Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch
Chương 33: Cạm Bẫy Ma Tộc, Vân Phong Sa Lưới

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:26:01 | Lượt xem: 6

Dã Vy Dạ Lâm, một cái tên nghe thôi đã thấy mùi “drama” và “game over” đâu đó, giờ đây lại càng xứng đáng với danh xưng “địa ngục trần gian” hơn bao giờ hết. Ba huynh muội Lạc Vân Phong, Tư Không Nguyệt, Mộ Linh Nhi cùng chú rồng con Tiểu Thanh đang dấn thân vào sâu hơn, và mỗi bước chân của họ, dường như đều kéo theo một “thông báo đẩy” về rắc rối sắp ập đến.
**SCENE 1: ĐỊA NGỤC HIỆN HỮU TRONG DÃ LÂM**
Không khí trong Dã Vy Dạ Lâm đặc quánh, nặng nề, không còn là mùi đất ẩm hay hương hoa dại mà là một hỗn hợp kinh tởm của lưu huỳnh, máu tanh, và thứ gì đó mục rữa đến ghê người. Từng cây cổ thụ cao vút, thân cây đen sạm, trơ trụi như những bộ xương khổng lồ vươn lên trời, cành lá héo úa, xám xịt, đôi khi còn có những dây leo tua tủa gai sắc như dao, sẵn sàng “múc” bất cứ kẻ nào bén mảng. Đất đai dưới chân khô cằn, nứt nẻ, mỗi bước đi đều nghe thấy tiếng “rắc rắc” như giẫm lên xương cốt. Làn sương màu lục lam đặc quánh lượn lờ khắp nơi, mang theo hơi thở của độc tố, khiến tầm nhìn bị hạn chế, và mỗi hơi thở đều như có kim châm vào phổi.
Họ bắt gặp những cảnh tượng “rợn người” mà bình thường chỉ thấy trong mấy bộ phim kinh dị tu tiên. Chim chóc bay lượn trên đầu, nhưng không phải những loài chim rừng thông thường, mà là những con quạ với đôi mắt đỏ ngầu như bị “hack”, lông xơ xác, kêu lên những tiếng “quạ quạ” khô khốc, lạc điệu. Dưới đất, những con thú rừng như nai, lợn lòi, giờ đây sở hữu lớp da lở loét, mưng mủ, phát ra tiếng gầm gừ kỳ dị, điên loạn, nhìn thấy người là lao vào như zombie.
Tư Không Nguyệt nhíu mày, dùng quạt lụa phe phẩy một làn khói đen lởn vởn trước mặt. “Độc khí ở đây đã biến chất rồi, Sư huynh. Không phải độc khí tự nhiên nữa,” giọng nàng trầm xuống, “mà là tà khí cổ xưa đang ăn mòn linh khí. Cảm giác như có ai đó đang ‘cày’ tà khí ở đây vậy.” Nàng rút ra một lá bùa giải độc sơ chế, nhưng lá bùa vừa tiếp xúc với làn sương độc đã nhanh chóng chuyển sang màu đen kịt rồi tan biến như chưa từng tồn tại.
Tiểu Thanh, vốn đang cuộn tròn trong vòng tay Mộ Linh Nhi, bỗng nhiên run rẩy dữ dội hơn bao giờ hết. Những vảy trên thân nó, vốn xanh biếc, giờ đây hiện lên những vệt đen mờ mịt, như thể bị nhiễm một loại “virus” tà ác. Nó rên rỉ yếu ớt, dụi dụi đầu vào cổ Mộ Linh Nhi, đôi mắt long lanh đầy sợ hãi.
