Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch
Chương 23: Tường Thành Sụp Đổ, Sét Mũi Tên Vạn Dặm

Cập nhật lúc: 2026-07-17 16:45:23 | Lượt xem: 5

Dưới những tán cây cổ thụ già nua, nơi bóng tối và linh khí hòa quyện, Mộ Linh Nhi, với dáng người nhỏ nhắn như một cây nấm di động, đang hí hoáy bò theo một khe nứt dưới đất. Đôi mắt to tròn long lanh của cô bé ánh lên vẻ tò mò vô hạn. Tiếng “ù ù” trầm đục, đều đặn vọng lên từ sâu thẳm lòng đất, nghe như tiếng ngáy của một con linh thú khổng lồ đang ngủ say.
“Ôi, có linh thú nhỏ nào bị kẹt ở đây sao?” Linh Nhi lầm bầm, cái miệng chúm chím phồng lên vì lo lắng. Trong trí óc non nớt của cô bé, tiếng động ấy chỉ có thể là tiếng kêu cứu của một người bạn nhỏ đang cần giúp đỡ. Cô bé hoàn toàn không biết rằng, thứ mình đang cố gắng “giúp đỡ” lại là một mạch ngầm linh khí cổ xưa của Loa Thành Trận Địa, đã bị tắc nghẽn từ bao đời.
Không một chút do dự, Linh Nhi khẽ nhắm mắt, một luồng Lôi Nguyên Tố thuần khiết màu xanh tím bỗng bùng lên quanh cơ thể cô bé. Những tia sét nhỏ lách tách nhảy múa trên đầu ngón tay, rồi nhẹ nhàng, vô tư lự, cô bé đặt tay xuống khe nứt, giải phóng năng lượng Lôi của mình vào sâu trong lòng đất. “Đừng sợ, Linh Nhi giúp bạn thoát ra nhé!” Cô bé thì thầm, nụ cười ngây thơ nở rộ trên môi, tin chắc rằng mình đang làm một việc tốt.
Nhưng ngay lập tức, “việc tốt” của Linh Nhi đã biến thành một “drama” kinh thiên động địa.
Một tiếng “RẦM!!!” long trời lở đất vang lên, như thể trời đất vừa bị xé toạc. Rồi một tiếng “RẦM!!!” khác, và một tiếng “RẦM!!!” nữa, liên tiếp, dồn dập, khiến cả mặt đất rung chuyển dữ dội. Những cây cổ thụ ngàn năm xung quanh bật gốc, đổ rạp xuống như những que diêm bị bẻ gãy. Đất đá nứt toác, tạo thành những vực sâu hun hút, nuốt chửng mọi thứ.
Loa Thành Trận Địa, biểu tượng của sự kiên cố và bất khả xâm phạm của Âu Lạc Thần Châu, giờ đây rung lên bần bật như một con thú bị thương. Từng mảng tường thành hình xoáy ốc khổng lồ, được xây dựng từ thời khai thiên lập địa, bắt đầu sụp đổ. Những khối đá xanh ngọc, từng được coi là bất diệt, vỡ vụn thành từng mảnh, bụi bay mù mịt, che khuất cả bầu trời chiều.
Cùng lúc đó, Linh Thạch Vương, thứ “quốc bảo” mà Tư Không Nguyệt vừa “mượn tạm” để “dí deadline” Thánh Tử Thiên Cực, đang được Mộ Linh Nhi ôm chặt trong lòng, bỗng bùng phát ánh sáng xanh tím chói lọi. Nó không còn là một viên đá quý nữa, mà biến thành một ngọn hải đăng khổng lồ, rực rỡ đến mức xuyên thủng màn bụi và khói, chỉ thẳng vào vị trí của Mộ Linh Nhi, như một lời “Alo, tôi ở đây nè!” gửi đến toàn bộ triều đình Âu Lạc.
Năng lượng Lôi Nguyên Tố khổng lồ của Linh Nhi, kết hợp với sức mạnh nguyên bản của Linh Thạch Vương, đã vô tình kích hoạt một phần trận pháp tự động của Loa Thành. Nhưng thay vì một hệ thống phòng thủ có trật tự, giờ đây nó trở thành một cỗ máy hủy diệt hỗn loạn. Vô số “Linh Lực Ngưng Tiễn” – những mũi tên khổng lồ bằng sấm sét – bắn ra tứ phía, không phân biệt địch ta, xé toạc không khí với tốc độ kinh hoàng.
“ẦM!!! BÙM!!! ĐOÀNG!!!”

