệt đối không được bỏ qua bất kỳ manh mối nào. Phải tìm ra sự thật! Ai dám hủy hoại linh mạch Âu Lạc, dù là ai, cũng phải chịu \’trừng phạt thích đáng\’!”
Các Lạc Tướng và tu sĩ chính đạo bắt đầu hành động, chuẩn bị cho một cuộc điều tra lớn, tạo nên sự căng thẳng và báo hiệu một \’sóng gió\’ mới sắp ập đến Âu Lạc Thần Châu. Trong khi đó, Thánh Tử Thiên Cực đang cười thầm, tin rằng hắn đã \’thắng\’ trong ván cờ này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8