Mộ Linh Nhi lo lắng ôm chặt Tiểu Thanh, khuôn mặt bầu bĩnh giờ đây cũng lộ vẻ căng thẳng. “Tiểu Thanh… con làm sao vậy? Sư huynh, sư tỷ, Tiểu Thanh nó khó chịu quá…”
Lạc Vân Phong siết chặt thanh kiếm trong tay, ánh mắt quét nhìn xung quanh đầy cảnh giác. Hắn cảm nhận rõ Long Huyết Mạch trong mình bắt đầu sôi sục, không phải vì hưng phấn hay sẵn sàng chiến đấu, mà là vì một sự phẫn nộ vô hình trước sự ô uế của tà khí. Dòng máu Long Tộc trong hắn như đang “kêu gào”, đòi hỏi phải thanh tẩy thứ dơ bẩn này.
Khi tiến sâu hơn, họ bắt đầu phát hiện ra những dấu hiệu rõ ràng hơn của một âm mưu. Những phù văn ma quái lớn hơn, phức tạp hơn, được khắc sâu vào các thân cây cổ thụ, phát ra ánh sáng đỏ sẫm mờ ảo, như những con mắt quỷ đang ẩn mình trong bóng tối. Những phù văn này không đơn độc, mà liên kết với nhau bằng những sợi tơ tà khí vô hình, tạo thành một mạng lưới tà trận khổng lồ, bao phủ cả một khu vực rộng lớn. “Đây rồi,” Lạc Vân Phong lẩm bẩm, “căn cứ ‘farm’ tà khí mà Lạc Hầu Cổ Miếu đã nói.”

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

**SCENE 2: CON MỒI VÀ KẺ SĂN**
Ba huynh muội tiếp tục theo dấu tà khí, men theo những con đường mòn phủ đầy xương cốt nhỏ và cây cối khô héo, cho đến khi đến một khu vực trũng sâu trong Dã Lâm. Tại đây, không khí càng trở nên ngột ngạt, ma khí nồng đậm đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Trước mắt họ là một cảnh tượng khiến Lạc Vân Phong “cháy máu mắt”. Đó là một Tế Đàn cổ xưa của bộ tộc người Mường, vốn được dùng để tế thần núi, nay đã bị bao phủ bởi ma khí đen kịt. Những bức tường đá xanh rêu giờ đây loang lổ những vết đen bẩn thỉu, và mùi máu tươi hòa lẫn với mùi tà khí nồng nặc. Trên tế đàn, một bức tượng Chim Lạc bằng ngọc bích, vốn là một linh vật có linh tính, được dân làng kính thờ, nay đang bị xiềng xích bằng những sợi xích sắt đen kịt, tỏa ra hơi lạnh thấu xương.
Bên trên tế đàn, một tên Ma Tướng cấp thấp đang đứng đó. Hắn có thân hình gầy gò, cao lêu nghêu, khuôn mặt nhếch nhác với đôi mắt đỏ ngầu, và một nụ cười ghê tởm thường trực trên môi. Hắn ta hai tay vung vẩy thanh kiếm tà khí, lưỡi kiếm đen kịt lấp lánh ánh sáng chết chóc, miệng lẩm bẩm những lời nguyền rủa bằng một thứ ngôn ngữ cổ xưa, cố gắng phá hủy linh tính của bức tượng. Mỗi lần hắn chém xuống, bức tượng Chim Lạc lại phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt, thân ngọc bắt đầu xuất hiện những vết nứt đen, như thể đang “chết dần chết mòn”.
Lạc Vân Phong nhìn thấy cảnh tượng đó, hai mắt đỏ bừng lên vì phẫn nộ. “Thằng khốn! Dám làm ô uế linh vật của Âu Lạc ta!” Long Huyết Mạch trong hắn gầm lên, không còn là sự sôi sục đơn thuần nữa, mà là một cơn thịnh nộ bùng nổ. Kiếm khí Phong hệ từ đan điền hắn bùng phát dữ dội, đôi cánh Lạc Vũ sau lưng hiện rõ mồn một, sẵn sàng xé nát bất cứ thứ gì cản đường.