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Những tiếng nổ liên tiếp vang vọng. Một tốp Long Vệ Quân đang tuần tra ở khu vực ngoại vi, vừa nhận được lệnh truy tìm Linh Thạch Vương, còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, đã bị những mũi tên sấm sét bất ngờ đánh trúng. Thân thể họ không kịp kêu một tiếng, tan biến thành tro bụi trong chớp mắt. Cảnh tượng kinh hoàng đó lặp đi lặp lại khắp nơi, khiến cả khu vực ngoại vi Loa Thành biến thành một chiến trường của sấm sét và cái chết.
Xa xa, Lạc Vân Phong, người vừa lao đi như một cơn gió, nhìn thấy cảnh tượng Loa Thành sụp đổ và những mũi tên sấm sét bắn loạn xạ, đôi mắt anh trợn tròn kinh hãi. “Linh Nhi! Sư muội!” Hắn gầm lên, giọng đầy tuyệt vọng. Anh nhận ra ngay thủ phạm của vụ “phá làng phá xóm” này là ai. Đôi cánh Lạc Vũ sau lưng hắn bùng phát ánh sáng rực rỡ, tăng tốc độ đến cực hạn, biến thành một tia chớp lao thẳng về phía cột sáng của Linh Thạch Vương. “Sư muội, đợi sư huynh!”
Phía sau Lạc Vân Phong, Tư Không Nguyệt, người vừa ôm đầu gào thét vì Linh Thạch Vương phát sáng, giờ đây mặt cắt không còn giọt máu. Cô nàng nhìn ngọn hải đăng xanh tím rực rỡ trên Loa Thành, biết rằng giờ đây cả ba huynh muội đã trở thành “top trending” của triều đình Âu Lạc, và chắc chắn là “top tội phạm” nữa. “Thôi rồi, đời này coi như đi tong!” Nàng lẩm bẩm, rồi cũng vội vàng đuổi theo Lạc Vân Phong, hy vọng có thể “vớt vát” được chút gì đó từ cái “drama” mà sư muội đã vô tình tạo ra.
Giữa cơn hỗn loạn ấy, Mộ Linh Nhi vẫn được một lớp bảo hộ Lôi Nguyên Tố tự động bao bọc, hoàn toàn không hề hấn gì. Cô bé ngơ ngác nhìn xung quanh, đôi mắt to tròn chớp chớp. “Wow… pháo hoa đẹp quá!” Cô bé reo lên, hoàn toàn không biết rằng những “pháo hoa” ấy đang hủy diệt mọi thứ, và mình chính là “nghệ nhân” tạo ra chúng. Tiểu Thanh trong lòng cô bé cũng chỉ khẽ rên rỉ một tiếng, sau đó lại vùi đầu vào ngực cô bé, dường như cũng đã quen với những trò “phá hoại vô tri” của chủ nhân.
***
Trong khi Loa Thành đang chìm trong biển lửa và sấm sét, tại Đại điện Phong Châu Thần Đô, không khí cũng căng như dây đàn. Hùng Vương, người vừa ban bố lệnh truy tìm quốc bảo, đang ngồi trên ngai vàng, vẻ mặt uy nghiêm nhưng ẩn chứa sự lo lắng.
Đột nhiên, một Long Vệ Quân khác, toàn thân đầy vết máu và bụi đất, hộc tốc chạy vào, quỳ rạp xuống đất, run rẩy đến mức không nói nên lời. “Bệ hạ! Loa Thành… Loa Thành Trận Địa… bị tấn công! Một phần tường thành sụp đổ, và… và Linh Lực Ngưng Tiễn đang bắn phá hỗn loạn! Khí tức của Linh Thạch Vương… nó đang bùng nổ mạnh mẽ tại đó!”
Hùng Vương đứng phắt dậy, mặt biến sắc, ánh mắt tóe lửa giận dữ. Cơn thịnh nộ của ngài đã đạt đến đỉnh điểm. “Cái gì?! Loa Thành là huyết mạch của Âu Lạc! Là quốc bảo vô giá mà các đời Hùng Vương đã dày công xây dựng! Kẻ nào dám… dám cả gan động vào Long Mạch của Trẫm?!” Ngài gầm lên, uy áp đế vương bùng nổ, khiến cả đại điện như rung chuyển, các Lạc Tướng, Lạc Hầu run rẩy, cúi đầu sát đất.