Tư Không Nguyệt vội vàng kéo tay Lạc Vân Phong, khuôn mặt nàng căng thẳng tột độ. “Sư huynh, khoan đã! Đây có thể là cạm bẫy! Em cảm thấy một luồng năng lượng ngầm đáng sợ ẩn dưới lòng đất, nó không hề đơn giản!” Nàng cố gắng trấn tĩnh Lạc Vân Phong, nhưng sự phẫn nộ trong hắn đã vượt quá tầm kiểm soát.
Tên Ma Tướng kia dường như đã nhận ra sự xuất hiện của họ. Hắn dừng tay, nhếch mép cười khẩy, ánh mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào Lạc Vân Phong, đầy vẻ khiêu khích. “Ồ, xem ai tới kìa. Một tên tiểu tử ranh con mang huyết mạch rồng cỏn con mà cũng dám đến đây ư? Ngươi muốn cứu con chim đá vô dụng này sao? Đến đây đi, ta sẽ cho ngươi nếm thử sức mạnh của Hắc Long Uyên Độc Trận!” Hắn cố tình kích động Lạc Vân Phong, vung kiếm chém mạnh vào bức tượng Chim Lạc, khiến một vết nứt lớn hơn lan rộng, như một vết thương chí mạng.
“Ngươi dám!” Lạc Vân Phong gầm lên một tiếng, đẩy mạnh Tư Không Nguyệt ra, không còn kìm chế được nữa. Hắn hóa thành một tia chớp xanh biếc, lao thẳng vào tên Ma Tướng, kiếm khí Phong hệ rít lên như bão tố, xé toạc không khí Dã Vy Dạ Lâm. Đôi cánh Lạc Vũ sau lưng hắn vỗ mạnh, đẩy tốc độ lên cực hạn, mang theo sự phẫn nộ của Long Tộc và ý chí bảo vệ linh vật Âu Lạc.
**SCENE 3: VÂN PHONG SA LƯỚI, HẮC LONG UYÊN ĐỘC TRẬN**

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Lạc Vân Phong, với sự phẫn nộ bùng nổ, lao vào Ma Tướng như một cơn cuồng phong. Kiếm của hắn sắc bén, mỗi chiêu đều mang theo uy lực của Lạc Vũ Cảnh, nhanh chóng áp đảo tên Ma Tướng gầy gò. Hắn tung ra một chiêu “Phong Long Liệt Không”, một con rồng gió màu xanh khổng lồ gầm thét, lao thẳng vào Ma Tướng, mang theo sức mạnh đủ để xé nát mọi thứ.
Tên Ma Tướng cười khẩy, ánh mắt lóe lên vẻ đắc ý. Hắn không chống cự mà lùi lại, như thể đang cố tình dẫn dụ Lạc Vân Phong. Ngay khi Lạc Vân Phong tiến vào phạm vi Tế Đàn, mặt đất dưới chân hắn đột nhiên phát sáng. Vô số phù văn ma quái từ đất, từ thân cây cổ thụ xung quanh bùng nổ, tỏa ra ánh sáng đỏ sẫm quỷ dị, tạo thành một **Hắc Long Uyên Độc Trận** khổng lồ, bao trùm lấy Lạc Vân Phong.
Trận pháp kích hoạt, một làn sương độc màu đen kịt, xen lẫn những vệt xanh lục quỷ dị bốc lên, bao phủ lấy Lạc Vân Phong. Không khí trở nên nặng nề, tiếng gào thét của vô số linh hồn oan khuất vang vọng trong không gian, như một bản giao hưởng của sự đau khổ.
Lạc Vân Phong cảm thấy toàn thân tê dại, như có hàng ngàn con kiến đang bò dưới da. Linh khí Phong hệ trong đan điền hắn đột ngột bị đông cứng, không thể vận chuyển. Huyết Mạch Long Tộc trong người hắn bắt đầu đau nhói, như bị hàng vạn mũi kim đâm vào. Tà khí trong trận pháp không chỉ là độc thông thường, mà nó đang xâm thực sâu vào **nguồn gốc huyết mạch Long Tộc** của hắn, biến chất linh khí thuần khiết thành tà khí đen tối.
Vảy trên da Lạc Vân Phong bắt đầu chuyển sang màu đen sần sùi, đôi mắt từ sáng quắc chuyển sang đục ngầu, không còn chút linh quang nào. Móng tay hắn sắc nhọn mọc dài ra, răng nanh lởm chởm nhô ra khỏi khóe môi. Hắn gầm lên đau đớn, cố gắng vận chuyển linh lực để chống cự, nhưng vô ích. Mỗi cử động lại khiến tà khí ăn mòn sâu hơn, như một con virus đang lây lan không ngừng. Hắn cảm thấy ý thức mình dần trở nên mơ hồ, bị bao phủ bởi sự hung tàn, khát máu.
Tư Không Nguyệt kinh hãi tột độ khi chứng kiến Lạc Vân Phong biến đổi. “Không ổn rồi! Trận pháp này nhắm vào Huyết Mạch Long Tộc và Phong Hệ linh lực!” Cô nàng vội vàng lấy ra tất cả các loại bùa giải độc, kim châm, phi vào trận pháp. Nhưng tất cả đều tan biến trong làn sương độc hoặc bị phản phệ, khiến cô nàng suýt bị thương nặng. Yểm thuật của cô cũng bị tà khí phá vỡ ngay lập tức, không thể tạo ra chút ảo ảnh nào. Nàng cảm thấy một sự bất lực tột cùng dâng lên trong lòng.
Mộ Linh Nhi thấy Sư huynh biến đổi đáng sợ như một con quái vật, khuôn mặt bầu bĩnh lấm lem nước mắt, sợ hãi tột cùng. Cô bé ôm chặt Tiểu Thanh (đang rên rỉ thảm thiết, vảy đen lan ra khắp người, thân thể cứng đờ như hóa đá), đưa tay định phóng thích Lôi Nguyên Tố. Một luồng điện nhỏ xẹt qua đầu ngón tay cô bé.
Tư Không Nguyệt vội vàng ngăn lại, giọng run rẩy: “Sư muội Linh Nhi! Đừng! Lôi Nguyên Tố của em có thể làm trận pháp bất ổn, thậm chí còn hại Sư huynh hơn! Trận pháp này quá quỷ dị, nó có thể hấp thụ Lôi Nguyên Tố của em để tăng cường tà khí!”
Tên Ma Tướng cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp Dã Lâm như tiếng cú đêm, đầy vẻ đắc thắng. “Ha ha ha! Tên tiểu tử ranh con! Ngươi nghĩ Hắc Long Uyên Độc Trận của Ma Tộc ta chỉ là trò đùa sao? Chỉ trong chốc lát, ngươi sẽ biến thành một con giao long tà ác, nô lệ của Ma Tộc chúng ta! Còn hai con kiến hôi kia, ta sẽ từ từ chơi đùa với các ngươi!” Hắn vung tay, triệu hồi thêm vài tên Ma Binh cấp thấp, chúng từ trong bóng tối bước ra, bao vây Tư Không Nguyệt và Mộ Linh Nhi.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

**SCENE 4: TUYỆT VỌNG VÀ SỰ THỨC GIẤC CỦA HÙNG ĐẾ**
Lạc Vân Phong ngã quỵ xuống giữa trận pháp, toàn thân biến dạng đáng sợ, hơi thở thoi thóp, ý thức mơ hồ như ngọn nến trước gió. Hắn đã hoàn toàn bị tà khí xâm thực, chỉ còn là một cái xác với linh hồn bị giam cầm, chuẩn bị biến thành một con giao long tà ác đúng như lời Ma Tướng nói.