“Vô liêm sỉ! Vừa trộm quốc bảo, vừa dám phá hoại Loa Thành! Đây không chỉ là trộm cắp, đây là hành động phản quốc! Trẫm quyết không tha!” Hùng Vương nghiến răng, từng lời nói như sấm sét giáng xuống. “Truyền lệnh của Trẫm! Toàn bộ Lạc Tướng, Lạc Hầu, tinh anh Long Vệ Quân, lập tức đến Loa Thành! Bất kể sống chết, phải bắt sống hoặc giết chết kẻ chủ mưu! Phải bảo vệ Long Mạch! Ai cản trở, tru diệt không tha!”

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Các Lạc Tướng, Lạc Hầu đồng loạt quỳ xuống, dập đầu: “Thần tuân lệnh! Kẻ dám xúc phạm Long Mạch Âu Lạc, tất phải bị tru diệt!”
Hàng ngàn Long Vệ Quân, các Lạc Tướng và Lạc Hầu tinh nhuệ nhất nhanh chóng tập kết. Trong chớp mắt, một đội quân hùng hậu, với khí thế ngút trời, đã bay về phía Loa Thành, như một đàn ong vỡ tổ. Mỗi người đều mang theo sự phẫn nộ và quyết tâm, sẵn sàng nghiền nát bất cứ kẻ nào dám động vào quốc gia của họ.
Tuy nhiên, khi lực lượng triều đình tiếp cận Loa Thành, họ cũng bị cuốn vào cơn mưa “Linh Lực Ngưng Tiễn” không phân biệt địch ta. “RẦM! BÙM! ĐOÀNG!” Tiếng sấm sét và tiếng nổ vang vọng khắp nơi. Rất nhiều binh sĩ bị thương vong, dù đã cố gắng né tránh và phòng ngự. Cảnh tượng này khiến tình hình càng thêm hỗn loạn, như một nồi lẩu thập cẩm không ai kiểm soát được.
Các Lạc Tướng và Lạc Hầu vừa phải né tránh những mũi tên sấm sét “từ trên trời rơi xuống”, vừa phải cố gắng tiếp cận Loa Thành để tìm kiếm kẻ gây họa. “Kẻ nào dám! Dám cả gan phá hoại Loa Thành của Âu Lạc!” Một Lạc Tướng gầm lên, né tránh một tia sét suýt trúng đầu. “Mau tìm ra kẻ chủ mưu! Phải bắt sống nó!” Một Lạc Hầu khác ra lệnh, nhưng giọng nói cũng đầy vẻ bất lực.
Họ không hề biết rằng, “kẻ chủ mưu” mà họ đang tìm kiếm lại là một cô bé ngây thơ đang reo hò vì “pháo hoa” trong lòng Loa Thành.
***
Giữa lúc Loa Thành đang chìm trong hỗn loạn của sấm sét và tiếng đổ nát, từ phía Dã Vy Dạ Lâm xa xăm, một luồng ma khí đen kịt bỗng bùng lên, mạnh mẽ hơn hẳn làn sóng yếu ớt trước đó. Nó không còn là một lời thì thầm nữa, mà là một tiếng gầm gừ đầy đe dọa, như một con thú khổng lồ đã đánh hơi thấy con mồi bị thương.
Một cánh cổng không gian màu đen kịt, cao vút như một khe nứt trên bầu trời, đột nhiên mở ra. Từ đó, bước ra một Ma Tướng cấp cao của Ma Tôn U Minh, tên là **U Ám Tướng Quân**. Hắn có thân hình cao lớn, được bọc trong bộ giáp đen kịt, đôi mắt đỏ rực như máu, toát ra khí tức tàn bạo. Đằng sau hắn là một binh đoàn Ma Binh tinh nhuệ, những kẻ mang theo hơi thở của địa ngục, sẵn sàng gieo rắc tai ương.
U Ám Tướng Quân nhìn cảnh tượng Loa Thành sụp đổ, nhếch mép cười khẩy một tiếng man rợ. “Ha ha ha! Loa Thành Trận Địa đã suy yếu đến mức này sao? Xem ra, ông trời cũng giúp Ma Tộc ta!” Hắn không hề để ý đến những “pháo hoa” của Linh Nhi hay Linh Thạch Vương đang phát sáng. Mục tiêu của hắn rõ ràng hơn nhiều: phá hủy hoàn toàn Long Mạch Âu Lạc.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

“Tiến lên! Phá hủy Long Mạch!” Hắn gầm lên, giọng nói vang vọng khắp chiến trường.