Tư Không Nguyệt quỳ gối trên nền đất cứng, ánh mắt vô hồn nhìn Lạc Vân Phong đang hấp hối, nước mắt lăn dài trên gò má. Cô nàng ôm lấy Mộ Linh Nhi đang khóc nức nở, cảm thấy một sự bất lực và hối hận tột cùng dâng trào. Mọi mưu mẹo, mọi yểm thuật, mọi bùa chú của nàng đều trở nên vô dụng trước trận pháp quỷ dị này. Tiểu Thanh trên tay Linh Nhi đã cứng đờ, vảy đen lan ra khắp người, đôi mắt đục ngầu, không còn chút sức sống nào, chỉ còn là một khối băng lạnh lẽo.
Tên Ma Tướng kia bước lại gần, khuôn mặt nhếch nhác tràn đầy vẻ khoái trá. Hắn giơ thanh kiếm tà khí lên, chuẩn bị ra tay với Tư Không Nguyệt và Mộ Linh Nhi, tận hưởng giây phút thắng lợi cuối cùng.
*Chuyển cảnh về Thanh Huyền Phong.*
Trên đỉnh Thanh Huyền Phong, cành cây mục nát khẽ đu đưa. Thanh Huyền Lão Tổ đang nằm vắt vẻo, lim dim ngủ gật, bỗng giật bắn mình. Hắn cảm nhận một luồng **tà khí khổng lồ bùng nổ** từ Dã Vy Dạ Lâm, mạnh mẽ hơn bất cứ thứ gì hắn từng cảm nhận từ nơi đó. Kèm theo đó là **tiếng gầm rú đau đớn của một nhánh Long Mạch phụ cận** đang bị ăn mòn, như một vết thương hở đang chảy máu không ngừng. Và kinh hoàng hơn cả, là **sự giãy dụa tuyệt vọng từ Huyết Mạch Long Tộc của Lạc Vân Phong**, một tiếng kêu cứu thảm thiết xuyên qua không gian và linh thức, báo hiệu đồ đệ của hắn đang cận kề cái chết.
Đôi mắt hắn, vốn lim dim ngái ngủ, đột nhiên mở bừng. Không còn sự lười biếng hay ngái ngủ, thay vào đó là một sự sâu thẳm như vũ trụ, lóe lên tia sáng nguy hiểm, như thể hàng ngàn vì sao vừa bùng cháy trong đôi con ngươi của hắn. Hắn ngồi thẳng lưng, cây gậy gỗ mục nát trong tay khẽ rung lên, phát ra một âm thanh “cạch cạch” nhỏ, nhưng mang theo uy áp khiến cả Thanh Huyền Phong như ngừng thở.
“Lại động vào Long Mạch của ta… lại còn phá hỏng cả đồ đệ của ta nữa chứ!” Giọng hắn lẩm bẩm, không còn sự lười biếng thường ngày, mà thay vào đó là một sự tức giận bị kìm nén, một cơn thịnh nộ đang sôi sục, như núi lửa sắp phun trào. Hắn đã cố gắng “chill”, cố gắng “né deadline”, nhưng lũ sâu bọ này lại cứ thích “spam” rắc rối. “Đúng là lũ sâu bọ không biết sống chết!”
Hắn đứng dậy, toàn thân bao phủ một làn sương xám tro mờ ảo, ánh mắt xuyên thấu ngàn dặm, nhìn thẳng về phía Dã Vy Dạ Lâm, nơi cột tà khí đang bốc lên ngùn ngụt. “Xem ra, lão già này lại phải ‘tăng ca’ rồi!”
Dứt lời, hắn bước một bước nhẹ nhàng, cả người cùng cây gậy gỗ mục nát biến mất khỏi Thanh Huyền Phong, không để lại dấu vết, chỉ còn lại một làn sương xám tro mờ ảo tan dần vào không khí. Lần này, “deadline” đã đến thật rồi, và vị Sư Tôn “bất đắc dĩ vô địch” của chúng ta, lại một lần nữa, bị buộc phải “lộ bài”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8