Binh đoàn Ma Binh của U Ám Tướng Quân lập tức lao vào tấn công. Chúng không chỉ đối đầu với Long Vệ Quân và các tu sĩ triều đình đang cố gắng ổn định tình hình, mà còn phải né tránh những “Linh Lực Ngưng Tiễn” do Mộ Linh Nhi vô tình kích hoạt. Chiến trường trở nên vô cùng hỗn loạn, đa chiều, như một ván cờ vỡ trận, không ai có thể kiểm soát được.
Lạc Vân Phong, Tư Không Nguyệt và Mộ Linh Nhi bị kẹt giữa làn đạn của Linh Lực Ngưng Tiễn, sự truy đuổi của Long Vệ Quân và sự tấn công của Ma Tộc. Lạc Vân Phong, với đôi cánh Lạc Vũ, cố gắng chống đỡ chật vật, dùng kiếm khí của mình để bảo vệ hai sư muội. Mồ hôi nhễ nhại, hắn nhận ra tình hình đã vượt quá tầm kiểm soát của mình.
“Không ổn rồi! Sư muội, chúng ta bị kẹt rồi!” Lạc Vân Phong gầm lên, vừa né tránh một tia sét, vừa chém bay một Ma Binh đang lao tới.
Tư Không Nguyệt sắc mặt tái mét, cô nàng hiểu rằng đây không còn là chuyện cãi vã với Thánh Tử Thiên Cực hay “mượn” Linh Thạch Vương nữa. Đây là một cuộc chiến sinh tử thực sự, một “game over” có thật. “Sư huynh… chúng ta làm sao bây giờ?” Giọng nàng run rẩy, lần đầu tiên mất đi vẻ tinh ranh thường thấy.
Mộ Linh Nhi, vẫn được lớp bảo hộ Lôi Nguyên Tố bao bọc, vẫn ngơ ngác nhìn xung quanh. “Sư huynh, sư tỷ… sao mọi người lại căng thẳng vậy? Pháo hoa đẹp mà?” Cô bé hỏi, trong khi Tiểu Thanh trong lòng lại khẽ rên rỉ, dường như cũng cảm nhận được sự nguy hiểm đang đến gần.
***
Trên đỉnh Thanh Huyền Phong, nơi linh khí vẫn dồi dào nhưng không còn yên bình như trước, Thanh Huyền Lão Tổ vẫn lim dim mắt, bộ đạo bào vá víu phấp phới trong gió. Hắn đang cố gắng hoàn thành giấc ngủ “ngàn năm” của mình.
Đột nhiên, toàn thân hắn khẽ giật mình, đôi lông mày nhíu chặt lại, tạo thành một nếp nhăn sâu hoắm. Hắn cảm nhận được một luồng ma khí hùng mạnh bất ngờ bùng nổ từ Loa Thành, cùng với sự hỗn loạn tột độ của Long Mạch Âu Lạc. Lần này, không phải là tiếng ồn ào hay sự phẫn nộ của Hùng Vương nữa, mà là một cảm giác “nguy hiểm cấp độ SSS” đang bao trùm cả Âu Lạc Thần Châu.
Hắn khẽ thở dài, lần này là một tiếng thở dài sâu hơn, đầy vẻ bất lực và phiền phức. “Loa Thành… Ma Tôn U Minh…” Hắn lẩm bầm trong giấc ngủ, giọng đầy vẻ bất mãn, như một ông lão đang cố gắng tìm lại chút bình yên hiếm hoi mà không được. “Lão già này chỉ muốn ngủ yên một giấc thôi mà sao khó thế không biết… Được rồi, được rồi, biết rồi. Lần này thật sự là ‘gánh team’ rồi đây…”
Hắn khẽ trở mình, vùi mặt sâu hơn vào tay áo. “Hừm, không biết ‘content’ lần này có đủ ‘hot’ để lão già này phải ‘lộ bài’ không đây…” Giấc ngủ của hắn đã bị phá vỡ hoàn toàn, và hắn biết, một “drama” lớn hơn, “level up” hơn rất nhiều, đang chờ đợi hắn. Hắn lẩm bẩm thêm lần nữa, giọng điệu đầy bất lực, pha lẫn chút cay đắng: “Đám tiểu tử này… đúng là ‘gánh nặng’ của lão già mà… Lần này, không biết ‘KPI’ của lão già sẽ là gì đây…”
Bầu trời trên Thanh Huyền Phong, vốn đang nhuộm sắc cam đỏ của chiều tà, bỗng trở nên u ám hơn. Một tiếng ngáy khẽ thoát ra từ Thanh Huyền Lão Tổ, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự chuẩn bị cho một màn “lật kèo” không ai ngờ tới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8